Cổ Đạo Trường Sinh

Chương 9: Một Trận Đấu, Một Bước Tiến

Đăng: 15/08/2026 07:05 3,789 từ 4 lượt đọc

Trời vừa hửng sáng, màn sương sớm vẫn còn lãng đãng phủ kín những mái ngói rêu phong của trấn Vân Vĩ. Trong khi phần lớn thí sinh còn đang tranh thủ vận công hít thở linh khí ban mai hoặc chìm trong giấc ngủ cuối cùng trước ngày quyết định, Lâm Phong đã thức dậy từ lúc canh năm.

Cậu không lập tức ngồi thiền. Con trai của thợ rèn Lâm Thiết từ nhỏ đã quen với nhịp điệu lao động chân tay. Cậu bước ra khoảng sân gạch phía sau nhà, bắt đầu thực hiện những bài tập rèn luyện thể phách quen thuộc: đứng trung bình tấn, hít đất bằng chín đầu ngón tay, rồi vung thanh sắt nặng hàng trăm lần để tôi luyện gân cốt. Đối với một tu sĩ Luyện Khí, khi linh lực trong Không Khiếu chưa đủ để cải biến hoàn toàn nhục thân, một cơ thể dẻo dai và săn chắc chính là lớp bảo hiểm đầu tiên trên chiến trường.

Khi mồ hôi đã thấm ướt đẫm sống lưng, Lâm Phong mới dừng lại, lau người bằng một mảnh vải thô, rồi chuyển sang trọng tâm của buổi sáng: rèn luyện sự phối hợp giữa Khống Hỏa Trận Cấp 1 và bộ công pháp mới học – Bộc Hỏa Quyền.

Cậu nhắm mắt, ý niệm chìm sâu vào Không Khiếu. Dòng linh lực ở ngưỡng Luyện Khí tầng một đỉnh phong được dẫn động, chảy qua các đường vân đồ án của Khống Hỏa Trận. Một luồng lửa màu cam nhạt mau chóng xuất hiện, bao bọc lấy nắm đấm tay phải. Cậu không đánh ra ngay. Thay vào đó, cậu vận dụng phương pháp của Bộc Hỏa Quyền, kết hợp với nguyên lý cân bằng cấu trúc học được từ Tần Mặc, để từng luồng hỏa lực xoay chuyển quanh các khớp ngón tay, dần thu nhỏ sát vào da thịt.

Một nhịp thở… hai nhịp thở… đến nhịp thứ tư, màu sắc của ngọn lửa chuyển sang đỏ thẫm, tựa như một khối dung nham cô đặc đang bị nén chặt. Áp lực dội ngược lên các đường kinh mạch khiến gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ. Cậu kiên nhẫn duy trì thêm vài hơi thở nữa, cảm nhận rõ ràng sức nóng bị giam giữ bên trong, rồi mới từ từ tản lực trước khi đạt ngưỡng bão hòa.

Cậu xoa bóp cổ tay mỏi nhừ, đôi mắt trầm ngâm:

“Bộc Hỏa Quyền có sức công phá bùng nổ rất mạnh, nhưng bắt buộc phải có thời gian tụ lực. Nếu đánh ra ngay lập tức thì uy lực chỉ ngang một cú đấm bọc lửa thông thường. Muốn phá vỡ hộ thể của tu sĩ tầng trên, mình cần cả một quá trình tích tụ và duy trì.”

Trên lôi đài sinh tử chật hẹp, đối thủ đâu phải là những cọc gỗ vô tri để cậu thoải mái đứng một chỗ tụ lực. Chỉ cần một tia linh lực bộc lộ bất thường, những kẻ có kinh nghiệm thực chiến lập tức sẽ tìm cách cắt đứt quá trình vận lực hoặc lùi ra ngoài phạm vi một sải tay.

“Không thể dùng tùy tiện. Phải vừa đánh vừa âm thầm tích tụ, rồi khiến đối thủ tự nguyện bỏ qua cảnh giác để mình có thời gian hoàn tất giai đoạn nén cuối cùng…”

Lâm Phong ghi nhớ chiến lược ấy thật sâu vào đầu.

Sau một bữa sáng đơn giản với cháo nóng và bánh bao do mẹ nấu, cậu kỹ lưỡng kiểm tra lại thanh đao đi săn giắt bên hông. Lưỡi đao có vài vết sứt nhỏ từ trận đánh trong Tụ Lôi Cốc nhưng đã được cha dùng đá mài liếc qua sắc lẹm. Cậu hít một hơi thật sâu, sải những bước chân đều đặn rẽ qua ngõ nhỏ, hướng về Quảng trường trung tâm.

Quảng trường lát đá xanh hôm nay chật cứng biển người. Không khí nóng hầm hập vì tiếng hô hoán và những dao động linh lực từ các trận đấu đang diễn ra. Chiếc lôi đài cẩm thạch trắng khổng lồ được chia làm sáu khu vực thi đấu song song. Phía trên đài cao, các khảo quan Thanh Vân Học Viện mặt mày nghiêm nghị, ánh mắt quét qua từng cử động của các thí sinh bên dưới.

Luật chơi của Vòng 3 – Chiến Đấu Lôi Đài vô cùng đơn giản nhưng thực tế: thí sinh bốc thăm đối đầu trực diện. Chỉ cần thắng được một trận là lập tức đạt đủ điều kiện trở thành ngoại môn đệ tử. Những ai có tham vọng tranh giành tài nguyên ban thưởng hoặc muốn gây ấn tượng với các trưởng lão tông môn có thể tiếp tục ở lại để khiêu chiến, tích lũy điểm số tranh hạng.

Lâm Phong đứng ở góc dưới lôi đài số bốn, ánh mắt tĩnh lặng quan sát xung quanh. Phía xa, Tần Mặc với chiếc cẩm bào màu lam vừa tung một chưởng linh lực hệ Kim bén nhọn, đánh bay một thí sinh thế gia xuống đất chỉ sau năm nhịp thở, nhận được tiếng vỗ tay rầm rộ.

Lâm Phong không có khát vọng tỏa sáng như vậy. Mục tiêu của cậu được xác định cực kỳ tỉnh táo: thắng đúng một trận, cầm lấy lệnh bài ngoại môn đệ tử, giữ kín phần lớn thực lực và an toàn bước vào học viện.

“Lôi đài số bốn: Thí sinh Lâm Phong đối đầu thí sinh Lý Viễn!”

Tiếng xướng danh đầy uy lực vang lên. Lâm Phong chỉnh lại đai đao, thản nhiên bước lên những bậc thang cẩm thạch.

Đứng ở góc đối diện là một thiếu niên trạc tuổi cậu, mặc bộ y phục màu nâu nhạt gọn gàng. Lý Viễn không mang thần thái kiêu ngạo của con cháu quyền quý, mà có đôi mắt nhỏ sắc sảo, động tác trầm ổn, hơi thở vận chuyển linh lực quanh người cực kỳ vững chãi. Một luồng linh lực từ trên người hắn khẽ tỏa ra – Luyện Khí tầng hai.

Không khí trên lôi đài số bốn chợt chìm vào sự căng thẳng tĩnh lặng. Lý Viễn nhìn chằm chằm Lâm Phong với thái độ mười phần kiêng dè, rồi chắp tay hành lễ:

“Lâm Phong, trấn Vân Vĩ. Ta nghe danh ngươi từ vòng săn. Hạng nhì, dùng Luyện Khí tầng một đỉnh phong hạ bốn đầu lôi thú. Không phải may mắn thông thường.”

“Chỉ cố gắng sống sót thôi,” Lâm Phong đáp lễ, tay phải thả lỏng buông xuôi, tay trái đặt hờ lên chuôi đao đi săn bên hông.

Lý Viễn lắc đầu, đôi mắt nhỏ híp lại, cơ thể hơi hạ thấp theo thế thủ:

“Người bị thương trong Tụ Lôi Cốc không ít. Sống sót mà mang về nhiều chiến lợi phẩm như ngươi tuyệt đối không có hai chữ may mắn. Lý Viễn ta tu vi cao hơn ngươi một tầng, nhưng sẽ không chủ quan. Xin chỉ giáo!”

“Bắt đầu!”

Tiếng hô của giám quan vừa dứt, trận chiến lập tức mở màn.

Lâm Phong nhún chân, gót giày cào trên mặt đá cẩm thạch, thân hình như một con báo săn phóng thẳng về phía trước. Cậu muốn rút ngắn khoảng cách để đưa trận đánh vào thế cận chiến quen thuộc – chỉ khi áp sát trong phạm vi một sải tay, Bộc Hỏa Quyền mới có thể phát huy hết uy lực.

Thế nhưng Lý Viễn chứng minh bản thân không phải kẻ vô danh. Ngay khi Lâm Phong lao đến, hắn không hề vung quyền hay tuốt binh khí ra nghênh cản. Thân pháp hắn nhẹ như chiếc lá rụng trước gió, lùi nhanh về phía sau ba trượng, tuyệt đối không cho Lâm Phong có cơ hội áp sát trong phạm vi một sải tay.

Vút! Vút!

Trong lúc lùi, tay áo Lý Viễn phất lên. Hai luồng linh lực hệ Mộc hóa thành những đường roi xanh lam bén ngót từ lòng bàn tay hắn quất tới, mang theo tiếng gió rít gào, nhắm thẳng vào hạ bàn và bả vai Lâm Phong.

Lâm Phong nhíu mày, rút nhanh thanh đao đi săn. Linh lực từ Không Khiếu chuyển vào Khống Hỏa Trận Cấp 1, ngọn lửa đỏ nhạt bọc lấy lưỡi đao, xé gió chém đứt phăng hai đường roi. Tiếng xèo xèo khét lẹt vang lên khi lửa thiêu rụi linh lực hệ Mộc, nhưng ngần ấy thời gian cản đòn cũng đủ để Lý Viễn tiếp tục dạt sang góc lôi đài bên kia, giữ khoảng cách an toàn tuyệt đối.

Hai bên giao thủ qua lại gần mười mấy hiệp. Lâm Phong dùng đủ loại bộ pháp từ kinh nghiệm thực chiến ở Khe Túy Phong để dồn ép, nhưng Lý Viễn cực kỳ cẩn trọng. Hắn quyết không va chạm sức mạnh trực diện, chỉ liên tục tung các đòn quấy rối từ xa, dùng tốc độ di chuyển và phạm vi lôi đài rộng lớn để né tránh lưỡi đao của Lâm Phong.

Sau khi chém tan một đường roi linh lực tiếp theo, Lâm Phong đứng lại ở giữa lôi đài, hơi thở hơi gấp, lập tức thấu hiểu ý đồ chiến thuật của kẻ đối diện.

Lý Viễn nhận rõ bản thân có lợi thế tu vi cao hơn – Luyện Khí tầng hai có lượng linh lực trong Không Khiếu dồi dào hơn hẳn. Hắn biết Lâm Phong cận chiến bén nhọn, có kinh nghiệm thực chiến phong phú, nên đã khôn ngoan chọn chiến thuật câu giờ và tiêu hao. Hắn muốn dùng những đòn đánh tầm xa hao tốn ít linh lực để buộc Lâm Phong phải liên tục chạy chỗ, ra đao cản phá, cho đến khi linh lực trong Không Khiếu của cậu hoàn toàn cạn kiệt.

“Một đối thủ thông minh,” Lâm Phong thầm đánh giá, ánh mắt vẫn bình tĩnh quan sát từng bước chân của đối phương.

“Nếu hắn đã muốn đánh lâu dài… thì mình sẽ cho hắn thấy đúng thứ hắn muốn thấy.”

Hiệp đấu thứ mười lăm trôi qua. Nhịp điệu trận chiến trên lôi đài số bốn dần chuyển sang thế một chiều.

Lý Viễn vẫn tuần tự di chuyển quanh rìa cẩm thạch, tung từng đòn linh lực quấy rối đều đặn như kẻ đánh cờ kiên nhẫn. Ở trung tâm lôi đài, bước chân của Lâm Phong dường như bắt đầu chệch choạc. Tiếng thở dốc của cậu truyền ra đủ để Lý Viễn nghe rõ. Bộ pháp di chuyển đã chậm đi hai nhịp, vạt áo trước ngực ướt đẫm mồ hôi. Mỗi lần thanh đao vung lên, ngọn lửa đỏ nhạt bao bọc trên lưỡi đao lại chập chờn, lúc sáng lúc tối, ra vẻ linh lực trong Không Khiếu đã bắt đầu suy yếu.

Thế nhưng Lý Viễn vốn là kẻ cực kỳ đa nghi. Thấy Lâm Phong lộ ra nhịp suy yếu, hắn vẫn không vội vã lao vào ngay. Hắn muốn kiểm tra lại phản ứng của đối phương thêm một lần nữa cho chắc chắn.

Vút! Vút! Vút!

Hắn liên tiếp tung thêm ba đòn thăm dò sắc bén, nhắm thẳng vào ngực, bả vai và gót chân trái – nơi Lâm Phong từng bị thương ở Tụ Lôi Cốc.

Keng! Chát!

Lâm Phong cắn răng, giơ đao đỡ nhát thứ nhất, nghiêng người tránh nhát thứ hai, nhưng nhát thứ ba từ linh lực hệ Mộc quất trúng vào bắp chân trái khiến cậu hơi lảo đảo, lui về sau ba bước, gót chân suýt chệch khỏi đường ranh giới lôi đài. Ngọn lửa trên lưỡi đao tắt ngấm hoàn toàn, chỉ còn lại một thanh sắt lạnh trơ trọi. Cậu chống đao xuống mặt đá cẩm thạch để đứng vững, hai vai phập phồng kịch liệt, dáng vẻ hoàn toàn là của một thiếu niên đã tiêu hao sạch sẽ chút linh lực tầng một cuối cùng.

Nhìn thấy cảnh tượng đó, sự kiêng dè trong lòng Lý Viễn mới thực sự tan biến. Luyện Khí tầng một đỉnh phong dẫu có tài giỏi đến đâu, việc phải duy trì Khống Hỏa Trận và liên tục chiến đấu trong thời gian dài chắc chắn đã khiến linh lực trong Không Khiếu tiêu hao nghiêm trọng.

“Trận chiến kết thúc ở đây được rồi, Lâm huynh!”

Lý Viễn quát lớn. Hắn ngừng việc lùi chạy từ xa, linh lực Luyện Khí tầng hai trong Không Khiếu lập tức vận chuyển mạnh mẽ, thân hình lao thẳng về phía Lâm Phong. Bàn tay phải của hắn ngưng tụ linh lực hệ Mộc thành một chưởng ấn cứng chắc, thẳng tay vỗ vào ngực Lâm Phong để định đoạt thắng bại.

Lý Viễn đâu hề biết rằng, chính giây phút hắn tự tin cho rằng chiến thuật câu giờ của mình đã thành công, cũng là lúc hắn chính thức bước chân vào cái bẫy tâm lý mà Lâm Phong đã kiên nhẫn dệt nên.

Trong suốt mấy hiệp đấu giả vờ hụt hơi và lảo đảo phòng thủ bị động vừa qua, Lâm Phong không hề lãng phí thời gian. Cậu chủ động thu hồi ngọn lửa trên lưỡi đao đi săn, đồng thời ngầm điều động linh lực vào Khống Hỏa Trận Cấp 1, dẫn luồng hỏa lực sinh ra chảy chậm rãi vào lòng bàn tay phải đang giấu kín bên trong ống tay áo rộng.

Cậu đã âm thầm tích tụ hỏa lực từng chút một trong lúc chiến đấu, vừa dùng đao và bộ pháp cản phá, vừa duy trì quá trình tụ lực mà không để năng lượng bộc lộ quá rõ ràng. Bốn nhịp thở cuối cùng khi Lý Viễn liên tục thăm dò không phải là lúc Lâm Phong mới bắt đầu tụ lực, mà chính là khoảng thời gian quý giá để cậu hoàn tất giai đoạn nén cuối cùng.

Phương pháp vận lực của Bộc Hỏa Quyền được đẩy lên mức tối đa, khóa chặt lượng hỏa lực đã cô đặc lại trong nắm đấm. Ngọn lửa bị áp súc đến cực hạn, gần như không tỏa ra nhiệt lượng dư thừa, tĩnh lặng như một khối hỏa lực đỏ sẫm ẩn chứa sức tàn phá đang chờ được giải phóng.

Khi Lý Viễn bước vào phạm vi một sải tay – khoảng cách mà hắn từng tuyệt đối né tránh từ đầu trận, cũng là khoảng cách duy nhất để Bộc Hỏa Quyền phát huy hết uy lực – đôi mắt đang rũ xuống vì mệt mỏi của Lâm Phong đột ngột ngước lên.

Không hề có sự hoang mang hay kiệt sức. Ánh mắt cậu vẫn tỉnh táo và sắc bén.

“Cái gì?!”

Lý Viễn giật thót tim. Bản năng tu sĩ lập tức cảnh báo nguy hiểm, nhưng thân hình đang lao tới với tốc độ cao đã không còn đủ khoảng cách để hắn kịp rút lui.

Lâm Phong buông chuôi đao ở tay trái, chân phải đạp mạnh xuống đá cẩm thạch làm trụ. Cậu xoay người, nắm đấm tay phải giấu trong ống tay áo – nơi hỏa lực của Khống Hỏa Trận đã được Bộc Hỏa Quyền tụ lực đến ngưỡng cao nhất – vung thẳng ra trước, va chạm trực diện với chưởng ấn hệ Mộc của Lý Viễn.

“Bộc Hỏa Quyền!”

Ầm!

Ngay khoảnh khắc hai tay va chạm, phương pháp áp súc linh lực trong nắm đấm Lâm Phong lập tức được giải phóng. Toàn bộ lượng hỏa lực nén chặt cô đặc bị kích nổ, tạo ra một tiếng nổ chấn động giữa lôi đài số bốn.

Linh lực hệ Mộc vốn bị hệ Hỏa khắc chế. Chưởng ấn mà Lý Viễn tự tin ngưng tụ bị luồng hỏa lực bộc phá xé rách chỉ trong chớp mắt. Lực dội lại xông thẳng vào lòng bàn tay Lý Viễn, phá tan hộ thể nhạt màu quanh người hắn.

“Á!”

Lý Viễn hét lên một tiếng đau đớn, cả người bị đánh văng hơn một trượng. Hắn lăn dài trên mặt đá cẩm thạch, vạt áo trước ngực cháy xém một mảng lớn, khóe miệng tràn ra một tia máu, bàn tay phải tê dại đến mức không thể tiếp tục vận lực.

Lâm Phong cũng lùi nửa bước, hơi thở lúc này mới thực sự dồn dập vì lượng linh lực trong Không Khiếu đã bị tiêu hao đáng kể cho đòn đánh vừa rồi. Nắm đấm tay phải của cậu bốc lên từng làn khói mỏng, da thịt đỏ rực vì hơi nóng, nhưng dáng đứng vẫn thẳng tắp.

Cậu đã thắng.

Không phải vì đối thủ kiêu ngạo khinh địch hay kém cỏi, mà cậu thắng bằng kinh nghiệm thực chiến và tâm lý chiến: nhìn thấu chiến thuật tiêu hao, giả vờ suy yếu để che giấu quá trình tích tụ hỏa lực từ trước, rồi hoàn tất giai đoạn tụ lực cuối cùng đúng lúc đối phương tự bước vào cự ly quyết định.

Vị giám khảo áo xám trên đài cao nheo mắt nhìn vết cháy xém trên mặt đá cẩm thạch, gật đầu tán thưởng, đoạn giơ cao tay phải tuyên bố:

“Lôi đài số bốn: Thí sinh Lâm Phong thắng! Đạt điều kiện thông qua kỳ khảo hạch, nhận lệnh bài Ngoại môn đệ tử Thanh Vân Học Viện!”

Một tấm lệnh bài ngọc bích màu xanh nhạt có khắc chữ “Thanh Vân” bay xuống từ tay vị giám khảo. Lâm Phong đưa tay đón lấy, ánh mắt thoáng dừng trên hai chữ Thanh Vân khắc trên mặt ngọc. Cảm giác mát lạnh từ khối ngọc truyền vào lòng bàn tay dính đầy bụi và mồ hôi khiến cậu hơi lặng đi một nhịp.

“Lâm Phong, ngươi có muốn ở lại lôi đài tiếp tục thi đấu để tranh đoạt thứ hạng mười người đứng đầu cùng phần thưởng linh thạch của học viện không?” Vị giám khảo cất tiếng hỏi.

Không một giây do dự, Lâm Phong chắp tay cúi người hành lễ:

“Đa tạ khảo quan. Học trò chỉ cần tấm lệnh bài này là đủ. Xin được dừng bước tại đây.”

Nói xong, cậu xoay người nhặt thanh đao đi săn lên, thản nhiên bước xuống những bậc thang cẩm thạch, để lại phía sau chiếc lôi đài rực rỡ hào quang.

Xung quanh quảng trường, tiếng hò reo vẫn nổ ra đinh tai nhức óc khi những đệ tử thiên tài như Tần Mặc hay các tử đệ thế gia đang tung hoành ngang dọc để phô diễn thực lực. Lâm Phong không hề quay đầu lại. Với một kẻ không có hậu thuẫn lớn, khôn ngoan nhất là biết rõ điểm dừng: một tấm lệnh bài ngoại môn đệ tử đã là chiếc chìa khóa quý giá nhất. Việc phô trương thêm những quân bài hộ thân lúc này chỉ mang lại những ánh mắt đố kỵ và rắc rối không cần thiết.

Buổi chiều, hoàng hôn phủ một lớp nắng vàng cam ấm áp xuống trấn Vân Vĩ. Căn hiên nhỏ trước tiệm sửa đồ Lâm Gia hôm nay tràn ngập tiếng cười nói rộn ràng hiếm có.

Trên chiếc bàn gỗ đơn sơ, mẹ cậu – bà Trần Hương – đã kỳ công chế biến một mâm cơm đoàn viên với đĩa thịt heo rừng xào sả ớt thơm lừng, bát canh cá chép hầm thảo dược bốc khói nghi ngút và một xửng bánh bao trắng mềm. Nhìn tấm lệnh bài “Thanh Vân” ngọc bích đặt ở chính giữa bàn, cậu bé tám tuổi Lâm Tùng cứ thích thú chọc ngón tay vào, reo lên cười khanh khách:

“Anh hai oai quá! Sau này anh hai thành thần tiên biết bay, ai ở trấn Vân Vĩ dám bắt nạt em nữa!”

Bà Hương gõ nhẹ đũa vào tay đứa con út, nhắc nó ngồi ngay ngắn, nhưng đôi mắt bà ngước nhìn Lâm Phong lại lấp lánh những giọt lệ chực trào. Một đời bà làm bếp trưởng ở tửu lâu lớn, chứng kiến bao nhiêu công tử quyền quý chém giết tranh đoạt, nay con trai bà đã tự mình bước qua cánh cửa của giới tu tiên bằng chính sức lực của nó. Bà gắp một miếng thịt nạc lớn nhất bỏ vào bát con trai lớn, giọng trầm ấm:

“Ăn nhiều vào con. Vào học viện rồi không có cơm mẹ nấu, một mình phải biết tự giữ sức khỏe, đừng có liều mạng với người ta.”

Cha cậu, ông Lâm Thiết, vẫn là người đàn ông kiệm lời nhất nhà. Ông nhấp một ngụm rượu đế cay nồng, đặt chén xuống bàn cọc một tiếng, ánh mắt nghiêm nghị nhìn Lâm Phong:

“Thế giới tu tiên không giống trấn Vân Vĩ. Ở đây cha có thể dùng búa rèn che chở cho con, nhưng vào học viện rồi, hết thảy phải dựa vào bản lĩnh và sự cẩn trọng của con. Nhớ kỹ: bất cứ lúc nào, giữ cái mạng mới là thứ quan trọng nhất.”

“Con nhớ, cha. Con nhớ, mẹ.”

Lâm Phong cúi đầu đáp, lòng dạ ấm áp tựa như có ngọn đuốc nhỏ sưởi ấm bên trong.

Đêm muộn, khi cả nhà đã chìm vào giấc ngủ, Lâm Phong một mình bước ra gian xưởng rèn phía sau nhà. Cậu đứng dưới ánh trăng mờ, lặng lẽ nhìn chiếc đe sắt xù xì, chiếc lò rèn còn vương tro tàn và những hòm đồ nghề đã gắn bó với cậu từ những ngày còn nhỏ.

Cậu hiểu rằng, từ ngày mai, bước chân rời khỏi trấn Vân Vĩ sẽ là bước chân tiến vào một thế giới rộng lớn hơn vô cùng – nơi có những tông môn cường đại, những linh thú bạo liệt và cả những cuộc cạnh tranh tài nguyên khốc liệt không nhân nhượng.

Lâm Phong nhắm mắt lại, siết chặt tấm lệnh bài ngoại môn đệ tử trong tay. Con đường tương lai trong đầu cậu hiện ra rõ ràng và thực tế hơn bao giờ hết:

Bước vào Thanh Vân Học Viện. Mở rộng Không Khiếu, đột phá Trúc Cơ. Nghiên cứu sâu hơn về nghệ thuật khắc họa và sửa chữa Cổ Trận. Kiếm lấy nguồn tài nguyên và công pháp phù hợp. Và trên hết – nắm giữ đủ thực lực để bảo vệ căn nhà nhỏ bình yên này khỏi bất kỳ sóng gió nào của thế gian.

Mười sáu tuổi. Hành trình tu tiên của thiếu niên thợ rèn Lâm Phong chính thức bắt đầu.

0