Tận Thế Ta Có Tháp Khoa Phu

Chương 2: Thế Giới Mới

Đăng: 21/07/2026 21:59 4,954 từ 2 lượt đọc

Bóng tối không mang lại sự yên bình. Nó kéo theo một chuỗi những cơn mộng mị dài, xé rách tâm trí O’rkan thành trăm mảnh vụn. Trong cơn mê man, anh thấy mình vẫn đang chạy. Anh chạy qua những tán lá ẩm ướt của vùng rừng rậm Lamang, dưới cơn mưa nhiệt đới nặng hạt rát buốt da thịt. Rồi cảnh vật đột ngột đông cứng thành màu tuyết trắng xóa của Woods, nơi những họng súng bắn tỉa vô hình luôn rình rập sau mỗi gốc thông già. Cuối cùng, bối cảnh sụp đổ vào khoảng hành lang bê tông trắng toát, ngập ngụa mùi hóa chất và khói súng của khu phức hợp tối mật The Lab. Tiếng còi báo động đỏ rít lên bên tai dồn dập, đinh tai nhức óc.

Chết đi... Chỉ cần nhắm mắt lại... Mày sẽ được giải thoát...

Một giọng nói thì thầm, lặp đi lặp lại như tiếng tụng niệm của quỷ dữ dưới đáy sâu địa ngục. O’rkan đã muốn buông xuôi. Lồng ngực anh khi ấy găm đầy mảnh đạn văng, phổi ngập máu, cơ thể kiệt quệ hoàn toàn sau khi tự tay tiêm vào người hàng loạt liều thuốc kích thích thử nghiệm để đồ sát hơn hai trăm đặc nhiệm Black Division. Cái chết lúc đó là phần thưởng duy nhất mà anh khao khát. Một nụ cười mãn nguyện đã nở trên môi anh khi bóng tối vĩnh hằng nuốt chửng tầm nhìn.

Thế nhưng, luồng sáng xanh quái dị từ chiếc điện thoại dã chiến ở túi ngực áo giáp đã bẻ gãy quy luật tự nhiên.

Hít vào một hơi thật sâu.

Lồng ngực O’rkan giật mạnh. Cảm giác đau đớn dữ dội đột ngột ập tới khiến anh co rúm người lại, ho khan một tràng dài. Phế quản bỏng rát, phổi hoạt động trở lại một cách thô bạo. Anh mở bừng mắt, hai tay vô thức cào cấu xuống mặt sàn theo bản năng sinh tồn dạn dày.

Không có tuyết. Không có mùi hóa chất tẩy rửa của The Lab. Cũng không có mùi máu tươi nồng nặc của chính mình.

O’rkan nằm im trên mặt đất, lồng ngực phập phồng nhọc nhằn. Anh mất vài phút chỉ để định thần, lắng nghe nhịp tim đập thình thịch trong tai. Khứu giác nhạy cảm của một kẻ từng sống sót qua hàng trăm trận chiến lập tức hoạt động. Không khí xung quanh lạnh ẩm, vương vất mùi bụi bặm, xi măng khô khốc và mùi dầu mỡ máy móc đã cũ rích.

Mình... không chết sao?

Ý nghĩ đó xuất hiện, kéo theo một sự ngạc nhiên tột cùng. O’rkan khẽ cử động các ngón tay, ngón chân. Cảm giác đau nhức ê ẩm chạy dọc sống lưng, nhưng lạ thay, những cơn đau xé thịt từ những vết đạn găm khắp người đã biến mất. Anh chầm chậm ngồi dậy, tựa lưng vào một cây cột bê tông vuông vức ngay phía sau.

Đầu óc anh vẫn còn ong ong, nhưng sự bình tĩnh đáng sợ của một cựu binh BEAR nhanh chóng chiếm lấy quyền kiểm soát. O’rkan nheo mắt, quét một vòng qua không gian tối tăm xung quanh để đánh giá tình hình.

Đây không phải là Hideout căn hầm trú ẩn quen thuộc của anh ở Tarkov. Nơi trú ẩn cũ của anh chật hẹp, chất đầy những hòm đạn gỗ, thiết bị lọc nước dã chiến và bàn chế tạo cơ khí bừa bộn. Nơi này trống trải, rộng lớn hơn rất nhiều.

Ngước mắt nhìn lên, O’rkan thấy những đường ống dẫn nước rỉ sét chạy dọc trần bê tông xám xịt. Ánh sáng mờ nhạt từ những khe hở nhỏ phía xa rọi xuống, làm hiển lộ những chiếc xe hơi phủ đầy bụi bặm đang đỗ thành hàng dọc. Lớp sơn xe đã bong tróc, lốp xẹp lép, kính chắn gió nứt nẻ hoang tàn.

Hầm gửi xe. Đây chắc chắn là hầm gửi xe dưới lòng đất của một tòa nhà chung cư.

Nhận định xuất hiện trong đầu anh một cách nhanh chóng và chính xác.

O’rkan nhìn xuống bản thân. Anh vẫn đang khoác trên mình bộ trang bị dã chiến cũ. Tấm giáp chiến thuật Crye Precision AVS màu xanh Ranger Green quen thuộc vẫn ôm sát lồng ngực, nhưng các phiến sứ chống đạn bên trong đã vỡ vụn từ bao giờ, lớp vải rách nát, loang lổ những vệt máu khô sẫm màu. Chiếc mũ bảo hiểm 6B47 lệch sang một bên, che khuất một phần tầm nhìn. Bộ quân phục BEAR rách rưới dưới gấu áo.

Thế nhưng, điều tồi tệ nhất lập tức đập vào mắt anh.

Khẩu súng trường tấn công HK416A5, người bạn đồng hành trung thành đã cùng anh quét sạch hai trăm đặc nhiệm Black Division, hoàn toàn biến mất. Bao súng lục bên hông trống rỗng. Con dao chiến thuật thường ghim ở bắp chân cũng không còn.

Anh đã mất sạch vũ khí. Giữa một nơi hoàn toàn xa lạ, việc không có công cụ tự vệ tương đương với một bản án tử hình treo lơ lửng.

Đang lúc O’rkan siết chặt nắm tay đầy giận dữ, một độ rung đều đặn kèm theo tiếng rè rè nhỏ vang lên từ túi chiến thuật bên hông giáp AVS.

Khẽ cau mày, anh luồn những ngón tay đeo găng rách nát vào túi, lôi ra một vật thể hình chữ nhật bằng kim loại nguyên khối màu đen.

Đó là chiếc điện thoại dã chiến dập nổi logo quân đội — một thiết bị liên lạc đặc chủng, siêu bền được đặt làm riêng và phát cho anh từ những ngày đầu gia nhập Mithras Security Systems tại hòn đảo Lamang. Anh đã mang nó theo suốt hành trình sang Tarkov. O’rkan nhớ rất rõ, trong trận chiến sinh tử ở The Lab, một viên đạn 5.56x45mm AP đã bắn xuyên qua túi giáp ngực, găm thẳng vào chiếc điện thoại này, biến nó thành một đống mảnh vụn kim loại nát bét.

Nhưng lúc này, chiếc điện thoại nằm trên lòng bàn tay anh hoàn toàn mới nguyên. Không một vết xước. Lớp kính cường lực dã chiến bóng loáng, phản chiếu gương mặt mệt mỏi ẩn sau lớp mặt nạ Balaclava của anh.

Màn hình điện thoại đột ngột bừng sáng, luồng ánh sáng xanh lam dịu nhẹ chiếu thẳng vào mắt O’rkan.

Trên giao diện chính, toàn bộ các tính năng thông thường của một chiếc điện thoại thông minh đều biến mất. Chỉ có duy nhất hai biểu tượng ứng dụng nằm sừng sững ở trung tâm: GZW và EFT.

Ngay góc trên của biểu tượng EFT, một chấm đỏ thông báo nhỏ đang nhấp nháy liên tục.

O’rkan chạm ngón tay vào màn hình. Ứng dụng EFT lập tức khởi động, giao diện tối giản hiện ra với ba mục lớn: Trader (Thương nhân), PMC, và Messenger (Hộp thư).

Chấm đỏ dẫn lối anh vào mục Messenger. Ở đó, một hộp thoại trò chuyện duy nhất đang hiển thị tin nhắn chưa đọc từ một cái tên vô cùng quen thuộc: Prapor.

O’rkan nín thở, nhấn vào cuộc trò chuyện.

"Chào cậu lính, nếu cậu đọc được những dòng này thì có nghĩa là luồng dịch chuyển đã thành công đưa cậu đến đích an toàn. Đừng tìm kiếm lối về Tarkov nữa, nơi đó đã hoàn toàn bị xóa sổ khỏi bản đồ thế giới rồi. Hiện tại, cậu đang gánh vác một nhiệm vụ mới tại một thế giới hoàn toàn khác. Nơi đây cũng đang chìm sâu vào một địa ngục trần ai, nhưng ta tin nhân tính của con người vẫn chưa hoàn toàn lụi tàn dưới đêm trường tăm tối này. Hãy cố gắng sống sót, giữ lấy cái mạng của cậu. Đây là chút quà mọn ta gửi tặng để cậu bắt đầu cuộc hành trình mới."

Phía dưới dòng tin nhắn là một nút bấm màu cam nổi bật với dòng chữ:.

Bên cạnh nút bấm hiển thị danh sách chi tiết:

  • 30,000 Rúp.

  • 500 Đô-la Mỹ.

  • 1 Khẩu súng ngắn Glock 17 (mới 100%).

  • 3 Băng đạn Glock 17 (chứa sẵn 17 viên đạn 9x19mm PST gzh mỗi băng).

O’rkan nhìn chăm chặp vào màn hình điện thoại. Bản năng nghi ngờ của một cựu binh BEAR khiến anh chần chừ mất vài giây. Những thương nhân tại Tarkov chưa bao giờ làm việc thiện nguyện mà không đòi hỏi một cái giá tương xứng. Nhưng trong hoàn cảnh tay trắng như hiện tại, anh không có quyền lựa chọn.

Anh nhấn ngón tay vào nút [NHẬN].

Tách.

Một tiếng động nhỏ vang lên từ chiếc điện thoại. Ngay lập tức, ở góc trên bên phải màn hình, hai dòng chỉ số tiền tệ tăng vọt từ con số không lên 30,000 Rúp và 500 USD.

Cùng lúc đó, một luồng ánh sáng xanh lam nhạt đột ngột ngưng tụ lại ở khoảng không gian ngay trước mũi giày dã chiến của O’rkan. Các hạt ánh sáng liên kết chặt chẽ, tạo thành một chiếc hộp nhựa quân dụng màu đen sần sùi dập nổi logo của Therapist.

Chiếc hộp từ hư vô rơi bộp xuống đất, bụi bặm xung quanh bay lên mờ mịt.

O’rkan giật mình, lùi lại nửa bước, tay vô thức đưa lên vị trí thắt lưng hông theo thói quen rút súng nhanh. Khi nhận ra không có mối đe dọa nào, anh mới chầm chậm quỳ một gối xuống, tiếp cận chiếc hộp kỳ bí.

Nắp hộp được khóa bằng hai lẫy nhựa chắc chắn. O’rkan gạt khóa, mở nắp ra.

Nằm gọn gàng bên trong lớp đệm mút xốp chống sốc màu đen là một khẩu súng ngắn Glock 17 Gen 3 hoàn hảo. Lớp vỏ polymer màu đen mờ của khẩu súng phản chiếu ánh sáng lạnh lùng. Bên cạnh súng là ba băng đạn kim loại sáng bóng, các viên đạn 9x19mm đồng thau xếp đều tăm tắp bên trong, lộ ra phần đầu đạn nhọn hoắt qua khe báo đạn phía sau.

O’rkan nhấc khẩu Glock 17 lên. Súng nặng khoảng 900 gram khi đã lắp đầy đạn, cảm giác đầm tay và bám dính quen thuộc từ lớp vân nhám trên báng súng khiến lòng anh vững chãi hơn phần nào. Anh kéo nhẹ báng khóa nòng về phía sau để kiểm tra buồng đạn. Trống rỗng. Anh buông tay, khóa nòng lao về phía trước với một tiếng "rầm" cơ khí dứt khoát và sắc lẹm.

Khi chuẩn bị đóng nắp hộp để thu dọn trang bị, O’rkan bỗng nhận thấy một vật thể thuôn dài nằm dưới khe đáy của lớp đệm mút.

Anh nhấc tấm mút lên.

Hiện ra trước mắt anh là một con dao chiến thuật bản lớn có thiết kế vô cùng hầm hố và dị biệt. Lưỡi dao cong ngược về phía trước, mang đậm phong cách của những chiến binh Gurkha huyền thoại nhưng được cải tiến bằng những đường nét dứt khoát, hiện đại của dòng vũ khí sinh tồn thế hệ mới.

Đó là con dao M48 Tactical Kukri do hãng United Cutlery sản xuất.

Dưới chuôi dao có dán một mảnh giấy ghi chú nhỏ bằng nét chữ viết tay mềm mại, nắn nót của một người phụ nữ:

"Món quà nhỏ tặng kèm của bác gái dành cho cậu. Hãy sống sót trở về gặp tôi, O'rkan."

Therapist… ?

O’rkan khẽ lẩm bẩm, một thoáng ký ức dịu dàng về nữ bác sĩ quân y dịu dàng hiện lên rồi nhanh chóng bị dập tắt bởi hiện thực tàn nhẫn. Anh nhấc con dao lên khỏi hộp để quan sát kỹ lưỡng.

M48 Tactical Kukri là một con quái vật cận chiến thực sự. Con dao sở hữu chiều dài tổng thể lên tới 40.5 cm, trong đó phần lưỡi dao dài khoảng 27 cm, được đúc nguyên khối từ thép không gỉ 2Cr13 cao cấp. Bề mặt lưỡi dao được xử lý bằng hai tông màu tương phản: lớp sơn phủ đen mờ chống phản quang ở phần thân và phần lưỡi cắt được mài sắc lẹm lộ ra màu thép satin sáng loáng. Với độ dày sống dao lên tới 7.5 mm, con dao mang lại một trọng lượng khoảng 560 gram vô cùng đầm tay, tối ưu hóa hoàn toàn cho những cú chém dứt khoát có lực ly tâm cực lớn, dễ dàng chặt đứt những vật thể cứng rắn mà không sợ mẻ lưỡi. Phần cán dao được bọc bằng vật liệu cao su TPR (Thermoplastic Rubber) màu đen với các rãnh lượn sóng sâu, tạo độ bám tối đa, chống trơn trượt hoàn toàn ngay cả khi lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi hay dính máu. Phần chuôi dao có lỗ xỏ dây dã chiến và một vòng thép bảo vệ tay chắc chắn.

Nhìn những điều siêu nhiên vừa diễn ra trước mắt, O’rkan đứng lặng hồi lâu, chiếc điện thoại chiến đấu trong tay khẽ siết chặt. Đầu óc anh vốn đã mù mờ về quá khứ xa xôi, nhưng những ký ức về thời học sinh tại Việt Nam, về những cuốn tiểu thuyết mạng mà anh từng đọc vội trong phòng trọ chật hẹp bỗng chốc ùa về.

Xuyên không... Mình thực sự đã xuyên không sang một thế giới khác rồi sao?

Anh tự cười giễu bản thân. Một gã lính đánh thuê tay đầy máu, chỉ biết đến súng đạn và sự tàn sát, giờ đây lại trở thành nhân vật chính trong một câu chuyện giả tưởng kỳ quặc. Nhưng dù ở bất kỳ đâu, quy luật sinh tồn vẫn không hề thay đổi: kẻ yếu sẽ chết, kẻ mạnh và biết thích nghi sẽ sống.

Chấp nhận thực tế một cách nhanh chóng, O’rkan mở ứng dụng Messenger, gõ một dòng tin nhắn ngắn gọn gửi cho Prapor:

"Đã nhận được hàng. Cảm ơn ông già. Tôi sẽ sống sót."

Gửi tin nhắn xong, anh cất chiếc điện thoại vào túi khóa dán bảo mật bên trong áo giáp AVS.

O’rkan bắt đầu trang bị lại bản thân. Anh cầm ba băng đạn Glock 17, nhét lần lượt vào các túi chiến thuật nhỏ ở mặt trước của tấm giáp ngực. Tấm giáp Crye Precision AVS này tuy đã hỏng hóc nặng, các phiến sứ bảo vệ bên trong vỡ vụn gần hết, nhưng phần khung vải Cordura 500D siêu bền vẫn còn giữ được phom dáng dã chiến. Nó vẫn đủ sức bảo vệ các bộ phận trọng yếu của anh khỏi những cú đâm hay va đập thô sơ trong một khoảng thời gian ngắn sắp tới.

Anh xỏ con dao M48 Tactical Kukri vào chiếc bao nhựa TPU đi kèm, đeo chắc chắn vào thắt lưng chiến thuật phía sau lưng, vị trí giúp anh có thể dễ dàng rút dao bằng tay phải chỉ trong một tích tắc. Khẩu Glock 17 được anh kiểm tra kỹ lưỡng cơ chế hoạt động một lần cuối, sau đó nhét vào bao súng dã chiến bên hông đùi phải.

Khi trang bị đã đầy đủ, O’rkan đứng thẳng người dậy. Cảm giác có vũ khí bên mình khiến sự tự tin của một "Bóng Ma Rừng Rậm" trỗi dậy mạnh mẽ. Anh khẽ xoay cổ, nghe tiếng xương khớp kêu răng rắc dứt khoát.

Anh bắt đầu di chuyển để khám phá xung quanh hầm gửi xe.

Từng bước chân của O’rkan nhẹ nhàng như một con báo săn mồi trong đêm. Đế giày dã chiến của anh tiếp xúc với mặt sàn bê tông gần như không phát ra bất kỳ tiếng động nào. Anh men theo những cây cột lớn, mắt liên tục cảnh giác quét qua các góc tối.

Sau khi đi vòng quanh khu vực phía Bắc của hầm đỗ xe khoảng mười phút, O’rkan dừng lại trước một lối dẫn lên cầu thang bộ của tòa nhà.

Đôi mày anh nhíu chặt lại dưới lớp mũ bảo hiểm.

Lối lên cầu thang bộ hoàn toàn bị bít kín. Một bức tường chướng ngại vật khổng lồ được dựng lên từ những chiếc giường sắt, tủ gỗ ép gãy nát, bàn học và những bao tải chứa đầy gạch đá vụn. Chúng được xếp chồng lên nhau một cách vội vã nhưng cực kỳ chặt chẽ và kín kẽ, giống như có ai đó đã cố gắng ngăn chặn một thế lực đáng sợ nào đó tràn lên từ dưới hầm, hoặc ngược lại.

O’rkan tiếp tục di chuyển sang các lối thoát hiểm khác. Kết quả vẫn hoàn toàn tương tự. Ba lối đi bộ dẫn lên tầng trên của chung cư đều bị chặn đứng bởi những đống đổ nát gia cố kiên cố.

Anh quay trở lại khu vực trung tâm hầm đỗ xe, men theo đường dốc dành cho ô tô dẫn lên mặt đất.

Ở cuối đường dốc, lối ra duy nhất không bị chặn bởi đồ đạc, nhưng nó lại bị khóa chặt bằng một cánh cửa cuốn bằng kim loại bản to, dày cộm. Cánh cửa cuốn này thả sát xuống mặt đất, chặn đứng mọi ánh sáng bên ngoài lọt vào.

O’rkan tiến sát lại gần cánh cửa cuốn. Anh quỳ một gối, đặt hai tay vào phần tay nắm kim loại ở mép dưới cánh cửa. Vận dụng sức mạnh cơ bắp dạn dày, anh chầm chậm nhấc cánh cửa lên.

Cánh cửa cuốn rít lên những tiếng kim loại cọ xát nhỏ ê răng. O’rkan khống chế lực tay một cách hoàn hảo, chỉ nhấc cửa lên một khe hở nhỏ rộng khoảng mười lăm xăng-ti-mét.

Anh nằm sát xuống sàn bê tông, ghé mắt nhìn qua khe hở để quan sát thế giới bên ngoài.

Đập vào mắt anh là một khoảng sân chung cư hoang tàn, cỏ dại mọc chen chúc qua những vết nứt trên mặt đường nhựa. Những chiếc lá khô xào xạc cuốn theo làn gió lạnh buốt. Bầu trời phía trên xám xịt, bao phủ bởi một tầng mây dày đặc màu chì, không một bóng chim hay dấu hiệu của sự sống văn minh.

Khi ánh mắt O’rkan quét rộng hơn, cơ mặt anh vô thức giật mạnh một cái dưới lớp mặt nạ Balaclava.

Cách cửa hầm khoảng mười mét, bốn bóng người đang vật vờ di chuyển.

Nói là người cũng không đúng. Trang phục của chúng rách rưới, da thịt xám ngoét, bong tróc từng mảng lớn để lộ ra những thớ thịt thối rữa màu đen kịt. Chúng di chuyển một cách chậm chạp, vẹo vọ, hai tay buông thõng, cái đầu nghẹo sang một bên vô hồn. Những tiếng rên rỉ trầm đục, khàn đặc như tiếng cổ họng bị nghẹn ứ nước gián tiếp phát ra từ lồng ngực tụ máu của chúng.

O’rkan chầm chậm hạ cánh cửa cuốn xuống, nằm im trong bóng tối hầm xe. Anh không nhịn được mà buông một lời chửi thề thầm bằng cả tiếng Anh lẫn tiếng Nga:

"Shiet... Zombie... Vừa mới chui ra khỏi hai cái địa ngục trần gian kia, giờ lại chui vào tận thế zombie. Shiet cyka..."

Cơn giận dữ dâng lên trong lòng, nhưng nhanh chóng bị lý trí lạnh lùng dập tắt. Bốn con zombie ngoài kia không phải là mối đe dọa lớn đối với một cựu binh dạn dày kinh nghiệm như anh, nhưng vấn đề là tiếng súng.

Khẩu Glock 17 trong tay anh không được trang bị ống giảm thanh. Giữa không gian đô thị tĩnh lặng của một thế giới tận thế, một tiếng nổ 9mm vang lên có thể truyền đi xa hàng cây số, đánh động hàng trăm, thậm chí hàng ngàn xác sống khác đổ xô về hướng này.

Phải dùng cận chiến.

Ý nghĩ vừa xuất hiện, bàn tay phải của O’rkan đã đưa về phía sau hông, nắm chặt lấy chuôi cao su TPR của con dao M48 Tactical Kukri.

Xoẹt.

Lưỡi dao thép 2Cr13 trượt ra khỏi bao TPU một cách êm ái, ánh lên một tia sáng lạnh lùng trong bóng tối.

O’rkan khẽ xoay nhẹ cổ tay để cảm nhận trọng tâm của con dao. Điểm cân bằng của con dao Kukri này hơi lệch về phía đầu lưỡi, một thiết kế kinh điển giúp tăng cường lực quán tính cho mỗi cú chém. Với một người bình thường, việc sử dụng liên tục một con dao nặng hơn nửa cân sẽ nhanh chóng làm mỏi cơ cổ tay.

Nhưng O’rkan không phải là một người bình thường.

Trong quá khứ chiến đấu tại The Lab, khi bị dồn vào đường cùng bởi Black Division, anh đã tự tay tiêm vào cơ thể một số lượng lớn các loại thuốc chích kích thích sinh học tuyệt mật do tập đoàn TerraGroup nghiên cứu. Những liều thuốc Stim quý hiếm và cực kỳ đắt đỏ đó vốn có sẵn rất nhiều trong các phòng thí nghiệm y tế của khu phức hợp Labs. Chúng không chỉ giúp anh tạm thời quên đi nỗi đau thể xác, tăng cường khả năng tập trung cao độ, mà những tác dụng phụ của quá trình biến đổi sinh học còn vĩnh viễn tái cấu trúc các thớ cơ và hệ thống phản xạ thần kinh của anh. Chính luồng sức mạnh siêu nhiên tiềm ẩn từ những mũi tiêm hóa chất đó là chìa khóa giúp anh đồ sát hơn hai trăm kẻ thù trang bị tận răng mà không bị kiệt sức hay gục ngã giữa chừng.

O’rkan hít một hơi thật sâu, nén chặt luồng khí trong lồng ngực. Luồng sức mạnh sinh học âm thầm rạo rực trong các thớ cơ bắp tay và đùi.

Anh nhẹ nhàng nâng cánh cửa cuốn lên một khoảng vừa đủ để cơ thể luồn qua.

Chuyển động của anh nhanh và mượt mà tựa như một làn khói đen trượt ra khỏi hầm xe. Ngay khi cơ thể đã ở bên ngoài, anh dùng gót chân chặn nhẹ mép cửa cuốn để tránh nó va đập mạnh phát ra tiếng động lớn.

Gió lạnh lướt qua mặt nạ dã chiến. Mùi hôi thối của thịt rữa xộc thẳng vào mũi.

Bốn con zombie đang vật vờ gần đó lập tức ngửi thấy mùi sinh khí của con người. Chúng đồng loạt quay đầu lại, những đôi mắt đục ngầu, không có con ngươi dán chặt vào bóng người vừa xuất hiện. Những tiếng gầm gừ khàn đặc rít lên từ những khuôn miệng đầy máu đen và nước bọt nhớp nháp.

Chúng bắt đầu lao về phía anh với tốc độ nhanh hơn, hai cánh tay khẳng khiu vươn dài ra phía trước, móng tay sắc nhọn đen kịt cào cấu vào không khí.

O’rkan không hề lùi lại. Đôi mắt anh ẩn sau kính dã chiến hẹp lại, lạnh lùng và tập trung tuyệt đối.

Khoảng cách: mười mét. Tốc độ di chuyển: chậm. Không có vũ khí tầm xa. Mục tiêu chí mạng: vùng đầu.

Bộ não anh phân tích tình huống chiến thuật trong chớp mắt.

O’rkan đạp mạnh chân trái xuống mặt đường nhựa, mượn lực phản hồi lao vút về phía trước. Tốc độ của anh nhanh đến mức khó tin, cơ thể hơi cúi thấp để giảm thiểu diện tích tiếp xúc trực diện.

Con zombie đi đầu vươn hai tay định ôm ghì lấy anh.

Khi khoảng cách chỉ còn một mét, O’rkan nghiêng nhẹ người sang bên phải, tránh né cú vồ một cách dễ dàng. Đồng thời, cánh tay phải cầm con dao M48 Kukri của anh vung lên theo một đường vòng cung hướng từ dưới lên trên.

Phập!

Lưỡi dao cong của M48 Kukri với lực chém cực mạnh từ thớ cơ biến dị dễ dàng chém đứt đôi phần hàm dưới, xuyên thẳng qua hộp sọ của con zombie đầu tiên. Tiếng xương sọ vỡ vụn vang lên giòn giã.

Không một chút khựng lại, O’rkan mượn đà xoay người của cú chém trước, rút con dao ra và thực hiện một cú chém ngang thô bạo bằng mu bàn tay hướng từ trái sang phải vào cổ con zombie thứ hai vừa áp sát.

Xoẹt!

Lưỡi dao satin sắc bén cắt ngọt qua các mô cơ thối rữa và đốt sống cổ của mục tiêu. Cái đầu của con zombie thứ hai bay vút lên không trung, dòng máu đen kịt phun ra từ vết cắt cụt lủn trước khi thân xác không đầu của nó đổ sụp xuống mặt đường như một bao cát rách.

Hai con zombie còn lại gầm rú, lao vào anh từ hai phía hông.

O’rkan giậm chân, nhảy lùi lại nửa bước để tái thiết lập khoảng cách chiến thuật. Con dao Kukri trong tay anh khẽ rung lên, những vệt máu đen trượt dọc theo rãnh skeletonized trên lưỡi dao rồi giọt xuống đất.

Con zombie thứ ba cố gắng chụp lấy vai anh. O’rkan chủ động bước lên một bước dài, lách vào khoảng trống dưới cánh tay của nó. Anh xoay ngược chuôi dao, dùng phần chốt thép nhọn ở đuôi cán dao nện mạnh vào mắt của nó, phá hủy hoàn toàn tiểu não. Con quái vật lập tức mất đi mọi khả năng vận động, đổ ập xuống đất.

Con zombie cuối cùng há hốc cái miệng đầy những chiếc răng vàng khè, định cắn vào cổ anh.

O’rkan lạnh lùng vung dao từ trên cao xuống, một cú bổ dọc đầy uy lực nhắm thẳng vào đỉnh đầu của nó. Sức nặng của con dao M48 Kukri kết hợp với lực tay kinh người của anh đã biến cú chém thành một đòn hành quyết tuyệt đối.

Lưỡi dao bổ đôi hộp sọ của con quái vật, dừng lại ở phần xương ức.

O’rkan đạp một cú mạnh vào ngực cái xác để rút con dao ra.

Cả bốn con zombie nằm sóng soài trên mặt đất, không còn bất kỳ dấu hiệu cử động nào. Toàn bộ cuộc đụng độ diễn ra trong chưa đầy mười lăm giây, gọn gàng, dứt khoát và không hề có một tiếng súng nào vang lên.

O’rkan đứng giữa những vệt máu đen loang lổ, hơi thở vẫn hoàn toàn đều đặn. Anh cúi xuống, quệt lưỡi dao Kukri vào lớp áo rách rưới của một cái xác để lau sạch những mảng bám thối rữa, sau đó tra dao vào bao phía sau hông.

Anh đứng thẳng người, ngước mắt nhìn lên tòa nhà chung cư sừng sững ngay trước mặt.

Đó là một khối bê tông khổng lồ, cao khoảng hai mươi tầng. Những ô cửa sổ tối om, vỡ nát như những con mắt vô hồn của một bộ xương khô khổng lồ đang nhìn xuống khoảng sân hoang phế. Một vài mảng tường ngoài của tòa nhà đã bị bong tróc, bám đầy rêu phong và những vệt đen xám của những vụ hỏa hoạn đã qua từ lâu.

O’rkan trầm ngâm suy tính.

Tất cả các lối đi bộ từ hầm đỗ xe dẫn trực tiếp lên tòa chung cư đều đã bị bít kín bằng những rào chắn kiên cố từ phía trong. Điều này chứng tỏ những người sống sót trước đây của tòa nhà đã cố gắng cô lập khu vực hầm xe — nơi có thể là nguồn phát sinh dịch bệnh hoặc lối thâm nhập chính của zombie.

Nếu muốn đi vào bên trong, mình phải tìm lối vào từ sảnh chính tầng trệt hoặc các ô cửa sổ tầng thấp.

Mục tiêu của anh lúc này đã rõ ràng. Anh cần phải khám phá tòa nhà chung cư hai mươi tầng này.

Việc tiêu diệt toàn bộ zombie bên trong tòa nhà không chỉ giúp anh mở rộng phạm vi hoạt động an toàn, biến nơi đây thành một khu vực trú ẩn dã chiến vững chắc, mà quan trọng hơn, đây là một mỏ tài nguyên chưa được khai phá.

Ở một thế giới tận thế sụp đổ, những căn hộ bỏ hoang chắc chắn còn sót lại nước đóng chai, đồ hộp hết hạn, thuốc men thô sơ hoặc các linh kiện điện tử, đồ trang sức giá trị. Đó chính là những mặt hàng mà các thương nhân EFT và GZW như Mechanic, Therapist hay Gunny luôn sẵn sàng thu mua thông qua chiếc điện thoại chiến đấu của anh để đổi lấy những đồng Rúp và Đô-la quý giá.

O’rkan khẽ chạm tay vào báng khẩu Glock 17 bên hông đùi, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại mang lại sự an tâm tuyệt đối.

Anh điều chỉnh lại chiếc mũ bảo hiểm 6B47 trên đầu, hít một hơi sâu luồng không khí lạnh buốt của buổi chiều tà, rồi chầm chậm tiến về phía cánh cửa kính vỡ nát của sảnh chính tòa nhà.

Bóng ma của rừng rậm Tarkov bắt đầu bước vào cuộc đi săn mới giữa đêm trường Ma Đô.


0