Chương 24: Là Em Có Đúng Không?
Nếu Không Phải Là Em
Mục lục
24 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 24/24 chương
Buổi chiều không nắng
tại một quán cà phê yên tĩnh ở gần trung tâm.
My ngồi bên bàn gần lối
ra vào, chăm chú lật xem lại bản kế hoạch để chuẩn bị trao đổi với khách hàng
về địa điểm tổ chức sự kiện vào tháng sau. Ở góc bàn phía trong, Lâm vừa đứng
dậy bắt tay chào tạm biệt mấy người bạn của mình. Bước ra về, anh vô tình lướt
mắt qua và nhận ra bóng dáng quen thuộc của My.
Lâm khựng lại một nhịp,
rồi mỉm cười bước lại gần:
– Chào em. Anh ngồi đây một
chút được không?
My ngẩng đầu lên, hơi
bất ngờ nhưng liền kéo sấp tài liệu gọn lại, nở nụ cười lịch sự:
– Được chứ, anh Lâm ngồi
đi. Anh dùng gì để em gọi?
– À thôi khỏi, anh mới
uống bên kia rồi.
Lâm vừa kéo ghế ngồi
xuống, My đã tinh ý ngửi thấy mùi cồn nhàn nhạt còn vương lại từ trận nhậu tối
qua. Đôi lông mày cô khẽ nhướng lên, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên nhìn Lâm.
Nhận ra biểu cảm của My, Lâm dở khóc dở cười, đưa tay gãi gãi đầu đầy bất lực.
– Em đừng nhìn anh bằng
ánh mắt đó. Anh ra nông nỗi này… tất cả là tại thằng Minh hết đấy!
My nghiêng đầu, gương
mặt hiện rõ sự ngơ ngác, chưa kịp hiểu ý Lâm là gì. Lâm liền tựa lưng vào ghế,
bắt đầu buông tiếng thở dài thườn thượt, giọng điệu đầy oán trách:
– Cả tuần nay ngày nào
nó cũng lôi anh đi nhậu từ chập tối đến nửa đêm. Nó thì trâu rồi, uống tới
khuya, bảy giờ sáng họp giao ban tỉnh táo. Còn anh sáng nào cũng còn mùi rượu,
anh là bác sĩ đó My, sao mà anh khám cho bệnh nhân được?
Nghe Lâm nhắc đến Minh,
Cô bối rối cụp mắt xuống, ngón tay vô thức miết nhẹ lên sấp hồ sơ, không biết
nên tiếp lời thế nào.
Lâm nhìn sơ qua biểu cảm
của cô, rồi nghiêng người tới trước một chút:
– Dạo này em có hay bị
hắt xì hơi không? Khi mà mỗi đêm, em luôn là chủ đề duy nhất trong câu chuyện
của bọn anh.
My ngước lên, đôi mắt
tròn xoe vẫn chưa bắt kịp nhịp câu chuyện:
– Sao lại là em?
– Từ cái ngày nó trở về
đây, lúc say hay tỉnh, nó chỉ nhắc đúng một mình em thôi.
Lâm đột ngột thu lại vẻ
cợt nhả, ánh mắt anh nhìn My bỗng trở nên nghiêm túc và có chút thăm dò:
– My nè, anh không hiểu
vì sao năm xưa em lại tự dưng biến mất, cắt đứt hết liên lạc, dứt khoác bước ra
khỏi cuộc đời thằng Minh. Đó là lần duy nhất anh thấy Minh nó rơi vào hoảng loạn
như vậy. Nó đến nhà, đến trường đại học để tìm em…
Cả người My bỗng chốc
cứng đờ, hai tai cô như ù đi trước những lời Lâm vừa nói. Năm xưa là cô bỏ đi
sao? Không phải! Lúc đó cô bị tai nạn, điện thoại và mọi thứ đều mất sạch, đến
cả đứa con của anh và cô cũng mất, tại sao Lâm và cả anh đều nghĩ là cô bỏ đi.
Thấy My im lặng, gương
mặt tái nhợt đi, Lâm thở dài, giọng trầm xuống đầy xót xa:
– Có ai đời như nó
không? Đi tu nghiệp bên Mỹ nhưng vẫn bỏ tiền để thuê lại căn hộ cũ ở đây. Em
biết vì sao không? Thằng điên đó giữ lại cái nhà trống suốt bao nhiêu năm chỉ
vì mong một ngày em sẽ tìm đến.
"Cạch."
Cây bút trên tay My rơi
xuống mặt bàn kính. Nước mắt cô đã chực trào. My vội cúi đầu, cố bấu chặt hai
tay vào nhau để ngăn bản thân không bật khóc thành tiếng trước mặt Lâm. Tim cô
đau nhói như có ai bóp nghẹt. Năm năm… căn hộ cũ đó vẫn còn sao?
Lâm thấy mắt cô đỏ hoe
thì biết mình đã nói trúng tim đen, anh đứng dậy, nửa đùa nửa thật luyên thuyên
để giảm bớt bầu không khí nặng nề:
– Coi như em làm phước
giúp anh đi My, có cách nào để nó đừng lôi anh đi nhậu nửa, anh sắp bị đuổi
việc tới nơi rồi.
Đúng lúc đó, một người
đàn ông cầm theo cặp tài liệu bước vào quán, đảo mắt tìm kiếm rồi đi về phía
bàn của My. Nhận ra khách hàng của cô đã đến, Lâm liền biết ý, anh lịch sự gật
đầu:
– Khách của em đến rồi,
anh không làm phiền em làm việc nữa. Anh về trước đây.
Lâm quay lưng bước đi,
My cố lau nhanh giọt nước mắt rồi tiếp chuyện với vị khách kia.
Sau khi chào tạm biệt
khách hàng, My chậm rãi dắt xe ra về. Tâm trạng ngổn ngang khiến cô không muốn
về nhà ngay, định bụng chạy dạo một vòng bờ kè để hít thở chút khí trời. Buổi
chiều hôm nay trời không quá nắng, những tầng mây xám nhạt lững lờ trôi, gió
thổi vào mát rượi, rất thích hợp để một người mang đầy tâm sự như cô thả hồn
theo gió.
Bất chấp tiếng còi xe ồn
ào giữa thành phố, trong đầu My cứ văng vẳng mãi câu nói lúc trưa của Lâm “Thằng
điên đó giữ lại cái nhà trống suốt bao nhiêu năm chỉ vì mong một ngày em sẽ tìm
đến”
Câu nói ấy như một thứ bùa
chú vô thức dẫn lối cho bàn tay cô vặn tay ga. Đến khi My nhận ra, cô đã đứng
trước căn hộ của Minh từ bao giờ.
Đứng trước cánh cửa quen
thuộc, My thẫn thờ, tự hỏi không biết tại sao mình lại chạy đến đây. Cô cắn
môi, định bụng quay rời đi, nhưng đôi chân như bị đổ chì, không tài nào nhúc
nhích nổi. Sau một hồi lưỡng lự, bàn tay cô mò mẫm vào sâu trong túi xách, lấy
ra một chùm chìa khóa cũ gắn chiếc móc khóa hình gấu nâu.
My nhìn chùm chìa khóa,
run run tay tra chìa vào ổ.
"Tách."
Tiếng chốt cửa vang lên,
cánh cửa nhẹ nhàng được mở ra. My hít một hơi thật sâu, nén lại nhịp tim đang
đập liên hồi rồi chậm rãi bước vào bên trong. Như một thói quen đã ăn sâu vào
máu, cô nhẹ nhàng cởi giày đặt lên kệ, lấy đôi dép mang trong nhà xỏ vào chân,
lướt mắt nhìn quanh một lượt rồi tiến về phía chiếc ghế sofa.
Mọi thứ ở đây...vẫn vẹn
nguyên như cũ. Vẫn là cách bày trí đơn giản ấy, và đặc biệt là mùi nến thơm
thoang thoảng hương gỗ, mùi hương mà cô thích nhất, đang dịu dàng bao bọc lấy
không gian. Năm năm đằng đẵng trôi qua, vạn vật ngoài kia thay đổi, vậy mà tất
cả đồ đạc trong căn phòng này vẫn yên vị ở vị trí của nó, sạch sẽ và ngăn nắp.
My ngồi xuống sofa, vòng
tay ôm chặt lấy chiếc gối tựa lưng vào lòng, vùi mặt vào đó để hít hà mùi hương
quen thuộc còn vương lại.
Cô đứng dậy, chầm chậm
bước đến chiếc bàn đọc sách quen thuộc ở góc phòng. Trong ánh nắng của buổi
chiều từ ô cửa sổ, cô như hình dung ra được dáng vẻ của Minh đang ngồi đó, sống
mũi cao thanh tú và cặp kính cận khẽ trễ xuống khi anh chăm chú lật từng trang
sách.
My kéo ghế ngồi xuống,
ngón tay lướt nhẹ trên mặt bàn gỗ. Nơi đó, vẫn còn một cuốn sách chuyên ngành
đang đọc dở, thanh bookmark cũ vẫn kẹp ngay ngắn ở trang sách đang đọc. Cô đưa
tay lật nhẹ trang, đập vào mắt cô là những dòng chữ ghi chú bằng mực xanh quen
thuộc của anh. Nét mực còn rất mới, chứng tỏ dạo gần đây anh vẫn thường xuyên
ngồi ở nơi này.
Một giọt, rồi hai
giọt...
Nước mắt My cuối cùng
cũng không kìm nén được nữa, thi nhau rơi lã chã, làm nhòe đi một khoảng mực
trên trang sách anh đang đọc dở. My giật mình, lật đật dùng đầu ngón tay lau
vội vệt nước mắt trên mặt giấy vì sợ hư sách của anh. Càng lau, lồng ngực cô
càng thắt lại, những tiếng nấc nghẹn ngào từ lâu chôn giấu cứ thế vỡ òa ra
trong căn phòng vắng...
Hôm
nay lẽ ra Minh đã được về sớm, nhưng đám sinh viên thực tập đồng loạt nán anh
lại để hỏi bài. Hết đứa này đến đứa khác thắc mắc, Minh cũng không thể bỏ mặc
đám đàn em này, thành ra buổi hướng dẫn bất đắc dĩ kéo dài tới hơn hai tiếng
đồng hồ.
Khi
Minh mở cửa bước vào căn hộ cũ, cả cơ thể anh đã mệt nhoài sau một ngày dài
kiệt sức ở bệnh viện. Như một cỗ máy đã lập trình sẵn, anh cởi đôi giày đặt lên
kệ, lấy đôi dép hơi lệch trên kệ rồi lảo đảo bước lại gần sofa rồi thả người
ngã ngồi ra sau để thư giãn. Minh đưa tay sang bên cạnh định vớ lấy chiếc gối tựa
lưng, nhưng lòng bàn tay chỉ chạm vào khoảng trống.
Minh
khựng lại, ngồi bật dậy.
Trước
mắt anh, hai chiếc gối tựa đang nằm chồng lên nhau ở góc sofa. Chân mày Minh
khẽ nhíu lại. Như một thói quen mỗi lần đứng dậy anh đều đặt hai chiếc gối song
song hai bên một cách hoàn hảo.
Ánh
mắt anh lập tức dời xuống sàn nhà. Nhớ lại đôi dép đi trong nhà của anh trên kệ
lúc nãy cũng bị lệch vài phân. Lồng ngực Minh đập nhanh hơn. Một sự nghi ngờ mơ
hồ nhưng mãnh liệt dâng lên.
Anh
bật dậy, bước nhanh lại chiếc kệ gỗ trưng bày ở góc phòng. Ngón tay anh run lên
khi nhìn thấy mô hình căn nhà bằng que kem đã bị dịch chuyển khỏi vị trí cũ.
Minh
như phát điên, anh nhìn xung quanh căn nhà như tìm kím gì đó. Anh loạng choạng
chống tay lên bàn đọc sách, nhìn qua cuốn sách vừa đọc lúc sáng sớm, thanh
bookmark không còn nằm ngay ngắn ở phía trong gáy sách. Anh run rẩy lật trang
sách ra...
Một
vệt nước nhỏ làm nhòe đi dòng chữ ghi chú bằng mực xanh của anh. Mặt giấy vẫn
còn hơi ẩm và nhăn rúm lại.
Một
luồng điện chạy dọc sống lưng, Minh lờ mờ đoán ra điều gì đó khiến cả lồng ngực
anh thắt chặt lại. Không kịp nghĩ ngợi thêm một giây nào nữa, Minh quay ngoắt
người, lao vội ra cửa như một mũi tên.
--
Trời
sập tối hẳn, sau khi cùng gia đình ăn xong cơm tối, My bước ra thềm nhà. Cả
ngày hôm nay trời không một chút nắng, mây giông cứ vần vũ xám xịt trên cao,
những luồng gió bắt đầu rít qua khe cửa, mang theo cái hơi lạnh buốt của một
cơn mưa giông lớn sắp sửa trút xuống thành phố. Rùng mình vì cái lạnh đột ngột,
My quay vào nhà khoác vội thêm chiếc áo cardigan mỏng rồi mới dạo bước ra đầu
ngõ để đổ rác.
Vừa
bỏ túi rác vào thùng, My vô thức nheo mắt nhìn về phía bụi cây ở góc đường đằng
xa. Nơi đó đang đỗ một chiếc ô tô màu đen, chiếc xe nhìn hơi quen mắt nhưng vì
khoảng cách khá xa và ánh đèn đường tù mù, cô mãi vẫn không nhớ nổi mình đã gặp
nó ở đâu. My lưỡng lự định bước lại gần thêm vài bước để xem có phải người quen
không, thì bất thình lình, một lực cánh tay to lớn từ bóng tối lao ra, dứt
khoát kéo mạnh cô vào con hẻm vắng bên cạnh.
Chưa
kịp để My hét lên vì hoảng hốt, một vòng ngực rộng lớn, vững chãi đã áp sát
tới, ôm chầm lấy toàn bộ cơ thể cô.
My
hoảng sợ dùng hai tay ra sức đẩy đối phương ra, nhưng chút sức lực nhỏ bé của
cô chẳng thấm tháp gì so với bờ vai rộng lớn kia. Cái ôm ấy siết cứng, mạnh mẽ
và điên cuồng đến mức như muốn gói gọn, dồn hết cô vào lòng để bù đắp cho những
năm trời thương nhớ. Giữa sự hoảng loạn, một mùi hương quen thuộc xộc thẳng vào
cánh mũi cô.
–
Là em…là em có đúng không?
Giọng
Minh khàn đặc, vỡ vụn ra giữa không gian tĩnh mịch. Bờ vai rộng lớn của người
đàn ông ấy lúc này lại khẽ run lên bần bật theo từng tiếng nấc nghẹn ngào.
Nhận
ra anh, dòng nước mắt nén chịu bấy lâu của My cũng lập tức vỡ òa, trào ra tuôn
dài trên má. Sự lạnh nhạt giả tạo trong cô hoàn toàn sụp đổ. Cô đứng yên, buông
thõng hai tay, không còn chút sức lực nào để phản kháng nữa.
–
Em xem tôi là gì?… Lúc thích thì tìm đến… Không thích thì bỏ đi… Tôi sắp không
chịu nổi nữa…
Minh
nói trong tiếng nấc nghẹn, từng chữ thốt ra như rút hết tâm can của chính mình.
Anh nới lỏng cái ôm một chút, hơi thở dồn dập cầu xin:
–
Em đừng đẩy anh ra nữa, có được không?
Trái
tim My thắt lại đau đớn trước sự yếu đuối của anh. Nổi nhớ kìm nén bao lâu nay
trỗi dậy, cô từ từ đưa hai tay lên, vòng qua tấm lưng rộng lớn của Minh, ôm
chầm lấy anh. Cảm nhận được sự đáp lại của cô, Minh như người chết đuối vớ được
chiếc phao lớn, càng siết vòng tay chặt hơn, như thể chỉ cần anh lỏng tay một
giây thôi là cô sẽ lại tan biến vào hư vô.
"Rúuuu... vút!"
Đúng
lúc hai trái tim đang hòa cùng một nhịp, tiếng rú ga chói tai của một chiếc xe
moto từ đầu hẻm đột ngột vang lên. Chiếc xe lao thẳng vào con đường nhỏ, ánh
đèn pha từ đèn xe quét một đường bạo liệt, chói rọi thẳng vào mắt My.
Một
luồng ánh sáng trắng xóa, nhức nhối bao trùm lấy thị giác.
Kéttt... Rầm!
Đầu
óc My nổ tung. Toàn bộ cơ thể cô run lên bần bật, một nỗi sợ hãi tột cùng lấp
đầy đại não. Đoạn ký ức kinh hoàng ấy lại kéo về rõ mồn một như một thước phim,
cũng là ánh đèn xe pha chiếu thẳng vào mắt làm cô không thấy gì, một tiếng va
chạm kinh hoàng xé rách màn đêm, và sau đó... chỉ còn vang vẳng bên tai tiếng
còi xe cứu thương, tiếng dao kéo kim loại va vào nhau lạnh ngắt trong phòng
phẫu thuật…
Nỗi
đau đớn và sự ám ảnh ấy như một bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy trái tim My. Cô
nhận ra mình không thể quên được, bản thân cô không cách nào tha thứ…Trong cơn
hoảng loạn tột cùng, My dùng hết sức mình, điên cuồng đẩy mạnh Minh ra.
Trước
ánh nhìn ngơ ngác của anh, cô quay lưng bỏ chạy thật nhanh, không một lần dám
ngoảnh đầu nhìn lại. Cô chạy trốn anh, chạy trốn ánh đèn xe, và chạy trốn chính
thứ ký ức tàn nhẫn đó.
Chiếc
bóng nhỏ nhắn vừa mới nằm trọn, ấm áp trong vòng tay mình, vậy mà chỉ trong một
chớp mắt đã vụt tan như bong bóng xà phòng. Minh đứng trơ trọi giữa con đường
vắng như trời trồng, lặng người nhìn theo dáng cô hớt hải khuất dần sau cánh
cửa nhà.
Gió
đêm thổi qua, mang theo cái lạnh thấu xương. Anh đứng đó, hoàn toàn bất lực và
không hiểu nổi tại sao cô lại có phản ứng như vậy. Cô sợ gần anh đến thế sao?
Cô không còn yêu anh? Hay là… trong lòng cô đã thực sự có hình bóng khác rồi?
Là cha của con gái cô sao?
Sự
bất lực trộn lẫn với cơn ghen tuông và đau đớn khiến Minh mất đi lý trí. Anh
nghiến răng, tức giận đấm thật mạnh tay vào bức tường gạch lạnh ngắt bên cạnh.
Tiếng "bốp" vang lên khô khốc, khớp ngón tay rớm máu, nhưng
nỗi đau đó chẳng thấm tháp gì so với vết thương đang rỉ máu trong tim anh.
Đêm
đó, cơn mưa giông cuối cùng cũng trút xuống ào ạt.
Minh
ngồi im lìm trong xe, tắt hết đèn, cô độc giữa màn mưa trắng xóa. Anh ngửa đầu
ra sau ghế, đôi mắt thâm quầng qua làn kính cận cứ đăm đăm nhìn lên ô cửa sổ
kia, nơi ánh đèn vàng vẫn đang bật sáng.
Dưới
màn mưa tầm tã của thành phố, tại hai không gian cách nhau chỉ một con đường,
có hai con người ôm lấy nỗi đau, cùng nhau mất ngủ...
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.