Cổ Đạo Trường Sinh

Chương 1: Bữa Sáng Đầu Ngày

Đăng: 15/08/2026 07:05 1,392 từ 13 lượt đọc

Bản thu tác giả

Đăng nhập để nghe bản thu

Đăng nhập để nghe

Tiếng xèo nhỏ vang lên trong không gian im ắng của buổi sớm.

Lâm Phong nín thở, cổ tay vững đến mức không một đường gân nào rung. Ngòi bút lông tơ tằm siêu nhỏ vừa chạm vào góc tờ giấy ố vàng, nối liền đoạn vân trận bị đứt gãy. Một luồng sáng đỏ nhạt bùng lên rồi lập tức thu vào trong giấy, ổn định trở lại như chưa từng bị tổn thương.

Cậu thở ra nhẹ nhàng.

Đây là Lưu Trận Chỉ – loại giấy đặc biệt làm từ bột Linh Mộc, dùng để lưu trữ Cổ Trận. Dù là Cổ Trận do con người nghiên cứu vẽ ra hay Cổ Trận bóc tách từ xác linh thú, tu sĩ đều có thể truyền linh lực vào tờ giấy này để phong ấn nó lại. Năng lượng sẽ hằn lên mặt giấy thành những đường vân sáng lấp lánh. Chỉ cần nhìn màu sắc và nét vân, người ta biết ngay Cổ Trận thuộc hệ gì, cấp mấy.

Tấm Lưu Trận Chỉ trên bàn Lâm Phong chứa một Cổ Trận hệ Hỏa cấp một, ánh sáng đỏ nhạt mờ ảo. Đây vốn là loại cổ trận do phàm nhân nghiên cứu ra, chủ yếu dùng để nhóm lò luyện đan. Nhưng vì bảo quản kém, một đường vân ở góc đã bị nhòe, đứt đoạn, khiến năng lượng rò rỉ, không thể kích hoạt. Tu sĩ nhà giàu thấy thế liền vứt xó như phế phẩm.

Với Lâm Phong thì khác. Trong mắt cậu, đường vân đứt gãy chẳng khác nào một đường rãnh bị kẹt. Không có linh lực để chắp vá, cậu dùng sự tỉ mỉ của một người thợ. Cậu tự pha mực từ máu dơi và mạt đồng đỏ, rồi bằng đôi tay cực kỳ vững chãi, nối liền hai đầu nét mực bị đứt.

Thành công.

Cậu mỉm cười, cuộn tờ giấy lại cất vào hộp gỗ. Năm nay cậu mười sáu tuổi, không mang linh căn xuất chúng, cũng chẳng ôm mộng ngự kiếm phi hành hay hô mưa gọi gió. Cậu chỉ là thợ sửa đồ của tiệm Lâm Gia ở trấn Vân Vĩ, sống bằng đôi tay và sự hiểu biết về cấu trúc.

“Anh hai! Mẹ bảo em ra gọi anh vào ăn cháo!”

Từ trong sân, Lâm Tùng – đứa em trai mười tuổi – lạch bạch chạy ra. Trên tay nó vẫn nắm khư khư con cào cào bằng tre mà anh trai vót cho tối qua, miệng không ngừng giả tiếng gió rít “vút vút”.

Lâm Phong xoa đầu thằng bé, cất bộ đồ nghề rồi bước vào trong.

Phía sau tiệm sửa đồ là khoảng sân gạch mộc mạc nối liền gian bếp nhỏ. Mùi cháo thịt hầm hành hoa thơm phức tỏa ra. Bà Trần Hương đang dùng khăn vải lau nhẹ mấy chiếc bát sứ. Bà vốn từng là bếp trưởng của một tửu lâu lớn trên phủ thành, tính tình dịu dàng, hiền hậu. Chỉ những hạt gạo phàm tục, chút thịt băm và rau mùi, qua tay bà lại mang hương vị đậm đà ấm áp mà có lẽ đan dược của tu sĩ cũng chẳng sánh bằng.

“Rửa tay đi rồi bưng bát lên giùm mẹ. Gọi cha mày vào luôn,” bà Hương mỉm cười.

Lâm Phong vâng dạ, bước ra góc sân. Cha cậu, ông Lâm Thiết, đang ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế dài. Trái ngược với vóc dáng thanh thoát của con trai, ông to lớn như một ngọn tháp, cởi trần để lộ bắp tay cuồn cuộn với chằng chịt những vết sẹo dài. Đó là dấu tích của hai mươi năm lăn lộn trong quân ngũ phàm nhân nơi biên giới.

Binh lính phàm nhân khi nhập ngũ không có linh căn tự nhiên. Triều đình sẽ cấy thẳng vào người họ hai loại Cổ Trận nhân tạo cấp thấp. Một là Tụ Khí Trận, cưỡng ép cơ thể hấp thụ linh khí trời đất một cách thô bạo. Hai là Thiết Huyết Trận, lấy luồng linh khí vừa hút được đốt cháy cùng khí huyết để bộc phát sức mạnh cơ bắp kinh hồn. Nhờ hai trận này, Lâm Thiết từng leo lên đến chức Bách hộ, uy phong lẫm liệt.

Nhưng cái giá phải trả quá đắt. Hai loại Cổ Trận cấp thấp vận hành không trơn tru, lâu ngày gặm nhấm, phá nát toàn bộ kinh mạch của ông. Giờ đây giải nghệ về quê, ông không thể ngưng tụ linh khí được nữa, chỉ còn lại thể phách cường tráng và thanh chiến đao sứt mẻ luôn mang bên mình.

“Cha, vào ăn sáng thôi,” Lâm Phong gọi nhỏ.

Lâm Thiết gật đầu. Động tác tra đao vào vỏ gỗ tạo ra tiếng “cạch” trầm đục, dứt khoát. Ông đứng dậy, khuôn mặt vẫn giữ vẻ nghiêm nghị cố hữu, nhưng khi bàn tay to lớn chai sạn đặt lên vai con trai vỗ nhẹ, lại tỏa ra hơi ấm vững chãi của một người cha.

Bữa sáng diễn ra trong tiếng nói cười rôm rả. Lâm Tùng vừa thổi phù phù bát cháo vừa kể chuyện con chó vàng nhà hàng xóm hôm qua sủa bậy bị người ta đuổi chạy té khói. Lâm Thiết ngồi ăn ít nói, gương mặt lạnh tanh không biểu cảm, nhưng hễ thấy trong bát hai đứa con vơi đi, ông lại lẳng lặng gắp thêm miếng thịt nạc bỏ vào. Bà Hương ngồi bên cạnh, luyên thuyên kể về giá mớ rau, lạng thịt ngoài chợ sáng nay, khóe môi hiện lên nụ cười mãn nguyện.

Lâm Phong húp chậm từng muỗng cháo. Trong lúc đó, ánh mắt cậu thoáng nhìn ra ngoài ô cửa sổ nhỏ.

Thị trấn Vân Vĩ nằm lọt thỏm dưới chân mười hai ngọn Túy Phong của phái Huyền Kiếm. Buổi sáng ở đây luôn bắt đầu bằng hai thứ âm thanh không bao giờ hòa lẫn: tiếng sấm rền vang từ những lần lôi kiếp trên đỉnh núi mờ sương, và tiếng lạch cạch gõ búa, ngã giá ồn ào của khu chợ phàm nhân bên dưới.

Thế giới này rộng lớn vô cùng, người ta gọi là Linh Cực Đại Lục. Trên cao là thế giới của tu sĩ – những kẻ ngự kiếm phi hành, hô mưa gọi gió. Sức mạnh của họ đến từ Cổ Trận, những đồ án năng lượng mang sức mạnh phi thường. Cổ Trận được chia thành chín cấp bậc từ thấp đến cao, uy lực một trời một vực. Để nhận biết hệ phái, người ta chỉ cần nhìn màu sắc: hệ Hỏa rực đỏ, hệ Thủy xanh lam, hệ Phong lấp lánh sắc ngọc lục bảo.

Tu sĩ có hai cách sở hữu Cổ Trận. Cách thứ nhất là do các bậc đại năng, các Trận sư dày công nghiên cứu và vẽ ra từ linh lực trời đất. Cách thứ hai, tàn khốc và phổ biến hơn rất nhiều, chính là săn giết linh thú. Linh thú sống lâu năm, hấp thụ nhật nguyệt tinh hoa, trong cơ thể tự ngưng tụ ra những Cổ Trận tự nhiên. Tu sĩ săn linh thú, đoạt lấy Cổ Trận rồi dung nhập vào bản thân để nắm giữ sức mạnh dời non lấp bể.

Còn ở dưới mặt đất này, là hàng vạn bá tánh phàm nhân mưu sinh bằng mồ hôi và sự nhẫn nại.

Cậu đặt bát xuống, tựa lưng vào ghế, nhìn những người thân yêu đang ngồi quanh mâm cơm. Ở ngoài kia là thế giới tu tiên cá lớn nuốt cá bé. Còn trong căn bếp nhỏ này, mọi thứ vẫn tĩnh lặng, an toàn và ngập tràn mùi hương của gia đình.

Bên ngoài, ánh nắng ban mai rực rỡ đã chiếu xuống những mái ngói rêu phong của trấn Vân Vĩ. Tít trên cao, vài bóng người ngự kiếm xẹt qua bầu trời, bắt đầu một ngày mới đầy toan tính và tranh đoạt.

Lâm Phong không biết rằng, chỉ vài ngày nữa, tại quảng trường trung tâm của trấn, cánh cửa định mệnh mang tên “Kiểm Tra Linh Căn” sẽ mở ra.

Và cuộc đời của thiếu niên thợ sửa đồ mang tên Lâm Phong sẽ không còn bình yên như buổi sáng hôm nay nữa.

0