Nếu Không Phải Là Em

Chương 12: Cô Ấy Đang Là Mẹ Đơn Thân?

Đăng: 16/09/2026 18:19 1,778 từ 11 lượt đọc

Hôm ấy, Khang chủ động mời cả phòng cùng đi ăn trưa. Từ ngày vào công ty thử việc ở vị trí designer đến giờ, anh vẫn chưa có dịp đi ăn chung với mọi người. Họ ghé vào một quán ăn gia đình quen thuộc gần công ty.
Minh cũng có hẹn với mấy đàn anh khóa trên tại đây. Vừa bước vào quán, anh đã lập tức nhận ra vóc dáng quen thuộc ấy. Là My. Cô đang ngồi cùng đồng nghiệp, cười nói vô tư. Từ lúc gặp lại đến nay, đây là lần đầu tiên Minh thấy cô cười thoải mái đến vậy – hoàn toàn khác với ánh mắt đề phòng, dè chừng khi nhìn thấy anh. Minh âm thầm chọn một bàn bên cạnh, lặng lẽ ngồi quay lưng lại để cô không phát hiện.

Một lúc sau, My đứng dậy đi vào nhà vệ sinh. Ánh mắt Khang dõi theo bóng lưng bước xa dần rồi mới quay sang hỏi chị Lan:
– Nhìn My nhỏ nhắn vậy mà tháo vát quá chị?
– Hồi đầu phỏng vấn chị còn không định nhận đâu – chị Lan vừa gắp thức ăn vừa nhớ lại.
– Lúc đó My còn ốm hơn bây giờ nữa, chị sợ cô ấy không làm nổi.
– Vậy sao chị lại thay đổi quyết định? – Khang tò mò.
– Lúc ra về, My mới thú thật là gia đình làm ăn thất bại, cô ấy rất cần công việc này. Suốt thời gian đầu, cô ấy làm việc không kể ngày đêm, đi sớm về trễ mà chẳng than vắn thở dài một lời. Sau này có con nhỏ, chị mới chuyển My sang làm mảng kế hoạch để hạn chế chạy sự kiện.
– Vậy... My có chồng con rồi hả chị? – Giọng Khang chùng xuống thấy rõ.
– Không, My đang làm mẹ đơn thân.
Linh ngồi nghe nãy giờ liền quay sang chọc Khang:
– Mà nè, sao tự nhiên hỏi nhiều về My vậy? Đừng nói là thích người ta rồi nhé?
– Nhưng My lớn hơn em tới ba tuổi đó – chị Lan tiếp lời.
Khang gãi đầu cười:
– Có sao đâu chị, với em tuổi tác đâu quan trọng.
– Nhưng hình như My có bạn trai rồi thì phải? – Linh nhún vai nghi vấn.
Chị Lan ngạc nhiên:
– Sao em biết? Chị làm chung bao lâu nay còn chưa từng nghe My tâm sự chuyện riêng tư bao giờ.
– Có lần công ty mình tổ chức Hội thảo du học, màn hình LED đang chiếu mấy hình ảnh về nước Mỹ, em thấy My đứng ngẩn người ra ngắm một lúc lâu. Cô ấy còn lầm bẩm cái gì mà “Giờ này bên đó có lạnh không… anh có trở về không?” Như vậy không phải nhớ người yêu thì là gì?
Phía sau bàn của họ, từng lời nói như đâm thẳng vào tim Minh. Đúng lúc đó, các đàn anh đi cùng vừa tới cửa. Minh đành đứng dậy ra đón họ, bỏ câu chuyện đang nghe dở.
Sau lưng anh, cuộc trò chuyện vẫn tiếp tục.
– Có khi nào đó là cha của con gái My không chị? – Linh hỏi tiếp.
Chị Lan lắc đầu:
– Không phải đâu. Đứa bé không phải con ruột của My. Mẹ bé là bạn thân nhất của cô ấy, mất trong đợt Covid nên My nhận nuôi con bé.
Nghe tới đây, ánh mắt Khang sáng lên:
– Nói như vậy em lại càng có lý do để theo đuổi My.
Linh quay đầu nhìn về phía nhà vệ sinh rồi ra hiệu:
– Kìa, My ra tới rồi, đừng nói nữa nhé!
---
Căn hộ nhỏ chìm trong tĩnh lặng, Minh không bật đèn. Anh nằm dài trên giường, đôi mắt đăm đăm nhìn lên trần nhà, nơi bóng tối dường như đang nuốt chửng lấy từng hơi thở nặng nề của anh. Cuộc trò chuyện ở quán ăn lúc trưa cứ tua đi tua lại trong đầu anh, găm từng mũi kim nhọn xắt nhỏ tâm trí.
Từng mảnh ghép về cuộc sống của My suốt những năm qua đột ngột hiện ra. Anh đau lòng khi biết gia đình cô từng biến cố, gạt đi vẻ gầy gò tiểu thư để bươn chải, làm việc quên ăn quên ngủ. Và tim anh như nghẹn lại khi nhớ đến chi tiết My đứng ngẩn ngơ trước màn hình LED chiếu cảnh nước Mỹ, thẫn thờ lầm bẩm “Giờ này bên đó có lạnh không… anh có trở về không?”
Minh nhắm mắt lại, thì ra cô biết chuyện anh đi Mỹ, cô có nghe và theo dõi thông tin về anh. Nhưng ngay khi ngọn lửa hy vọng vừa nhen nhóm, một gáo nước lạnh chát ngắt lại dội thẳng vào tim anh “My đang làm mẹ đơn thân”.
Trong suy nghĩ của Minh lúc này, bức tranh về My trở nên vụn vỡ và đầy đau đớn. Anh tự vẽ ra một bức tranh rằng cô đã mở lòng với một người khác, và đó là lý do khiến cô phải nuôi con một mình.
Một sự mâu thuẫn dữ dội bùng lên trong tâm trí anh, anh vừa thương vừa xót xa cho những năm tháng vất vả của cô nhưng lại nhớ đến nổi đau bị bỏ rơi của năm năm trước.
Hiện tại có người muốn theo đuổi cô ấy, một nổi sợ dấy lên trong lòng anh, cô ấy có chấp nhận cậu ta không? Minh lật người ngồi dậy, hai bàn tay siết chặt thành nắm đấm đến mức run rẩy. Anh sợ nếu mình cứ chìm trong giận hờn và ngập ngừng, anh sẽ thật sự mất cô thêm một lần nửa.
---
Chiều muộn tan làm, Lâm vừa lái xe ra khỏi hầm thì thấy Minh đang đứng lóng ngóng trước sảnh bệnh viện chờ taxi. Anh liền đánh lái vòng lại, hạ thấp kính xe rồi hất hàm ra hiệu cho thằng bạn lên xe.
Minh vừa yên vị, đang kéo dây an toàn thì Lâm đã lên tiếng:
– Định đi ké xe tao đến bao giờ đây?
Minh uể oải tựa đầu vào ghế, nhắm mắt:
– Lâu lâu mới quá giang một chuyến mà cằn nhằn quá.
Lâm tặc lưỡi, vừa đạp ga vừa trêu:
– Hay là chê xe tao là xe cỏ, đang tính làm khách hàng thân thiết của hãng taxi nào?
Minh mở mắt ra, nhìn thẳng phía trước rồi buông một câu gọn lỏn:
– Đi đi.
– Đi đâu? – Lâm ngơ ngác.
– Đi mua xe.
Nói là làm, Minh lôi thẳng thằng bạn đến một showroom gần đó. Sau một vòng xem xét nhanh gọn, anh chốt ngay một chiếc SUV đời mới gầm cao, rộng rãi. Điều buồn cười là Minh chẳng thèm hỏi han quá nhiều về thông số động cơ hay mã lực như cánh đàn ông thường làm. Ngược lại, anh đặc biệt chú ý đến chiếc ghế phụ.
Minh cứ leo lên ngồi thử, bấm nút chỉnh ngả ngửa ra sau, rồi tựa lưng gật gù “Góc này nâng đỡ cột sống tốt, không gian để chân rộng rãi, thoải mái”.
Cậu nhân viên tư vấn đứng bên cạnh thấy vậy liền cười nói:
– Anh chắc là cưng chị nhà lắm đây, nên mới chăm chút cho vị trí ghế phụ kỹ đến thế. Thường các anh đến đây chỉ quan tâm đến động cơ thôi.
Minh không giải thích, chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt thoáng qua một tia dịu dàng khó tả.
---
Tối muộn tại quán bar quen thuộc của hai người.
Vừa bước vào quán, anh đã thấy Lâm ngồi đợi sẵn từ bao giờ. Minh tiến lại gần, vỗ mạnh vào vai thằng bạn thân rồi kéo ghế ngồi xuống:
– Sao thế? Bị em nào đá à?
Lâm nở một nụ cười chua chát, lắc đầu:
– Được em nào đá thì mừng. Mày nhìn tao xem, nhà cửa, xe cộ sẵn có, công việc thì ổn định, thế mà nhìn đi nhìn lại chẳng tìm nổi một mống để yêu.
Minh bật cười, không tha cho cơ hội chọc ngoáy thằng bạn:
– Thế còn vụ bà dì mày bảo mai mối cho cô giáo mầm non gì đó? Chưa gặp người ta à?
Lâm thở dài thườn thượt:
– Ra gặp nhau, chưa kịp uống hết ly nước thì em ấy bảo không thích yêu người lớn hơn nhiều tuổi. Bảo bác sĩ hay phải trực đêm, nửa đêm đang ngủ có ca cấp cứu lại phải vắt chân lên cổ chạy vào viện, không có thời gian chăm sóc gia đình.
Minh khẽ lắc lắc ly rượu trong tay, nhấp một ngụm rồi gật gù:
– Người ta nói cũng có lý mà.
– Thì lý! – Lâm tặc lưỡi – Tao còn chưa kịp đọc đề thi đã bị người ta đánh trượt thẳng cẳng rồi. Giờ tìm được đối tượng để yêu còn khó hơn thi chạy trạm hồi xưa, nói gì đến chuyện được nếm mùi thất tình.
Minh bật cười, xoay xoay ly rượu rồi cụng nhẹ với bạn. Lúc này, Lâm mới quay sang nhìn Minh, giọng chùng xuống hỏi thăm:
– Còn mày… gặp lại cô ấy rồi thì sao?
Minh không trả lời, ánh mắt xa xăm rồi ngửa cổ nốc cạn ly rượu.
Thấy phản ứng của bạn, Lâm thừa hiểu, gợn một nụ cười cảm thông:
– Nhìn cái bản mặt mày là tao biết, vẫn còn yêu người ta điên cuồng.
– Yêu thì làm được gì? – Minh trầm giọng, mắt dán chặt vào những viên đá trong ly.
– Năm năm rồi, quá nhiều thứ thay đổi. Tao còn chẳng rõ…cô ấy đã có ai khác hay chưa?
Lâm nghe vậy liền gắt lên:
– Thì đến mà hỏi thẳng! Cứ bất chấp một lần đi, sĩ diện có mài ra ăn được không? Ít nhất mày còn biết người mày yêu đang ở đâu. Mày cứ im im thế này là đang nhường cơ hội cho thằng khác đấy.
Câu nói của Lâm như đâm trúng nổi sợ của Minh. Năm năm qua, anh sống chẳng khác nào một cái bóng, lao đầu vào công việc để trốn tránh, trái tim chưa từng một lần lỗi nhịp vì bất kỳ ai. Thế mà giờ đây, khi vừa gặp lại, cô ấy đã dắt theo một đứa trẻ. Anh giận, anh hận, nhưng cay đắng thay, anh nhận ra mình vẫn còn yêu cô đến phát điên. Chỉ cần nghĩ đến việc có một người đàn ông khác từng bước vào cuộc đời cô, ôm lấy cô mỗi đêm, anh đã cảm thấy lồng ngực mình như nghẹt thở.

0