Quyển 1: Hắc Viêm Thức Tỉnh
Chương 2: Hắc Viêm Lệnh
Đăng: 10/05/2026 14:35
314 từ
92 lượt đọc
Trong đại điện Kiếm Hỏa Các.
Mấy vị trưởng lão đang tranh cãi kịch liệt.
“Hỏa quang rơi xuống phía sau Kiếm Hỏa sơn, rất có thể là dị bảo xuất thế!”
“Nếu thật sự là thần kiếm thời thượng cổ…”
“Không thể để Huyết Đao môn cướp trước!”
Tiếng tranh luận vang vọng không ngừng.
Chỉ riêng Chu lão đầu vẫn im lặng.
Ông nhìn Lâm Dạ đứng ở góc điện.
Ánh mắt phức tạp.
Đúng lúc ấy.
Một tên đệ tử vội vàng chạy vào.
“Bẩm báo!”
“Huyết Đao môn đã phong tỏa chân núi!”
“Toàn bộ người trong thành không được phép rời đi!”
Không khí trong đại điện lập tức căng thẳng.
Huyết Đao môn chính là bá chủ vùng này.
So với Kiếm Hỏa Các đã suy tàn, thực lực mạnh hơn quá nhiều.
Đại trưởng lão nghiến răng.
“Khinh người quá đáng!”
Chu lão đầu bỗng chống gậy đứng dậy.
“Để ta dẫn Lâm Dạ lên núi.”
Mọi người đồng loạt nhìn sang.
“Lão Chu, ngươi điên rồi sao?”
“Núi hiện giờ cực kỳ nguy hiểm!”
Chu lão đầu chậm rãi nói:
“Nếu ta đoán không sai…”
“Dị tượng lần này có liên quan tới Hắc Viêm lệnh.”
Nghe bốn chữ ấy.
Sắc mặt đại trưởng lão lập tức đại biến.
“Hắc Viêm lệnh còn tồn tại?”
Chu lão đầu không trả lời.
Ông chỉ nhìn Lâm Dạ.
“Tiểu tử.”
“Ngươi có muốn biết thân thế của mình không?”
Lâm Dạ trầm mặc rất lâu.
Cuối cùng hắn gật đầu.
“Muốn.”
Đêm hôm ấy.
Hai người lặng lẽ rời khỏi Kiếm Hỏa Thành.
Mưa vẫn chưa dừng.
Trên đỉnh Kiếm Hỏa sơn, hỏa quang đỏ thẫm chiếu sáng cả bầu trời.
Mà phía sau họ.
Một bóng người mặc huyết bào đang đứng trên tường thành.
Khóe miệng nhếch lên lạnh lẽo.
“Tìm được rồi…”
“Hắc Viêm lệnh.”
Mấy vị trưởng lão đang tranh cãi kịch liệt.
“Hỏa quang rơi xuống phía sau Kiếm Hỏa sơn, rất có thể là dị bảo xuất thế!”
“Nếu thật sự là thần kiếm thời thượng cổ…”
“Không thể để Huyết Đao môn cướp trước!”
Tiếng tranh luận vang vọng không ngừng.
Chỉ riêng Chu lão đầu vẫn im lặng.
Ông nhìn Lâm Dạ đứng ở góc điện.
Ánh mắt phức tạp.
Đúng lúc ấy.
Một tên đệ tử vội vàng chạy vào.
“Bẩm báo!”
“Huyết Đao môn đã phong tỏa chân núi!”
“Toàn bộ người trong thành không được phép rời đi!”
Không khí trong đại điện lập tức căng thẳng.
Huyết Đao môn chính là bá chủ vùng này.
So với Kiếm Hỏa Các đã suy tàn, thực lực mạnh hơn quá nhiều.
Đại trưởng lão nghiến răng.
“Khinh người quá đáng!”
Chu lão đầu bỗng chống gậy đứng dậy.
“Để ta dẫn Lâm Dạ lên núi.”
Mọi người đồng loạt nhìn sang.
“Lão Chu, ngươi điên rồi sao?”
“Núi hiện giờ cực kỳ nguy hiểm!”
Chu lão đầu chậm rãi nói:
“Nếu ta đoán không sai…”
“Dị tượng lần này có liên quan tới Hắc Viêm lệnh.”
Nghe bốn chữ ấy.
Sắc mặt đại trưởng lão lập tức đại biến.
“Hắc Viêm lệnh còn tồn tại?”
Chu lão đầu không trả lời.
Ông chỉ nhìn Lâm Dạ.
“Tiểu tử.”
“Ngươi có muốn biết thân thế của mình không?”
Lâm Dạ trầm mặc rất lâu.
Cuối cùng hắn gật đầu.
“Muốn.”
Đêm hôm ấy.
Hai người lặng lẽ rời khỏi Kiếm Hỏa Thành.
Mưa vẫn chưa dừng.
Trên đỉnh Kiếm Hỏa sơn, hỏa quang đỏ thẫm chiếu sáng cả bầu trời.
Mà phía sau họ.
Một bóng người mặc huyết bào đang đứng trên tường thành.
Khóe miệng nhếch lên lạnh lẽo.
“Tìm được rồi…”
“Hắc Viêm lệnh.”
Thảo luận
Bình luận chương
2 bình luận
Vân Tiêu Tiên Đế
03/06/2026 10:46
Mâu thuẫn được đẩy lên cao khi thế lực Huyết Đao môn xuất hiện, cùng với những toan tính xung quanh "dị bảo" và thân phận của Lâm Dạ. Chu lão đầu nổi bật với vai trò người dẫn đường bí ẩn, hé lộ bối cảnh rộng lớn hơn qua cái tên "Hắc Viêm lệnh". Kết thúc chương với bóng người mặc huyết bào đã khẳng định ngay lập tức kẻ thù, tạo áp lực và sự cấp bách cho cuộc hành trình.
Vân Tiêu Tiên Đế
03/06/2026 10:44
Chương này đóng vai trò giải mã, cung cấp lượng thông tin quan trọng về cội nguồn của Hắc Viêm lệnh, Kiếm Tiên và Ma Long. Không khí trên đường leo núi được xây dựng tốt, vừa gợi sự nguy hiểm, vừa gợi sự kỳ bí. Lời giải thích của Chu lão đầu mạch lạc, giúp người đọc dễ dàng hình dung và theo dõi.