Dựng Lại Lịch Sử: Mảnh Ghép

Chương 12: Những Tầng Sâu

Đăng: 15/09/2026 19:49 2,355 từ 3 lượt đọc

Sáng thứ Tư, đầu tháng 9 năm 2026.
Nam thức dậy lúc năm giờ sáng, sau một đêm gần như không ngủ. Căn phòng nhỏ ở khu tập thể Kim Liên bừa bộn với những lon Red Bull rỗng, vỏ bánh mì khô, và ba màn hình máy tính vẫn đang bật sáng. Anh dụi mắt, nhìn vào màn hình chính, nơi hiển thị một bài báo cũ từ năm 1995 mà anh vừa tìm thấy sau sáu tiếng đồng hồ lục lọi trong các kho lưu trữ số.
Tiêu đề bài báo, đăng trên tờ An Ninh Thủ Đô, nằm ở góc khuất của một diễn đàn lịch sử đã ngừng hoạt động từ lâu: "Phát hiện bất ngờ dưới lòng đất khu vực Hoàng thành". Nam đọc đi đọc lại ba lần, tim đập nhanh hơn. Bài báo nói về việc một nhóm công nhân xây dựng tình cờ phát hiện một hệ thống đường hầm cổ khi đang đào móng cho một tòa nhà văn phòng gần khu vực Hoàng thành Thăng Long. Nhưng điều kỳ lạ là: chỉ hai ngày sau khi đăng, bài báo bị gỡ khỏi trang web của tờ báo. Không có bất kỳ thông tin nào khác về sự kiện này trên bất kỳ tờ báo nào khác. Không có bài viết tiếp theo. Không có cải chính. Không có lời giải thích. Như thể sự kiện chưa từng tồn tại.
Nam chụp lại bài báo, lưu vào một thư mục mã hóa trên máy tính, rồi gửi tin nhắn cho Sơn: "Mày rảnh không? Qua nhà tao ngay. Tao tìm thấy một thứ."
Sơn đến nhà Nam lúc chín giờ sáng, mang theo chiếc hộp gỗ và cuốn sổ tay của cha ông Hoàng. Anh trông mệt mỏi, nhưng đôi mắt sáng lên khi Nam cho xem bài báo cũ.
- "Mày xem này,"
Nam nói, quay màn hình về phía Sơn.
- "Có một cuộc khai quật thực sự. Nhưng nó bị che giấu."
Sơn đọc bài báo, mắt sáng lên.
- "Đây rồi. Hệ thống đường hầm. Hình xoắn ốc. Đúng như những gì tao đã thấy."
Anh nhớ lại bản đồ mà người đàn ông trong xe đen đã cho anh xem đêm qua, mạng lưới các nút thắt kết nối thành hình xoắn ốc với tâm điểm là Hồ Hoàn Kiếm.
Nam nhìn Sơn, rồi nhìn chiếc hộp gỗ anh đang ôm.
- "Mày mang theo 'hàng' đi khắp nơi thế à?"
Sơn đặt chiếc hộp lên bàn, mở nắp, lấy ra mảnh gốm.
- "Tao không dám để nó ở nhà nữa. Tối qua, khi tao về phòng trọ, tao phát hiện ngăn kéo bàn làm việc bị xê dịch. Có người đã vào phòng tao."
Nam nhíu mày, im lặng một lúc.
- "Mày có mất gì không?"
- "Không. Mảnh gốm vẫn còn. Cuốn sổ vẫn còn. Nhưng... có một tờ giấy được đặt trên gối. Không có chữ. Chỉ có một biểu tượng."
Sơn lấy từ trong túi áo một tờ giấy gấp, mở ra. Trên đó là biểu tượng Ø, nhưng vòng tròn bị đứt gãy ở một điểm. Giống hệt biểu tượng mà Thục Oanh đã cho anh xem hôm qua.
Nam nhìn tờ giấy, rồi nhìn Sơn.
- “Mày nghĩ ai đã vào phòng mày?”
- "Tao không biết. Nhưng tao nghĩ... họ đang theo dõi tao. Hoặc cảnh báo tao."
Hai người ngồi im một lúc, để thông tin lắng xuống. Rồi Nam mở một tab mới trên trình duyệt.
- "Tao nghĩ chúng ta cần tìm hiểu sâu hơn về cuộc khai quật này. Nếu có tài liệu chính thức, nó sẽ ở Viện Lưu trữ Quốc gia."
Sơn gật đầu.
- "Đi thôi."
Họ bắt xe buýt từ Kim Liên sang phố Vũ Phạm Hàm, nơi đặt trụ sở Viện Lưu trữ Quốc gia. Tòa nhà hiện đại, kính và bê tông, khác hẳn với vẻ cổ kính của Viện Sử học hay Thư viện Quốc gia. Nam mang theo laptop và máy ảnh, Sơn mang theo chiếc hộp gỗ, cất kỹ trong balo.
Nhân viên lưu trữ, một người đàn ông trung niên đeo kính, nhìn họ nghi ngờ khi họ xin xem các tài liệu về Hoàng thành Thăng Long từ những năm 1990.
- "Các cậu cần lý do chính đáng để xem tài liệu cũ như vậy. Đây là khu vực hạn chế."
Nam nói dối một cách trơn tru:
- "Chúng tôi đang làm luận văn về lịch sử đô thị Hà Nội. Giáo sư hướng dẫn của chúng tôi là tiến sĩ Trần Đức Cường, anh có thể kiểm tra thông tin này."
Anh đưa ra một tấm danh thiếp giả mà anh đã in từ tối qua, chuẩn bị cho những tình huống như thế này.
Nhân viên lưu trữ kiểm tra danh thiếp, rồi gật đầu.
- "Được. Các cậu theo tôi."
Họ được dẫn đến một phòng đọc nhỏ, yên tĩnh, với những kệ sách cao ngất. Sau hai giờ tìm kiếm, Nam tìm thấy một hồ sơ mỏng, đánh dấu "Hạn chế" ở góc phải. Bên trong là một báo cáo ngắn, chỉ năm trang, về "Cuộc khảo sát địa chất khu vực Hoàng thành Thăng Long, tháng 6 năm 1994".
Nhưng điều kỳ lạ là: báo cáo này không đề cập đến bất kỳ cuộc khai quật nào. Chỉ nói về việc lấy mẫu đất và phân tích địa chất. Nam lật từng trang, tìm kiếm bất kỳ manh mối nào. Ở trang cuối, góc phải, có một dòng chữ viết tay, mờ nhạt, như thể được thêm vào sau khi báo cáo đã được đánh máy: "Xem thêm: Hồ sơ 7B. Kho đặc biệt."
Sơn nhìn Nam.
- "Hồ sơ 7B. Kho đặc biệt. Mày có nghĩ...?"
- "Tao nghĩ ai đó đã cố tình che giấu thông tin. Và họ không xóa hết."
Nam chụp lại trang cuối, rồi đứng dậy.
- "Tao nghĩ chúng ta cần quay lại Thư viện Quốc gia. Bà thủ thư hôm trước... bà ấy biết nhiều hơn những gì bà ấy thể hiện."
Sơn nhớ lại cuộc gặp thoáng qua với bà thủ thư ở cổng Viện Sử học hôm thứ Hai, khi bà đang nhìn về phía chiếc xe đen. Bà ấy đã ở đó, canh gác. Bà ấy biết về những gì Sơn đang tìm hiểu.
Họ bắt taxi về Thư viện Quốc gia trên phố Tràng Tiền. Khi đến nơi, Sơn vào một mình, để Nam chờ ở quán cà phê đối diện. Anh đi thẳng lên tầng hai, đến phòng sách hiếm, nơi anh đã đọc bản in gốc Đại Việt Sử Ký Toàn Thư năm 1697 một tuần trước.
Bà thủ thư đang đứng ở quầy, sắp xếp sách. Bà ngẩng lên, thấy Sơn, và ánh mắt bà thay đổi. Không phải ngạc nhiên. Mà là... chờ đợi.
- "Cháu chào cô. Cháu cần nói chuyện với cô,"
Sơn nói, giọng thấp.
Bà nhìn quanh, rồi nói nhỏ:
- "Không phải ở đây. Theo tôi."
Bà dẫn Sơn xuống tầng hầm, qua một hành lang dài với những kệ sách cao ngất, đến một phòng nhỏ, nơi lưu trữ các tài liệu cũ không còn sử dụng. Bà khóa cửa, rồi quay lại nhìn Sơn.
- "Cháu đã gặp ông ấy rồi, phải không? Người trong chiếc xe đen."
Sơn gật đầu.
- "Cô biết ông ta?"
- "Tôi biết ông ấy từ lâu rồi. Rất lâu."
Bà ngồi xuống một chiếc ghế gỗ cũ, ra hiệu cho Sơn ngồi đối diện.
- "Tôi tên là Lê Thị Huệ. Tôi đã làm thủ thư ở đây ba mươi năm. Nhưng trước đó, tôi là một Người Giữ Cân Bằng."
Sơn im lặng.
- "Người Giữ Cân Bằng... như ông Thực?"
Bà gật đầu.
- "Nhưng tôi đã nghỉ hưu. Hoặc đúng hơn, tôi đã bị buộc phải nghỉ."
Bà dừng lại, nhìn Sơn một lúc, rồi nói tiếp.
- “Tôi từng là đồng đội của Mạc Văn Đức – cha của cô gái mà cháu gặp ở Viện Sử học – và của cha ông Hoàng. Chúng tôi cùng nghiên cứu về các vết nứt và nút thắt trong lịch sử.”
- "Cô nói cha Thục Oanh...?"
- "Anh ấy là một người giỏi. Nhưng anh ấy quá tò mò. Và sự tò mò đã giết chết anh ấy."
Bà nhìn Sơn, ánh mắt nghiêm túc.
- "Đôi khi, biết quá nhiều còn nguy hiểm hơn cả cái chết."
Bà lấy từ trong túi ra một chiếc chìa khóa cũ, rỉ sét.
- "Đây là chìa khóa của kho lưu trữ đặc biệt. Nơi giữ những tài liệu mà chính phủ không muốn công chúng biết. Về cuộc khai quật bất hợp pháp ở Hoàng thành Thăng Long những năm 1990. Và về những thứ họ đã tìm thấy... hoặc không tìm thấy."
Bà dẫn Sơn đến một cánh cửa sắt ở cuối tầng hầm, mở khóa. Họ bước vào một căn phòng nhỏ, ẩm ướt, đầy những hộp các-tông cũ. Bà chỉ vào một hộp.
- "Đây. Biên bản cuộc khai quật năm 1994. Không chính thức."
Sơn mở hộp, đọc tài liệu. Đó là báo cáo của một nhóm nghiên cứu bí mật, được tài trợ bởi một tổ chức không rõ tên. Họ đã khai quật một khu vực dưới lòng đất Hoàng thành, và tìm thấy một mạng lưới các đường hầm cổ. Nhưng điều kỳ lạ là: các đường hầm này không có trong bất kỳ bản đồ nào. Và chúng tạo thành một hình xoắn ốc.
- "Hình xoắn ốc... giống như bản đồ mà cháu đã thấy," - Sơn nói.
- "Đúng. Và tâm điểm của nó... là Hồ Gươm."
Bà đóng hộp tài liệu lại.
- “Cháu đã thấy đủ rồi. Bây giờ tôi cần cháu làm một việc.”
- “Việc gì ạ?”
- “Đừng đến Hồ Gươm. Không phải bây giờ. Chưa đến lúc.”
- "Tại sao?"
Bà nhìn anh, ánh mắt nghiêm túc.
- "Bởi vì tâm điểm của xoắn ốc không phải là một nơi. Nó là một thời điểm. Và thời điểm đó... sắp đến."
Sơn muốn hỏi thêm, nhưng bà đã đứng dậy, ra hiệu kết thúc cuộc gặp. Khi Sơn rời Thư viện Quốc gia, anh nhìn quanh. Không thấy chiếc xe đen. Không thấy bà Huệ. Nhưng anh thấy Nam đang đứng ở bên kia đường, tay cầm điện thoại, vẻ mặt căng thẳng.
- “Có chuyện gì?” - Sơn hỏi khi bước sang.
- "Tao vừa nhận được một cuộc gọi. Từ một số máy lạ. Giọng một người đàn ông. Ông ta nói: 'Bảo bạn cậu dừng lại. Trước khi quá muộn.'"
Sơn nhìn Nam, rồi nhìn về phía Thư viện Quốc gia. Bà Huệ đang đứng ở cửa sổ tầng hai, nhìn xuống. Bà giơ tay lên, vẫy nhẹ, rồi quay đi.
- "Tao nghĩ chúng ta cần về nhà mày. Ngay bây giờ."
Họ bắt taxi về Kim Liên. Trên đường đi, Sơn kể cho Nam nghe về cuộc gặp với bà Huệ, về kho đặc biệt, về đường hầm xoắn ốc, và về cảnh báo của bà. Nam lắng nghe, rồi mở laptop, bắt đầu phân tích bức ảnh từ bài báo 1995 mà anh đã tìm thấy sáng nay.
Khi phóng to bức ảnh, Nam phát hiện: ở góc phải, có một nhóm người đang đứng quanh một hố đào. Một trong số họ đang cầm một vật gì đó. Nam dùng phần mềm xử lý ảnh để làm rõ vật đó. Khi hình ảnh rõ hơn, cả hai người đều im lặng.
Vật đó là một mảnh gốm. Và trên bề mặt của nó, có thể nhìn thấy rõ ràng: một vòng tròn với một đường thẳng xuyên qua. Biểu tượng Ø.
- “Đó… đó là mảnh gốm giống của tao,” – Sơn nói, giọng run.
- "Không phải 'giống'. Mà là 'cùng loại'. Mày có nhận ra không? Bức ảnh này chụp năm 1994. Và mảnh gốm đó... nó đã ở đó từ trước."
Sơn nhớ lại lời ông Thực:
- “Mảnh gốm trong hộp là một mảnh vỡ của ‘Mỏ neo’. Nó sẽ phản ứng khi cậu đến gần một Vết Nứt.”
- “Nam, mày có nghĩ… có nhiều Mỏ neo không? Không chỉ một?”
- "Tao nghĩ... có rất nhiều. Và chúng đang được tìm thấy. Hoặc... đang được tìm kiếm."
Khi hai người đang phân tích, điện thoại của Sơn rung lên. Một email mới từ nguoi_giu_can_bang@am_linh.net. Nội dung ngắn gọn: "Anh đã tìm thấy một nhánh. Nhưng còn sáu nhánh nữa. Và tâm điểm đang chờ."
Sơn nhìn Nam. Nam nhìn Sơn.
- "Sáu nhánh? Ý là... có bảy nhánh tất cả?" - Nam hỏi.
Sơn không trả lời. Anh nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài, trời đã tối. Phố phường Hà Nội đông đúc, đèn đường vàng vọt, tiếng còi xe inh ỏi. Nhưng trong đầu anh, hình ảnh của bản đồ xoắn ốc vẫn còn đó, với bảy nhánh tỏa ra từ tâm điểm Hồ Hoàn Kiếm. Và anh hiểu, cuộc chơi này lớn hơn anh tưởng rất nhiều.
Anh lấy điện thoại ra, nhắn tin cho Thục Oanh: "Tôi cần gặp cô. Khẩn cấp."
Thục Oanh trả lời ngay: "Ngày mai. 8 giờ sáng. Viện Sử học. Mang theo mảnh gốm."
Sơn nhìn màn hình, rồi nhìn Nam. "Ngày mai, tao phải đi một mình."
Nam gật đầu, nhưng ánh mắt anh lo lắng. "Mày cẩn thận đấy. Tao có cảm giác... chuyện này sắp trở nên nguy hiểm hơn nhiều."
Sơn nhìn màn hình điện thoại, nơi tin nhắn của Thục Oanh vẫn còn sáng. "Mang theo mảnh gốm." Cô biết về mảnh gốm. Cô biết về những gì anh đang mang theo. Điều này có nghĩa là... cô cũng là một phần của câu chuyện này. Từ rất lâu rồi.
Anh gấp điện thoại lại, cất vào túi. Bên ngoài cửa sổ, mưa bắt đầu rơi. Những giọt mưa đập vào kính tạo thành những vệt dài, mờ ảo, như thể thế giới bên ngoài đang tan chảy. Sơn nhìn mảnh gốm trong hộp gỗ. Nó vẫn im lặng. Nhưng anh biết, ngày mai, khi anh mang nó đến Viện Sử học, nó sẽ không còn im lặng nữa.
---
HẾT CHƯƠNG 12

0