Dựng Lại Lịch Sử: Mảnh Ghép

Chương 13: Bảy Mỏ Neo

Đăng: 16/09/2026 18:19 2,965 từ 5 lượt đọc

Sáng thứ Năm, giữa tháng 9 năm 2026.
Sơn gọi điện cho sếp lúc sáu giờ sáng, giọng khàn đặc như thể đang bị cảm. "Anh ơi, em bị sốt từ đêm qua. Nay em xin nghỉ buổi sáng, chiều em sẽ cố đến họp." Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi giọng sếp vang lên, không giấu được sự nghi ngờ:
- "Sơn, cậu nghỉ nhiều quá rồi đấy. Chiều nay có cuộc họp với bên Bộ, cậu mà vắng mặt là tôi không bảo lãnh được đâu."
Sơn dạ vâng, hứa sẽ nộp báo cáo trước trưa mai, rồi cúp máy. Anh nhìn số dư tài khoản trên điện thoại, thở dài. Nếu cứ tiếp tục thế này, anh sẽ mất việc. Mà mất việc thì lấy gì trả tiền phòng, tiền điện, tiền gửi về quê cho mẹ. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Cuộc hẹn với Thục Oanh lúc tám giờ sáng không thể hoãn thêm được nữa.
Anh mặc áo khoác, cất mảnh gốm vào hộp gỗ, bỏ vào balo cùng cuốn sổ tay của cha ông Hoàng. Trước khi ra khỏi phòng, Sơn dừng lại ở cửa, nhìn quanh một lượt. Căn phòng trọ nhỏ bé, bừa bộn với mấy cuốn sách kỹ thuật môi trường, chiếc bàn làm việc cũ kỹ, và cái ngăn kéo mà anh đã phát hiện bị xê dịch hai ngày trước. Tờ giấy với biểu tượng Ø đứt gãy vẫn nằm trong túi áo anh, gấp cẩn thận. Ai đó đã vào phòng anh. Ai đó biết về mảnh gốm, về cuốn sổ, về những gì anh đang tìm hiểu. Và người đó không lấy đi thứ gì. Chỉ để lại một biểu tượng. Như một lời cảnh báo. Hoặc một lời mời gọi.
Sơn bắt taxi đến phố Lê Duẩn. Trời Hà Nội sáng nay se lạnh, sương mù mỏng phủ lên những hàng cây, tạo thành một lớp màn mờ ảo trên mặt đường. Anh ngồi trong xe, nhìn ra cửa sổ, đầu óc quay cuồng với những gì đã xảy ra trong mấy ngày qua. Bài báo năm 1995. Hồ sơ 7B. Đường hầm xoắn ốc. Bà thủ thư Lê Thị Huệ với lời cảnh báo "Đừng đến Hồ Gươm. Chưa đến lúc." Cuộc gọi đe dọa đến Nam. Và email mới: "Anh đã tìm thấy một nhánh. Nhưng còn sáu nhánh nữa. Và tâm điểm đang chờ." Sáu nhánh. Bảy Mỏ neo. Tâm điểm Hồ Hoàn Kiếm. Tất cả những manh mối này đang dần kết nối với nhau, tạo thành một bức tranh lớn hơn nhiều so với những gì Sơn tưởng tượng ban đầu.
Taxi dừng trước cổng Viện Sử học lúc bảy giờ bốn mươi phút. Sơn trả tiền, bước xuống, nhìn vào tòa nhà cũ kỹ nhưng trang nghiêm. Anh đến sớm hai mươi phút, nhưng Thục Oanh đã có mặt ở sảnh, đứng bên cạnh một chiếc bàn gỗ nhỏ, tay cầm một cốc trà nóng. Cô mặc áo sơ mi trắng, tóc buộc gọn, nhưng Sơn nhận thấy quầng thâm dưới mắt cô. Cô cũng thức trắng đêm. Khi thấy Sơn, cô ngẩng lên, mỉm cười nhẹ, nhưng nụ cười không chạm đến mắt.
- "Anh đến sớm." - Thục Oanh nói, giọng bình thản.
- "Tôi không muốn đến muộn." - Sơn đáp.
- "Và... tôi cũng không muốn bị sếp phát hiện nghỉ quá lâu."
Thục Oanh gật đầu, ra hiệu cho Sơn đi theo cô lên tầng hai. Họ đi qua một hành lang dài với những kệ sách cao ngất, đến một phòng đọc nhỏ, yên tĩnh, ít người qua lại. Thục Oanh đóng cửa lại, rồi ngồi xuống chiếc bàn gỗ ở góc phòng. Cô đặt lên bàn một chiếc hộp gỗ nhỏ, cũ kỹ, có khắc biểu tượng Ø trên nắp. Sơn nhìn chiếc hộp, tim đập nhanh hơn. Anh nhận ra biểu tượng đó. Giống hệt biểu tượng trên chiếc hộp gỗ mà ông Thực đã trao cho anh.
- "Đây là cuốn sổ của cha tôi." - Thục Oanh nói, tay đặt lên nắp hộp.
- "Ông ấy giữ nó suốt hai mươi năm. Sau khi ông ấy mất, bà ngoại tôi cất đi, không cho ai đụng vào. Tôi mới tìm thấy lại tuần trước, khi dọn dẹp phòng làm việc cũ của ông."
Cô mở hộp. Bên trong là một cuốn sổ bìa da, dày hơn cuốn của cha ông Hoàng, giấy ố vàng, mép sổ sờn rách. Sơn nhìn cuốn sổ, cảm thấy một sự kính trọng kỳ lạ. Đây là di vật của một người đã dành cả đời để tìm kiếm sự thật, và cuối cùng đã bị sự thật đó giết chết. Hoặc ít nhất, đó là những gì Thục Oanh nghi ngờ.
- "Cha tôi bắt đầu ghi chép từ năm 1974." - Thục Oanh nói, lật trang đầu tiên.
- "Sớm hơn cha ông Hoàng bốn năm. Ông ấy là nhà nghiên cứu sử học, nhưng không thuộc viện nào cả. Ông ấy làm việc tự do, đi khắp nơi, tìm kiếm những chi tiết bị bỏ sót trong sử sách."
Sơn nhìn những dòng chữ viết tay, nét mực nâu, đều đặn nhưng có những chỗ run rẩy. Anh nhận ra ngay rằng đây không phải chữ viết hiện đại. Nó cổ, với những nét chữ khác lạ, giống hệt nét chữ trong cuốn sổ của cha ông Hoàng. Hai người cha, hai cuốn sổ, hai hành trình tìm kiếm sự thật. Và cả hai đều dừng lại ở cùng một điểm: thời kỳ chuyển giao giữa nhà Lý và nhà Trần.
- "Cô có biết cha cô và cha ông Hoàng đã gặp nhau như thế nào không?" - Sơn hỏi.
Thục Oanh lắc đầu.
- "Cha tôi không kể nhiều. Nhưng trong sổ có một trang ghi rằng ông ấy gặp 'một người bạn cùng chí hướng' vào năm 1978. Tôi nghĩ đó là cha ông Hoàng."
Cô dừng lại, rồi nói tiếp.
- "Nhưng điều tôi muốn cho anh xem không phải là những trang đầu. Mà là trang cuối."
Cô lật đến cuối cuốn sổ. Trang cuối cùng đã bị xé. Không phải xé vội vàng, mà xé cẩn thận, để lại một mép giấy nhỏ, như thể người xé không muốn làm hỏng cuốn sổ. Sơn nhìn mép giấy còn sót lại, cảm thấy một sự bất an kỳ lạ. Ai đã xé trang này? Và tại sao?
- “Trang này bị xé trước khi cha tôi mất.” – Thục Oanh nói, giọng trầm xuống.
- “Tôi không biết ai đã xé, nhưng tôi biết nó ghi về điều gì. Cha tôi đã kể cho tôi nghe về nội dung của trang đó, khi tôi còn nhỏ. Ông ấy nói rằng đó là trang quan trọng nhất trong cuốn sổ. Và ông ấy dặn tôi, nếu có chuyện gì xảy ra với ông, hãy tìm cách khôi phục lại nó.”
- "Cô... cô đã khôi phục được chưa?" - Sơn hỏi.
Thục Oanh gật đầu. Cô lấy từ trong túi áo một tờ giấy photo, đưa cho Sơn.
- "Tôi tìm thấy bản photo này trong ngăn kéo bàn làm việc của cha tôi, giấu dưới một chồng sách cũ. Nét chữ mờ, nhưng còn đọc được."
Sơn cầm tờ giấy, đọc. Nội dung trang bị xé hiện ra trước mắt anh, từng dòng chữ mờ nhạt nhưng rõ ràng:
"Ngày 15 tháng 6 năm 1994.
Hôm nay, ta đã xác nhận được điều mà ta nghi ngờ suốt hai mươi năm. Dưới lòng đất Hoàng thành Thăng Long, có một mạng lưới đường hầm cổ, được xây dựng từ thời Lý. Các đường hầm này không có trong bất kỳ bản đồ nào, không được ghi chép trong bất kỳ sử liệu nào. Chúng tạo thành một hình xoắn ốc, với tâm điểm là Hồ Hoàn Kiếm.
Ta tin rằng đây là nơi cất giữ bảy Mỏ neo - bảy mảnh vỡ của một vật gốc duy nhất, được tạo ra từ thời kỳ chuyển giao Lý-Trần. Mỗi Mỏ neo chứa một phần ký ức của Dòng Chảy Thời Gian. Khi bảy Mỏ neo được tập trung lại tại tâm điểm, chúng có thể khôi phục hoặc phá hủy Dòng Chảy.
Họ đã tìm thấy một. Còn sáu cái nữa. Phải giấu chúng trước khi..."
Câu cuối cùng bị đứt đoạn. Mực nhòe đi, như thể người viết đã dừng lại đột ngột, hoặc bị ai đó cắt ngang.
Sơn đọc đi đọc lại trang giấy ba lần. Ngày 15 tháng 6 năm 1994. Bảy Mỏ neo. Hình xoắn ốc. Tâm điểm Hồ Hoàn Kiếm. Anh nhớ lại email từ @am_linh.net: "Anh đã tìm thấy một nhánh. Nhưng còn sáu nhánh nữa. Và tâm điểm đang chờ." Khớp hoàn toàn. Không phải trùng hợp. Ai đó đang chơi cùng một trò chơi mà cha Thục Oanh đã chơi hai mươi năm trước. Và trò chơi đó vẫn chưa kết thúc.
- "Cô có biết 'họ' trong câu cuối cùng là ai không?" - Sơn hỏi.
Thục Oanh lắc đầu.
- "Cha tôi không nói. Nhưng tôi nghĩ... đó là những người mà ông ấy gọi là 'Người Bẻ Cong'. Những người muốn viết lại lịch sử theo ý muốn của họ."
Cô đứng dậy, ra hiệu cho Sơn đi theo.
- "Tôi muốn cho anh xem một thứ nữa. Theo tôi."
Thục Oanh dẫn Sơn đến một phòng khác ở cuối hành lang, nơi lưu trữ các bản đồ cổ. Phòng nhỏ, ẩm ướt, đầy những cuộn giấy ố vàng được cất trong tủ kính. Cô lấy ra một bản đồ Thăng Long thời Lê, photocopy từ tài liệu gốc, trải lên bàn. Bản đồ vẽ tay, nét mực đen, thể hiện các con phố, hồ, và thành cổ của Thăng Long xưa.
- "Cha tôi đã vẽ lên bản đồ này." - Thục Oanh nói, lấy từ trong túi một chiếc bút đỏ.
- "Ông ấy đánh dấu bảy vị trí mà ông ấy nghi ngờ là nơi cất giữ bảy Mỏ neo."
Cô vẽ lên bản đồ. Tâm điểm: một vòng tròn đỏ nhỏ ở vị trí Hồ Hoàn Kiếm. Từ tâm điểm, bảy nhánh tỏa ra theo hình xoắn ốc, mỗi nhánh dài khoảng ba đến năm kilômét. Cuối mỗi nhánh, cô đánh dấu một địa điểm cụ thể.
- "Nhánh thứ nhất: Phố Mã Mây." - Thục Oanh nói, chỉ vào một điểm trên bản đồ.
- "Nơi anh đã thấy 'nút thắt' đêm qua."
Sơn gật đầu. Anh nhớ lại bức tường cổ với vết nứt hình Ø, và người đàn ông trong xe đen đang canh gác nó.
- "Nhánh thứ hai: Hoàng thành Thăng Long." - Cô chỉ vào điểm thứ hai.
- "Nơi có Hiện vật số 27 - mảnh gốm thời Lý mà anh đã thấy ở triển lãm."
- "Nhánh thứ ba: Đền Ngọc Sơn." - Điểm thứ ba, ngay trên Hồ Hoàn Kiếm.
- "Cha tôi ghi rằng Mỏ neo ở đây được giấu dưới nền đền, gần cầu Thê Húc."
- "Nhánh thứ tư: Chùa Trấn Quốc." - Điểm thứ tư, ở phía tây Hồ Tây.
- "Nhưng cha tôi ghi rằng Mỏ neo ở đây đã bị 'đánh cắp' vào năm 1954, khi quân Pháp rút khỏi Hà Nội. Không ai biết nó ở đâu bây giờ."
- "Nhánh thứ năm: Văn Miếu. Cha tôi nghi ngờ Mỏ neo được giấu trong một trong tám mươi hai bia tiến sĩ."
- “Nhánh thứ sáu: Thành Cổ Loa. Nơi xa nhất, nhưng cũng là nơi có ‘nút thắt’ mạnh nhất theo ghi chép của cha tôi.”
- "Nhánh thứ bảy..." - Thục Oanh dừng lại, nhìn Sơn.
- "Cha tôi không ghi. Hoặc ông ấy đã ghi, nhưng trang đó bị xé. Tôi không biết địa điểm thứ bảy ở đâu."
Sơn nhìn bản đồ, cảm thấy như mình đang đứng trước một bàn cờ khổng lồ. Bảy nhánh. Bảy Mỏ neo. Và tâm điểm là Hồ Hoàn Kiếm - nơi anh đã đến nhiều lần, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy "nút thắt". Anh nhớ lại lời bà Huệ: "Đừng đến Hồ Gươm. Chưa đến lúc. Tâm điểm không phải là một nơi. Nó là một thời điểm."
- "Cô có nghĩ... mảnh gốm của tôi là một trong bảy Mỏ neo không?" - Sơn hỏi.
Thục Oanh nhìn anh, rồi nhìn chiếc hộp gỗ trong balo.
- "Tôi nghĩ vậy. Và tôi muốn thử một điều."
Cô chỉ vào bản đồ.
- "Anh đặt mảnh gốm lên vị trí Phố Mã Mây trên bản đồ. Xem sao."
Sơn mở hộp gỗ, lấy ra mảnh gốm. Nó ấm hơn bình thường, như thể đang phản ứng với không khí trong phòng. Anh đặt nó lên vị trí Phố Mã Mây trên bản đồ.
Điều kỳ lạ xảy ra.
Mảnh gốm phát sáng mờ, một ánh sáng vàng nhạt, như thể có một ngọn lửa nhỏ đang cháy bên trong nó. Sơn cảm nhận được một dư ảnh nhẹ, không mạnh như ở Hoàng thành Thăng Long, nhưng rõ ràng hơn những lần trước. Anh thấy hình ảnh người đàn ông trong xe đen, đứng dưới gốc cây bàng ở phố Mã Mây, tay đặt lên bức tường cổ. Anh nghe tiếng thì thầm, không rõ lời, nhưng có một câu anh nhận ra: "Canh gác. Đã lâu rồi."
Sơn rút tay lại, thở dốc. Mảnh gốm ngừng phát sáng, trở lại im lặng.
- "Anh thấy gì?" - Thục Oanh hỏi, giọng gấp gáp.
Sơn kể lại: người đàn ông trong xe đen, bức tường, sự canh gác. Thục Oanh gật đầu, mắt sáng lên.
- “Vậy là ông ta đang bảo vệ một Mỏ neo. Và mảnh gốm của anh… nó đang kết nối với Mỏ neo đó. Nó đang ‘gọi’ những mảnh khác.”
- “Gọi những mảnh khác?” – Sơn lặp lại.
- "Cha tôi ghi rằng bảy Mỏ neo có khả năng 'cộng hưởng' với nhau. Khi một mảnh được kích hoạt, nó sẽ phát ra một tín hiệu, và những mảnh khác sẽ phản ứng. Giống như... bảy nốt nhạc trong một bản giao hưởng. Khi một nốt được đánh lên, những nốt khác sẽ vang theo."
Sơn nhìn mảnh gốm, cảm thấy một sự sợ hãi kỳ lạ. Nếu mảnh gốm của anh đang "gọi" những mảnh khác, thì ai đó sẽ nghe thấy. Ai đó đang tìm kiếm bảy Mỏ neo. Và họ sẽ tìm đến anh.
Điện thoại của Sơn reo lên. Màn hình hiện tên Nam. Sơn bắt máy, giọng gấp gáp.
- "Tao đang ở Viện Sử học. Có chuyện gì?"
Giọng Nam vang lên, nhanh và căng thẳng.
- “Tao lần ra được vị trí server @am_linh.net rồi. Nhưng… mày sẽ không tin đâu.”
- “Ở đâu?” – Sơn hỏi.
- "Nó không ở đâu cả. Server này được đặt tại một địa chỉ IP không tồn tại trên bản đồ. Không thuộc bất kỳ quốc gia nào, không thuộc bất kỳ nhà cung cấp dịch vụ nào. Như thể nó được tạo ra từ hư không."
Nam dừng lại một giây, rồi nói tiếp.
- "Nhưng tao tìm thấy một manh mối. Tên miền am_linh.net được đăng ký lần đầu vào ngày... 15 tháng 6 năm 1994."
Sơn cứng người. Anh nhìn Thục Oanh. Cô cũng nghe thấy, mắt mở to. Ngày 15 tháng 6 năm 1994. Ngày trong trang bị xé. Ngày của cuộc khai quật bí mật. Ngày mà ai đó đã đăng ký tên miền email @am_linh.net. Tất cả đều trùng khớp. Không phải trùng hợp. Đây là một kế hoạch. Một kế hoạch đã được bắt đầu từ hơn ba mươi năm trước.
- “Tao phải quay lại cơ quan.” – Sơn nói với Nam.
- "Nhưng tối nay tao sẽ qua nhà mày. Tao cần kể cho mày nghe những gì tao vừa thấy."
- "OK. Nhưng Sơn này..." - Nam nói, giọng trầm xuống.
- "Cẩn thận đấy. Tao có cảm giác... chúng ta đang bị theo dõi. Không phải bởi chiếc xe đen. Mà bởi thứ gì đó khác."
Sơn cúp máy, nhìn Thục Oanh. Cô đang nhìn bản đồ, tay đặt lên vị trí Hồ Hoàn Kiếm.
- “Anh phải đi rồi.” – Sơn nói.
- "Nhưng... cô có thể cho tôi mượn bản photo trang bị xé không? Tôi cần đối chiếu với cuốn sổ của cha ông Hoàng."
Thục Oanh gật đầu, đưa tờ giấy cho Sơn.
- "Cẩn thận. Và... anh Sơn này."
Cô dừng lại, nhìn anh.
- "Nếu anh tìm ra ai đã xé trang này... hãy cho tôi biết. Đây là chuyện của tôi. Của cha tôi. Và tôi sẽ không để ai khác giải quyết thay."
Sơn nhìn cô, thấy trong mắt cô một sự kiên quyết kỳ lạ. Không phải sự kiên quyết của một nhà nghiên cứu. Mà là sự kiên quyết của một người đang tìm kiếm công lý. Cho cha mình. Cho sự thật. Cho những gì đã bị chôn vùi.
- "Tôi hứa." - Sơn nói.
Anh cất mảnh gốm vào hộp gỗ, bỏ vào balo, rồi rời khỏi Viện Sử học. Bên ngoài, trời đã bắt đầu mưa. Những giọt mưa nhỏ, lạnh, đập vào mặt anh, tạo thành một cảm giác tê buốt. Sơn bắt taxi về cơ quan, đầu óc quay cuồng. Ngày 15 tháng 6 năm 1994. Bảy Mỏ neo. Trang bị xé. Và một ai đó đang chơi trò chơi này từ hơn ba mươi năm trước.
Anh nhìn ra cửa sổ xe. Phố phường Hà Nội mờ đi sau lớp mưa, như thể thế giới bên ngoài đang tan chảy. Nhưng trong đầu anh, hình ảnh bản đồ bảy nhánh vẫn còn đó, rõ ràng, sắc nét, như thể được khắc vào trí nhớ. Và anh hiểu, từ hôm nay, anh không chỉ là người tìm kiếm sự thật nữa. Anh là một phần của trò chơi. Và trò chơi này đã bắt đầu từ rất lâu trước khi anh sinh ra.
---
HẾT CHƯƠNG 13

0