Lạc Hồng Kiếm Ấn

Quyển 1: Thức Tỉnh: Đoản Kiếm Tỉnh Mộng

Chương 3: Sông Đáy Nổi Giận

Đăng: 18/08/2026 05:06 4,287 từ 1 lượt đọc

Sáng hôm ấy, khi Khánh còn đang thu xếp đồ đạc để chuẩn bị cho một ngày mới, tiếng la hốt hoảng từ phía bến sông đã xé toang màn sương sớm.

"Chết trâu! Chết bò kìa!"

"Trời ơi! Nước sông gì mà tanh thế!"

"Đừng ai ra bến! Có thứ gì dưới nước!"

Khánh buông vội chiếc bị xuống giường, lao ra khỏi cửa. Con Mực chạy theo, dựng lông gáy lên gầm gừ từng hồi như cảm nhận được mối nguy hiểm nào đó mà con người không thấy.

Trên con đường đất dẫn ra bến, người làng đang hốt hoảng chạy tản ra khắp nơi. Đàn bà trẻ con khóc la, đàn ông cầm cào cầm cuốc hớt hải hướng về phía bờ sông. Tiếng chân bước rầm rập, tiếng chó sủa vang khắp xóm, tiếng ai đó gọi nhau í ới. Trên gương mặt mỗi người đều hiện rõ nỗi sợ hãi tràn ngập.

Thằng Hợi từ đâu chạy đến, mặt mày tái mét, thở hồng hộc:

"Khánh! Mày ra bến mau! Có con gì đó to lắm đang quẫy nước! Trâu của nhà ông Bảy bị nó kéo xuống sông rồi!"

"Làm sao biết là bị kéo?" Khánh hỏi, vừa chạy theo Hợi ra phía bến.

"Tao thấy tận mắt! Nó thò cái đầu đen thui lên, há cái miệng rộng như cái nong, ngoạm luôn con nghé! Rồi lặn mất tăm!"

Tim Khánh đập thình thịch. Cậu nhớ lại lời Cao Lỗ đêm qua: "Trấn yểm dưới sông đã vỡ. Những thứ bị nhốt ba trăm năm đang thức giấc." Không ngờ nó đến nhanh như vậy.

---

Bến sông giờ đây hoàn toàn khác.

Nước sông Đáy vốn đã đục ngầu màu phù sa, giờ còn đen kịt như mực tàu. Mặt nước sủi lên từng đợt bọt trắng xóa, tỏa ra thứ mùi tanh nồng khó tả – mùi của xác cá chết thối, mùi của bùn đen dưới đáy, và lẫn trong đó là một thứ mùi còn kinh khủng hơn: mùi tử khí, mùi của những thứ đã thối rữa dưới lòng sông từ ba trăm năm nay.

Mấy chiếc thuyền nan nhỏ đang bị xoáy nước cuốn xoay tít giữa dòng. Lưới cá giăng phơi trên bờ bị gió thổi bay tứ tán. Đàn vịt của nhà bà Lý nháo nhác kêu inh ỏi, bơi loạn xạ vào bờ.

Ông Ba Nhỡ – tiên chỉ làng – đứng trên bờ, tay chống trượng gỗ, mặt nghiêm trọng như sắp có bão. Xung quanh ông, mấy trai làng cầm dao cầm gậy, mặt mày hốt hoảng.

"Đừng ai xuống nước!" tiếng ông Ba quát lên sang sảng. "Con vật ấy không phải cá sấu! Nhìn kỹ mà xem!"

Đúng lúc ấy, mặt nước giữa dòng bỗng nổ tung lên một tiếng lớn. Một cột nước đen ngòm bắn cao hơn ba trượng, rồi từ trong làn nước ấy, một cái đầu khổng lồ thò lên.

Đó không phải cá sấu. Cũng không phải trăn, không phải bất kỳ loài thú nào mà dân làng từng biết.

Cái đầu ấy dài như đầu ngựa, nhưng da trơn bóng đen tuyền như da lươn. Miệng nó rộng đến tận mang tai, đầy răng nhọn lởm chởm. Mắt nó nhỏ xíu, đỏ quạch như hai hòn than đang cháy rực. Trên trán nó nhô ra hai cục u như sừng non, phủ đầy rêu xanh. Và thứ kinh hoàng nhất là mùi – một thứ mùi tanh tưởi bốc ra từ thân xác nó, mùi của những xác chết đã thối rữa dưới đáy sông từ ba trăm năm.

"Thủy Tinh..." giọng Cao Lỗ vang lên trong tâm trí Khánh, trầm và lạnh. "Thuồng luồng tu luyện trăm năm. Trấn yểm của Cao Biền đã nhốt nó dưới lòng sông, nuôi nó bằng âm khí để nó trở thành thủ vệ canh giữ long mạch. Trấn yểm vỡ rồi, nó trồi lên tìm thức ăn."

"Con phải làm sao?" Khánh hỏi, tay đã nắm chặt chuôi đoản kiếm trong bị.

"Giết nó. Nếu để nó tiếp tục hút âm khí từ long mạch, nó sẽ càng mạnh, và long mạch sẽ càng suy yếu."

"Nhưng con... con chỉ vừa mới học kiếm..."

"Ngươi không có lựa chọn."

Giọng Cao Lỗ bỗng thoáng chút càu nhàu, như lão già khó chịu vì bị phá bĩnh:

"Ba trăm năm không được yên. Vừa mới được ngửi mùi rượu nếp xong, giờ lại phải dọn dẹp cái thứ tanh tưởi này."

Rồi lão nghiêm giọng:

"Nghe đây, không còn thời gian đâu. Hãy nhớ ý niệm đầu tiên: chim mỏi cánh về tổ. Khi ngươi thấy sợ, hãy thu kiếm về, đừng chống lại. Đi!"

---

Mấy trai làng đã liều lĩnh kéo nhau xuống bến, tay cầm lao dài, giáo nhọn. Họ quăng lao ra giữa dòng, nhưng Thủy Tinh chỉ quẫy đuôi một cái, sóng dâng lên cao như bức tường nước, hất văng mấy cây lao trở lại.

"Hậu vệ! Lui lại!" ông Ba quát to.

Nhưng con Thủy Tinh đã bắt đầu bơi nhanh về phía bờ. Đầu nó rẽ nước như mũi thuyền, tạo ra hai luồng sóng trắng xóa hai bên. Người làng hoảng loạn bỏ chạy tứ tán.

Khánh chạy vội ra bờ, cậu nắm lấy cây lao dài bên cạnh thằng Hợi, rồi rút đoản kiếm ra. Trong khoảnh khắc, ánh sáng vàng nhạt trên lưỡi kiếm lóe lên yếu ớt.

"Cao Lỗ! Con phải làm gì bây giờ?"

"Xuống nước! Nhớ ý niệm đầu tiên! Chim mỏi cánh về tổ! Nghe theo tiếng long mạch!"

"Xuống nước ư? Mọi người đang bỏ chạy mà..."

"Nó sẽ lên bờ tàn sát nếu ngươi không ngăn lại! Bây giờ! Xuống nước!"

Khánh nghiến răng. Cậu cởi phăng áo, hét lớn để dân làng nghe thấy:

"Tránh ra! Để tao xử lý!"

Rồi cậu lao xuống dòng nước đen ngòm.

---

Nước lạnh như băng. Không phải cái lạnh của nước sông mùa lũ, mà là cái lạnh thấu xương của âm khí, như thể cậu vừa nhảy vào một huyệt mộ ngập nước. Mùi tanh tưởi xộc lên tận óc, khiến cậu suýt nôn.

Nhưng Khánh không dừng lại. Cậu bơi ra giữa dòng, nơi con Thủy Tinh đang quẫy nước. Đầu nó quay lại nhìn cậu, đôi mắt đỏ quạch như hai hòn than chiếu xuống mặt nước.

Nó thấy mình rồi.

"Cao Lỗ! Nó thấy con rồi!"

"Đừng hoảng. Giữ vững nhịp thở. Nhớ ý niệm!"

Nhưng trong khoảnh khắc đó, Khánh hoàn toàn không nhớ gì cả. Đầu óc cậu trống rỗng. Cậu chỉ biết bơi, chỉ biết nắm chặt đoản kiếm, và cố gắng không để nỗi sợ nuốt chửng lý trí.

Con Thủy Tinh lao tới như một mũi tên đen. Nước bị rẽ ra hai bên tạo thành hai bức tường sóng cao. Cậu cố né, nhưng không kịp. Cái đầu khổng lồ đâm thẳng vào cậu, hất cậu văng lên khỏi mặt nước.

Khánh rơi xuống, choáng váng. Cậu chìm sâu dưới nước, nước đen ngòm bao phủ lấy cậu, mùi tanh tưởi lấp đầy mũi miệng. Cậu cảm thấy đôi chân mình như bị thứ gì đó cuốn lấy – là đuôi con Thủy Tinh.

Nó siết chặt. Từng vòng. Từng vòng.

Cậu cố vùng vẫy, nhưng càng vùng càng bị siết chặt. Không khí trong phổi cạn dần. Đầu óc quay cuồng.

Không được. Mình sắp chết rồi.

Một màn đen đang tràn đến.

"Đừng chống lại!" giọng Cao Lỗ gấp gáp trong tâm trí. "Nhớ ý niệm đầu tiên! Chim mỏi cánh thì về tổ! Thu kiếm! Lắng nghe đất!"

Nhưng Khánh không còn hơi sức để nghĩ. Cậu sắp bất tỉnh.

Thế rồi, trong bóng tối cận kề cái chết, một hình ảnh hiện lên – rõ ràng đến lạ lùng: một cánh chim Lạc mỏi mệt đang khép lại, chậm rãi, yên bình. Giữa dòng nước cuộn xoáy, hình ảnh ấy như một khoảng lặng nhỏ bé, như tổ ấm chờ cánh chim trở về.

Tay cậu tự động di chuyển. Không theo lý trí. Không theo bất cứ điều gì cậu từng học. Chỉ đơn giản là cơ thể tự nhớ lấy hình ảnh ấy. Đoản kiếm trong tay không còn nặng nữa. Nó nhẹ như một chiếc lông chim, vẽ một đường cong mềm mại trong nước.

Cái gì vậy?

Một luồng kiếm khí yếu ớt bùng lên, chém vào đuôi con Thủy Tinh.

Nó đau đớn thả lỏng ra.

Khánh lập tức trồi lên, há miệng thở lấy thở để. Mặt nước trào lên bọt trắng, tiếng người làng hô hào trên bờ vang dội.

Cao Lỗ thở phào trong tâm trí cậu:

"Tốt. Ngươi vừa chạm được vào ý niệm đầu tiên."

---

Con Thủy Tinh cũng trồi lên, gầm lên một tiếng như tiếng nghé rống. Vết chém trên đuôi nó rỉ ra thứ máu đen sệt như hắc ín. Đôi mắt đỏ của nó quắc lên nhìn Khánh, phẫn nộ và thèm khát.

"Chưa xong đâu!" Cao Lỗ nói, giọng gấp gáp. "Nhớ ý niệm thứ hai! Rồng bay chín tầng mây! Vươn lên!"

"Nhưng con... con chưa hiểu!"

"Không cần hiểu! Để cơ thể ngươi nhớ!"

Khánh hít sâu một hơi, rồi lao về phía trước. Cậu không nghĩ nữa, không sợ nữa. Cậu để cơ thể tự chuyển động, để thanh kiếm tự tìm đường.

Và rồi cậu thấy mình đang bay lên cao – không phải bay thực sự, mà là lực từ chân cậu đạp nước đẩy cậu vút lên, như một con rồng đang cất mình khỏi mặt nước.

Đây là gì?

Cậu không biết tên chiêu thức. Nhưng lúc đó, cậu không cần biết. Cậu chỉ biết mình đang vươn lên, như thể có một sức mạnh ngủ quên trong lòng vừa thức giấc.

Đường kiếm cong vút lên, xoắn ốc giữa không trung, rồi lao xuống như sét đánh. Lưỡi kiếm cắm phập vào phần cổ – nơi lớp da mềm nhất – của con Thủy Tinh.

Nó gầm lên một tiếng kinh hoàng, thân hình quẫy đập dữ dội. Nước sông sôi lên thành những đợt sóng đen ngòm. Khánh bị hất văng ra xa, nhưng cậu vẫn nắm chặt lấy chuôi kiếm, rút ra khi người văng đi.

Con Thủy Tinh bắt đầu tan rã. Thân nó như bị nước cuốn trôi đi, từng mảng da thịt đen sì rơi ra, hòa vào dòng nước. Một tiếng rít dài vang lên, rồi tất cả chìm vào im lặng.

Khi Khánh bơi vào bờ, dòng nước đã trở lại màu đục ngầu quen thuộc. Người làng đứng sững trên bờ, mắt tròn xoe nhìn cậu như nhìn một con người từ dưới âm phủ trở về.

---

Khánh bước lên bờ, chân run rẩy, toàn thân bầm dập. Những vết trầy xước do bị đuôi Thủy Tinh quật vào cọc tre trên bờ đang rỉ máu đỏ tươi, hòa lẫn với thứ máu đen sệt của con yêu quái. Cậu bước được vài bước, rồi chợt cảm thấy mặt đất như nghiêng đi. Cậu loạng choạng, ngã khuỵu xuống bãi bùn.

"Khánh!"

Thằng Hợi lao đến, đỡ cậu dậy. Mặt mày Hợi tái mét, tay run run khi nhìn thấy vết thương trên vai bạn – một mảng da lớn đã chuyển sang màu tím tái, như thể bị bỏng bởi thứ nước độc nào đó. Con Mực chạy quanh, rên ư ử, thỉnh thoảng lại liếm vào bàn tay cậu.

"Đỡ tao về nhà," Khánh thì thào, giọng yếu ớt. "Đừng để mọi người thấy tao thế này."

Hợi gật đầu, cố gắng kéo Khánh đứng dậy. Nhưng vừa bước được một bước, Khánh lại khuỵu xuống. Lần này, cậu thực sự ngất đi, thân hình gầy guộc đổ vật xuống như một cây chuối bị đốn ngang thân.

---

Khi Khánh tỉnh lại, cậu thấy mình đang nằm trên ổ rơm trong nhà. Trên người cậu quấn đầy lá thuốc – mùi lá sài đất, mùi lá bồ công anh, mùi nước muối mặn chát. Trần nhà tranh lờ mờ trong ánh đèn dầu hiu hắt.

Cậu quay đầu, thấy cha đang ngồi bên cạnh, lưng còng, tay cầm một chén nước thuốc còn bốc khói. Gương mặt lão khắc khổ như tượng đá, nhưng đôi mắt sâu hoắm ấy lại dâng lên một nỗi lo lắng mà lão đang cố giấu đi.

"Cha..." Khánh gọi, giọng khô khốc.

Lão Phúc Anh không nói gì, chỉ đưa chén nước thuốc lên môi con. Khánh uống từng ngụm, vị đắng ngắt lan tỏa trong miệng, nhưng cậu không hề nhăn mặt.

"Đau không?" lão hỏi, giọng trầm đục.

"Đau." Khánh thản nhiên đáp.

Lão Phúc Anh khẽ mỉm cười – nụ cười hiếm hoi trên gương mặt khắc khổ. "Đau là tốt. Đau nghĩa là con còn sống."

Rồi lão nhìn vết thương trên vai con – nơi bị đuôi Thủy Tinh quật trúng – thấy da đã chuyển sang màu tím tái, không phải màu của vết bầm thông thường, mà là màu của thứ âm khí đang dần thấm sâu vào máu thịt. Lão trầm giọng:

"Âm khí của nó đã ngấm vào người con. Phải mất vài ngày mới khỏi hẳn. Nếu gặp nước lạnh, con phải cẩn thận."

"Vết thương có nghiêm trọng không cha?"

"Không nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng sẽ âm ỉ một thời gian. Mỗi khi trở trời, hoặc khi nào con đến gần nơi có yêu khí, vết thương sẽ nhức nhối." Lão ngừng lại, rồi nói thêm, giọng trầm xuống: "Đó là cái giá của việc giết một con tà vật."

Khánh im lặng, nhìn vết thương trên vai mình. Nó không còn chảy máu nữa, nhưng cảm giác đau nhức thì vẫn còn, như thể có một con đỉa vô hình đang hút lấy sức sống của cậu.

"Cao Lỗ nói gì với con?" lão Phúc Anh hỏi.

"Ngài ấy bảo con chỉ mới đánh bại một con tà vật cấp thấp. Trấn yểm vỡ rồi, còn nhiều thứ khác sẽ trồi lên. Con phải đi càng sớm càng tốt."

Lão Phúc Anh gật nhẹ. "Vậy thì đi đi. Đừng chần chừ."

---

Cả làng xôn xao bàn tán suốt buổi chiều hôm đó.

Người ta kể cho nhau nghe về cách thằng Khánh – thằng con trai lão Phúc Anh – đã nhảy xuống sông, một mình đối mặt với con thuồng luồng khổng lồ, và dùng một thanh kiếm gỉ sét giết chết nó. Kẻ tin, người ngờ, nhưng ai cũng nhìn Khánh bằng ánh mắt khác hẳn – vừa kính nể, vừa e dè.

Thằng Hợi chạy quanh xóm, huyênh hoang kể chuyện như thể chính nó là người giết quái vật. Bọn trẻ con trong làng túa ra bờ sông xem xác con Thủy Tinh tan thành bọt nước, chỉ còn lại những vệt đen loang lổ trên mặt nước.

Trước cổng nhà Khánh, mấy bà hàng xóm túm tụm lại thì thầm. Bà Năm – người bán nước ở đầu chợ – nhìn về phía căn nhà nhỏ, ánh mắt vừa sợ hãi vừa tò mò:

"Thằng ấy từ nhỏ đã khác người. Ngày mẹ nó mất, nó cũng lặn sông tìm xác không sợ chết. Giờ lại giết được thuồng luồng... Không khéo nó là con của thủy thần."

Bà Bảy vợ ông trùm vải thì xua tay:

"Chị đừng nói bậy! Nó là con nhà Nguyễn, dòng dõi giữ ấn. Tổ tiên nó từng cầm kiếm giết giặc. Nay kiếm về tay nó, chẳng phải là ý trời sao?"

Ông Ba Nhỡ đứng trên bến, mặt trầm ngâm nhìn dòng nước đã trở lại yên ả. Trong lòng ông dấy lên một nỗi lo khó nói. Ông đã sống hơn bảy mươi năm trên mảnh đất này, chưa bao giờ thấy con sông Đáy nổi giận như vậy. Và ông biết, chuyện này chưa kết thúc.

"Nó giết thủ vệ của long mạch," ông lẩm bẩm, giọng khàn đục. "Long mạch nổi giận, cả làng sẽ bị ngập lụt."

Mấy người đàn ông đứng gần nghe thấy, quay sang nhìn nhau hoang mang. Nhưng không ai dám nói gì. Vì trong lòng mỗi người, họ đều biết rằng thế giới vừa thay đổi – và thằng Khánh, thằng con trai làng chài mà họ vẫn gọi í ới mỗi buổi sáng, giờ đã trở thành một thứ gì đó nằm ngoài tầm hiểu biết của họ.

---

Chiều muộn, khi mặt trời đã ngả về phía tây, một bóng người xuất hiện trước cổng nhà Khánh.

Đó là lão già gánh củi – người đã dừng lại nhìn cậu tập kiếm, người đã lẩm bẩm câu "kiếm cổ đã về". Lần này, lão không gánh củi nữa. Lão đứng thẳng lưng, dáng điệu khác hẳn một người nông phu bình thường. Trên tay lão cầm một cây gậy tre dài, gốc gậy bịt đồng đen lấp lánh.

Khánh đang ngồi trước hiên nhà, lưng dựa vào cột tre, mình mẩy ê ẩm. Cậu thấy lão, liền cố gắng đứng dậy, nhưng vết thương trên vai lại nhức lên dữ dội.

"Khánh," lão cất tiếng, giọng khàn đục như tiếng lá khô vỡ, "nói chuyện với tao một chút."

Khánh bước ra cổng. Lão già nhìn cậu từ đầu đến chân, rồi khẽ gật đầu.

"Mày giết con Thủy Tinh bằng kiếm pháp của Lạc Hồng. Tao đã thấy. Kiếm pháp còn non lắm, nhưng có duyên."

Lão ngừng lại, đôi mắt kẹp dưới hàng lông mày rậm rạp quét qua thanh đoản kiếm trong tay Khánh.

"Tao không phải người thường. Nhưng chuyện của tao không quan trọng. Chuyện của mày mới quan trọng."

Khánh nhìn lão, lòng dấy lên một nỗi tò mò khó hiểu. "Lão là ai? Tại sao lão biết về thanh kiếm?"

Lão Ba khẽ lắc đầu. "Ta đã sống ở vùng này hơn sáu mươi năm, chờ đợi một thứ. Và bây giờ, thứ đó đã xuất hiện."

"Lão chờ đợi điều gì?"

Lão Ba nhìn ra phía con sông Đáy, nơi mặt nước đang chuyển dần sang màu đỏ sẫm dưới ánh chiều tà.

"Chờ người nối dòng của họ Nguyễn. Chờ người mang kiếm cổ trở về. Chờ ngày trấn yểm vỡ, long mạch trỗi dậy." Lão quay lại nhìn Khánh, ánh mắt sắc như dao. "Và ngày đó, đã đến rồi."

Lão chống gậy, bước tới gần hơn. Giọng lão trầm xuống, mang theo âm hưởng của một thời xa xăm:

"Đường lên Thăng Long xa lắm. Dọc đường là bao hiểm nguy, bao kẻ rình rập. Mày cần phải biết thêm vài thứ trước khi đi. Nhưng tao không thể dạy mày điều gì – môn của tao cần thời gian dài mới ngấm được. Tao chỉ có thể cho mày một lời khuyên."

"Lời khuyên gì?"

"Đến Thăng Long, đừng vào đền Hùng ngay. Trước tiên, hãy tìm gốc đa lớn nhất ở chợ Đông Thành. Ở đó, mày sẽ gặp một lão mù. Lão ta biết nhiều thứ mà mày cần biết."

"Lão mù ấy là ai?"

"Ta không biết tên thật của lão. Chỉ biết giang hồ gọi lão là Lão Mù Cái Răng – kẻ biết ý trời. Lão ta sẽ cho mày một quẻ bói, hoặc một câu nói điên khùng. Tùy duyên." Lão Ba ngừng lại, rồi nói thêm: "Nhưng nhớ lấy lời ta: đừng bao giờ coi thường những kẻ điên khùng. Bởi trong số họ, có những kẻ còn tỉnh táo hơn bất cứ ai."

Nói rồi, lão quay lưng bước đi, cây gậy tre gõ nhẹ xuống đường đất từng nhịp.

Khi bóng lão đã khuất sau lũy tre, Khánh còn nghe văng vẳng tiếng lão lẩm bẩm:

"Sông Đáy bao năm chảy về đâu...
Long mạch đứt đoạn, ai bắc cầu...
Chín rồng vẫy vùng trong bóng tối...
Chờ kiếm thiêng về nối nhịp đau..."

Khánh đứng sững. Chính là câu ca dao của lão ngư trên sông đêm đầu tiên.

---

Đêm ấy, sau khi cha đã ngủ, Khánh ngồi một mình bên bếp lửa. Vết thương trên vai vẫn còn âm ỉ, nhưng cậu đã quen dần với cảm giác đau đớn. Cậu nhìn thanh đoản kiếm đặt trên đùi, ngón tay lướt nhẹ trên những đường chạm trổ đã bị gỉ sét che phủ.

Cao Lỗ hiện ra, thân ảnh mờ ảo như sương khói. Lão không ngồi, mà đứng bên cửa sổ, mắt nhìn ra phía dòng sông Đáy đang lấp loáng dưới ánh trăng non.

"Ngày mai ngươi sẽ rời làng," Cao Lỗ nói, giọng chậm rãi. "Trước khi đi, ta muốn ngươi nhớ kỹ một điều."

"Dạ."

"Con đường phía trước không chỉ có yêu ma, long mạch. Nó còn có người – những kẻ muốn lợi dụng ngươi, những kẻ muốn giết ngươi, và cả những kẻ sẵn sàng chết vì ngươi. Ngươi phải học cách phân biệt chúng."

Lão dừng lại, đôi mắt sâu thẳm như nhìn xuyên qua ba trăm năm:

"Nhưng quan trọng hơn cả, ngươi phải học cách phân biệt chính mình. Khi ngươi cầm kiếm, ngươi không còn là thằng chài lưới vô danh nữa. Ngươi là kẻ mang mệnh của dòng họ Nguyễn. Mọi quyết định của ngươi, mọi nhát kiếm của ngươi, đều sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh của cả non sông này."

Khánh im lặng một lúc lâu. Rồi cậu hỏi:

"Thưa ngài, có bao giờ ngài hối hận vì đã cầm kiếm không?"

Cao Lỗ không đáp ngay. Lão đứng lặng, mắt nhìn ra phía dòng sông Đáy đang lấp loáng dưới ánh trăng non.

"Có," lão nói, giọng khẽ như gió thoảng. "Nhưng không phải vì đã cầm kiếm. Mà vì đã có những lúc ta buông kiếm xuống, khi lẽ ra phải giữ chặt lấy nó."

Lão quay lại nhìn Khánh, ánh mắt vừa nghiêm khắc vừa ấm áp:

"Nhớ lấy. Kiếm không bao giờ phản bội ngươi. Chỉ có con người mới phản bội nhau."

Khánh gật đầu. Rồi, không hiểu sao, cậu lại hỏi một câu mà chính mình cũng không ngờ:

"Thưa ngài... ba trăm năm làm kiếm hồn, ngài có thấy cô đơn không?"

Cao Lỗ im lặng rất lâu. Lâu đến mức Khánh tưởng lão sẽ không trả lời.

Rồi lão khẽ thở dài, giọng trầm như tiếng đáy sông:

"Cô đơn nào bằng cô đơn của một người không thể chết, không thể sống, không thể ăn, không thể ngủ, chỉ biết nằm dưới bùn sâu ba trăm năm nghe nước chảy. Nhưng giờ thì khác rồi."

"Khác thế nào ạ?"

Lão quay sang nhìn Khánh, khóe môi khẽ cong lên – một nụ cười rất nhỏ, rất lạ trên gương mặt khắc khổ:

"Bây giờ ta có một kẻ để càu nhàu rồi."

Khánh bật cười. Cậu không biết tại sao, nhưng câu nói ấy khiến cậu thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

---

Sáng hôm sau, khi sương còn giăng mắc trên mặt sông, Nguyễn Khánh đã đứng trước cổng làng.

Cha cậu không ra tiễn. Lão chỉ đứng trước hiên nhà, lặng lẽ nhìn theo. Trên tay lão là cây gậy tre đã cũ, thân gậy bóng loáng vì thời gian. Lão không nói gì, không vẫy tay, không gọi tên. Chỉ đứng đó, như một cây đại thụ già nua đã đứng suốt bao năm trên mảnh đất này.

Thằng Hợi chạy ra tận bờ đê, mắt đỏ hoe:

"Đi đường cẩn thận nhé, Khánh! Nhớ ghé về thăm tụi tao!"

Cái Thắm cũng đứng ở đầu ngõ, tay cầm gói bánh nhưng không dám chạy ra. Nó chỉ lặng lẽ nhìn theo, khóe mắt ngân ngấn.

Khánh vẫy tay chào, rồi quay lưng bước đi.

Cậu đi qua cây đa đầu làng, qua con đường đất đỏ dẫn ra khỏi làng, qua những ruộng lúa đang thì con gái xanh mướt. Trong bị vải trên vai, ngoài mấy đồng tiền lẻ, một nắm cơm nguội, và miếng bánh trôi cái Thắm đưa hôm trước, còn có mảnh lụa vẽ bản đồ mà cha đưa, và thanh đoản kiếm gỉ sét được bọc trong mảnh vải nâu.

Vết thương trên vai vẫn còn âm ỉ, mỗi bước chân lại nhói lên một nhịp, như thể có một cây kim nhỏ đang đâm vào da thịt. Nhưng Khánh không dừng lại. Cậu biết, đau đớn này là lời nhắc nhở rằng cậu đã sống sót, và cậu còn phải sống tiếp.

"Đi thôi," giọng Cao Lỗ vang lên trong tâm trí cậu. "Hành trình vạn dặm, bắt đầu từ bước chân đầu tiên."

Khánh hít một hơi sâu, rồi bước đi, lòng đầy quyết tâm và cũng đầy lo sợ. Phía trước là Thăng Long, là đền Hùng, là những bí mật ba trăm năm đang chờ đợi. Và phía sau, là quê hương, là cha già, là tất cả những gì cậu từng yêu thương.

Nhưng cậu không còn là thằng con trai làng chài vô tư lự của ngày hôm qua nữa.

Bây giờ, cậu là người nối dòng của họ Nguyễn, kẻ mang mệnh giữ mảnh Thổ Ấn, và là hy vọng cuối cùng của những long mạch đang hấp hối trong lòng đất Lạc Việt.

---

Phía sau cậu, làng Đường Lâm dần nhỏ lại, chỉ còn là một chấm xanh mờ dưới làn sương sớm.

Phía trước cậu, con đường đất đỏ dài hun hút, như thể không có điểm kết. Nhưng Khánh không quay đầu lại. Trong tay cậu, thanh kiếm gỉ sét khẽ rung lên – không phải vì sợ, mà vì nó cũng đã chờ đợi quá lâu rồi.

Và ở đâu đó trong bóng tối phương Nam, một đôi mắt đỏ rực đã mở ra, lặng lẽ dõi theo từng bước chân cậu.

0