Chương 1: Bóng Ma Của Địa Ngục
Tí tách.
Tí tách.
Từng giọt nước ngầm lạnh ngắt giọt từ trên trần bê tông xám xịt xuống mặt sàn bẩn thỉu. Âm thanh ấy đều đặn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn hầm trú ẩn dưới lòng đất. Nơi đây vốn được gia cố kiên cố, xếp đầy những thùng đạn dược, bộ dụng cụ y tế và vô số linh kiện điện tử đắt giá, nhưng lúc này lại bao trùm bởi một mùi tanh nồng đặc quánh.
Mùi máu.
Ngồi gục lưng vào mảng tường bê tông trần trụi ngay trước cánh cửa sắt kiên cố của căn hầm là một bóng người.
Trang bị trên người anh đã nát vụn. Tấm giáp chống đạn chiến thuật Crye Precision AVS màu xanh Ranger Green ghim đầy những mảnh đạn văng, các phiến sứ gốm bên trong vỡ vụn, để lộ ra những mảng vải rách rưới thẫm màu máu đông. Chiếc mũ bảo hiểm quân dụng 6B47 EMR hằn lên những vết xước sâu ngoắm do đạn găm qua, nghiêng lệch sang một bên. Gương mặt anh bị che khuất sau lớp mặt nạ Balaclava Oak trùm kín đầu, mảng vải quanh vùng miệng đã ướt đẫm đỏ thẫm. Trên trán, chiếc kính râm tác chiến Rivals ngả màu tím sẫm nằm lệch xệch, phản chiếu ánh sáng mờ nhạt từ ngọn đèn dầu sắp tàn.
Thả lỏng bên vai anh là chiếc tai nghe chống ồn chuyên dụng Razor đã tắt ngấm nguồn. Trên cổ tay áo rách rưới, dải băng đeo tay Unheard thấm đẫm vết máu khô, bẩn thỉu đến mức khó lòng nhận ra hoa văn nguyên thủy. Thẻ tên quân nhân BEAR bằng kim loại lạnh ngắt rủ xuống trước ngực, chạm nhẹ vào thanh giáp ngực rách rưới mỗi khi lồng ngực anh phập phồng một cách nhọc nhằn.
Bên tay phải anh, khẩu súng trường tấn công HK416A5 nằm sóng soài trên sàn bê tông lạnh giá. Băng đạn đã cạn sạch, khóa nòng hóc mở về phía sau, nòng súng gắn ống giảm thanh vẫn còn vương vấn vệt khói xám nhạt vừa tắt.
O'rkan cố thở. Mỗi nhịp hít vào kéo theo sự đau đớn dữ dội ở lồng ngực. Nội tạng bên trong anh đã vỡ nát dưới áp lực của những quả nổ và hàng chục viên đạn xuyên giáp. Sinh mạng đang giọt từng giọt trôi đi khỏi cơ thể dần lạnh ngắt.
Tầm nhìn của anh mờ dần. Giữa lanh lảnh tiếng nước rơi và sự tĩnh lặng của cái chết đang cận kề, ký ức trong anh bắt đầu cuộn trào...
Trước khi trở thành một cỗ máy giết người dạn dày sương gió, O'rkan chỉ là một sinh viên mới tốt nghiệp đại học bình thường. Anh không có hoài bão vĩ đại, cũng chẳng thiết tha với vòng xoáy danh lợi ngoài xã hội. Niềm vui duy nhất của anh gói gọn trong căn phòng trọ chật hẹp cùng chiếc máy tính cấu hình cao. Anh mê cuồng nhiệt dòng game bắn súng sinh tồn chân thực những tựa game extraction shooter đầy nghiệt xã như Đào thoát khỏi tháp Khoa Phu hay Hôi vực chiến trường.
Anh dành hàng trăm giờ đồng hồ để nghiên cứu từng góc khuất, từng đường đạn, từng loại giáp. Với anh, cảm giác căng thẳng khi phải gom nhặt từng viên đạn, vừa chiến đấu vừa tính toán con đường rút lui an toàn là thứ adrenaline gây nghiện nhất.
Mọi thứ thay đổi vào một đêm mưa bão.
O'rkan đang ghim tâm ngắm trong một trận đánh nảy lửa thì bộ nguồn PC phát ra tiếng rít chói tai. Một luồng điện xanh chói mắt bùng lên, kèm theo tiếng nổ oang oang xé rách không gian. Chiếc máy tính nổ tung.
Khi mở mắt ra một lần nữa, O'rkan không thấy trần nhà quen thuộc của phòng trọ.
Anh thấy bầu trời nhiệt đới rực nắng, không khí nóng ẩm xộc thẳng vào mũi cùng mùi bùn đất tanh nồng của hòn đảo Lamang.
Anh đã xuyên không. Thân xác anh khoác lên bộ quân phục dã chiến của lính mới thuộc lực lượng quân sự tư nhân Mithras Security Systems (MSS).
Lamang là một địa ngục trần gian thực sự. Nơi đây không có luật pháp, chỉ có sự tàn sát lẫn nhau giữa các phe phái PMC và lực lượng phiến quân địa phương. O'rkan bị ném vào những trận càn quét đẫm máu tại Hunter's Paradise, rồi đến khu phức hợp hầm ngầm YBL-1.
Trận đánh đầu tiên, tay anh run rẩy đến mức không thể nhét nổi băng đạn vào súng. Nhưng khi chứng kiến đồng đội gục xuống ngay bên cạnh với bộ não văng tung tóe, bản năng sinh tồn đã cưỡng ép anh bóp cò.
Tạch! Tạch! Tạch!
Những cái xác gục xuống. Máu người thật, không phải những điểm số trên màn hình vi tính. Máu bắn lên mặt anh, nóng hổi và tanh hối. O'rkan nôn mửa dữ dội sau trận chiến đó. Nhưng qua từng nhiệm vụ, việc tước đoạt mạng sống của kẻ khác trở thành một phản xạ tự nhiên. Anh dần bóp cò bằng một cái đầu lạnh và đôi mắt vô cảm.
Tuy nhiên, MSS không hoàn toàn là một vùng đất chết. Ở công ty này, những gã lính đánh thuê dạn dày kinh nghiệm vẫn giữ lại một chút tình người. Họ coi nhau như anh em cùng chung chiến tuyến, chia nhau từng mẩu lương khô, từng ngụm nước ngọt sau mỗi giờ giao tranh nghẹt thở.
Và đặc biệt nhất là Lab Rat cô bác sĩ quân y chính của căn cứ.
O'rkan vẫn nhớ như in lần anh bị dính đạn gạt vào đùi, vỡ động mạch tưởng chừng không thể qua khỏi. Anh được đồng đội cõng về trạm y tế dã chiến trong tình trạng hôn mê sâu.
Khi anh tỉnh dậy, Lab Rat đang ngồi bên mép giường, lặng lẽ lau sạch các vệt máu trên dụng cụ phẫu thuật. Cô mang ánh mắt sắc sảo nhưng giọng nói lại dịu dàng một cách lạ kỳ, rất giống với nhân vật Therapist mà anh từng biết trong trò chơi.
"Cậu tỉnh rồi à, lính mới?"
Lab Rat quay lại, mỉm cười nhẹ nhàng.
"Cô... cô đã cứu tôi?"
O'rkan thều thào, cổ họng khô khốc.
"Đó là công việc của tôi."
Lab Rat rót cho anh một cốc nước ấm, vừa đưa cho anh vừa nói:
"Nhưng lần sau đừng có liều mạng như thế. Cơ thể con người không phải làm bằng thép đâu. Ở Lamang này, sống sót mới là chiến thắng lớn nhất."
Những cuộc trò chuyện ngắn ngủi với Lab Rat và sự đùm bọc của những người đồng đội MSS đã giữ cho O'rkan không bị quỷ dữ trong tâm trí nuốt chửng.
Cho đến một ngày, sau khi hoàn thành chiến dịch càn quét một nhóm LLA trên tuyến đường chính dẫn vào khu ngầm YBL-1, O'rkan nhận được lệnh triệu tập khẩn cấp.
Anh bước vào văn phòng chỉ huy. Viên sĩ quan cao cấp của MSS ngồi sau chiếc bàn gỗ sồi, gạt tàn thuốc lá chất đầy mẩu tàn.
"Nhiệm vụ tuyệt mật, O'rkan."
Viên chỉ huy đi thẳng vào vấn đề.
"Cậu sẽ chuyển vùng tác chiến. Điểm đến tiếp theo của cậu là nước Nga."
O'rkan khựng lại, đôi mày nhíu chặt.
"Nước Nga? Tại sao lại là tôi? MSS chỉ hoạt động ở khu vực Lamang này thôi mà?"
Viên chỉ huy bật cười cay đắng, nhả một ngụm khói xám đặc.
"Cậu tưởng MSS tự dưng có đủ ngân sách để trang bị khí tài tận răng cho các cậu sao? MSS thực chất chỉ là một nhánh con được tài trợ bởi nguồn vốn nước ngoài của BEAR."
"BEAR?"
O'rkan thốt lên.
"Đúng vậy. BEAR — Private Military Company. Cậu biết PMC là gì rồi đấy."
Viên chỉ huy tựa lưng vào ghế, thong thả giải thích:
"Nói một cách dễ hiểu, chúng ta là những doanh nghiệp quân sự tư nhân. Chúng ta cung cấp dịch vụ tác chiến, bảo an và thu thập tình báo chuyên nghiệp cho các chính phủ hoặc tập đoàn lớn dưới hình thức hợp đồng thương mại. Binh lính của PMC không chịu sự ràng buộc của Luật Geneva như quân đội chính quy, và quan trọng nhất... nếu chúng ta chết, chính phủ sẽ không phải nhận trách nhiệm chính trị."
Nói rồi, viên sĩ quan nhìn thẳng vào mắt O'rkan.
"Cậu là tay súng xuất sắc nhất trong đợt tuyển quân ở Lamang. Khả năng ẩn nấp, tư duy chiến thuật và sự bình tĩnh của cậu đã gây ấn tượng với Tổng công ty. Họ quyết định rút cậu về tổng bộ để tham gia vào chiến dịch lớn nhất hiện tại: Khu vực phong tỏa Tarkov."
Khi nghe đến hai chữ "Tarkov", tim O'rkan như hẫng đi một nhịp.
Xong rồi.
Đời mình xuyên không sang đây coi như bỏ rồi.
Vừa mới thoát khỏi cái lò sát sinh Lamang, giờ lại bị tống thẳng vào mả Tarkov!
Anh muốn từ chối. Anh muốn gào lên rằng anh không muốn đến nơi địa ngục đó. Nhưng trước họng súng và quy luật khắc nghiệt của một PMC, phản kháng đồng nghĩa với một viên đạn vào sau đầu. O'rkan buộc phải chấp nhận số phận.
Tarkov không giống Lamang.
Nếu như ở Lamang, MSS vẫn có căn cứ cố định, có các đồn bảo vệ kiên cố, có nhiệm vụ giải cứu con tin hay thu thập tài liệu rõ ràng, thì tại Tarkov, mọi khái niệm an toàn đều bị xóa bỏ.
Tarkov là một điểm nóng chính trị cực kỳ nhạy cảm. Sự hiện diện của BEAR tại đây mang dấu vết trực tiếp từ chính phủ Nga để đối đầu với USEC — lực lượng PMC do phương Tây chống lưng. Vì để đảm bảo tính chối bỏ trách nhiệm, Tổng công ty cắt giảm tối đa việc viện trợ cho các tiểu đội tác chiến tại Tarkov.
Họ vứt O'rkan và đồng đội vào thành phố bị phong tỏa này với lượng đạn dược ít ỏi cùng lời nhắn ngắn gọn: "Tự sinh tự tốn".
Không có căn cứ an toàn để trở về sau mỗi raid. Không có những bữa ăn nóng sốt. Không có sự tin tưởng.
Tại Tarkov, kẻ thù không chỉ là lực lượng USEC hay những băng nhóm Scav điên loạn sẵn sàng phân thây người sống sót để lấy một mẩu bánh mì. Kẻ thù có thể là bất kỳ ai. Một gã lính đánh thuê cùng phe BEAR cũng có thể xả súng vào lưng bạn chỉ vì muốn cướp lấy chiếc áo giáp trên người bạn.
Mỗi giây trôi qua tại Tarkov là một cuộc đấu trí nghẹt thở với cái chết. O'rkan phải sống trong trạng thái thần kinh căng như dây đàn 24/7. Anh ngủ với một mắt mở, tay luôn đặt trên cò súng. Sự nghi ngờ nuốt chửng mọi thứ.
Sự ấm áp cuối cùng mà anh giữ lại từ Lamang dần tan biến. Sự lạnh lùng, tàn nhẫn và tính toán chi ly thế chỗ cho lòng tốt. Với O'rkan, bất kỳ sinh vật nào chuyển động trong tầm mắt anh đều là mối đe dọa cần phải bị loại bỏ trước khi nó kịp giơ súng lên.
Vận dụng kỹ năng chiến đấu trong rừng rậm tích lũy từ Lamang cùng khả năng mai phục xuất quỷ nhập thần, O'rkan trở thành một nỗi khiếp đảm tại Tarkov. Anh ẩn mình trong những lùm cây dày đặc ở Woods, nằm im hàng giờ đồng hồ dưới cơn mưa tuyết lạnh giá, kiên nhẫn chờ đợi mục tiêu bước vào tầm ngắm.
Bốp!
Một tiếng nổ khô khốc vang lên từ xa. Mục tiêu gục xuống mà không hề biết phát đạn đến từ đâu.
Những kẻ sống sót tại Tarkov bắt đầu truyền tai nhau về một tay súng bắn tỉa đáng sợ, một kẻ chuyên săn lùng những đội đặc nhiệm tinh nhuệ nhất từ trong bóng tối.
Họ gọi anh là: Ghost of Woods — Bóng Ma Rừng Rậm.
Nhưng câu chuyện nào rồi cũng đến hồi kết.
Bước ngoặt cuối cùng đến trong một nhiệm vụ thâm nhập vào cơ sở nghiên cứu tối mật dưới lòng đất — The Lab.
O'rkan nhận đơn đặt hàng tìm kiếm tập tài liệu nghiên cứu sinh học quan trọng của tập đoàn TerraGroup. Bằng sự khôn khéo và kỹ năng đột nhập đỉnh cao, anh đã vượt qua nhiều lớp bảo vệ để phá khóa căn phòng lưu trữ tài liệu bảo mật nhất.
Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc anh cầm được tập tài liệu trên tay, hệ thống báo động đỏ của The Lab bùng nổ.
Âm thanh còi hú chói óc vang vọng khắp các hành lang bê tông.
"Phát hiện kẻ xâm nhập tại Sector 3! Tiêu diệt tại chỗ!"
Lực lượng bảo vệ đặc nhiệm tinh nhuệ nhất — Black Division — cùng hàng chục đội PMC khác đang lùng sục khu vực lập tức bao vây lấy anh.
Số lượng kẻ thù lên đến hơn 200 người. Đều là những tay súng khét tiếng, trang bị tận răng với giáp tấm hạng nặng và đạn xuyên giáp cao cấp.
Đối mặt với đường chết, O'rkan không hề hoảng loạn. Trái tim anh lạnh ngắt như băng đá.
Muốn lấy mạng tao sao? Tới đây!
Trận chiến tại The Lab trở thành một cuộc tắm máu kinh hoàng nhất lịch sử Tarkov. O’rkan men theo những hành lang chật hẹp, cài cắm bẫy mìn tự chế, tận dụng tối đa từng góc khuất và các hầm thông gió.
Anh chiến đấu như một con thú dữ bị dồn vào đường cùng. Khẩu HK416A5 trên tay anh nhả đạn liên tục. Mỗi vệt đạn xé gió là một kẻ thù gục xuống. Anh quăng lựu đạn áp chế, sử dụng dao tác chiến cắt cổ những kẻ áp sát, và tận dụng từng chiếc xác để làm tấm chắn đạn.
Máu chảy thành sông trong những căn phòng thí nghiệm trắng xóa.
Một trăm người gục xuống.
Một trăm rưỡi.
Rồi hai trăm.
Toàn bộ lực lượng truy sát bị vô hiệu hóa. Nhưng O'rkan cũng đã trả một cái giá quá đắt.
Một quả lựu đạn nổ ngay bên cạnh đã hất tung anh vào tường. Mảnh văng xé rách lớp giáp Crye Precision AVS, găm sâu vào ngực và bụng anh. Anh bị trúng hàng chục viên đạn. Cột sống gãy gục, nội tạng vỡ nát, máu phun ra từ miệng tràn qua lớp khẩu trang Oak.
Bằng một ý chí sinh tồn siêu nhiên, O'rkan kéo lê thân xác đẫm máu của mình ra khỏi The Lab. Anh bò qua những con phố hoang tàn của Tarkov, lê từng mét đường trong tuyết lạnh, hướng về căn hầm trú ẩn ẩn giấu sâu dưới lòng đất.
Anh đã trở về được đến nhà.
Tí tách.
Giọt nước ngầm rơi xuống chạm vào gò má lạnh ngắt của O'rkan, kéo anh trở về với thực tại.
Dòng hồi tưởng kết thúc.
O'rkan nhận ra mắt mình đã không còn nhìn thấy gì nữa. Tầm nhìn hoàn toàn chìm vào một màu đen sâu thẳm. Lồng ngực anh không còn phập phồng. Cảm giác đau đớn xé thịt xé gan lúc ban đầu dần biến mất, thay vào đó là một sự ấm áp và nhẹ nhõm đến kỳ lạ.
Sinh mạng của anh đã chạm đến điểm cuối.
Hai địa ngục trần gian Lamang và Tarkov đã rút cạn từng giọt máu, từng chút nhân tính của anh. Anh đã chiến đấu, đã giết chóc, đã sống một cuộc đời tràn ngập sự nghi ngờ và tàn bạo.
Nhưng giờ đây, mọi thứ đã kết thúc. Không còn tiếng còi hú báo động. Không còn tiếng đạn xé gió. Không còn sự sợ hãi bị phản bội.
Phía sau lớp khẩu trang ướt đẫm máu khô, khóe môi O'rkan từ từ cong lên thành một nụ cười mỉm.
Một nụ cười mãn nguyện và hạnh phúc thực sự.
Cuối cùng... mình cũng được giải thoát rồi.
O'rkan trút hơi thở cuối cùng. Đôi mắt anh từ từ khép lại dưới lớp kính Rivals mù lụa.
Bàn tay phải dang rộng trên sàn bê tông buông thõng xuống. Chiếc thẻ tên BEAR rơi nhẹ trên ngực, vang lên một tiếng "keng" nhỏ đục ngầu rồi chìm vào không gian tĩnh mịch.
Bóng ma của căn rừng Tarkov đã nằm xuống. Một cái chết lặng lẽ, nhưng đầy sự tự do.
Tuy nhiên, định mệnh tàn nhẫn dường như vẫn chưa muốn buông tha cho anh. Ngay khi nhịp tim của O'rkan hoàn toàn ngừng đập, từ sâu trong túi áo giáp AVS rách rưới, chiếc điện thoại chiến đấu cũ kỹ mang từ Lamang bỗng phát ra một luồng ánh sáng xanh mờ ảo như muốn báo hiệu điều gì đó sắp đến với O’rkan.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.