Chương 10: Khoảng Lặng
Chiếc taxi lùi lại, vội
vã quay đầu rồi lao đi, lốp xe nghiến ràn rạt trên mặt đường đất ẩm, chỉ cuốn
lên một vệt bụi mỏng tạt vào cánh cổng sắt.
Đứng giữa khoảng sân
gạch, Mi thả quai chiếc ba lô nặng trịch khỏi bả vai. Trên nền đất, hai chiếc
vali bọc vải xám và một túi nilon căng phồng đồ ăn nằm ngổn ngang. Chiếc áo
khoác mỏng của cô nhăn nhúm, phần vai áo hằn lên hai vệt mồ hôi sẫm màu do quai
xách tì vào.
Cô đứng đó, đưa tay nắn
nắn bả vai nhức mỏi, trút ra một nhịp thở dài. Đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ
hướng về người đàn ông gầy guộc trên bậc thềm.
Bất thần sững người,
bàn tay vừa rụt về của Dương vô thức nắm chặt lại. Anh vội vã bước lùi lại nửa
bước để thân hình gầy guộc che chắn hoàn toàn chiếc hòm thư kim loại xanh lục sậm
phía sau gót giày. Ánh mắt anh đảo nhanh ra phía cổng, quét một vòng quanh gốc
chanh rậm rạp rồi ghim chặt vào khoảng không phía trước.
Chỉ đến khi chiếc taxi khuất hẳn ngoài ngõ, để
lại một lối đi vắng ngắt, lồng ngực Dương mới nới lỏng ra đôi chút.
Đưa tay vuốt vài sợi
tóc lòa xòa bết mồ hôi trên trán, Mi khẽ nở một nụ cười mệt mỏi:
– Em đoán đúng thật.
Dương bước xuống thềm.
Bàn tay anh lóng ngóng vươn ra định xách hộ chiếc vali, nhưng rồi lại rụt về,
đút sâu vào túi quần.
– Sao em biết anh ở
đây?
Mi xách chiếc túi
nilon đồ ăn lên, đáp:
– Hồi tháng
trước lúc mới dò hỏi căn này, anh chụp ảnh sổ đỏ gửi qua Zalo nhờ em tra cứu
giúp thông tin quy hoạch. Em vẫn nhớ địa chỉ. Mấy hôm nay gọi điện anh không
nghe máy, nhắn tin anh không trả lời, em xin nghỉ phép lên tìm thử. May mà anh ở
đây thật.
Lồng ngực Dương nới lỏng
ra đón lấy một hơi thở dài. Anh vội cúi xuống xách hai chiếc vali lên, nghiêng
người hướng về phía cánh cửa gỗ đang mở toang:
– Vào nhà đi em. Đi
đường xa chắc mệt rồi.
Mi gật đầu, bước theo
bóng lưng gầy của anh trai vào phòng khách.
Vừa đặt hành lý xuống
góc nhà, Mi lụi cụi mở ba lô, lôi ra cơ man nào là đồ đạc lỉnh kỉnh bầy lên mặt
bàn trà.
Dương tựa lưng vào
vách tường. Anh câm lặng dõi theo những món đồ mang đậm hơi thở gia đình ấy
đang dần lấp đầy khoảng trống lạnh lẽo trên mặt gỗ.
Sắp xếp xong, Mi đi
thẳng vào bếp, vươn tay kéo cánh cửa tủ lạnh.
Vỉ trứng gà vơi mất vài quả nằm chỏng chơ bên
cạnh nửa bó rau muống héo úa và một bìa đậu phụ ngâm nước đã bắt đầu ngả màu
chua. Ánh mắt Mi lướt xuống gầm chạn đang mở hé, nơi hai gói mì tôm bọc nilon
xé dở bị nhét vội vào góc khuất.
Mi đóng sập cánh tủ.
Cô khoanh tay, đứng xoay lưng lại phía cửa bếp.
Đứng phía sau, bả vai
Dương chùng xuống. Anh dán mắt vào mảng gạch nền, yết hầu trượt lên xuống khó
nhọc:
– Trưa nay...
anh định đi chợ.
Nghe vậy, Mi buông thõng hai tay. Cô bước qua
ngưỡng cửa, lùi ra khỏi gian bếp. Tầm mắt cô lướt qua bộ sofa được kê sát mép
tường, mặt bàn trà và chiếc kệ tivi gỗ đều sạch bóng, tuyệt nhiên không vương một
hạt bụi. Những món đồ đạc được xếp đặt vuông vức, thẳng tắp dọc theo các đường
ron gạch.
Cô bước tới, vén gọn
tấm rèm sang hai bên để vệt nắng trưa ùa vào, soi rõ vết rỉ sét ố vàng trên chốt
sắt của ô cửa sổ đóng kín bưng. Mảng tường quét vôi xanh phai màu in hằn những
dấu ấn của hàng chục năm về trước. Thế nhưng, ngay góc hiên, một chiếc kéo cắt
cành hoen gỉ và đôi găng tay lấm lem đất mùn lại được đặt cẩn thận trên bệ bậu
cửa.
Đứng ngắm khoảng sáng
vừa mở ra, cô quay lại, xách túi nilon đồ ăn đặt thẳng xuống bệ bếp, giọng dứt
khoát:
– Khỏi đi chợ. Em có
mang theo thịt heo với mớ tôm khô rồi. Trưa nay ăn cơm nhà.
Chỉ mười lăm phút
sau, gian bếp lạnh lẽo đã ngập trong tiếng lạch cạch của dao thớt và tiếng vòi
nước xả ồ ạt.
Lớp khói mỡ hắc từ chảo
thịt xào bốc lên khiến Mi ho sặc sụa. Dương lập tức xoay người, rót một cốc nước
ấm đặt ngay sát khuỷu tay cô.
Mi cầm cốc nước lên
nhấp một ngụm. Tầm mắt cô lướt qua bàn tay anh trai đang cầm nắp vung đậy nồi
canh tôm. Những ngón tay siết chặt lấy núm nhôm, thao tác gọn gàng, vững chãi,
không còn một tia run rẩy nào của cái ngày anh tự nhốt mình trong phòng ngủ ở
thành phố. Cô cụp mắt xuống, khóe môi dần giãn ra.
Bữa trưa được dọn lên
chiếc bàn gỗ mộc, chỉ có đĩa thịt xào cháy cạnh, tô canh rau muống nấu tôm khô
và bát cà pháo giòn rụm Mi mang theo.
Hương vị xém cạnh của
đĩa thịt xộc vào mũi, gợi lại mùi khói củi hăng hắc từ căn bếp ngày xưa mẹ từng
đứng nấu. Dương lùa một miếng cơm, nhai thật chậm để hơi ấm ngấm dần xuống dạ
dày. Bữa trưa trôi đi trong tiếng đũa bát va chạm lanh canh.
“Cạch.”
Một âm thanh kim loại
va đập gãy gọn chợt dội vào từ ngoài hiên.
Động tác và cơm của
Dương chững nhịp. Anh đánh mắt nhìn ra khoảng sân ngập nắng. Gió trưa chỉ làm
tán chanh rung rinh trên nền gạch vắng vẻ. Chiếc hòm thư kim loại xanh lục sậm
vẫn nằm im lìm dưới góc thềm.
Ngồi phía đối diện,
Mi dừng đũa, nhìn chằm chằm vào biểu cảm khác lạ của anh trai. Chờ vài giây, cô
cúi xuống gắp một miếng thịt.
Dương thu ánh nhìn về,
lùa nốt phần cơm trong bát.
Ba giờ chiều, nắng bắt đầu nhạt dần. Dương vớ
lấy chùm chìa khóa, nổ máy chiếc ô tô chở Mi chạy về phía trung tâm phố huyện.
Đến sạp tạp hóa, đôi
tay Mi thoăn thoắt lựa thêm vài món đồ gia dụng lỉnh kỉnh nhét vào túi. Lúc
tính tiền, cô vừa kéo khóa túi xách, Dương đã đặt tờ tiền mệnh giá lớn xuống mặt
quầy:
– Để anh.
Mi chững lại, từ từ rút tay về. Bà chủ quán
lúi húi nhét mớ đồ vào hai chiếc bao nilon to tướng. Mi vươn tay định xách,
nhưng Dương đã gạt đi. Anh luồn tay nắm chặt hai quai, xách bổng lên rồi sải bước
thẳng ra bãi đỗ ô tô. Những túi đồ nặng trịch kéo trĩu hai vai, nhưng lưng anh
vẫn thẳng tắp.
Đi được một đoạn,
nghe tiếng bước chân phía sau có phần hụt nhịp, Dương hãm bớt sải chân. Anh lảng
dần vào sát mép tường, nhường trọn vẹn phần bóng râm dưới mái hiên cho em gái.
Trở về nhà, hai anh
em rửa rổ mận đá rồi mang ra hiên ngồi.
Gió chiều thổi lồng lộng,
xạc xào quét qua mặt sân rêu phong vẫn còn vương hơi ẩm. Mi cắn một quả mận,
nhíu mày trước vị chua chát. Cô chống cằm, để tầm mắt trôi dạt khắp khoảng sân.
Bóng râm của cây chanh già đung đưa trên nền gạch, tạo thành những mảng sáng tối
chớp tắt. Dưới mắt Mi, tán lá lòa xòa ấy dần đan cài vào hình bóng vòm cây ổi
ruột đỏ, nơi anh trai từng cõng cô vào một đêm mưa bão, cũng là nơi hai đứa trẻ
từng bẻ đôi viên kẹo dồi chia nhau ngày ấu thơ.
Mi để tầm mắt lơ đãng lướt qua những mảng rêu
phong, cất giọng thì thầm:
– Nhà này... giống
nhà mình ghê.
Tiếng "cạch"
khô khốc vang lên. Lưỡi dao gọt trái cây trên tay Dương rớt thẳng xuống mâm
nhôm.
Anh chầm chậm đứng
lên. Hai tay buông thõng dọc sườn. Ánh mắt dán chặt vào khoảng không trước mặt,
chôn chân tại chỗ rất lâu.
Rồi anh xoay người.
Không một cái nhìn hướng về phía em gái, Dương lầm lũi bước thẳng vào nhà.
Dõi theo bóng lưng gầy
guộc khuất sau khung cửa gỗ, Mi gật đầu:
– Em hiểu rồi.
Bốn giờ rưỡi, Mi thu
dọn mâm bát ăn trưa cùng chiếc thớt gỗ mới mua mang ra bồn nước cọ rửa. Tiếng nồi
chậu nhôm va đập lạch cạch dưới vòi nước dội lại đều đặn. Âm thanh ấy bất giác
kéo Dương về với tiếng nổ máy của chiếc xe máy Dream mỗi buổi chiều ba đi làm về,
đỗ xịch trước sân gạch.
Rửa đồ xong, Mi vươn
vai ngáp dài, đưa tay xoa bóp bả vai nhức mỏi rồi bước lên phòng ngủ trên lầu
chợp mắt.
Dương pha một ấm trà
nhỏ, mang xấp giấy lót nến mỏng tang ra chiếc bàn gỗ ngoài hiên. Rút một tờ giấy
trắng tinh, anh cẩn thận vuốt cho thật phẳng phiu. Nắng cuối ngày rải một lớp
vàng vọt lên mặt bàn. Lắng nghe không gian vắng lặng bao trùm lấy căn nhà khi
em gái đã yên giấc trên lầu, Dương cầm bút lên. Mũi bút chạm giấy, anh vạch từng
dòng rành rọt:
" Chào em. Hôm
nay, em gái anh từ thành phố lên tìm. Lần đầu tiên kể từ ngày anh dọn đến đây,
gian bếp có người thực sự nấu nướng. Căn nhà ồn ào hẳn lên. Tự nhiên... anh thấy
dạ dày mình đói. Trưa nay, lúc con bé đứng ngoài sân, anh đã định kể về em, về
những bức thư này. Nhưng rồi anh lại im lặng. Anh muốn giữ câu chuyện của chúng
ta như một góc bí mật của riêng mình. Có ích kỷ quá không nhỉ?”
Ngòi bút dừng lại.
Dương gập tờ giấy làm đôi, lồng vào phong bì rồi bước ra bỏ vào chiếc hòm kim
loại dưới gốc chanh.
Năm rưỡi chiều. Nhớ
ra lúc đi chợ chưa mua dầu ăn cho bữa tối, Dương vớ lấy chiếc ví, sải bước ra
tiệm tạp hóa ngoài đầu ngõ.
Trên lầu, Mi lơ mơ tỉnh
giấc. Căn nhà im ắng không một tiếng động. Cô lững thững bước xuống tầng trệt.
Tầm mắt lướt qua phòng khách vắng vẻ, dừng lại ở chiếc bàn trà. Nằm ngay ngắn cạnh
ấm trà nguội là một cuốn sổ bọc vải nỉ màu xanh ố lấm tấm vết mốc, bên dưới ép
một xấp phong bì kraft xỉn màu.
Mi bước lại gần, nâng
cuốn sổ lên, chậm rãi lật giở những trang giấy ngà vàng. Ánh mắt cô quét qua từng
dòng chữ viết tay bằng mực xanh sậm. Những mẩu chuyện vụn vặt về một chú mèo
vàng, về nồi canh bí, về một cơn mưa chiều hiện ra.
Đúng lúc ấy, tiếng đế
giày nện cộc cộc vang lên rồi dừng trước hiên gạch. Dương xách túi nilon đồ bước
nhanh vào nhà.
Ngay khi nhìn thấy cảnh
tượng giữa phòng khách, bước chân Dương sững lại. Túi nilon chứa chai dầu ăn
trên tay anh tuột xuống, nện một tiếng bịch nặng nề xuống nền gạch.
Tiếng động đột ngột
làm Mi giật mình. Cuốn nhật ký bọc nỉ cùng xấp phong bì kraft cô vừa cầm lên vuột
khỏi tay, rớt thịch xuống sàn nhà. Lực va đập làm miệng mấy chiếc phong bì chưa
dán kín bung ra, những tờ thư lót bên trong trượt theo, rơi lả tả, văng tung
tóe quanh chân cô.
Mi ngồi xổm xuống đất.
Bàn tay cô lóng ngóng gom những mảnh giấy xỉn màu lại. Lúc xếp chúng chồng lên
nhau, tầm mắt cô vô tình va phải những dòng chữ viết tay trên mặt giấy.
Một nét mực xanh sậm
tì mạnh đến hằn rãnh, xen lẫn những vệt gạch chéo gắt gỏng đè nát bươm các chữ
viết sai.
Đầu ngón tay đang xếp
giấy của Mi chững lại. Lướt khỏi những nét chữ rành rọt ấy, ánh mắt cô chậm rãi
chuyển sang anh trai. Lồng ngực cô phồng lên đón lấy một hơi thở dài.
Ánh mắt Dương dán chặt
xuống nền nhà. Anh bước tới, dừng lại trước mặt em gái, từ từ xòe bàn tay ra.
Mi ngước lên nhìn thẳng
vào mặt anh trai. Cô cẩn thận nâng xấp giấy tờ cùng cuốn sổ cũ, nhẹ nhàng đặt tất
cả vào lòng bàn tay anh.
Dương cuộn những ngón
tay lại, siết chặt xấp phong bì và cuốn sổ cũ. Anh cúi gằm mặt, lảng tránh ánh
nhìn của em gái. Rồi anh xoay người, bước thẳng lên cầu thang.
Mười một giờ đêm. Mi
trằn trọc trên chiếc nệm ở căn phòng trống tầng trệt. Không thể chợp mắt, cô trở
dậy, bước ra chân cầu thang.
Từ trên lầu, một vệt
sáng vàng vọt hắt qua khe cửa phòng Dương đang khép hờ, rọi một đường dài xuống
những bậc gỗ.
Mi bước lên, dừng lại
ngay chiếu nghỉ. Qua khoảng hở hẹp, âm thanh cọ xát vang lên rành rọt.
Tiếng ngòi bút kim loại
miết đều đặn xuống mặt giấy. Sột soạt... Sột soạt...
Mi nhắm nghiền mắt lại.
Một giọt nước mắt ứa ra, lăn dài qua gò má.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.