Quyển 1: Phế Kiếm Khai Lò
Chương 10: Trận Bàn Giám Định
Tàng Phong Kiếm Tộc
Mục lục
11 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 11/11 chương
Sáng sớm ngày thứ mười, không khí tại phòng nghị sự trung tâm Phong Gia Sơn Trang trang nghiêm và tĩnh mịch.
Chiếc bàn dài bằng đá cẩm thạch xám được lau sạch bóng loáng. Năm thanh Huyền Thiết Tàng Phong Kiếm được đặt cẩn thận trên năm tấm lụa nhung màu lam sẫm xếp thẳng hàng nhau.
Phong Tử đứng ở phía bên phải bàn nghị sự. Nhờ một đêm được Nhị thúc Phong Chính Uy dùng linh lực Trúc Cơ ôn dưỡng tâm mạch, sắc mặt hắn đã bớt đi phần nhợt nhạt, nhưng nơi đáy mắt xám tro vẫn còn phảng phất vẻ mệt mỏi của người vừa bước qua một trận bão táp thần thức. Sáng nay hắn chỉ khẽ gợi tới Kiếm Lô, cơn đau như kim châm lập tức dội lên sau gáy. Nhị thúc chỉ dặn nửa tháng tới không được vận thần thức quá sức; với hắn, điều đó có nghĩa là không được mở Kiếm Lô quá mười hơi thở. Hắn mặc chiếc trường bào vải thô xám tro quen thuộc, hai tay buông thõng tự nhiên, ánh mắt trầm tĩnh nhìn về phía cánh cửa lớn.
Bên cạnh hắn, Phong Chính Uy, Phong Kế Tài và Phong Thanh Lăng đều chỉnh tề y phục. Thanh Lăng khoác lên mình bộ lễ phục xanh thêu hoa văn kiếm tùng của chi trưởng, lưng đứng thẳng tắp.
'Cộp... cộp... cộp...'
Tiếng gót giày thanh tao gõ nhịp trên bậc đá hoa cương từ ngoài hành lang vọng vào.
Ninh Tri Vi sải bước vào phòng nghị sự.
Nàng mặc một bộ trường bào màu trắng bạc viền chỉ lam của thương đoàn Tây Lộ Ninh thị, bên hông đeo ngọc bội lưu ly xanh biếc đung đưa theo từng nhịp bước. Mái tóc đen như mun búi cao kiêu sa, khuôn mặt ngọc toát ra vẻ sắc sảo, uy nghiêm bẩm sinh của một người chưởng quản ngân khố thương vụ. Đi sau nàng là hai hộ vệ Trúc Cơ sơ kỳ mang theo một chiếc tráp gỗ tử đàn chạm trổ trận văn tinh xảo.
Ánh mắt hạnh của Ninh Tri Vi lướt qua Phong Chính Uy và Phong Kế Tài, gật đầu nhẹ theo đúng lễ nghi thương gia:
"Phong nhị gia, Tam trưởng lão."
Sau đó, ánh mắt nàng dừng lại trên người Phong Tử. Nàng khẽ quan sát sắc mặt của thiếu niên Luyện Khí tầng bốn trong một thoáng, khóe môi khẽ cong lên:
"Phong công tử. Thời hạn mười ngày đã đến."
"Ninh cô nương đúng hẹn." Phong Tử chắp tay đáp lễ, thanh âm điềm tĩnh, xưng hô đĩnh đạc: "Năm thanh Huyền Thiết Tàng Phong Kiếm đạt chuẩn trung phẩm do Tàng Kiếm Các tái luyện đã sẵn sàng trên bàn. Mời cô nương kiểm định."
Ninh Tri Vi không nhiều lời khách sáo. Nàng bước tới trước bàn cẩm thạch, phất tay áo ra hiệu cho hai hộ vệ đặt chiếc tráp gỗ tử đàn lên bàn.
'Cạch!'
Nắp tráp mở ra. Bên trong là một chiếc la bàn bằng thanh đồng cổ kính cỡ bằng cái mâm đồng, trên bề mặt khảm chín vòng ngọc thạch ngũ hành cùng vô số đường khắc phù văn trận pháp li ti như tơ nhện.
"Cửu Cung Trận Bàn giám định khí cụ của tổng phòng tài vụ Tây Lộ."
Ninh Tri Vi cất giọng trong trẻo, ngón tay thanh tú bấm niệm một đạo pháp quyết:
"Trước mặt trận bàn này, mọi tì vết ẩn giấu, độ thuần khiết của huyền thiết, khả năng dẫn linh và đường vân thớ kiếm đều sẽ hiển thị rành mạch, không ai có thể dùng thuật che mắt hay ngụy trang linh lực để qua mặt. Ta sẽ đo đạc từng thanh một."
'Oong!'
Một luồng linh quang màu lam nhạt bùng lên từ tâm trận bàn, lan tỏa khắp căn phòng đá.
Ninh Tri Vi cầm thanh kiếm thứ nhất lên, đặt nằm ngang vào khe rãnh trung tâm của Cửu Cung Trận Bàn.
Nàng khẽ nâng ngón tay trỏ, một giọt chân khí Trúc Cơ rơi thẳng vào mắt trận.
Trong chớp mắt, chín vòng ngọc thạch trên la bàn bắt đầu xoay chuyển nhanh chóng! Những dải quang mang ngũ hành luân chuyển dọc theo thân kiếm, từ chuôi kiếm quét ngược lên tận mũi kiếm.
Trên mặt gương đồng ở góc trên la bàn, từng hàng chữ số cổ màu xanh biếc bắt đầu hiện ra rõ ràng:
[Độ tinh khiết huyền thiết: 93,5%]
[Độ dẫn truyền linh lực kiếm khí: 91%]
[Độ đàn hồi dẻo dai thân kiếm: 88%]
[Tạp chất tàn kiếm ý: 0,8% — Đã đồng hóa hoàn toàn thành vân chịu lực tự nhiên]
[Phẩm cấp định danh: Pháp khí trung phẩm thượng đẳng]
Khi những con số đó hiện lên, căn phòng nghị sự hoàn toàn rơi vào im lặng.
Hai gã hộ vệ Trúc Cơ đứng sau lưng Ninh Tri Vi khẽ biến sắc, trong mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Ninh Tri Vi nhìn chăm chú vào con số chín mươi mốt phần trăm độ dẫn truyền và chín mươi ba phẩy năm phần trăm độ thuần huyền thiết, ngón tay nàng khẽ gõ nhẹ trên mép bàn. Những thanh kiếm rèn từ quặng thô tuyển chọn thông thường chỉ đạt độ dẫn linh từ bảy mươi lăm đến tám mươi phần trăm, độ thuần huyền thiết hiếm khi vượt quá tám mươi tám phần trăm.
Thanh kiếm trước mặt này — một tuyệt phẩm được tái sinh từ tàn kiếm rỉ sét — lại đạt độ dẫn linh tới chín mươi mốt phần trăm, tạp chất tàn ý chỉ có không phẩy tám phần trăm.
Nàng nhấc thanh thứ nhất ra, đặt thanh kiếm thứ hai lên trận bàn.
La bàn lại xoay chuyển.
[Độ tinh khiết huyền thiết: 93,2%]
[Độ dẫn truyền linh lực: 90,8%]
[Độ dẻo dai: 88,5%]
Thanh thứ ba:
[Độ tinh khiết huyền thiết: 93,6%]
[Độ dẫn truyền linh lực: 91,2%]
[Độ dẻo dai: 88,2%]
Thanh thứ tư, thanh thứ năm...
Cả năm thanh kiếm đều được kiểm tra toàn diện dưới ánh sáng quét của trận bàn. Sai số giữa năm thanh kiếm về độ dẫn linh và độ tinh khiết không vượt quá một phẩy hai phần trăm.
Sự đồng nhất về phẩm chất gần như tuyệt đối này chứng minh đây là thành quả của một bí pháp rèn đúc đã được tôi luyện và nắm bắt vô cùng chuẩn xác, nghiêm ngặt.
Ninh Tri Vi thu hồi linh lực, Cửu Cung Trận Bàn từ từ ngừng quay. Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt hạnh sâu thẳm nhìn thẳng vào thiếu niên mặc áo vải thô trước mặt:
"Tái luyện phế kiếm mà khử sạch tạp niệm, dẫn linh vượt chín mươi phần trăm, độ đồng nhất đạt mức này... Phong công tử quả nhiên không đơn giản chỉ là một người trông coi kho sách cũ."
Nàng cất giọng trang trọng:
"Năm thanh kiếm này, phẩm chất hoàn toàn vượt trội so với thanh kiếm mẫu hôm trước. Bài kiểm tra mười ngày, Tàng Kiếm Các của quý tộc đã thông qua một cách hoàn hảo."
"Đa tạ Ninh cô nương đã công tâm giám định." Phong Tử bình thản đáp lễ.
Phong Kế Tài đứng bên cạnh thở phào nhẹ nhõm, hai bàn tay buông lỏng. Phong Chính Uy siết nhẹ bàn tay, ánh mắt tràn ngập niềm kiêu hãnh nhìn đứa cháu trai của mình.
Ninh Tri Vi quay về vị trí ngồi, lấy từ trong tráp ra hai cuộn da dê mới tinh cùng nghiên mực chu sa và con dấu lưu ly xanh của Tây Lộ:
"Ninh Tri Vi ta trước nay nói lời giữ lời. Hôm nay trước mặt các vị trưởng bối Phong gia, ta tuyên bố ba điều khoản giải quyết nợ nần:
Thứ nhất: Căn cứ vào năng lực rèn đúc thực tế của Tàng Kiếm Các, ta lấy danh nghĩa người phụ trách khoản nợ này của Tây Lộ, đình chỉ thi hành bản phụ lục thúc nợ của phòng thu mua khoáng sản Nhị phòng, đồng thời trình lên tổng phòng tài vụ xét hủy. Trong thời gian chờ xét, thời hạn trả nợ khôi phục theo khế ước khung ban đầu, kỳ hạn thanh toán khoản nợ gốc bốn ngàn tám trăm khối hạ phẩm linh thạch được lùi thêm chín mươi ngày."
'Cộp!'
Con dấu lưu ly xanh biếc đóng mạnh xuống góc bản phụ lục nợ cũ, ngay cạnh hai chữ "đình chỉ". Áp lực ngàn cân đè nặng lên sinh mệnh của bốn mươi bảy con người Phong gia suốt thời gian qua tạm thời được nới ra.
Nàng nói tiếp:
"Về khoản tiền lãi một trăm hai mươi khối hạ phẩm linh thạch của quý này, theo đúng đề xuất hoàn nợ của Phong công tử, Tây Lộ đồng ý cho Phong gia thanh toán khi giao đủ hai mươi thanh của lô kiếm đầu tiên."
Ninh Tri Vi đẩy cuộn da dê thứ hai về phía trước:
"Thứ hai: Ký kết khế ước bao tiêu thử nghiệm. Tây Lộ Ninh gia bao tiêu độc quyền hai mươi thanh Huyền Thiết Tàng Phong Kiếm đạt chuẩn trung phẩm như thế này, tính cả năm thanh vừa nghiệm thu, với giá thu mua mười sáu khối hạ phẩm linh thạch một thanh. Mười lăm thanh còn lại giao trong ba mươi ngày kể từ hôm nay."
Phong Kế Tài lập tức ngẩng lên: "Ninh cô nương, phương án hôm trước ghi mức giá ưu đãi hai mươi khối một thanh."
"Hai mươi khối là giá cho một xưởng rèn." Ninh Tri Vi không tránh ánh mắt lão. "Còn điều ta thấy mười ngày qua là một người thức trắng tám đêm, sáng nay sắc mặt vẫn chưa hồi lại. Nếu Phong công tử ngã xuống, lô hàng của Tây Lộ cũng ngã theo. Mười sáu khối cho lô đầu. Khi Tàng Kiếm Các giao đủ hai mươi thanh mà không cần Phong công tử thức trắng thêm đêm nào, giá trở về hai mươi."
Phong Kế Tài còn muốn nói, Phong Tử đã khẽ lắc đầu. Nàng nói đúng. Tám đêm vừa rồi, người không thể thay thế trong xưởng chỉ có một, và đó chính là chỗ yếu nhất của cả phương án.
"Ta nhận mức mười sáu khối." Phong Tử đáp. "Lô sau, Ninh cô nương sẽ không cần hỏi đến sắc mặt của ta nữa."
Nàng lấy từ chiếc túi trữ vật bên hông ra một túi vải thêu hoa văn mây bạc nặng trĩu, đặt 'bịch' một tiếng xuống mặt bàn đá:
"Thứ ba: Để quý tộc có đủ kinh phí mua sắm than sạch và thảo dược tôi kiếm, Tây Lộ ứng trước tròn một trăm khối hạ phẩm linh thạch làm tiền đặt cọc. Số linh thạch còn lại sẽ thanh toán dứt điểm khi giao đủ hai mươi thanh kiếm."
Tròn một trăm khối hạ phẩm linh thạch!
Những viên linh thạch hình thoi phát ra ánh huỳnh quang lấp lánh qua miệng túi vải mở hé, tỏa ra linh khí thanh khiết nồng đượm khắp phòng nghị sự.
Ngân khố Phong gia sau mười ngày chi dùng cho cơm nước bốn mươi bảy người chỉ còn một trăm năm mươi tám khối, nay lên hai trăm năm mươi tám khối linh thạch. Lần đầu tiên kể từ ngày mỏ sập, có tiền chảy vào thay vì chỉ chảy ra.
Phong Kế Tài cẩn thận tiếp nhận túi linh thạch, khóe mắt rưng rưng, nhưng tay lão đã lần sang bàn tính: sáu mươi khối chuyển ngay cho hầm trữ linh nhục của chuồng thú, nơi dự trữ chỉ còn cầm cự được mười ngày; bốn mươi khối để mua than, toái thạch và dược thảo, đủ vật liệu cho chừng năm, sáu thanh đầu. Phong Chính Uy hít sâu một hơi, cầm bút ký tên và đóng dấu ấn gia tộc lên bản văn khế hợp tác mới.
Sau khi hai bên hoàn tất việc ký kết văn bản, Phong Chính Uy đứng dậy. Ông bước tới chiếc giá gỗ mun phía sau chủ vị, cẩn thận nhấc một chiếc hộp bằng đồng đen xuống.
Mở hộp ra, bên trong là một chiếc lệnh bài bằng thanh đồng cổ, trên mặt đúc nổi hình thanh kiếm tùng cùng hai chữ 'Tàng Kiếm' sắc sảo như nét kiếm chém.
Phong Chính Uy quay sang, hai tay nâng lệnh bài trao thẳng vào tay Phong Tử trước sự chứng kiến của toàn thể tộc nhân:
"Phong Tử. Bắt đầu từ hôm nay, gia tộc chính thức giao toàn quyền độc lập quản lý Tàng Kiếm Các, khu vực Kiếm Trủng, kho phế kiếm cùng toàn bộ nhân sự xưởng rèn cho cháu. Mọi quyết định về rèn đúc, nhân sự và điều phối tài nguyên của Tàng Kiếm Các không cần thông qua các vị trưởng lão phê chuẩn, do cháu toàn quyền định đoạt!"
Phong Tử cúi đầu, hai tay tiếp nhận chiếc lệnh bài đồng nặng trĩu:
"Cháu xin nhận lệnh. Nhất định không phụ sự kỳ vọng của Nhị thúc và gia tộc."
Phong Thanh Lăng đứng bên cạnh nhìn chiếc lệnh bài, trong mắt lấp lánh vẻ tán thành.
...
Buổi trưa, đoàn xe thanh đồng của Tây Lộ Ninh gia chuẩn bị rời sơn trang.
Năm thanh kiếm vừa được nghiệm thu đã được cẩn thận đóng gói vào các hòm gỗ bọc nỉ lót nhung đặt trên xe.
Ninh Tri Vi đứng bên bậc cửa cỗ xe, gió núi thổi bay tà áo trắng thêu chỉ bạc. Nàng quay lại nhìn Phong Tử đang đứng tiễn đoàn xe ở tiền đình.
Nàng khẽ ra hiệu cho các hộ vệ lùi lại ba bước. Khi Phong Tử bước tới gần, thiếu nữ Trúc Cơ dùng thuật truyền âm nhập mật cất lời bên tai Phong Tử, thanh âm sắc lạnh và nghiêm túc:
"Phong công tử. Lô kiếm này đã cứu vãn Phong gia trước mắt, nhưng ta phải nhắc nhở công tử một điều."
Phong Tử đưa mắt nhìn nàng.
"Bản phụ lục kia không phải do phòng của ta soạn. Có người ở Ninh gia sốt ruột với khoản nợ này hơn cả Tây Lộ. Hôm nay ta đình chỉ được nó, nhưng chưa hủy được. Nếu sổ sách không làm gì được Phong gia, người đó sẽ tìm cách khác."
Nàng dừng lại một nhịp, ánh mắt nhìn sâu vào mắt thiếu niên:
"Mười lăm thanh kiếm trong ba mươi ngày tới, hãy rèn cho thật cẩn thận. Mong rằng lần sau ta đến Tàng Phong Lĩnh, Phong công tử vẫn còn bình an vô sự."
Nói dứt lời, Ninh Tri Vi bước lên cỗ xe thanh đồng.
Tiếng roi ngựa vang lên. Đoàn xe chầm chậm lăn bánh, xuôi theo con đường cổ đạo quanh co rời khỏi Tàng Phong Lĩnh, khuất dần sau rặng thông ngàn.
...
Đêm muộn ngày thứ mười.
Sau bữa cơm mừng đạm bạc của gia tộc, Tàng Phong Lĩnh lại chìm vào sự yên ắng thâm u.
Phong Tử một mình cầm theo ngọn đèn dầu mờ ảo, chiếc lệnh bài đồng 'Tàng Kiếm' giắt bên hông, từng bước chậm rãi bước xuống tầng ngầm sâu nhất của Vô Thanh Kiếm Trủng.
Không khí dưới đáy hầm ẩm ướt và lạnh lẽo, ngập tràn mùi gỉ sét của hàng ngàn tàn kiếm gãy vụn nằm im lìm giữa lòng đất đá.
Hắn đi qua những bãi kiếm gãy quen thuộc, bước thẳng tới góc khuất tăm tối nhất ở vách đá phía Tây.
Nơi đó, trên vách đá rêu phong, có mười hai vị trí phế kiếm cắm sâu vào nham thạch — mười hai thanh kiếm mang cùng một vết gãy chí mạng, tương ứng với mười hai cái tên bị cạo sạch trong sổ mục lục cổ của Tàng Kiếm Các.
Khi bước chân của Phong Tử dừng lại trước thanh kiếm thứ mười hai — một thanh tàn kiếm rỉ sét hoen ố chỉ còn trơ lại nửa đoạn lưỡi cắm sâu vào khe đá...
Bỗng nhiên, ngọn lửa trong đèn dầu khẽ rạp xuống dù dưới hầm không một làn gió.
'Oong...!'
Một tiếng ngân u u cực kỳ trầm thấp, tựa như một tiếng thở dài của một bậc tiền nhân chưa cam lòng, bất ngờ phát ra từ sâu trong lòng tàn kiếm!
Trên thân kiếm gỉ sét của thanh kiếm thứ mười hai, một vệt sáng mờ ảo màu xanh xám bỗng nhiên lóe lên rồi tắt lịm, cộng hưởng mãnh liệt với dòng chảy Vô Phong Thể trong huyết quản của Phong Tử.
Phong Tử đứng sững lại giữa bóng tối, bàn tay siết chặt quai đèn dầu, ánh mắt lóe lên những tia sáng thâm trầm khôn cùng.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.