Nếu Không Phải Là Em

Chương 14: Điều Trị Tâm Lý

Đăng: 16/09/2026 18:21 2,290 từ 15 lượt đọc

Cả nhà cùng quây quần ăn tối. Ba My gắp một miếng trứng cuộn vào chén của bé Đào:
– Cục vàng của ông ngoại ăn trứng nhe con.
Bé Đào ngước đôi mắt tròn xoe lên, ngây ngô hỏi:
– Ăn trứng có cao lớn không ông hoại?
– Có chứ, ăn trứng có nhiều canxi, mau cao lớn lắm nè. – Ba My bật cười xoa đầu cháu.
Anh Phong ngồi bên cạnh cũng hùa theo, nháy mắt với con bé:
– Phải đó bé Đào, ăn nhiều để sau này cao hơn má My của con nhe, chứ má My của con...– nói đến đây Phong lắc đầu.
My nghe ông anh bỉ bôi mình liền lén đưa chân đạp mạnh vào chân anh một cái dưới gầm bàn cho bõ ghét. Phong đau quéo mặt nhưng không la, nhăn nhó lườm em gái.
Mẹ My đứng bên cạnh, đưa tay đón lấy chiếc chén từ tay chồng:
– Ông ăn thêm chén canh đi, tôi lấy cho.
– Ừ, bà cho tôi xin chén nữa – Ba My vui vẻ đưa chén cho vợ.
Nhìn ba mẹ dù trải qua bao nhiêu sóng gió vẫn luôn quan tâm, chăm sóc nhau từng chút như vậy, My và anh Phong nhìn nhau cười hạnh phúc.
Chợt nhớ ra chuyện quan trọng, Phong liền buông đũa nói:
– À ba mẹ, sắp tới là kỷ niệm ba mươi lăm năm ngày cưới của hai người rồi đúng không? Ba mẹ có tính đi đâu chơi hâm nóng tình cảm không?
Mẹ My đang múc canh, nghe con trai hỏi thì phì cười, lườm nhẹ ông chồng:
– Già cả hết rồi, bày đặt kỷ niệm kỷ cưới gì nữa anh hai. Để tiền đó mà lo làm ăn đi.
– Mẹ này, phải đi chứ! – My lên tiếng ủng hộ anh trai, quay sang nhìn ba mẹ với ánh mắt khích lệ – Ba mẹ cứ đi chơi thoải mái đi. Cuối tuần này con không có việc gì, quán phở cứ để hai anh em con lo, ba mẹ không phải bận tâm đâu.
Ba My khẽ buông đũa, nhìn mái tóc đã điểm bạc của vợ rồi quay sang nhìn các con. Sau một chút ngập ngừng, ông chậm rãi nắm lấy tay bà, giọng bùi ngùi:
– Hay là… mình về lại Đà Lạt một chuyến đi bà?
Không khí trên bàn ăn chùng xuống một nhịp. Từ ngày gia đình làm ăn sa sút, phải dắt díu nhau xuống thành phố mở quán phở mưu sinh, hai ông bà chưa từng quay trở lại nơi đó. Nỗi nhớ quê vẫn luôn đau đáu trong lòng họ suốt mấy năm qua.
Mẹ My khẽ thở dài, đôi mắt rưng rưng, lặng lẽ gật đầu với chồng. Ba My nhìn sang bé Đào đang ngơ ngác nhìn người lớn:
– Chuyến này đi, ba muốn dắt bé Đào theo luôn. Sẵn tiện về quê, để cho con bé lên mộ thắp cho ông bà ngoại nó nén nhang.
My khẽ nuốt sự xót xa vào trong, cố nở nụ cười để xua đi bầu không khí trầm buồn. Cô nựng má bé Đào:
– Sướng nhất bé Đào rồi nhe, được đi chơi cùng ông bà ngoại nè. – Rồi cô quay sang ba mẹ – Vậy để mai con chuẩn bị ít quần áo ấm cho hai ông bà với con bé nhe, trên đó mùa này lạnh lắm.

Bé Đào nghe được đi chơi thì hai mắt sáng rực, reo lên:
– Vậy là con được đi chung với ông bà hoại hả má? Về con sẽ mua quà cho má My với cậu hai nhe!
Cả nhà nghe câu nói ngây ngô của con bé thì đều bật cười. Bầu không khí ấm áp, rộn ràng lại quay trở về bên mâm cơm gia đình.
---
Tại phòng khám tâm lý của bác sĩ Bình, Minh bước vào quầy hướng dẫn.
- Xin chào cô, cho tôi hỏi bác sĩ Bình có ở đây không?
- Dạ cho hỏi anh tên gì? Anh có đặt lịch hẹn trước chưa ạ?
- Tôi tên Minh, tôi không có đặt lịch.
- Bác sĩ Minh phải không ạ, Bác Bình có dặn khi nào anh đến thì mời anh vào trong ạ.
Minh gật đầu cảm ơn cô tiếp tân rồi đẩy nhẹ cánh cửa bước vào bên trong. Bình không hề ngạc nhiên khi thấy Minh xuất hiện tại phòng khám của mình.
- Cậu đến rồi à, ngồi đi.
- Anh đoán được em sẽ đến tìm anh sao?
- Tôi chỉ hy vọng một chút thôi.
- Đàn anh, em có một chuyện muốn hỏi.
Bình đặt ly nước xuống bàn trước mặt Minh, ngồi xuống đối diện
– Cậu cũng là bác sĩ, cậu biết rõ nguyên tắc nghề nghiệp mà đúng không? Những việc liên quan đến thông tin khách hàng tôi sẽ không trả lời đâu.
Minh cảm thấy mình bị Bình đọc vị từ đầu đến chân, không còn cách nào anh đành trãi lòng mình với vị bác sĩ tâm lý này.
– Anh biết em định hỏi chuyện gì hả?
– Tôi suy đoán.
Minh có chút ngập ngừng, hay bàn tay đan vào nhau.
– My là người yêu của em, sau đó bị mất liên lạc, em sang Mỹ năm năm, bọn em vừa gặp lại nhau.
Bình gật đầu, chăm chú quan sát thái độ của cậu đàn em, để cho Minh nói tiếp câu chuyện của mình.
– Em muốn tìm hiểu lý do tại sao cô ấy phải đến đây để nhờ anh trị liệu, thật ra cô ấy đã trãi qua những chuyện gì?
Bình cười nhẹ rồi lắc đầu:
– Đạo đức nghề nghiệp không cho phép tôi trả lời câu hỏi này của cậu.
Minh biết mình đã hỏi đúng người, nhưng Bình không thể đáp ứng cậu, chần chừ một lúc, Minh nhỏ giọng thành khẩn:
– Em biết như vậy là không đúng, nhưng là một người bạn, em mong muốn mình có thể chia sẽ cùng cô ấy.
– Bạn bè hả?
Minh im lặng, anh dĩ nhiên không muốn làm bạn bè với cô nhưng với tình hình hiện tại cô còn không xem anh là bạn chứ nói gì là cơ hội quay lại như trước.
– Cậu muốn quay lại với cô ấy? Cậu có muốn nghe lời khuyên với tư cách của một người anh không?
Minh gật đầu.
– Những lời tôi nói không phải lời của một bác sĩ tâm lý, đây chỉ là lời khuyên đối với đàn em của mình…Khi cậu tìm đến đây, tôi cảm thấy mừng cho cô ấy vì đã yêu đúng người. Nhưng để trở về như trước đây có thể cậu sẽ mất rất nhiều lời gian đó.
Minh vẫn ngồi lì ra đó.
– Minh này, những gì cậu chứng kiến chỉ là một phần bề nổi. Đừng vội nhìn nhận mọi việc theo suy nghĩ chủ quan cá nhân. Ai cũng có xu hướng tự coi mình là nạn nhân trong câu chuyện của chính mình.
Thấy Minh có vẽ như chưa hiểu được ẩn ý bên trong câu nói của mình, Bình nói thêm
– Giữa hai người đã có một khoảng thời gian dài mất kết nối, không thể đòi hỏi cô ấy chấp nhận cậu ngay lập tức. Càng nôn nóng, cô ấy sẽ càng đẩy cậu ra xa hơn. Yêu thương chân thành, mưa lâu thấm đất.
Thấy Minh có vẽ thẩn thờ với những gì mình nói, Bình cười nhẹ:
– Đúng là không phải ai học giỏi thì cũng có thể yêu giỏi. So với thi đậu nội trú thì chuyện này khó hơn nhiều đúng không?
Minh cười trừ với câu hỏi của đàn anh.
– Cậu có muốn đăng ký trị liệu không?
Minh ngớ người trước câu hỏi của Bình. Bình đưa tay lên nhìn đồng hồ.
– Đến giờ tôi hẹn với khách hàng tiếp theo rồi, nếu cậu muốn thì ra bên ngoài đăng ký hoặc đến sau giờ làm việc.
Minh chậm rãi đứng lên, ánh mắt nhìn anh như muốn níu kéo xin thêm một ít thông tin, Bình đứng lên vỗ vai động viên đàn em. Biết mình không thể hỏi thêm được gì, Minh cám ơn rồi chào tạm biệt đàn anh.

---
Tối muộn Minh ngồi trên bàn với cuốn sách chuyên ngành dày cộm, đọc được vài trang thấy có chút khô cổ, bước vào phía bếp để lấy ly nước, lời nói lúc chiều của Bình lại lảng vãng bên tai “Minh nè, những gì cậu nhìn thấy chỉ là một phần bề nổi. Đừng vội nhìn nhận mọi việc theo suy nghĩ chủ quan cá nhân. Ai cũng có xu hướng tự coi mình là nạn nhân trong câu chuyện của chính mình”.
Trầm tư một chút, Minh lại nhớ về chuyện trước đây.
Sau hơn hai tuần nghỉ Tết dài đằng đẵng, My trở lại thành phố. Cô giữ bí mật, cả ngày hôm đó không nhắn cho Minh một câu nào vì định tạo bất ngờ cho anh. Cô đâu biết rằng với Minh, khoảng thời gian cô về quê là những ngày chán chường nhất năm. Anh vùi đầu vào bài vở, tối đến lại đi làm thêm, nhưng đêm nào cũng như một thói quen vô thức, anh lại chạy xe qua nhà cô một vòng, ngước nhìn ô cửa sổ rồi mới chịu về.
Tối hôm đó, từ xa nhìn thấy chiếc xe ô tô đậu trước cửa, Minh khẽ khựng lại, tim đập nhanh hơn một nhịp vì đoán là cô đã lên. Anh định bước lại gần, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến anh ngẩn người.
Phong bước xuống xe, mở cốp lấy vali cho My và Quỳnh. Quỳnh chào anh Phong rồi khệ nệ mang đồ vào nhà trước. Bên ngoài chỉ còn lại hai người. Nhìn người đàn ông lạ mặt đứng sát bên cạnh My, ánh mắt Minh tối sầm lại. Nhất là khi thấy anh ta đưa tay xoa đầu cô một cách đầy cưng chiều, còn My thì ngước lên cười dịu dàng, lồng ngực Minh khó chịu, một cảm giác bất an xâm chiếm.

– Vào nhà nhớ gọi cho ba mẹ liền nghe chưa. – Phong dặn dò.

– Dạ em biết rồi, Anh hai chạy xe cẩn thận nha.
Chiếc xe phóng đi, để lại một làn khói mỏng trong đêm. My đứng nhìn theo bóng xe một chút rồi mới quay lưng định bước vào nhà. Nhưng vừa xoay người, một bàn tay to lớn đã nhanh chóng nắm lấy tay cô, kéo sát vào góc tường khuất ánh đèn. My giật mình định kêu lên, nhưng một bóng người cao lớn đã áp sát, vòng tay siết chặt lấy eo cô, kéo My dính sát vào lồng ngực vững chãi của mình.
My trợn tròn mắt vì hoảng hốt. Thế nhưng trong bóng tối, hơi ấm thân thuộc từ anh nhanh chóng ôm lấy cô, khiến mọi sự phòng bị trong lòng lập tức tan chảy, thay vào đó là trái tim đập liên hồi vì bối rối. Minh siết chặt eo My, kéo sát cơ thể cô vào lòng mình như sợ chỉ cần buông tay là cô sẽ biến mất.
Anh lưu luyến thả lỏng vòng tay ra một chút nhưng vẫn không buông cô ra, áp trán mình vào trán cô, nhịp thở của cả hai đều dồn dập trong không gian vắng lặng. Giọng anh trầm thấp, có chút khàn đi vì xúc động và hờn dỗi:

– Sao em trở lại thành phố mà không báo cho anh biết?

– Em…em định tạo bất ngờ cho anh, ai ngờ chưa kịp làm gì đã bị anh bắt dính rồi.
Minh nghe vậy cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Ánh mắt anh nhìn cô vừa ngập tràn yêu thương, nhưng cũng vừa thoảng chút bất an. Anh liếc nhìn ra đầu ngõ, nơi chiếc xe vừa đi khuất, cố làm ra vẻ tự nhiên hỏi nhỏ:

– Em lên…cùng với ai vậy?

– Anh hai đưa em với Quỳnh lên, ảnh vừa về lại Đà Lạt rồi.
Nghe đến từ "anh hai", Minh hơi sững người. Cảm giác ghen tuông, hụt hẫng nãy giờ bỗng chốc tan thành mây khói. Hóa ra người đàn ông xoa đầu cô vừa nãy lại là anh trai cô. Minh thoáng ngượng ngùng, vành tai đỏ ửng lên trong bóng tối. Dù trong lòng đang tự trách mình ghen tuông ngốc nghếch, anh vẫn cố giữ vẻ mặt tỉnh bơ.
Như nhận ra điều gì đó, My khẽ nghiêng đầu thắc mắc:

– Nhưng sao anh lại ở đây giờ này...?

Không để cô kịp hỏi thêm, anh cúi đầu, dịu dàng nâng niu ngậm lấy đôi môi cô. Nụ hôn đầu tiên đến đầy ngập ngừng. My tròn mắt ngỡ ngàng, toàn thân cứng đờ trong chốc lát. Nhịp đập rộn rã từ lồng ngực Minh lập tức cuốn lấy cô, làm tâm trí My trở nên mơ hồ. Mi mắt khẽ khép lại, hai tay cô vô thức bấu chặt lấy vạt áo anh, rụt rè đáp lại sự ngọt ngào ấy bằng bản năng của một cô gái.
Sự hợp tác nhỏ bé ấy như một chất xúc tác, làm tan chảy hoàn toàn chút ngại ngùng cuối cùng trong Minh. Giữa cái lạnh của đêm muộn, sự lóng ngóng, vụng dại của hai trái tim mới yêu quyện chặt vào nhau, thời gian như dừng lại giây phút đó.
Trở về với hiện tại, Minh thở dài một tiếng, đặt ly nước xuống mặt bàn bếp. Làn hơi lạnh từ ngụm nước vừa trôi qua cổ họng giúp anh bừng tỉnh khỏi những ký ức ngọt ngào.

0