Nếu Không Phải Là Em

Chương 17: Mời Tôi Đi Ăn

Đăng: 17/09/2026 09:19 2,755 từ 8 lượt đọc

Vẫn chưa đến giờ tan tầm, Minh đã đỗ xe ngay trước cổng công ty My. Anh thong thả tựa lưng vào thành xe, ánh mắt chăm chú dõi theo dòng người đang đổ ra từ sảnh.
Cùng lúc đó tại văn phòng, Khang nhanh tay dọn dẹp bàn làm việc, khoác chiếc balo lên vai rồi quay sang My:
– Để em đưa chị về nhé?
My vừa thu xếp túi xách vừa mỉm cười từ chối:
– Cảm ơn em nha, chiều nay chị có hẹn rồi.
Linh ngồi bàn kế bên nghe thấy thế liền nói theo chọc ghẹo:
– Hôm nay My nhà mình biết hẹn hò nữa, khai thiệt đi, bạn trai có phải không?
– Đâu có, bạn bình thường thôi hà – My cười trừ, má hơi ửng hồng.
Thấy My đứng dậy bước đi có chút cà nhắc, Linh chủ động đến đỡ lấy tay cô dìu ra ngoài. Hai người còn chưa kịp bước ra tới cổng, Minh từ xa đã sải bước nhanh tới. Anh khẽ gật đầu chào Linh thay cho lời cảm ơn, rồi tự nhiên đỡ lấy My từ tay cô ấy. Hành động dứt khoát nhưng đầy dịu dàng của người đàn ông cao ráo, lịch lãm trong bộ trang phục sơ vin chỉnh tề, dắt tay My hướng về phía chiếc xe đậu phía xa khiến Linh và mấy đồng nghiệp xung quanh không khỏi ngạc nhiên.
My dừng chân lại, cảm giác tiếp xúc bất ngờ từ bàn tay to lớn, ấm áp của Minh truyền đến khiến cô rùng mình nhẹ. Theo bản năng, cô giật mạnh tay về, lùi lại một bước để tạo khoảng cách, dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn Minh.
– Anh…tôi tự đi được.
Sự dè chừng hiện rõ trong đôi mắt cô. Đối với My lúc này, mỗi hành động quan tâm của Minh đều khiến cô phải đặt dấu hỏi. Anh ấy đang làm gì? Tại sao lại đột ngột quan tâm cô sau ngần ấy năm? Cô không muốn bản thân lại một lần nữa rung động, lại một lần nữa đặt niềm tin vào người đàn ông này để rồi nhận lấy tổn thương. Sự tự trọng và nỗi sợ quá khứ khiến cô không thể thản nhiên chấp nhận sự quan tâm của anh.
Thấy My lùi lại đầy cảnh giác và cất lời từ chối, Minh không vội vàng tiến tới để tránh làm cô khó chịu. Anh dừng lại đúng khoảng cách an toàn, ánh mắt dịu xuống, kiên nhẫn.
Anh nhìn xuống cổ chân đang đau của cô, rồi ngước lên nhìn thẳng vào mắt My, hạ thấp giọng chỉ đủ cho hai người nghe:
– Em muốn để chân đau nặng thêm hay sao mà tự đi?
Minh chỉ đưa tay lên và nói giọng nhẹ nhàng:
– Vậy em tự bám vào đi, tôi không kéo em nửa.
My nhìn cánh tay đang mở ra trước mặt mình cộng thêm cơn đau nhói ở cổ chân, biết mình không còn lựa chọn nào tốt hơn. Cô mím chặt môi, ngập ngừng một hồi rồi chậm rãi bám lên cánh tay của anh, mượn lực bước từng bước khập khiễng về phía chiếc xe.
Từ đằng xa, Khang lặng lẽ chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó, trong lòng có một chút khó chịu.
Sau khi chu đáo mở cửa cho My yên vị trong xe, Minh chưa vội bước vào ghế lái ngay. Anh đứng tựa cửa, mắt khẽ liếc qua góc sân. Ngay khi thấy Khang vừa dắt xe ra, Minh liền chủ động bước đến. Với gương mặt niềm nở đầy lịch thiệp, anh chủ động chìa tay bắt tay Khang và nói:
– Cảm ơn cậu trưa nay đã chở cô ấy giúp tôi nhé.
Khang nhìn bàn tay đang siết nhẹ của Minh, ánh mắt không chút né tránh, đáp lời:
– Tôi với My làm chung mỗi ngày, đưa đón nhau cũng là chuyện bình thường thôi mà.
Minh không nói gì, dùng ánh mắt thâm trầm nhìn Khang một lượt từ đầu đến chân, rồi quay người bước nhanh vào xe.
---
Thấy Minh vừa đóng cửa xe và ngồi vào ghế lái, My không nén nổi tò mò, lên tiếng hỏi:
– Hai người quen nhau à?
Minh chỉ khẽ lắc đầu. Không gian trong xe bỗng chốc chìm vào một khoảng lặng im ắng. ánh mắt vô thức dời từ vết thương còn băng bó trên cổ My rồi hạ dần xuống cổ chân cô. Ánh mắt anh dịu đi vài phần, giọng nói trầm thấp vang lên, mang theo chút quan tâm vụng về không thể che giấu:
– Vết thương của em... còn đau nhiều không?
Bất ngờ trước sự chuyển hướng đột ngột này, My hơi co chân lại một chút, đáp khẽ:
– Không đau lắm.
Minh không nói gì thêm, nhưng chân mày anh chợt nhíu chặt lại khi nhìn vào đôi giày búp bê đang ôm siết lấy bàn chân vốn đã sưng và thâm tím của cô. Anh xoay người ra băng ghế sau, lấy một chiếc túi giấy rồi đặt thẳng vào lòng My.
Bên trong là một đôi dép kẹp xốp màu hồng mềm mại.
– Thay ra đi. Chân đau đến mức đi đứng cà nhắc mà còn ráng mang giày, em không biết tự chăm sóc bản thân mình à?
Minh vừa cằn nhằn vừa ra lệnh, giọng điệu không chút khách sáo.
My nhìn đôi dép màu hồng có phần "lệch tông" hoàn toàn với bộ đồ đang mặc trên người, nhăn mặt phân bua:
– Nhưng đi làm thì sao mang dép kẹp được?
– Chân sưng vù lên như thế kia rồi.
Minh dứt khoát ngắt lời, chẳng cho cô cơ hội phản kháng, Minh định cúi xuống thay giày cho My nhưng cô vội rụt chân lại.
– Tôi tự làm được.
Biết mình cãi không lại anh, My đành tháo đôi giày chật chội ra. Ngay khi xỏ chân vào đôi dép xốp mềm mại, cảm giác êm ái xoa dịu ngay cơn đau nhức, khiến My không tự chủ được mà khẽ thở phào một tiếng dễ chịu.
Nghĩ đến chuyện hôm trước, cô ngập ngừng, thanh âm nhỏ lại:
– Chuyện ở chợ… cảm ơn anh.
Nghe vậy, khóe môi Minh khẽ cong lên thành một nụ cười dịu dàng. Ánh mắt anh vẫn nhìn thẳng về lộ trình phía trước, thản nhiên buông một câu cợt nhả:
– Không cần cảm ơn suông đâu. Lát nữa vào nhà hàng, tôi sẽ chọn những món đắt nhất, em chuẩn bị sẵn tiền đi là vừa.
Vừa mới cảm động chưa đầy ba giây, cô liếc xéo người đàn ông bên cạnh một cái sắc lẹm, thầm rút lại sự biết ơn vừa rồi.
Đến đoạn dừng đèn đỏ, Minh nhịp nhịp ngón tay lên vô lăng, tỏ vẻ tình cờ hỏi:
– Bé Đào học trường nào?
My hơi khựng lại, tròn mắt ngạc nhiên vì tự dưng anh lại nhắc đến con gái mình. Sự cảnh giác của một người mẹ lập tức dựng lên, cô quay sang nhìn anh đầy dò xét:
– Hỏi để làm gì?
Minh nhướng mày, quay đầu nhìn thẳng vào cô, giọng điệu tỉnh bơ như chuyện hiển nhiên:
– Thì đến đón con bé rồi cùng đi ăn luôn. Mất công lát nữa đang ăn nửa chừng, em lại kiếm cớ đòi về sớm để lo cho con. Tôi không muốn bữa ăn của mình bị gián đoạn.
Thấy lý do của anh nghe cũng có vẻ hợp lý và biết nghĩ cho mình, My không nghi ngờ nữa. Cô đọc địa chỉ trường mầm non của con và bấm điện thoại gọi cho anh hai để báo mình sẽ tự đi đón bé Đào.
Đến trước cổng trường, Minh dừng xe vào bên lề. Nhìn xuống bàn chân còn sưng tấy của My, anh lên tiếng ngăn lại khi thấy cô định mở cửa:
– Em gọi báo cho cô giáo đi, để tôi vào đón con bé cho.
My lắc đầu, định bước xuống xe:
– Không được đâu, con bé sẽ không chịu đi cùng người lạ.
Thấy sự bướng bỉnh của cô, Minh khẽ thở dài nhưng ánh mắt lại tràn ngập sự dung túng. Anh nhanh chóng bước xuống, vòng qua mở cửa xe rồi cẩn thận đỡ lấy tay My, dìu cô từng bước đi vào trong khuôn viên trường.
Vừa thấy bóng dáng quen thuộc, bé Đào đã lí lắc reo lên, chạy ùa đến ôm chầm lấy chân mẹ:
– Má My!
Nhưng ngay sau đó, ánh mắt tròn xoe của cô bé hướng sang người đàn ông cao lớn bên cạnh. Chẳng chút sợ hãi như My lo lắng, hai má phúng phính của bé Đào ửng hồng, lễ phép cúi đầu:
– Con chào chú bác sĩ!
Minh mỉm cười rạng rỡ, đưa tay xoa nhẹ đầu cô bé:
– Chú Minh chào bé Đào!
Thấy con gái cứ quấn quýt, My quên mất chân đau, định gượng cúi xuống bế con lên. Nhưng Minh đã nhanh hơn một bước. Anh giữ bả vai cô lại, rồi dứt khoát quỳ một chân xuống cho bằng với chiều cao của bé Đào. Ánh mắt anh lúc này dịu dàng, giọng nói ấm áp như dỗ dành:
– Chân má My đang bị đau, để chú Minh ẵm con ra xe có được không?
Bé Đào hơi khựng lại, đôi mắt ngây thơ chớp chớp nhìn anh, rồi lại ngước lên nhìn My như để xin phép. Thấy My khẽ gật đầu ra hiệu, cô bé mới vui vẻ dang hai tay ra, ngoan ngoãn để Minh bế bổng lên không trung.
Minh một tay ôm gọn bé Đào vào lòng, tay còn lại đưa ra để My bám vào, giúp cô giảm bớt trọng lượng lên bàn chân đau. Ba người cùng nhau chậm rãi bước ra xe. Dưới ánh nắng hoàng hôn ấm áp của buổi chiều tà, bóng của họ đổ dài trên sân trường, hài hòa và bình yên, trông hệt như một bức tranh gia đình hạnh phúc.
---
Họ ghé vào một quán ăn gia đình nằm nép mình bên trong một con hẻm nhỏ, tách biệt hẳn với sự ồn ào và khói bụi của bên ngoài. Không gian nơi đây rộng rãi, ngập tràn ánh sáng tự nhiên và gió trời, cực kỳ lý tưởng cho những gia đình có trẻ nhỏ. Sau khi ổn định chỗ ngồi, Minh kéo bảng thực đơn lại gần phía hai mẹ con, nhường phần chọn món cho họ.
Bé Đào được ưu tiên ngồi vào chiếc ghế chính giữa, nghiễm nhiên trở thành tâm điểm chú ý của cả hai. Bữa ăn diễn ra trong bầu không khí khá yên ắng. Phần lớn là vì sự dè chừng của My và nét trầm mặc vốn có của Minh, thế nhưng sự rộn ràng, líu lo của bé Đào đã nhanh chóng khỏa lấp tất cả.
Suốt buổi ăn, Minh gần như quên mất phần mình. Anh cẩn thận dùng kéo cắt nhỏ thức ăn cho con bé, tỉ mỉ gạt bỏ từng cọng xương cá hay lớp vỏ tôm cứng. Không chỉ chu đáo trong hành động, anh còn cực kỳ kiên nhẫn lắng nghe và nghiêm túc trả lời từng câu hỏi ngây ngô, không đầu không đuôi của cô nhóc. Nhìn vẻ mặt nghiêm nghị hằng ngày của "ông chú bác sĩ" giờ đây lại dịu dàng đến tan chảy trước con gái mình, My thoáng chút dao động.
Ăn được một lúc, My khẽ chống tay vào vịn ghế, đứng dậy. Thấy cô nhấp nhổm bước đi một cách khó khăn, Minh liền đặt đũa xuống, nhíu mày nói theo:
– Em đi đâu đấy? Để tôi dẫn đi.
My nghe vậy thì phì cười. Sự căng thẳng nãy giờ bỗng chốc bay biến đi ít nhiều. Cô quay đầu, trêu chọc:
– Nhà vệ sinh nữ, anh có muốn đi chung không?
Nhìn thấy nụ cười hiếm hoi của cô, Minh hơi ngại ngùng. Anh khẽ tằng hắng một tiếng để che giấu sự bối rối rồi ngồi im tại chỗ, không buồn đôi co thêm nữa.
Đến khi My chỉnh sửa trang phục xong bước ra ngoài sảnh, cô ngơ ngác nhìn lại bàn ăn thì thấy trống trơn, chẳng còn bóng dáng của hai người họ đâu cả. Đang lúc nhìn quanh dáo dác tìm kiếm, bạn nhân viên phục vụ gần đó đã tinh ý bước đến, mỉm cười thân thiện bảo:
– Dạ chị ơi, chồng chị vừa mới dẫn con gái ra khu vui chơi ngoài sân rồi ạ.
Hai từ "chồng chị" và "con gái" thốt ra từ miệng bạn phục vụ khiến My bỗng chốc sững sờ. Một luồng hơi nóng đột ngột bốc lên tận mang tai. Cô ngượng ngùng, bối rối gật đầu cảm ơn rồi vội vã bước nhanh ra phía cửa kính.
Đứng từ xa nhìn ra khoảng sân rộng, My đưa mắt tìm kiếm rồi chợt dừng lại ở khu nhà banh cầu trượt. Giữa đám nhóc tỳ đang chạy nhảy nghịch ngợm, bóng dáng cao lớn, chỉn chu của Minh trông có phần lạc lõng nhưng lại vô cùng nổi bật. Anh đứng tựa người vào thành vịn, đôi mắt không rời khỏi bé Đào nửa bước, chốc chốc lại đưa tay ra đỡ lấy con bé khi nó vừa trượt từ trên cao xuống. Tiếng cười giòn tan của bé Đào hòa cùng nụ cười cưng chiều trên gương mặt Minh tạo nên một khung cảnh ấm áp vô ngần.
Nhìn vào sự hạnh phúc ấy, lồng ngực My chợt thắt lại. Một cơn đau nhói từ quá khứ dội về khiến khóe mắt cô cay xè. Cô đưa bàn tay run rẩy chạm nhẹ lên bụng mình. Nếu như ngày đó không có tại nạn đó xảy ra, nếu như đứa con tội nghiệp của họ vẫn còn, thì có lẽ bây giờ con của hai người đã lớn hơn bé Đào nhiều rồi. Đứa trẻ ấy cũng sẽ được nhận sự yêu thương, chiều chuộng và vòng tay vững chãi này từ ba nó.
Đứng khuất sau cánh cửa, My nghẹn ngào nhìn người đàn ông mình từng yêu sâu sắc, nước mắt lặng lẽ rơi dài trên má…
Trên đường về, không khí trong xe ngập tràn tiếng hò hát líu lo của bé Đào. Dù đã chơi suốt cả buổi chiều nhưng con bé vẫn tràn đầy năng lượng, vừa nhún nhảy trong lòng My vừa ríu rít không thôi.
Nhìn con gái ngoan ngoãn, My chợt nhớ ra một chuyện. Cô quay sang nhìn Minh, khẽ nhíu mày hỏi:
– Sao lúc nãy anh lại tranh trả tiền vậy? Đã bảo là hôm nay tôi mời để cảm ơn anh mà.
Minh vừa tập trung lái xe, vừa khẽ nhếch môi, thong thả buông một câu:
– Tôi thấy bữa này cũng không đắt lắm. Để dành cơ hội cho em mời bữa khác đắt hơn.
Câu trả lời của anh làm My nghẹn lời, lại được một phen tức đến dở khóc dở cười. Biết mình vừa chọc ghẹo thành công, Minh đưa một tay lên che miệng, ho nhẹ một tiếng để giấu đi nụ cười gian xảo.
Chiếc xe vừa dừng lại trước cửa nhà My, bé Đào đã nhanh nhảu chào tạm biết chú Minh rồi tung tăng chạy nhanh vào bên trong.
My tháo dây an toàn, đang định mở cửa xe bước xuống thì Minh đã chìa ra một chiếc túi giấy nhỏ thiết kế khá trang nhã. Anh không nhìn thẳng vào cô, mắt dán vào vô lăng, thong thả buông một câu bằng giọng điệu hết sức dửng dưng:
– Tôi mới được tặng tuýp kem liền sẹo với mấy chai dầu xoa bóp giảm đau mà không dùng tới. Em cầm lấy, xem có cần thì dùng.
Rõ ràng là quan tâm lo lắng cho cô, muốn cô không bị sẹo, vậy mà cái miệng đáng ghét kia cứ phải làm ra vẻ thờ ơ, "tiện tay" như thế đấy. My nhìn chiếc túi, khẽ thở dài rồi đón lấy:
– Cảm ơn anh.
Nhìn bóng lưng My đi cà nhắc bước vào nhà, Minh dõi theo cô cho đến khi cánh cửa khép lại. Lúc này, anh mới dám nhìn vào khoảng trống ở ghế sau, nơi dường như vẫn còn vương chút mùi hương quen thuộc của cô.

0