Chương 12: Đêm Trắng Ở Lò Số Bảy
Cốt Hôi Cẩm Thư
Mục lục
16 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 16/16 chương
Tiếng đập cổng gỗ rầm rầm làm tro bụi trên xà nhà rơi xuống rào rạt.
"Mở cổng! Quan Tuần Đêm bắt giặc!"
Ngoại thành về đêm lạnh như tiền, Từ Trường Thọ cùng gã phu dịch già Trần Sẹo run như cầy sấy.
Bốn lưỡi đao tuốt khỏi vỏ kêu ken két, nhưng ngực ai nấy đánh trống liên hồi. Ban nãy, một mụ đao phủ máu me đầm đìa lao vào xin cứu mạng, bảo bị rợ phương Bắc truy sát. Mấy gã thợ thiêu hoảng quá mới sập cổng chèn chặt.
Ai ngờ đâu, tiếng chửi thề oai oái ngoài kia lại là của Thường bách hộ, vị quan đứng đầu Đội Quan Tuần Đêm phía Đông thành!
Lúc thanh gỗ chèn cửa được rút ra, Thường bách hộ bước vào với khuôn mặt chữ điền xám xịt như chậu thau. Gã chẳng thèm nghe Trần Sẹo giải thích, vung tay tát bôm bốp vào mặt từng gã thợ thiêu:
"Một lũ lợn! Mụ ta là sát thủ của giáo phái tà ma, gài bẫy để bọn mày cản đường tao!"
Đèn lồng giơ cao, trên mặt đất chỉ còn lại vệt máu đen thẫm kéo dài lê lết, chui tọt qua khe tường sau lò hỏa táng rồi mất hút vào vùng gò mả hoang.
Thường bách hộ nghiến răng rít qua kẽ răng, vẫy tay ra hiệu cho đám quan binh xông ra ngoài rượt theo vệt máu.
...
Cùng lúc đó, trong không gian ngột ngạt của gian lò số bảy.
Nhan Trực đang ngồi xổm bên mép lò, cẩn thận dùng củi đun nhỏ lửa nồi sữa bò đặc quánh thu được lúc nãy. Hơi sữa béo ngậy quyện với mùi than củi tạo nên một thứ hương vị là lạ, xua bớt cái không khí hôi hám của tro tàn.
Uỳnh!
Một tiếng động nặng trịch dội xuống từ mái nứa. Ngay sau đó, một bóng người gục xuống ngay bên cạnh hắn, rên lên một tiếng yếu ớt rồi nằm bất động.
Nhan Trực giật mình rút lẹ chiếc đinh sắt trong tay áo ra, cảnh giác tiến lại gần.
Đó là một nữ tử, bộ y phục màu trắng đã rách rưới, loang lổ những vệt máu tươi lẫn máu đen. Trên lưng thị, một vết đao chém dài sâu thấy cả xương, kèm theo một chiếc đinh ám khí có độc cắm găm vào da thịt. Mùi máu xen lẫn mùi độc dược hôi hăng xộc thẳng vào mũi Nhan Trực.
"Thở vẫn còn run... chưa chết." Nhan Trực lầm rầm trong miệng.
Hắn lượn quanh chiếc bàn làm sạch xác vài vòng. Cái xác sống này lai lịch bất minh, dính vào Quan Tuần Đêm là toi đời. Hay là... tiện tay ấn luôn vào lò thiêu để lấy võ học từ Cán Cân Đồng?
Ý nghĩ vừa lóe lên, hắn vội xua tay tự mắng mình tàn nhẫn. Nhìn kỹ lại, nữ tử này có gương mặt thanh tú, hàng lông mi dài run rẩy dưới ánh lửa hồng.
Nhan Trực quyết định cứu. Hắn dùng thừng gài chặt tay chân thị vào bốn góc bàn để phòng biến cố, sau đó thẳng tay xé rách lớp áo bẩn thỉu sau lưng thị ra.
Để tránh mồ hôi chảy vào vết thương trong cái lò nóng hực, hắn tiện tay cởi luôn cái áo tơi tàn tã trên người mình.
Dưới ánh lửa chập chờn, Nhan Trực vắt hết sức dùng miệng ghé sát vết thương độc, ra sức hút mạnh.
Phụt! Phụt!
Mấy ngụm máu đen đặc ngầu, bốc mùi hôi thối được hắn nhổ thẳng xuống đất. Xong xuôi, hắn móc viên Kim Sang Hoàn tích trữ từ đợt trước ra, nghiền nát rồi đắp thẳng lên vết thương. Nhờ hiệu lực kỳ diệu của linh dược, thớ thịt bị thâm đen bắt đầu se lại, máu tươi đỏ thắm chảy ra gột sạch độc tố.
Nhưng đúng lúc này, đầu óc Nhan Trực đột nhiên quay mòng mòng.
Độc tố từ vết thương ngấm nhẹ qua niêm mạc miệng khiến hai bờ môi hắn sưng vêu lên như hai quả táo bàng. Chân tay hắn bủn rủn, mười năm nội lực trong người đột nhiên ngưng trệ, không thể điều động nổi một ly!
Bịch!
Nhan Trực ngã ngửa ra nền gạch lạnh ngắt, mắt trợn tròn nhìn lên trần nhà.
Trên bàn gỗ, nữ tử kia vốn dĩ đã tỉnh từ lâu. Thị im lặng gồng lực, dễ dàng bẻ gãy sợi dây thừng đã mục.
Bạch Tinh Nhi bước xuống bàn, thị đứng sừng sững ngay trên đầu Nhan Trực, đôi mắt tròn xoe ánh lên những vệt hồng kỳ quái đầy sát khí. Lưỡi đoản đao sáng quắc trong tay thị gí thẳng vào cuống họng Nhan Trực.
Thị nghiến răng, giận đến mức toàn thân run rẩy. Tên thợ thiêu hạ tiện này dám lột áo, lại còn dùng miệng đụng vào thân thể thị!
Nhan Trực nằm bệt dưới đất, cuống họng tì vào mũi đao lạnh ngắt. Hắn thở dài trong lòng số mình coi như bỏ, không chết vì ma quỷ lại chết dưới tay gái đẹp. Hắn thản nhiên nhắm mắt lại, chẳng thèm van xin một câu.
Thấy ánh mắt dửng dưng không chút tà niệm của hắn, lưỡi đao của Nam Kiều khựng lại giữa không trung.
Nơi vùng đất lạnh lẽo này, kẻ sẵn sàng dùng miệng hút độc cứu người khác mà không đòi hỏi bồi hoàn là cực hiếm. Thị nghiến răng thu đao lại, gạt lọn tóc rối ra sau tai rồi thì thào bằng giọng lạnh nhạt:
"Nợ ngươi một mạng. Lần sau còn gặp lại, tao cắt lưỡi!"
Thân ảnh màu trắng lướt qua gian lò nhẹ như một bóng ma, biến mất dạng vào màn đêm.
Nhan Trực nằm bệt dưới sàn, môi vẫn tê dại nhưng ngực thì thở phào một tiếng dài:
"Mẹ kiếp, tý nữa thì đi chầu ông vải..."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.