Chương 2: Tiên Lộ Khai Mở
Tháng ba, khí trời ở thị trấn Vân Vĩ vẫn còn vương chút se lạnh của đợt sương sớm. Nhưng hôm nay, toàn bộ thị trấn nhaư được hâm nóng bởi một luồng sinh khí bừng bừng. Mười lăm tháng ba – ngày hội Kiểm Tra Linh Căn định kỳ, cánh cửa định mệnh mà bất kỳ thiếu niên mười sáu tuổi nào cũng khao khát bước qua.
Trong căn bếp nhỏ của gia đình, mùi thơm của cháo thịt bằm hành hoa bốc lên nghi ngút. Trần Hương – mẹ của Lâm Phong – đang thoăn thoắt xếp đồ ăn ra bàn. Bà vốn là bếp trưởng của tửu lâu Phượng Hoàng, tay nghề không chê vào đâu được, nhưng hôm nay ánh mắt bà thi thoảng lại nhìn ra cửa, mang theo chút thấp thỏm của một người mẹ.
"Lâm Phong, ra ăn sáng cho nóng rồi còn đi. Hôm nay người đông lắm, đừng để trễ giờ," Trần Hương dặn dò, tay vuốt lại vạt áo cho thẳng thớm.
Dưới chân bàn, Lâm Tùng – đứa em trai mười tuổi của Lâm Phong – đang lăng xăng chạy quanh, rón rén nhón tay bốc một miếng thịt vụn rồi cười hì hì: "Ca ca, hôm nay anh đi đo linh căn, nhớ mang về một cái thật oách để sau này còn bảo kê cho em nhé! Thằng nhóc nhà lão Vương đầu ngõ toàn cậy anh nó làm tuần tra viên để bắt nạt em."
Lâm Phong phì cười, vò rối mái tóc của em trai: "Yên tâm, ca ca mà có linh căn thì sau này ai dám bắt nạt mày."
Cậu húp nhanh bát cháo ấm sực cả bụng. Vừa đặt bát xuống, tiếng gọi quen thuộc đã vang lên từ ngoài cổng:
"Lâm Phong! Xong chưa, đi thôi!"
Đó là Tô Minh. Cậu thiếu niên có nước da ngăm đen, đôi mắt sáng rực rỡ và nụ cười lúc nào cũng thường trực trên môi. Tô Minh là bạn nối khố của Lâm Phong, từ thuở cởi truồng tắm sông đến khi biết phụ giúp gia đình, cả hai chưa từng rời nhau nửa bước.
Lâm Phong xách theo một túi nước nhỏ, bước ra cửa khoác vai Tô Minh: "Làm gì mà vội thế, đại hội diễn ra cả ngày cơ mà."
"Sao mà không vội!" Tô Minh hưng phấn xoa xoa hai bàn tay vào nhau, bước chân thoăn thoắt trên con đường lát đá xanh dẫn tới quảng trường. "Mày thử nghĩ xem, lệ thường ở khu vực này, cứ mười người thì có tới bốn người đo ra linh căn. Tỉ lệ tận bốn phần mười cơ mà! Tao không tin mình lại đen đủi rơi vào cái nhóm sáu phần kia. Nếu hôm nay đo ra linh căn, tao sẽ gia nhập đội tuần tra của Quan phủ, kiếm tiền mua cho cha mẹ tao một căn nhà ngói đỏ tươi."
Lâm Phong nhìn bầu trời trong xanh, khẽ cười: "Tao thì sao cũng được. Không có linh căn thì tao về học nghề rèn của cha, mày về chăn phụ bầy cừu, thi thoảng anh em mình lại ra bờ sông nướng cá bắt tôm, thế cũng vui."
Tô Minh cười lớn, vỗ mạnh vào lưng Lâm Phong: "Nói gở! Hai anh em mình chắc chắn sẽ làm tu sĩ, sau này ngự kiếm bay lượn, xem giang hồ nó rộng lớn ra sao!"
Những lời nói đầy nhiệt huyết của tuổi mười sáu vang vọng trên con đường nhỏ. Quanh họ, hàng trăm thiếu niên khác cũng đang rảo bước, ai nấy đều mang trong lòng một giấc mộng bước chân vào thế giới tu chân huyền ảo.
Quảng trường trung tâm Vân Vĩ đông chật cứng. Trên đài cao, các quan lại triều đình và sứ giả của Thanh Vân Tông ngồi nghiêm nghị, mang theo áp lực vô hình của những kẻ bề trên. Lễ kiểm tra chuẩn bị bắt đầu.
Trong thế giới tu chân rộng lớn này, con đường tu tiên có khởi điểm duy nhất chính là Linh Căn. Phàm nhân sinh ra, đa số nếu có tư chất sẽ mang Ngũ Hành Linh Căn – Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ – làm nền móng cơ bản nhất. Kẻ nào may mắn được thiên địa ưu ái, linh căn dung hợp hoặc biến dị trong quá trình hình thành, sẽ sinh ra Dị Linh Căn như Băng, Phong, Lôi, đều là những kỳ tài ngàn dặm mới có một, sức chiến đấu vượt xa người thường.
Còn cao xa hơn nữa, trong truyền thuyết mịt mờ của tu chân giới, từng ghi nhận sự tồn tại của Khởi Nguyên Linh Căn – loại linh căn tối cao nắm giữ cội nguồn của vạn vật. Bất quá, từ thời thượng cổ đến nay, sử sách ghi chép lại mới chỉ có vỏn vẹn bốn vị đại năng sở hữu loại linh căn nghịch thiên này. Đối với những thiếu niên mười sáu tuổi ở một thị trấn hẻo lánh như Vân Vĩ, chẳng ai dám mộng tưởng xa xôi đến tận chân trời như vậy. Với họ, chỉ cần có một linh căn Ngũ Hành bình thường để bước qua ranh giới phàm nhân đã là vinh hạnh rạng rỡ tổ tông rồi.
"Bắt đầu kiểm tra!"
Tiếng một vị quan sai dõng dạc hô vang, cắt ngang bầu không khí xôn xao.
Lễ kiểm tra diễn ra khá nhịp nhàng. Đúng như lời Tô Minh nói, tỉ lệ bốn phần mười ở đây không hề thấp. Cứ cách vài người lại có một thiếu niên làm linh thạch lóe lên ánh sáng của hệ Mộc, hệ Thổ hoặc hệ Thủy. Dù chỉ là tư chất bình thường, họ đều hớn hở nhận lấy một chiếc túi nhỏ chứa Tụ Khí Trận Nhất Giai từ tay Quan phủ rồi bước xuống trong tiếng vỗ tay của gia đình.
Đột nhiên, quảng trường xôn xao. Một thiếu niên vừa chạm tay vào linh thạch, ánh sáng màu tím chói lóa đã bùng lên dữ dội, kèm theo những tia sấm chớp nổ lách tách quanh khối đá.
"Lôi Linh Căn! Là Dị Linh Căn!"
Cả quảng trường sôi sục. Cuộc tranh giành nhân tài lập tức nổ ra gay gắt ngay trên đài cao. Đại diện Quan phủ hứa hẹn chức tước, bổng lộc, tặng ngay một con Tụ Khí Trận Nhị Giai quý giá. Nhưng Thanh Vân Tông càng bạo tay hơn: họ không chỉ tặng Tụ Khí Trận Nhị Giai, mà còn kèm theo một Cổ Trận chiến đấu Nhất Giai, và đặc biệt nhất là tấm lệnh bài trực tiếp tham gia sát hạch ngoại môn của tông phái. Thiếu niên kia cơ hồ không cần suy nghĩ, lập tức gật đầu bước về phía Thanh Vân Tông trong sự tiếc nuối ra mặt của đám quan lại.
Tô Minh đứng dưới đài, ánh mắt ánh lên sự khao khát tột độ: "Đến lượt tao rồi Lâm Phong, chờ tao mang tin tốt về nhé!"
Tô Minh hít một hơi thật sâu, bước lên bục. Cậu đặt hai tay lên khối linh thạch trong suốt. Mười giây trôi qua. Hai mươi giây trôi qua. Khối đá dưới tay cậu vẫn trơ lì, lạnh lẽo, không một gợn sáng nào lóe lên.
"Không có linh căn. Người tiếp theo!" Tiếng hô lạnh lùng của vị quan sai vang lên, dập tắt mọi hy vọng.
Tô Minh chết lặng. Tỉ lệ bốn phần mười, cao như vậy, thế mà cậu lại rơi vào nhóm sáu phần phàm nhân còn lại. Đôi tay cậu run rẩy rời khỏi khối đá. Khoảnh khắc ấy, cả thế giới rực rỡ mà cậu vừa thao thao bất tuyệt vẽ ra trên đường đi bỗng chốc vỡ vụn thành từng mảnh. Cậu quay đầu lại, nhìn Lâm Phong một cái với nụ cười gượng gạo thê thảm, rồi cúi gầm mặt, lầm lũi đi thẳng một mạch lẩn vào đám đông.
"Tô Minh!" Lâm Phong định đuổi theo bạn, nhưng tiếng quan sai đã dõng dạc gọi tên:
"Người tiếp theo, Lâm Phong!"
Lâm Phong cắn răng, bước lên đài. Cậu áp sát bàn tay vào bề mặt linh thạch. Một luồng sáng đỏ hiện lên. Ánh sáng không quá chói lòa, cũng không bùng nổ nhiệt lượng mạnh mẽ như vị Dị Linh Căn ban nãy, chỉ là một quầng sáng đỏ ấm áp, đều đặn.
"Hỏa Linh Căn. Tư chất bình thường," Vị quan sai liếc nhìn khối linh thạch, cất giọng đều đều. Ông ta tiện tay lấy một chiếc túi vải tiêu chuẩn đưa cho cậu: "Đây là Tụ Khí Trận Nhất Giai của Quan phủ cấp. Cầm lấy rồi lui xuống."
Lâm Phong nhận lấy túi vải. Không có sự kinh ngạc, không có tiếng hò reo. Cậu chỉ là một thiếu niên mang Hỏa Linh Căn bình thường giữa hàng chục người có linh căn khác trong ngày hôm nay. Nhưng với cậu, thế là đủ. Cậu cúi đầu chào rồi nhanh chóng rẽ đám đông đi xuống.
Lâm Phong không về nhà ngay. Cậu chạy dọc theo bờ con sông nhỏ ở rìa trấn – nơi mà cậu và Tô Minh thường rủ nhau ra bắt cá hồi còn nhỏ. Quả nhiên, Tô Minh đang ngồi đó, ném những hòn đá cuội xuống mặt nước. Đôi vai cậu ấy run lên từng nhịp.
Lâm Phong bước tới, lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh.
"Có linh căn rồi đúng không?" Tô Minh lên tiếng trước, giọng khàn đặc. "Hệ gì vậy?"
"Hỏa Linh Căn. Loại bình thường thôi," Lâm Phong nhẹ giọng đáp.
Tô Minh bật cười, một nụ cười thật tâm nhưng khóe mắt lại rỉ ra một giọt lệ: "Có linh căn là tốt rồi. Hỏa Linh Căn công phạt rất mạnh. Mày hợp với nó."
Tô Minh nhặt một viên đá khác, ném mạnh xuống nước. "Mày biết không... bốn phần mười cơ hội, tao cứ đinh ninh mình sẽ trúng. Cứ tưởng hôm nay sẽ đổi đời. Hóa ra, ông trời đã định sẵn tao chỉ là một thằng phàm nhân cày cuốc đến hết đời."
Lâm Phong nắm chặt lấy vai Tô Minh, giọng kiên định: "Tô Minh, nghe tao nói. Phàm nhân thì sao? Mày có đôi tay, có sức khỏe, làm nghề gì cũng có thể ngẩng cao đầu mà sống. Lời hứa mua nhà ngói đỏ cho hai bác, sức phàm nhân vẫn làm được cơ mà!"
Tô Minh quay lại nhìn Lâm Phong. Sự vững chãi từ ánh mắt người bạn thân truyền cho cậu chút ấm áp. Cậu quệt vội giọt nước mắt, hít một hơi dài để trấn tĩnh lại.
"Mày nói đúng. Tu tiên có cái khổ của tu tiên, phàm nhân có cái sướng của phàm nhân. Tao sẽ làm một người sướng nhất cái trấn này. Còn mày..." Tô Minh đấm nhẹ vào ngực Lâm Phong, "...đã bước lên con đường kia thì phải đi cho tử tế. Khó khăn mấy cũng không được gục ngã. Lúc mày thành tài ngự kiếm bay về, nhớ phải ghé thăm tao đấy, nghe chưa?"
"Tao hứa."
Buổi tối, gia đình Lâm Phong quây quần bên mâm cơm. Không khí ấm áp lạ thường. Lâm Tùng líu lo hỏi chuyện anh trai không ngớt, cứ đòi xem cái trận pháp tròn méo ra sao. Trần Hương thì cười tươi rạng rỡ, gắp một miếng thịt kho lớn bỏ vào bát con trai lớn:
"Đo ra Hỏa Linh Căn là tốt rồi con ạ. Ngày mai mẹ sẽ đưa con đến ty phủ báo danh. Có linh căn, sau này xin vào đội tuần tra cũng dễ, cuộc sống bớt vất vả hơn phàm nhân rất nhiều."
Lâm Phong ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, thưa mẹ."
Xuyên suốt bữa ăn, Lâm Thiết – cha cậu – vẫn trầm mặc như thường ngày. Ông ăn chậm rãi, ánh mắt sâu thẳm thỉnh thoảng lại lướt qua Lâm Phong. Đợi khi mọi người ăn xong và Trần Hương bắt đầu dọn dẹp, ông mới đặt đũa xuống, cất lời:
"Lâm Phong, ra sân rèn với cha một lát."
Lâm Phong nhanh nhẹn bước theo cha ra khoảng sân sau nhà. Lò rèn đã tắt lửa từ chiều, chỉ còn lại mùi ngai ngái của than củi và kim loại nguội. Ánh trăng bàng bạc chiếu xuống bóng lưng rắn rỏi của Lâm Thiết. Ông chắp tay sau lưng, quay người lại nhìn thẳng vào con trai:
"Sáng nay đo ra linh căn gì? Tư chất thế nào?"
Giọng ông không lớn nhưng mang đậm sự uy nghiêm của một người từng trải.
"Dạ, con đo ra Hỏa Linh Căn, nhưng tư chất chỉ ở mức bình thường thôi ạ. Quan sai phát cho con một cái Tụ Khí Trận Nhất Giai thưa cha," Lâm Phong thành thật đáp.
Lâm Thiết gật đầu, gương mặt không chút dao động. Ông đi về phía đe rèn, dùng lực cánh tay nhấc bổng tảng đá tảng nặng nề dưới chân đe lên, lộ ra một hốc ngầm bí mật. Từ đó, ông cẩn thận lấy ra một chiếc hộp gỗ lim cũ kỹ và một chiếc túi da nhỏ.
"Năm xưa, cha từng là phó đội trưởng đội trinh sát tiền tiêu của quân đội triều đình," Lâm Thiết từ tốn kể, bàn tay thô ráp mở nắp chiếc hộp gỗ. Bên trong là một mảng ngọc bàn cỡ lòng bàn tay, khắc chi chít những phù văn tinh xảo đang lập lòe ánh sáng lam nhạt. Khí tức tỏa ra từ nó sâu thẳm và uy áp mạnh mẽ gấp chục lần món đồ đại trà trong túi Lâm Phong.
"Tụ Khí Trận Nhị Giai!" Lâm Phong sững sờ. Sáng nay, vì thứ này mà một tông môn lớn mới có thể lôi kéo được tên thiên tài Lôi Linh Căn kia.
"Đúng vậy," Lâm Thiết đẩy chiếc hộp về phía con trai. "Tư chất Hỏa Linh Căn của con chỉ ở mức bình thường. Nếu dùng con trận pháp Nhất Giai đám quan sai phát cho, tốc độ tu luyện sẽ rất chậm chạp, cả đời này con cũng chỉ làm một tên lính quèn. Muốn tiến xa hơn, muốn sống sót trong thế giới tu tiên tàn khốc kia, con cần xuất phát điểm tốt hơn người khác. Đây là chiến lợi phẩm cha lấy được trên chiến trường, hãy dùng nó."
Nói rồi, Lâm Thiết mở luôn chiếc túi da nhỏ. Ánh sáng từ năm viên đá xanh biếc chiếu rọi một góc sân.
"Năm quặng linh thạch trung phẩm. Cầm lấy, về phòng dung nhập trận pháp vào Không Khiếu ngay đêm nay đi."
Lâm Phong ôm chiếc hộp gỗ và túi linh thạch vào lòng, sống mũi cay cay. Cậu cúi gập người thi lễ với cha: "Đa tạ cha. Con tuyệt đối sẽ không làm cha thất vọng."
Trở về căn phòng nhỏ của mình, Lâm Phong khóa chặt cửa. Cậu ngồi xếp bằng trên giường, hít thở sâu để lấy lại sự bình tĩnh. Cậu lấy con Tụ Khí Trận Nhị Giai áp lên vùng đan điền, hai tay nắm chặt hai khối linh thạch trung phẩm.
"Bắt đầu nào!"
Theo bản năng của người vừa thức tỉnh linh căn, Lâm Phong dùng ý niệm kích hoạt Tụ Khí Trận.
Ầm!
Chỉ trong chớp mắt, trận pháp đẳng cấp Nhị Giai xoay tròn điên cuồng, bùng nổ một lực hút cuồng bạo. Nó không ôn hòa và chậm rãi như hàng Nhất Giai đại trà. Linh khí tinh thuần từ linh thạch trung phẩm giống như một thác nước hung hãn, phá vỡ mọi sự phòng bị, đổ ập thẳng vào cơ thể cậu.
Ngay tại vùng đan điền, Không Khiếu – gốc rễ của tu sĩ – lần đầu tiên hiện ra trong ý thức. Không Khiếu của Lâm Phong lúc này vẫn vô cùng chật hẹp, khô cằn, kích cỡ bé nhỏ như một chiếc chén của phàm nhân.
Khi dòng linh khí khổng lồ của một trận pháp Nhị Giai cưỡng ép đâm sầm vào Không Khiếu, một cơn đau đớn khủng khiếp lập tức ập đến.
"Ư...!"
Lâm Phong cắn chặt môi đến bật máu. Kinh mạch toàn thân cậu như bị hàng ngàn mũi kim nung đỏ xuyên thủng. Cổ trận Nhị Giai mang theo sức mạnh quá lớn so với một thể chất chưa từng được tôi luyện. Không Khiếu rung lên bần bật, vách ngăn bên trong kêu lên những tiếng "rắc rắc" ảo não, có cảm giác như đang bị bàn tay của người khổng lồ tàn nhẫn xé rách ra từng mảng.
Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo, gân xanh nổi hằn trên trán và cổ Lâm Phong. Cậu hiểu rất rõ, nếu không chịu đựng được sức ép này, Không Khiếu sẽ sụp đổ, bản thân sẽ thành phế nhân mãi mãi.
"Mở ra cho ta!" Cậu gầm lên trong tâm trí, dồn toàn bộ ý chí để khống chế luồng linh khí cuồng bạo.
Dưới áp lực xé rách thịt da và sự bồi đắp điên cuồng từ linh thạch trung phẩm, Không Khiếu cuối cùng cũng không chịu nổi sự nhồi nhét, buộc phải bị ép nới rộng ra. Sự nới rộng diễn ra cực kỳ khó khăn, khoảng trống tăng thêm vừa vặn bằng một cái móng tay – đó chính là giới hạn vật lý của Luyện Khí tầng một.
Đến lúc này, con Tụ Khí Trận Nhị Giai dường như đã hài lòng với không gian mới. Nó êm ái hạ cánh, cắm rễ và chiếm lấy vị trí đầu tiên trong Không Khiếu, chừa lại một khoảng trống nhỏ (slot thứ hai) bên cạnh.
Cơn đau xé rách dần dịu đi như thủy triều rút, thay vào đó là một sự ấm áp lan tỏa từ đan điền. Trận pháp đã yên vị, bắt đầu nhịp đập của nó. Những luồng năng lượng thô ráp bị nó nghiền ép, đi qua ngọn lửa của Hỏa Linh Căn, lập tức hóa thành từng giọt chân khí đỏ thẫm rực rỡ. Chân khí mang theo nhiệt lượng sinh mệnh, thuận theo kinh mạch chảy xuôi khắp tứ chi bách hài.
Lâm Phong cảm nhận rõ ràng sự thay đổi ở cấp độ sinh mệnh. Cậu có thể nghe rõ tiếng gió lùa qua khe ngói, cảm nhận được hơi ấm của viên than tàn ngoài lò rèn.
Lâm Phong từ từ mở bừng mắt trong bóng tối.
Luyện Khí tầng một!
Cậu thiếu niên mười sáu tuổi mang tư chất Hỏa Linh Căn bình thường ấy đã chính thức rũ bỏ xác phàm. Bước qua lằn ranh của sự đau đớn tột cùng, với động cơ Tụ Khí Nhị Giai siêu việt được giấu kín trong cơ thể, con đường tu chân của Lâm Phong cuối cùng cũng mở ra một cách chân chính.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.