Hòm Thư Trước Hiên Nhà

Chương 12: Những Mùa Mưa Đi Qua

Đăng: 26/07/2026 02:56 2,519 từ 2 lượt đọc

Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ, vắt một vệt sáng chói lóa lên mặt bàn trà, phủ trọn lấy cuốn sổ bọc vải nỉ màu xanh lấm tấm mốc đang mở toang.
Dương thu mình trên chiếc ghế tựa.
Bề mặt giấy ngà vàng phơi ra dưới nắng. Lực ấn bút tì hằn thành những rãnh sâu sẫm màu, nổi cộm trên từng thớ giấy.
Ngày 18 tháng 9 năm 2021. Khu phố lại giăng dây phong tỏa. Ngoại lục đục gom mười quả trứng gà ta, bọc túi nilon xách ra chốt trực…
Tầm mắt Dương di chuyển dọc theo từng con chữ. Hơi thở trút ra duy trì một nhịp độ đều đặn. Đầu ngón tay trỏ chạm vào mép giấy thô ráp, lật sang mặt sau.
Ngày 19 tháng 9 năm 2021. Dạy online mỏi nhừ cả lưng. Mạng chập chờn, gọi khản cổ mà học trò cứ thi nhau tắt mic. Quanh quẩn bốn bức tường ngột ngạt quá. Nhớ trường, nhớ bục giảng vô cùng…
Bề mặt giấy tiếp tục xoay vần theo nhịp lật. Bụi giấy mỏng manh bay lên.
Ngày 20 tháng 9 năm 2021. Nhận thông báo là F1, đành tự nhốt trong phòng…
Những mốc ngày tháng nối tiếp nhau. Từng trang giấy lật qua. Chỉ có những dòng mực sậm màu ghi chép liền mạch.
Dương dừng mắt ở con số cuối cùng. Lòng bàn tay anh áp lên mặt ngoài lớp vải thô ráp, từ từ gập lại. Bìa nỉ màu xanh khép kín, che lấp toàn bộ những dòng chữ. Cuốn sổ nằm lặng lẽ trên mặt bàn, phơi mình dưới vệt nắng ban mai.
Dương bước ra ngoài hiên. Đôi đế giày cao su in từng nhịp vững chãi xuống mặt thềm đá. Anh ngồi xuống bậc thềm trước cửa, duỗi hai chân dọc theo mặt sân gạch.
Gió ban mai lùa qua vòm lá chanh, kéo những mảng bóng râm loang lổ trượt dài trên nền gạch đỏ au. Không gian vắng bặt tiếng động, chỉ vương lại hơi sương lạnh của buổi sớm và thanh âm xạc xào khi những chiếc lá già cọ xát vào nhau.
Ánh nhìn của anh lướt qua hàng dâm bụt thưa thớt cùng bãi cỏ dại ven chân tường, rồi dừng lại ở chiếc hòm thư kim loại sơn màu xanh lục sậm nằm lọt thỏm nơi góc thềm. Nắp hòm đóng kín, bám một lớp bụi mờ.
Bất chợt, một vệt khói củi hăng hắc từ nhà hàng xóm nương theo gió bay ngang qua, xộc thẳng vào khứu giác.
Bát cơm trắng ủ quả trứng luộc tỏa hơi nóng. Ngoại đưa vạt áo rách bươm lau vệt mồ hôi rịn trên trán, móm mém cười, gắp miếng lườn cá lóc phần anh.
Dương chớp mắt. Vệt khói củi loãng dần, tan biến vào không khí.
Anh ngả bờ vai gầy vào vách tường gạch nhám rát. Nắng nhích từng chút một, trườn lên mũi giày, tỏa ra một lớp nhiệt mỏng ủ ấm da thịt. Ngay dưới chân bậc thềm, vài con kiến đen hối hả tha mẩu bánh mì vụn bò men theo kẽ nứt. Một con hụt chân rơi xuống rãnh gạch sâu hoắm, sáu cái chân mỏng dính của nó chới với, chật vật cào xước vách rêu trơn trượt. Tưởng chừng như rơi tuột xuống đáy, nhưng hàm nó vẫn cắn chặt lấy mẩu vụn. Nó hì hục bám víu, kéo lê phần thân rướn lên khỏi miệng rãnh, rồi tiếp tục lầm lũi bò đi.
Nhìn theo mẩu bánh mì vụn trượt đi, lồng ngực Dương nới lỏng ra, nhịp nhàng thu nhả từng luồng không khí. Những thớ cơ gồng cứng trên bả vai hoàn toàn rũ xuống.
Từ gian bếp phía sau lưng, tiếng vòi nước xả òa xuống chậu nhôm vỡ bung thành từng đám bọt trắng xóa. Tiếng dao nện mặt thớt lụp cụp. Mùi hành tỏi phi ngòn ngọt nương theo gió ùa ra ngoài hiên.
Bóng lưng ba lầm lũi dưới ngọn đèn vàng vọt, kiên nhẫn vuốt phẳng từng tờ tiền lẻ nhàu nhĩ nhét vào tay cậu con trai.
Tiếng vòi nước vặn khóa cái "rụp" xé toạc hình bóng ấy. Dương chớp mắt. Lưng rời khỏi vách tường. Anh duỗi thẳng hai chân, vươn nhẹ bả vai đón lấy vạt nắng vừa trườn tới.
Tầm mắt anh hạ xuống, lướt qua vòm lá chanh trước hiên, rồi dừng lại ở chiếc hòm thư kim loại sơn màu xanh lục sậm nằm lọt thỏm nơi góc thềm.
Mẩu giấy xé vội ghi địa chỉ được con bé hàng xóm tết tóc đuôi sam kiễng chân, dúi vào tay cậu thiếu niên mười hai tuổi.
Dương chớp mắt. Những ngón tay đang thả lỏng trên đầu gối vô thức cuộn lại. Lòng bàn tay bấu vào khoảng không, miết qua vạt nắng ban mai đang trải dốc trên thềm gạch, cảm nhận một lớp nhiệt mỏng râm ran ủ ấm da thịt.
Nương theo hơi ấm ấy, ly cà phê bốc khói nghi ngút được cô y tá cẩn thận đẩy qua mặt bàn, dừng lại ngay sát tầm tay anh giữa ca trực rã rời.
Những mảnh vụn chắp vá xẹt qua tâm trí, câm lặng và đứt đoạn. Lồng ngực Dương nới lỏng ra, phập phồng thu vào một nhịp thở sâu. Những ngón tay đang cuộn chặt từ từ buông lỏng.
Khoảng sân vắng lùi khỏi tầm mắt Dương, nhường chỗ cho khung cảnh bên trong nhà.
Qua khung cửa chính mở toang, mái tóc buộc vội xộc xệch của Mi thỉnh thoảng cọ vào gò má ửng hồng lúc cô lúi húi bên chiếc bàn trà. Lớp bụi mờ trên mặt gỗ ép ngoan ngoãn biến mất dưới bề mặt khăn vải. Từng chiếc phong bì màu ngà cong vênh được nắn nót xếp lại, nằm ngay hàng thẳng lối bên cuốn sổ bọc nỉ.
Vạt áo thun vừa xoay đi bỗng chững lại giữa chừng. Ánh mắt Mi va phải cái nhìn chăm chú từ ngoài thềm vọng vào.
Sự lóng ngóng lập tức lấp đầy khoảng trống giữa hai người. Những ngón tay thừa thãi vội vuốt đi vuốt lại nếp khăn trên bàn thêm vài lần, rồi luống cuống vén lọn tóc lòa xòa ra sau tai. Ánh nhìn của cô dạt đi chỗ khác một giây trước khi neo lại nơi người đàn ông đang ngồi tựa lưng vào vách gạch nhám.
Dưới vạt nắng ban mai, vệt đỏ hoe vì thiếu ngủ nơi khóe mắt em gái hiện lên rành rọt. Sự nhọc nhằn ấy thu trọn vào võng mạc Dương.
Những thớ cơ trên khuôn mặt anh nới lỏng. Một nét cười êm ái thành hình. Bên trong ngưỡng cửa, sự bối rối cũng chìm đi, nhường chỗ cho bờ môi dần cong lên thành một nụ cười đáp lại.
Nụ cười trên môi thu lại. Dương rời lưng khỏi vách tường gạch nhám.
Vạt nắng trước ngưỡng cửa bị cắt ngang bởi những nhịp bước tiến thẳng về phía chiếc bàn trà. Cuốn sổ bọc nỉ màu xanh nằm im lìm trong mảng bóng râm.
Bề mặt vải thô ráp cọ xát vào da thịt khi anh nhấc nó lên. Đầu ngón tay miết một đường dọc theo mép bìa đã sờn, vuốt lại góc vải nỉ hơi quăn. Cuốn nhật ký được ép chặt vào bên hông áo sơ mi.
Mi vẫn đứng giữa phòng khách. Nhìn bờ vai gầy toan xoay đi, cô cất giọng:
– Anh đi đâu vậy?
Nhịp bước dừng lại ngay ranh giới giữa khoảng râm mát trong nhà và vạt nắng ngoài hiên. Dương quay đầu, ánh mắt hướng thẳng về phía em gái:
– Đến bệnh viện.
Âm thanh cất lên rành rọt. Anh không lầm lũi xoay lưng bước tiếp như mọi bận, mà nán lại ngay nơi ngưỡng cửa, để mặc cho vạt nắng chiếu rọi.
Mi rảo bước qua chiếc bàn trà, tiến thẳng vào khoảng sáng, sóng đôi bên anh trai.
Nhìn ra khoảng sân rực nắng, cô cất giọng gọn lỏn:
– Đi thôi anh.
Cô vươn tay kéo sập cánh cửa gỗ phía sau lưng. Tiếng chốt sắt vang lên gãy gọn.
Giữa trưa, chiếc xe ô tô lăn bánh qua gờ giảm tốc, hãm phanh trơn tru trước khoảng sân rợp bóng cây bàng của bệnh viện tuyến tỉnh.
Tiếng sập cửa xe vang lên gãy gọn. Xuyên qua hơi nóng hầm hập bốc lên từ mặt đường nhựa, giọng Dương cất lên rành rọt, hướng về phía em gái đang đứng cách một nóc xe:
– Chú môi giới vừa cho anh số phòng.
Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân chạy dồn dập. Một tiếng khóc nấc của người nhà bệnh nhân vang lên từ phòng bên cạnh. Xe đẩy thuốc nghiến ràn rạt trên nền gạch men. Âm thanh hối hả của sự sống và cái chết liên tục cuộn trào.
Cánh cửa kính mờ trượt đóng lại, cắt đứt hoàn toàn mớ âm thanh hỗn độn ngoài hành lang. Bốn bức tường ốp gạch men giam kín không gian phòng bệnh. Mùi thuốc sát trùng đặc quánh lấp đầy buồng phổi qua từng nhịp hít thở. Xung quanh chỉ còn tiếng pít-tông máy thở đều đặn bơm nhả và nhịp “bíp... bíp...” khô khốc phát ra từ dàn máy điện tử. Hơi lạnh buốt phả ra từ miệng gió điều hòa tràn ngập căn phòng.
Trên chiếc giường nệm bọc ga vô trùng, một cô gái nằm bất động. Mái tóc đen nhánh xõa tung, tương phản gay gắt với lớp vỏ gối trắng toát. Một ống thở y tế bằng nhựa trong suốt vắt ngang qua mũi, quấn vòng qua tai. Dải sóng xanh rì trên màn hình đen ngòm nhấp nháy liên hồi. Dung dịch truyền chậm chạp rơi từng giọt “tách... tách...” trong bầu nhựa.
Ánh nắng hắt một vệt vuông vức lên mặt nệm, chầm chậm dịch chuyển qua nếp chăn trắng toát theo từng nhịp “bíp… bíp…” của máy đo nhịp tim. Trong luồng sáng chói lóa ấy, vài hạt bụi li ti cuộn lên rồi lơ lửng trôi dạt.
Hơi ấm từ lòng bàn tay anh dường như vẫn còn vương lại trên bề mặt nỉ thô ráp khi cuốn nhật ký được đặt xuống mặt tủ gỗ, yên vị sát bên chiếc bình thủy tinh cắm nhánh chanh non.
Bốn bức tường ốp gạch men giờ đây chỉ còn dội lại tiếng pít-tông máy thở đều đặn bơm nhả. Dương đứng đó, hai cánh tay buông xuôi dọc sườn, để mặc cho những căng cứng trên cơ thể chậm rãi rũ bỏ.
Rướn nửa thân trên về phía mặt giường, anh thu trọn lấy khuôn mặt nhợt nhạt đang phơi ra rành rọt dưới ánh đèn huỳnh quang trắng lóa. Lồng ngực Dương phồng lên, đón lấy luồng hơi lạnh buốt của phòng điều hòa, rồi trút xuống thành một nhịp thở dài.
Cơ hàm cử động. Khóe môi tách ra. Âm thanh thoát khỏi vòm họng, mỏng manh nhưng dứt khoát, sắc nét:
– Cảm ơn em.
Dư âm của câu nói vừa lọt thỏm vào bốn bức tường ốp gạch men, ngay dưới vệt nắng hắt qua rèm cửa, ngón tay trỏ gầy guộc đang úp trên nếp chăn dường như vừa nhích đi một milimet.
Chút xê dịch mỏng manh ấy lập tức lẩn khuất vào mảng tối của bóng đổ, trả lại vẻ im lìm cho bàn tay trên nếp vải.
Pít-tông máy thở đều đặn bơm nhả. Dải sóng xanh trên máy đo nhịp tim chạy dài thành một đỉnh nhọn, rồi tụt dốc.
Một nhịp.
Hai nhịp.
Mùi thuốc sát trùng đặc quánh hòa vào nhịp hít thở êm ả. Lồng ngực Dương nới lỏng ra, trút bỏ hoàn toàn những thớ cơ đang gồng cứng.
Anh thu ánh nhìn, xoay gót lùi về phía sau. Âm thanh tít tít khô khốc của dàn máy móc điện tử loãng dần, nhường không gian cho tiếng đế giày cao su ma sát xuống nền gạch men vang lên đều đặn.
Dãy hành lang trắng toát hun hút mở ra, trải dài dưới những bước chân vững chãi của anh.
Độ rung rành rọt truyền qua lớp vải quần bò. Điện thoại phát tín hiệu.
Anh không nhìn.
Đi tiếp.
Những bóng người vội vã lướt qua mặt. Một chiếc xe tiêm lách cách lăn bánh ngang qua.
Bước tới sát vạch cửa kính cường lực của sảnh chính. Ánh sáng chói lóa từ ngoài bãi đỗ xe dội thẳng vào võng mạc. Hơi nóng hầm hập của buổi ban trưa ập vào mặt.
Dừng bước.
Bàn tay dứt khoát luồn vào túi quần, lôi chiếc điện thoại ra. Màn hình bừng sáng.
"Cuối tuần rảnh không con?"
Bàn tay đang giữ chiếc điện thoại chững lại. Ngón cái đặt lên mặt kính, trượt ngược lên trên. Hàng loạt tin nhắn chưa từng được hồi âm.
Màn hình cuộn trượt về ô trống dưới cùng. Ngón tay cái chạm xuống từng phím chữ:
"Dạ. Chiều con về."
Gửi.
Dòng trạng thái báo đã nhận hiển thị. Màn hình điện thoại vụt tắt.
Bước qua cánh cửa kính cường lực, hơi nóng hầm hập của bãi đỗ xe lập tức ập tới. Ánh nắng giữa trưa dội thẳng xuống mặt đường nhựa chói lóa, bốc lên từng luồng sóng nhiệt rung động, méo mó.
Dương vươn tay che ngang trán. Khi mắt đã quen dần với ánh sáng gay gắt, cánh tay anh hạ xuống dọc sườn. Tầm nhìn mở rộng ra phía trước.
Xuyên qua lớp không khí rung động vì hơi nóng, thấp thoáng ở một khoảng đất trống phía xa, một bóng dáng bé nhỏ đang quay lưng lại. Một cô gái mặc chiếc áo sáng màu, hai tay nâng một chiếc bình nhỏ xíu. Người đó hơi cúi xuống, kiên nhẫn nghiêng chiếc bình, tưới những giọt nước vô hình xuống vạt cỏ úa vàng.
Bóng hình lẩn khuất giữa màn nắng gắt, chập chờn như một vệt sương mỏng. Khẽ đung đưa, chao đảo rồi nhòa đi theo từng luồng sóng nhiệt bốc lên từ mặt đường nhựa. Xung quanh chỉ dội lại tiếng còi xe cấp cứu từ xa vọng tới và tiếng lốp xe ma sát ràn rạt.
Sát bên hông chiếc ô tô đỗ cách đó không xa, Mi đang đứng chờ. Bàn tay bấu chặt vạt áo, đôi mắt đỏ hoe hướng thẳng về phía hình dáng gầy guộc của anh trai.
Người đàn ông ba mươi ba tuổi cứ đứng đó. Hai cánh tay buông thõng dọc sườn. Đáy mắt anh thu trọn lấy bóng dáng thân thuộc ấy.
Khóe môi anh giãn ra.
P/s: Mong nhận được sự góp ý của BTV về 2 chương cuối này để truyện hoàn thiện hơn.
sau khi nhận được góp ý, mình sẽ chỉnh lại chương 12 và gửi duyệt lại nhé.

0