Nếu Không Phải Là Em

Chương 15: Anh Ở Đây!

Đăng: 17/09/2026 09:19 2,750 từ 6 lượt đọc

Ba mẹ và bé Đào đã lên chuyến xe về Đà Lạt từ khuya hôm trước. Sáng ra, chỉ còn hai anh em Phong và My dọn quán.
Gần mười giờ sáng, chợ bắt đầu thưa khách, không khí cũng vãn dần. Phong bảo My coi quán phía trước để anh ra sau nhà dọn dẹp.
Đúng lúc đó, một bầu không khí náo loạn từ đầu chợ tràn vào. Một gã đàn ông bặm trợn, mặt mũi hớt hải đang điên cuồng luồn lách qua các ngõ ngách của khu chợ. Phía sau hắn, mấy chiến sĩ cảnh sát cơ động đang ráo riết đuổi theo.
Một anh cảnh sát lớn tiếng quát:
– Đứng lại! Anh không thoát được đâu!
Tên cướp vừa chạy vừa ngoái đầu nhìn lại, va quẹt vào hàng quán xung quanh làm đồ đạc đổ vỡ loảng xoảng, có cú hắn ngã nhào ra đất nhưng lại lồm cồm bò dậy ngay. Gần đó, Minh đang đứng trong nhà sách chọn vài món văn phòng phẩm, nghe tiếng ồn ào cũng tò mò bước ra ngoài theo dõi.
Nhắm chừng đường cùng, tên cướp làm liều lao thẳng vào quán nhỏ gần đó để tìm đường thoát thân. Hắn xông vào như một con thú dữ, dáo dác tìm kiếm rồi túm ngay lấy người đứng gần nhất, là My đang lúi húi đứng chuẩn bị thức ăn ở tủ kính.
Mấy vị khách đang ngồi ăn phở hoảng sợ đứng bật dậy, lùi hết ra phía sau. Bên ngoài, lực lượng cảnh sát cũng vừa lao tới, họng súng đen ngóm đồng loạt hướng về phía tên tội phạm.
Nhanh như chớp, tên cướp quờ tay lấy con d.ao cắt thịt bản lớn đặt trên mặt bàn, kề thẳng vào cổ My, gào lên điên cuồng:
– Đừng qua đây! Bước tới một bước tao đ.âm ch.ết con nhỏ này liền!
Anh Phong từ sau nhà chạy ra, đập vào mắt là cảnh tượng em gái đang bị uy hiếp. Rổ rau trên tay anh rơi bộp xuống đất, văng tung tóe. Gương mặt My lúc này cắt không còn giọt máu, tái nhợt vì sợ hãi, cô khóc nấc lên:
– Anh hai ơi cứu em… hu hu … cứu em!
Phong hoảng hốt đưa hai tay lên xua xua:
– Anh bình tĩnh! Đừng làm bậy! Có gì từ từ nói, thả em gái tôi ra!
Anh cảnh sát đi đầu cũng lên tiếng nhượng bộ:
– Anh thả cô gái ra, chúng tôi sẽ mở đường cho anh đi!
Tên cướp cười nhếch mép khinh bỉ, lưỡi d.ao càng siết chặt:
– Tụi mày tưởng tao ngu chắc? Thả nó ra để tụi mày còng đầu tao à?
Hắn càng siết, lưỡi d.ao sắc lẹm càng ấn sâu vào làn da mỏng manh của My. Đúng lúc này, Minh chen qua đám đông đứng xem bên ngoài lao vào. Đập vào mắt anh là con d.ao ấn vào cổ My đến rớm m.áu, mắt anh nheo lại, tim nhói lên một nhịp. My nhăn mặt vì đau, nước mắt tuôn rơi lã chã, sự hoảng loạn tột độ khiến cô nghẹn họng không thốt nên lời.
Tên cướp bắt đầu mất hết lý trí, hắn kéo ghì My di chuyển ra khoảng trống phía ngoài, hét lớn với cảnh sát:
– Bỏ súng xuống! Tránh ra hết cho tao, nếu muốn con nhỏ này sống!
Phong cũng hoảng loạng, cầu xin:
– Mấy anh ơi bỏ súng xuống đi, cứu em gái tôi trước đã!
Người dân xung quanh cũng nhao nhao nói đỡ vào. Để đảm bảo an toàn cho con tin, các chiến sĩ cảnh sát từ từ hạ súng, đặt xuống mặt đất.
Tên cướp kéo My ra đến khoảng sân trống, người dân dạt ra hai bên né tránh. Hắn hất hàm quát lớn:
– Tao cần một chiếc xe hơi để rời khỏi đây. Nhanh!
Anh cảnh sát vờ nhượng bộ, từ từ lui lại:
– Được, được! Tôi sẽ gọi người chuẩn bị xe ngay, anh bình tĩnh, đừng làm hại con tin!
Thấy cảnh sát thỏa hiệp, tay tên cướp hơi thả lỏng ra một chút nhưng con d.ao vẫn kê trước ngực My. Chỉ chờ có thế, Minh ở phía sau lặng lẽ nhấc bổng một chiếc ghế xếp bằng sắt, dùng hết sức bình sinh lao tới đập mạnh vào lưng hắn.
Anh cảnh sát cực kỳ nhạy bén, phối hợp nhịp nhàng liền cúi người nhặt súng, nổ liền phát súng găm thẳng chân tên cướp. Gã đàn ông quỵ ngã, con d.ao rớt keng xuống sàn. Áp lực bất ngờ khiến My mất đà, ngã nhào về phía trước.
Minh vứt chiếc ghế sắt xuống đất một cách thô bạo, lao đến ôm chầm lấy My. Trong cơn hoảng loạn tột độ, My bấu chặt lấy vai áo Minh, rúc đầu vào ngực anh khóc nức nở như một đứa trẻ:
– Em sợ lắm… Minh ơi em sợ lắm…
Minh siết chặt cô ấy vào lòng, bàn tay run run xoa nhẹ bờ vai đang run rẩy của cô, giọng nghẹn ngào vỗ về:
– Anh ở đây...không sao rồi...không sao rồi…
Anh vô thức đặt một nụ hôn lên mái tóc cô, tay không ngừng vuốt ve dỗ dành. Vẫn là mùi hương quen thuộc ấy, vẫn là bờ vai gầy nhỏ bé mà anh hằng đêm mong nhớ. Giây phút ấy, Minh ước gì thời gian có thể ngừng trôi, ước gì giữa họ chưa từng có năm năm xa cách, không có tổn thương, không có hiểu lầm, chỉ có tình yêu vẹn nguyên của anh dành cho cô. Cô đang ở ngay trong vòng tay anh.
Bên kia, tên cướp đã bị cảnh sát khống chế, áp giải lên xe. Anh Phong định chạy lại đỡ em gái, nhưng chứng kiến cảnh tượng này, anh khựng lại đứng lánh sang một bên. Đám đông xung quanh cũng từ từ giải tán, không gian chợ dần im ắng trở lại.
Lúc này, My cũng đã nín khóc, nhịp thở dần bình tĩnh hơn. Nhưng ngay khi lý trí quay về, nhận thức được cái ôm siết ôm chặt cứng này, ký ức về sự phản bội năm xưa bỗng chốc dội về.
Sắc mặt cô lập tức thay đổi, My lạnh lùng dùng hết sức đẩy mạnh Minh ra. Cô đứng bật dậy, bỏ mặc ánh mắt ngỡ ngàng, hụt hẫng của anh:
– Buông tôi ra! Đừng có chạm vào người tôi!
Bàn tay Minh chơi vơi giữa khoảng không, lòng anh thắt lại đau đớn. Anh lấy tư cách gì để giữ cô lại đây? Minh cúi đầu, giọng trầm xuống, nhỏ nhẹ như cầu xin:
– Cổ em đang chảy máu… Để anh băng bó lại cho em.
– Không cần! Không phiền đến anh! – My dứt khoát cự tuyệt.
Cô định bước đi nhưng chân bị ngã lúc còn đau nên hơi loạng choạng. Phong thấy vậy vội chạy lại, cúi người cõng em gái lên lưng. Phong quay lại gật đầu cảm ơn Minh đã giúp. My ngoan ngoãn vòng tay qua cổ anh trai, hai anh em bước đi chậm vào trong nhà.
Minh đứng trơ trọi giữa chợ một hồi lâu, đôi chân như đổ chì không thể nhúc nhích. Tâm trí anh trống rỗng, bàn tay vô thức nắm chặt lại, như cố níu giữ chút hơi ấm vừa vụt mất trong tầm tay.
Từ xa, nhìn ánh mắt rưng rưng và cái ôm siết đầy nâng niu, trân trọng của Minh dành cho My, tim Phương bỗng thắt lại, một cảm giác chua chát và hụt hẫng dâng tràn trong lòng. Suốt bao năm qua ở Mỹ, cô luôn ở bên cạnh anh, chứng kiến anh lau vào công việc, lạnh lùng và bất cần với tất cả phụ nữ.
Nhưng thì ra không phải vậy. Minh không hề lạnh lùng, chỉ là sự dịu dàng, lo lắng và yếu mềm của anh, anh đã gom hết để dành riêng cho một người con gái duy nhất.
Phương nhìn hộp mì xào còn nóng hổi trên tay, vừa rồi cô định mua để cùng Minh ăn trưa, đột nhiên cảm thấy bản thân mình thật nực cười và dư thừa. Cô thẫn thờ bước đến bên lề đường, bỏ hộp mì vào sọt rác, bờ vai khẽ run lên vì tủi thân. Ánh mắt cô nhìn theo bóng xe của Minh lăn bánh rời đi, đượm một nỗi buồn. Năm năm thanh xuân của cô, hóa ra vẫn chẳng thể nào đổi lấy một cái nhìn sưởi ấm từ anh.
---
Trong khung cảnh lộn xộn, bàn ghế ngả nghiêng của quán phở, anh hai Phong đang cẩn thận lau rửa rồi băng bó lại vết thương ở cổ cho My.
Thấy ông anh có vẻ hơi mạnh tay, My nhăn mặt, rên rỉ:
– Nhẹ nhẹ tay chút đi anh hai! Anh cưng em gái anh như mấy bé ở tiệm được không? Nhiều khi thấy em còn không được anh cưng bằng tụi nó nữa.
Phong đang tập trung bôi thuốc, nghe vậy liền mắng yêu cô em gái:
– Vậy bây giờ út là mèo hay là chó, để anh chăm cho đúng?
My nghe xong bật cười lớn. Cô tức mình đưa chân đạp ông anh một cái cho bõ ghét, nhưng vừa nhấc chân lên đã quên mất là cổ chân đang bị trẹo. My nhăn rúm mặt mày:
– Em đang bị thương vậy mà anh hai còn chọc ghẹo. Đợi ba mẹ về, em mét cho coi!
Chiếc điện thoại trên bàn đổ chuông liên hồi. Màn hình hiển thị cuộc gọi video từ ba.
– Coi kìa, vừa nhắc tào tháo là tào tháo gọi tới liền nè. – Phong vừa cười vừa lầm bầm.
My vội vàng bấm bắt máy rồi bật camera lên. Ngay khi gương mặt hai anh em vừa xuất hiện trên màn hình, mẹ My ở đầu dây bên kia đã lao vào hỏi dồn dập, gương mặt không giấu nổi vẻ hốt hoảng:
– Có sao không con? Bị thương ở đâu, có đau lắm không? Nói mẹ nghe coi!
Ba My ngồi bên cạnh thấy vợ cuống cuồng lên thì nhẹ nhàng đặt tay lên vai bà trấn an:
– Bà từ từ thôi, hỏi một tràng vậy sao con nó trả lời cho kịp.
Nhìn thấy gương mặt lo lắng của ba mẹ, My như được dịp làm nũng. Cô xụ mặt xuống, giọng nhỏ nhẹ, ấm ức:
– Con không sao đâu, ba mẹ ở trên đó đừng có lo lắng, cứ đi chơi vui vẻ nhe. Ở nhà có anh hai là ăn hiếp con thôi hà.
Mẹ My lúc này mới vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm, giọng vẫn còn run run:
– Trời đất ơi, lúc nãy nghe bà Tư bán trái cây gọi điện báo là quán mình bị cướp vô quậy, rồi con bị nó bắt, bị c.ắt cổ chảy m.áu tùm lum… Nghe tới đó cái tim mẹ muốn rớt ra ngoài!
Phong đứng bên cạnh nghe tới khúc "c.ắt cổ chảy m.áu" thì không nhịn được mà bật cười lớn. Anh ghé mặt vào màn hình phân bua:
– Ba mẹ đừng có tin lời bà Tư nói lố! Nó mới đạp con một cái suýt gãy chân nè, ba mẹ nhìn coi ai mới là người bị thương?
Ba My nhìn qua màn hình, thấy hai đứa con vẫn còn khỏe mạnh, hay chí chóe như ngày thường thì hoàn toàn yên tâm. Ông cười hiền dặn dò:
– Thôi được rồi, lát nữa con cũng chịu khó đi bệnh viện kiểm tra lại cái chân với vết thương trên cổ coi có sao không nghe út.
– Dạ, con biết rồi ba. Ba mẹ đi chơi vui vẻ nhe!
My tắt máy rồi thở phào một cái nhẹ nhõm. Phong vừa vặn khéo léo dán miếng băng gạc cuối cùng lên cổ cho em gái, vừa phủi tay đứng dậy:
– Xong rồi đó. Út nghỉ ngơi một chút đi, anh hai dọn dẹp quán xong rồi chở đi bệnh viện khám.
– Em không sao đâu, em tự đi taxi được, anh hai tranh thủ ra tiệm đi. – My xua tay từ chối.
– Ok, vậy có gì thì gọi cho anh hai liền nghe chưa? Giờ vô phòng ngủ một giấc đi… Lúc nãy, sợ lắm đúng không? – Giọng Phong chùng xuống, ánh mắt đầy vẻ xót xa nhìn em gái.
My khẽ gật đầu, sống mũi chợt cay cay. Phong xoa đầu em gái.
– Cũng may là lúc đó có…
Không để Phong kịp nhắc về người đó, My đã cố tình ngáp dài một cái thật to, cắt ngang:
– Thôi em mệt quá, em vô phòng ngủ một chút đây.
Nói rồi, My xoay người bước nhanh vào trong nhà để trốn tránh. Nhưng khi cánh cửa phòng khép lại, lòng cô lại ngổn ngang trăm mối tơ vò. Cái ôm siết chặt, mùi hương quen thuộc trên ngực áo anh…tất cả cứ thế ùa về, bóp nghẹt lấy tim cô.
Ở bên ngoài, Phong thở dài nhìn theo bóng lưng em gái. Anh thừa biết cô đang trốn tránh điều gì, nên cũng không nỡ nói thêm nữa. Anh lẳng lặng quay người, bắt đầu dọn dẹp đống lộn xộn để đóng cửa sớm.
---
Trên đường lái xe về, Minh luôn trong trạng thái mất hồn. Trong đầu anh, âm thanh duy nhất vang vọng là tiếng My gọi "Minh ơi". Cô gọi tên anh trong lúc cận kề nguy hiểm… trong lòng cô vẫn có anh? Minh đưa một tay lên siết chặt lồng ngực bên trái, nơi trái tim đang rỉ máu vì cái đẩy tay tuyệt tình của cô.
"Bíp bíp bíp!!!" Tiếng còi xe phía sau vang lên inh ỏi. Đèn tín hiệu đã chuyển sang màu xanh từ bao giờ nhưng xe của Minh vẫn bất động. Minh giật mình, vội vã đạp ga cho xe lao đi. Cố giữ cho mình thật bình tĩnh nhưng viền mắt đỏ ửng, làn nước mỏng làm mọi thứ trở nên nhoè nhạt.
---
Tối muộn, My đang một tay vịn ghế, một tay cầm cây lau nhà chầm chậm dọn dẹp thì tiếng lạch cạch trước cổng vang lên. Cánh cửa chính vừa đẩy ra, bóng dáng quen thuộc của ba mẹ và bé Đào đã xuất hiện ở lối vào.
My ngạc nhiên quay sang nhìn đồng hồ rồi lật đật hỏi:
– Ủa ba mẹ! Sao ba mẹ lại về giờ này?
Chưa kịp nghe câu trả lời, bé Đào đã như một mũi tên nhỏ, líu lo gọi
– Má My! Má My! – con bé lao vội đến, dang hai tay ôm chặt lấy cổ cô mà hôn hít chùn chụt lên hai bên má. My phì cười, một tay ôm đỡ lấy cơ thể nhỏ nhắn của con gái ngồi xuống ghế sofa.
Ba My tay xách nách mang mấy túi đồ lớn nhỏ bước vào nhà. Ông đặt đồ lên bàn:
– Tính đi thăm thêm vài người bà con nửa mà nghe tin như vậy, mẹ con cứ cằn nhằn đòi về cho bằng được đó chứ.
Mẹ My vừa để chiếc túi xách xuống ghế sofa, liền lườm ông một cái rõ dài, rồi xót xa đi thẳng lại chỗ My. Nhìn cây lau nhà trên tay con gái, bà cau mày:
– Chân cẳng đang đau như vậy mà còn bày đặt lau dọn nhà cửa làm gì không biết? Thằng Phong đâu rồi? Sao không kêu nó phụ con?
My nhìn mẹ, ánh mắt tràn ngập sự ấm áp và yêu thương. Cô khẽ cười, kéo tay mẹ ngồi xuống ghế:
– Con có bị sao đâu mẹ. Anh hai ra tiệm từ chiều rồi, cuối tuần nên hơi lu bu.
Lúc này, bé Đào ngồi trong lòng My, hai tay lật đật mở cái balo nhỏ xíu của mình ra. Con bé lôi ra một gói đồ được gói ghém cẩn thận, hí hửng ríu rít khoe
– Má My ơi! Con có mua hồng treo gió cho má nè. Má có thích không má?
My nhìn gương mặt bầu bĩnh, lanh lợi của con gái, lòng mềm nhũn ra. Cô siết chặt con bé vào lòng, hôn chóc lên trán nó:
– Má thích lắm! Cái gì của bé Đào má đều thích hết!

0