Lạc Vũ Phương Nam

Chương 5: Ác Chiến

Đăng: 27/06/2026 23:05 1,387 từ 3 lượt đọc

​Ngay sau loạt lao lửa đầu tiên, con Dạ Quỷ rống lên một tiếng trầm đục, âm thanh ma quái như tiếng khóc than từ cõi chết. Lớp sương đen bao quanh thân hình khổng lồ của nó bốc lên nghi ngút khi gặp lửa trần. Nhưng thứ tà vật này không dễ dàng rút lui, hàng chục cánh tay gầy guộc như rễ cây khô của nó lại điên cuồng cào xé vào thân gỗ lim, tìm cách đẩy sập hàng rào bảo hộ. ​"Giữ chắc đội hình! Không được để chúng dập lửa trên lũy!"​Hùng Đinh hét lớn, bờ vai u thịt bắp gồng lên hết cỡ. Trên chiến lũy, trận thế được bày ra một cách vô cùng nhịp nhàng. Không ai hoảng loạn, bởi đây là bờ cõi của họ, là nhà của họ. Các thợ săn trưởng thành chia nhau thành từng toán ba người. Một người lo nhiệm vụ châm đuốc và ném củi gộc tẩm mỡ thú vào các hố lửa dọc bờ rào, hai người còn lại dùng những cây sào tre lớn, đầu quấn bổi rực lửa, liên tục chọc mạnh vào các móng vuốt của quái vật.

​Ngọn lửa không quá lớn, không thể thiêu rụi con quái vật ngay lập tức, nhưng nó mang theo hơi ấm của sinh mệnh và sức nóng bền bỉ của sự bảo hộ. Mỗi lần đầu sào rực lửa ghim vào da thịt mục nát của con Dạ Quỷ, tiếng sột soạt, xèo xèo lại vang lên khét lẹt. Lửa đi đến đâu, phần cơ thể bằng bùn đen và xương thú của nó lại rữa ra đến đó, buộc nó phải rụt tay lại trong đau đớn. ​Cuộc đối đầu diễn ra vô cùng gay cấn. Lũ quỷ con ranh ma liên tục thay đổi vị trí bám, lúc thì cào rách vách lũy bên trái, lúc lại dồn lực sang bên phải, lúc như thiêu thân lao vào đuốc lửa ý đồ lâý thân mình dập tắt nguồn sáng đang chống lại bọn chúng. Làn sương mù đen kịt từ phía sau nó giống như có ý chí riêng, liên tục tràn lên từng tấc nhằm vào những đuốc lửa mồi.

Nhưng sức các thợ săn của bộ lạc lại không phải hạng xoàng, họ dẻo dai như những nhành tre rừng. Họ luân phiên nhau tì vai vào thành gỗ, tiếng hò hét giữ nhịp “Một, hai, đẩy!” vang lên trầm hùng, át cả tiếng gầm gừ của tà vật. Mồ hôi trộn lẫn bụi than chảy ròng ròng trên những khuôn mặt sạm đen vì nắng gió, nhưng ánh mắt của họ dưới ánh lửa bập bùng lại kiên định vô cùng. Đó là sự can trường của những con người sống nương tựa vào đất đai và rừng rậm, dùng chính sức lực thuần túy để dựng lên bức tường thành bảo vệ bộ lạc. Nép mình dưới góc kẹt, Vũ chứng kiến toàn bộ cảnh tượng nghẹt thở ấy. Tim cậu đập thình thịch, đôi mắt linh động đảo liên hồi theo từng nhịp lao, từng ánh lửa vung lên. Đây là lần đầu tiên cậu hiểu được thế nào là một thợ săn, một chiến binh thực thụ. Họ không cần bay lượn trên trời, họ chỉ cần đứng vững trên mặt đất, nắm chắc ngọn đuốc trong tay và bảo vệ những người thân yêu phía sau lưng mình. Một sự kích thích chạy dọc sống lưng khiến bàn tay gầy gò của Vũ bất giác siết chặt lấy chiếc lao tre dắt bên hông.

Hắc ám tràn xuống không chỉ mang theo tà thần, quỷ mị mà nó còn tha hóa cả những sinh vật nhỏ bé của tự nhiên chưa kịp tìm nơi trốn. Từ trong làn sương đen quánh đặc ngoài chiến lũy, có tiếng sột soạt, cào bới rợn người vang lên sát đất. Vũ đang mải ngước nhìn các anh lớn chiến đấu thì bỗng nghe thấy tiếng "khịt khịt" ngay bên cạnh chân mình. Cậu giật mình nhìn xuống. Qua những khe hở rách nát của hàng rào gỗ, bốn năm sinh vật nhỏ thó, trông giống như những con chuột rừng nhưng cơ thể đã bị hắc dạ gặm nhấm, đang mon men bò vào. Da lông của chúng rụng sạch, trơ ra lớp thịt màu tím đen thối rữa, đôi mắt nhỏ như hạt đậu bừng lên thứ ánh sáng đỏ quạch, đầy sát khí và đói khát. Chúng không thèm để ý đến trận chiến phía trên, mục đích duy nhất là chui qua kẽ hở đúng ngay chỗ Vũ đang ngồi để lọt vào bên trong làng.

​Một con chuột tà hóa phát hiện ra Vũ. Nó nhe hàm răng nhọn hoắt, rít lên một tiếng chít chói tai rồi phóng thẳng về phía cổ chân cậu.

​"Ối giời ơi! Chuột thành tinh!"

​ Vũ hoảng hồn hét thầm trong họng. Nỗi sợ hãi ban nãy lập tức biến thành phản xạ sinh tồn của một đứa nhóc ngày ngày chạy việt dã với khỉ rừng. Thân hình mảnh gầy của cậu gập lại, đôi chân trần linh hoạt rụt mạnh về sau, né kịp cú vồ qua khe hở của con quái vật nhỏ. ​Không có những cây sào lửa khổng lồ như các anh lớn, Vũ chỉ có một thứ vũ khí duy nhất: chiếc lao tre bập bẹ tự vót và sự mưu trí tinh quái của mình. Cậu nhanh tay rút hòn đá lửa trong cạp váy da, quẹt mạnh vào sống lao. Một nhúm bùi nhùi khô có dầu cá laya trộm trong bộ lạc được buộc ở đầu lao bén lửa, bùng lên đốm sáng nhỏ nhoi, vừa vặn chỉ bằng nắm tay. ​ Con chuột thứ hai lao tới! Vừa lúc vũ châm lửa xong. Không có vai u thịt bắp nhưng tốc độ đâm lao của cậu thì nhanh vô cùng nhờ những tháng ngày tập tành "giả làm thợ săn". Cậu dùng đầu lao rực lửa đâm qua khe hở thẳng vào cái đầu đầy gai thịt của nó.​XÈO!

Ngọn lửa chạm trúng tà vật, con chuột rú lên đau đớn, lớp khói đen từ người nó bốc ra khét lẹt. Nó lộn nhào mấy vòng rồi chết rũ, cơ bắp co quắp lại. ​Nhưng ba con còn lại thấy lửa thì không sợ hãi mà ngược lại càng hung tợn hơn, chúng chia ra ba hướng, đồng loạt nhảy xổ vào người Vũ. Trận chiến nhỏ bên lề chiến trường của Vũ bỗng chốc trở nên gay cấn. Vũ vừa phải giữ tư thế khúm núm trong góc kẹt không để các anh lớn phía trên phát hiện, vừa phải khua khoắng cây lao lửa một cách toán loạn:

​"Né ra! Né ra! Bản thợ săn hôm nay không có nhu cầu ăn thịt chuột nướng nhá!" Vừa nói cậu vừa uốn éo thân mình dẻo như kẹo, vừa né tránh những cú cắn độc địa, vừa dùng chuôi lao đập bốp phát vào đầu một con, rồi dùng chút lửa tàn cuối cùng dí thẳng vào mông con khác. Bằng sự linh hoạt thượng thừa và một chút "may mắn" Vũ đã đập chết được ba con, con cuối cùng bị lửa thiêu sém mông liền sợ hãi quay đầu, chui tọt ngược ra ngoài màn sương đen.

​ Vũ ngồi bệt xuống đất, thở hồng hộc mồ hôi hột đổ ra như tắm, chiếc lao tre trên tay giờ chỉ còn trơ lại cái đầu sém đen khói. Nhưng miệng lại nhếch lên liếc nhìn ba xác chuột tà hóa dưới chân, tự đắc nghĩ thầm: “Hừ, đại thợ săn Vũ này cuối cùng cũng có chiến công đầu đời rồi nhé!”. Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Con Dạ Quỷ khổng lồ phía trên, sau một hồi giằng co, đã dùng hết sức bình sinh giật sập một mảng sàn gỗ của chiến lũy...

​ Tiếng RẮC kinh hoàng vang lên ngay trên đỉnh đầu Vũ như tiếng sấm sét xé toạc màn đêm. Con Dạ Quỷ to đùng trong cơn cuồng nộ tột cùng đã dùng những cánh tay hộ pháp bám chặt, dồn toàn lực giật sập một mảng sàn gỗ lớn trên chiến lũy.

​"CẨN THẬN!!!"


0