Chương 11: Thành Trì Dưới Ánh Đèn
Mặt trời bắt đầu ngả bóng về tây, nhuộm cả một vùng không gian bao la bằng sắc đỏ ối rực rỡ. Sau một hành trình dài đằng đẵng rảo bước từ trấn Vân Vĩ, cuối cùng, một kiệt tác kiến trúc đồ sộ của thế giới tu chân cũng hiện ra trọn vẹn trước tầm mắt Lâm Phong.
Thanh Vân Thành không đơn thuần chỉ là một đô thị, nó giống như một con cự thú đang nằm ngủ yên tĩnh giữa đất trời. Bức tường thành vĩ đại được xây dựng từ những phiến Hắc Diệu Thạch khổng lồ, cao đến hàng chục trượng, kéo dài tít tắp đến tận chân trời như muốn ôm trọn cả một vùng sơn mạch vào lòng. Trên bề mặt bức tường xám xịt và kiên cố ấy, nếu nhìn kỹ, sẽ thấy vô số những đường vân Cổ Trận nhằng nhịt đan xen, thi thoảng lại lóe lên những tia lưu quang mờ ảo. Đó là những trận pháp phòng ngự khổng lồ, được duy trì bằng hàng vạn viên linh thạch mỗi ngày để bảo vệ thành phố khỏi sự dòm ngó của những luồng sức mạnh bên ngoài.
Lâm Phong đứng dưới chân tường thành, ngước mắt nhìn lên cánh cổng vòm cao ngất ngưởng. Khác với sự tĩnh lặng của quê nhà, nơi đây là một luồng sinh khí cuồn cuộn, sầm uất đến nghẹt thở. Cả tòa thành được chia làm hai khu vực với ranh giới vô cùng rõ rệt. Vòng ngoài là một phường thị khổng lồ, một hệ sinh thái đan xen giữa người phàm và tu sĩ, nơi hội tụ của các thương đội, cửa hàng linh dược, tiệm rèn pháp khí và vô số những tửu lâu, khách điếm mọc lên san sát. Ở sâu tít bên trong, ngăn cách với sự ồn ào của phường thị bởi một lớp quang mạc bán trong suốt khổng lồ tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, chính là vòng trong – nơi tọa lạc của Thanh Vân Học Viện, thánh địa tu luyện mà biết bao người hằng khao khát.
Vì ngày mai mới chính thức là ngày khai giảng, cánh cổng dẫn vào vòng trong vẫn đóng kín, lớp quang mạc tĩnh lặng từ chối mọi sự xâm nhập của những người không có phận sự. Các tân đệ tử ngoại môn mang lệnh bài như Lâm Phong bắt buộc phải tìm chỗ nghỉ chân ở khu vực vòng ngoài để chờ đợi.
Cậu thiếu niên mười sáu tuổi xốc lại chiếc tay nải trên vai, hòa mình vào dòng người nườm nượp đổ qua cổng thành.
Bước qua lớp mái vòm dày đặc, một thế giới phồn hoa lập tức đập vào mọi giác quan của Lâm Phong. Không khí ở đây đặc quánh một luồng linh khí dồi dào, tinh thuần hơn hẳn cái vùng sơn cước Vân Vĩ. Những con đường rộng thênh thang được lát bằng đá Thanh Cương nhẵn bóng, rộng đủ cho sáu cỗ xe ngựa chạy song song. Hai bên đường, những tòa lầu các cao ba, bốn tầng được xây dựng bằng các loại gỗ quý, chạm trổ hoa văn tinh xảo vươn lên san sát. Những dải lụa đỏ, những dãy lồng đèn mang theo Cổ Trận phát sáng nhẹ nhàng được treo vắt vẻo qua các ban công, tạo nên một cảnh sắc diễm lệ mà cậu chưa từng thấy trong đời.
Lâm Phong chậm rãi rảo bước, đôi mắt đen láy quan sát từng chi tiết nhỏ nhất. Cậu đi tìm một nơi lưu trú qua đêm. Không mất quá nhiều thời gian, một tòa khách điếm bề thế mang tên "Vân Lai Khách Điếm" với bảng hiệu bằng gỗ trầm hương tỏa ra mùi thơm thoang thoảng đã thu hút sự chú ý của cậu.
Bước vào sảnh chính, âm thanh huyên náo của những thực khách đang dùng bữa tầng trệt vang lên ồn ã. Một gã tiểu nhị mặc áo vải thô nhưng lanh lợi vừa thấy Lâm Phong bước vào đã nhanh nhẹn chạy tới đón khách. Dù Lâm Phong ăn vận vô cùng giản dị, tay nải cũng sờn cũ, nhưng tiểu nhị ở Thanh Vân Thành đều được rèn luyện con mắt nhìn người. Khí tức Luyện Khí kỳ nhàn nhạt toát ra từ cậu đủ để chứng minh đây là một khách nhân không thể coi thường.
"Khách quan đi đường xa chắc đã mệt, ngài muốn dùng bữa hay thuê phòng nghỉ ngơi ạ?" Tiểu nhị đon đả cười hỏi.
"Một phòng nghỉ qua đêm. Cần yên tĩnh." Lâm Phong đáp ngắn gọn.
"Dạ rõ! Phòng thượng đẳng trên tầng ba, không gian vô cùng yên tĩnh, giá mười hạ phẩm linh thạch một đêm ạ." Tiểu nhị báo giá, thái độ vẫn vô cùng cung kính.
Lâm Phong gật đầu, đưa tay vào lớp áo trong, lấy ra một viên đá to cỡ ngón tay cái. Viên đá này không tỏa ra thứ ánh sáng đục ngầu như những viên hạ phẩm linh thạch thông thường, mà nó trong vắt, mang sắc xanh lục bích bảo, phát ra những tia linh khí thuần khiết đến mức khiến không khí xung quanh khẽ gợn sóng. Đó là một viên linh thạch trung phẩm.
Ánh mắt gã tiểu nhị lóe lên sự kinh ngạc xen lẫn thán phục. Hắn không dám tự mình nhận lấy, vội vàng cất tiếng hô lớn mời chưởng quỹ ra mặt.
Chưởng quỹ của Vân Lai Khách Điếm là một nam tử trung niên hơi mập mạp, mặc trường bào lụa tơ tằm. Khí tức tỏa ra từ người này cho thấy ông ta chí ít cũng là một tu sĩ Luyện Khí tầng ba. Chưởng quỹ bước tới, đôi mắt híp lại cười tươi như đóa hoa cúc, cẩn trọng dùng cả hai tay nhận lấy viên linh thạch trung phẩm từ tay thiếu niên trước mặt.
Ông ta quay sang quầy gỗ sồi phía sau, thao tác một lúc rồi quay lại, kính cẩn đưa cho Lâm Phong một tấm thẻ mỏng. Tấm thẻ có hình chữ nhật, to cỡ nửa bàn tay, được chế tác từ một loại ngọc thạch trắng trong suốt. Bề mặt thẻ trơn nhẵn, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy những đường vân linh lực mỏng manh như sợi tóc đang lưu chuyển bên trong, không ngừng chớp tắt theo một quy luật kỳ diệu nào đó.
"Khách quan, mời ngài cất kỹ." Chưởng quỹ ôn tồn giải thích. "Theo thời giá hiện hành, một viên trung phẩm linh thạch có giá trị quy đổi chuẩn xác bằng một trăm viên hạ phẩm linh thạch. Trừ đi mười hạ phẩm tiền phòng đêm nay của ngài, lão phu đã nạp chín mươi hạ phẩm linh thạch tiền thừa vào tấm 'Thẻ Linh Thạch' này."
Thấy vẻ mặt có chút lạ lẫm của Lâm Phong, chưởng quỹ nhiệt tình nói thêm: "Có vẻ ngài từ nơi khác mới đến Thanh Vân Thành. Tấm thẻ này do Linh Thạch Các – thương hội tài chính lớn nhất của vương quốc đúc ra, bên trong khắc sẵn Cổ Trận ghi nhớ tài khoản. Ngài mang theo người, đi đến bất cứ cửa tiệm, thương hội nào ở vòng ngoài cũng có thể dùng nó để thanh toán trực tiếp bằng cách quẹt vào trận bàn. Vô cùng gọn nhẹ, không cần mang vác linh thạch lỉnh kỉnh, lại có trận pháp bảo mật riêng, kẻ gian dẫu có lấy được cũng chỉ là cầm một tấm thẻ vô dụng."
Lâm Phong gật gù tiếp nhận tấm thẻ linh ngọc mát rượi, ngón tay mân mê những đường vân Cổ Trận tuyệt đẹp. Sự tinh vi trong cách vận hành của thế giới tu chân vượt xa những gì cậu từng mường tượng. Nó không chỉ có chém giết, mà còn có một hệ thống thương mại, tiền tệ và trận pháp ứng dụng cực kỳ hoàn chỉnh.
Sau khi cất kỹ Thẻ Linh Thạch vào lớp áo trong cùng, Lâm Phong theo chân tiểu nhị lên tầng ba. Căn phòng thượng đẳng quả thực rất tốt, sạch sẽ, thoáng đãng, giường trải nệm gấm và có cả một lư hương tỏa ra mùi mộc hương thanh tâm giúp tĩnh trí. Cậu thả tay nải xuống, vươn vai thư giãn gân cốt sau chặng đường dài.
Lúc này, hoàng hôn đã hoàn toàn nhường chỗ cho màn đêm bao phủ.
Thế nhưng, Thanh Vân Thành không hề chìm vào bóng tối. Ngược lại, đây mới là lúc vẻ đẹp lộng lẫy và phồn hoa nhất của nó bung nở. Từ cửa sổ căn phòng, Lâm Phong phóng tầm mắt nhìn xuống đại lộ. Hàng vạn vạn chiếc đèn lồng đủ mọi hình dáng, màu sắc rực rỡ được thắp sáng nhờ những Cổ Trận hệ Hỏa và hệ Quang cỡ nhỏ. Cả khu vực vòng ngoài biến thành một dòng sông ánh sáng cuộn chảy không ngừng.
Vì ngày mai là ngày khai giảng của Thanh Vân Học Viện, đêm nay, toàn bộ phường thị tổ chức một phiên hội chợ khổng lồ để nghênh đón hàng ngàn tân đệ tử, người nhà và các thương đội từ khắp tứ phương đổ về. Cơn tò mò trỗi dậy, Lâm Phong không chần chừ thêm, liền rời phòng, hòa mình vào dòng thác người đang cuồn cuộn dưới phố.
Phiên hội chợ đêm vĩ đại của Thanh Vân Thành phơi bày sự phong phú đến choáng ngợp của một đô thị trung tâm. Cả một con đường rộng lớn bị lấp đầy bởi vô số các sạp hàng, gian hàng tạm thời, trải dài tưởng chừng như vô tận. Không khí huyên náo, tiếng cười nói, tiếng rao hàng, tiếng trả giá vang vọng tạo thành một bản giao hưởng ồn ã nhưng đầy sức sống.
Lâm Phong bước đi thong thả, cảm nhận rõ rệt sự pha trộn kỳ lạ giữa phàm nhân và tu sĩ. Ở đây, những người nông dân mặc áo vải thô, vai gánh những thúng linh quả tươi rói, buôn bán sát cạnh những tu sĩ áo gấm lụa là, lưng đeo trường kiếm, tay phe phẩy quạt xếp. Họ giao dịch, trò chuyện, tạo nên một sự cân bằng tuyệt diệu mà quyền lực của Thanh Vân Học Viện đã duy trì suốt hàng trăm năm qua.
Hương vị của hội chợ cũng là một thứ khiến người ta say đắm. Mùi thịt Hỏa Ngưu rừng nướng trên những tảng đá hồng ngọc xèo xèo mỡ cháy, quyện cùng mùi thơm thanh mát của những nồi cháo ngọc mễ nấu bằng nước suối linh tuyền bốc khói nghi ngút. Xen lẫn trong hương vị ẩm thực đường phố ấy là mùi ngai ngái của thảo mộc từ các sạp bán linh dược, và cả mùi kim loại sắc lạnh bốc lên từ những gian hàng pháp khí mới ra lò.
Cậu dừng chân trước một sạp hàng bày bán linh thảo. Trên tấm vải nhung đen tuyền, vô số những nhánh cỏ kỳ lạ phát ra ánh sáng lung linh: có loại lá đỏ rực như lửa đang cháy, có loại lại kết sương lạnh ngắt, có củ sâm to bằng bắp tay đang không ngừng ngọ nguậy những chiếc rễ tơ như sinh vật sống. Chủ sạp là một lão giả Luyện Khí tầng năm, đang lớn tiếng quảng cáo công dụng cầm máu, cường cốt của từng loại.
Đi thêm một đoạn, Lâm Phong lại bị thu hút bởi một gian hàng đúc pháp khí của một vị Luyện Khí Sư trẻ tuổi. Người này đang dùng một ngọn lửa nhỏ xíu, màu xanh biếc, được điều khiển bằng trận pháp để nung chảy một thanh đoản kiếm nứt mẻ. Âm thanh búa gõ lanh canh, đều đặn vang lên giữa phố thị sầm uất, tạo nên một vũ điệu của lửa và kim loại đẹp mắt. Những món vũ khí thô sơ như khiên, kiếm, khải giáp được khắc vài Cổ Trận cấp thấp bày la liệt, phát ra luồng linh lực sắc bén thu hút vô số ánh nhìn của các thiếu niên trẻ tuổi.
Càng đi sâu vào trung tâm hội chợ, mức độ xa hoa càng tăng lên. Lâm Phong nhìn thấy những chiếc lồng sắt khổng lồ giam giữ các loài yêu thú cấp thấp được thuần hóa để làm vật cưỡi hoặc sủng vật. Những con Băng Hổ lông trắng muốt như tuyết, đôi mắt xanh thẳm; những con Hỏa Tước chim lông đỏ rực, thỉnh thoảng lại vỗ cánh nhả ra những đốm lửa nhỏ li ti lên không trung làm đám đông ồ lên thích thú.
Ánh sáng lộng lẫy từ các cửa hàng, bảng hiệu Cổ Trận đủ màu sắc hắt lên những ngói lưu ly của các tửu lâu, tạo ra những vùng sáng tối đan xen kỳ ảo. Lâm Phong say sưa chiêm ngưỡng vẻ đẹp ấy. Cậu nhận ra thế giới tu chân không chỉ có cái lạnh lẽo của việc bế quan tu luyện hay sự tàn nhẫn trên lôi đài đẫm máu. Nó còn có cả sự trù phú, rực rỡ và những nét văn hóa phồn vinh đến mức khiến một kẻ quen với sự mộc mạc của lò rèn như cậu phải rung động.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.