Chương 18: Cọng Phở Di Động
Nếu Không Phải Là Em
Mục lục
24 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 24/24 chương
Sáng hôm sau, Minh đã có
mặt trước quán phở nhà My từ rất sớm, anh gọi ba mươi phần phở mang về, vừa lúc
đó lại gặp My và bé Đào từ trong bước ra. Thấy anh đứng bên ngoài My có vẻ hơi
ngạc nhiên, còn Minh thì làm ra vẻ tình cờ đến đó, Minh liền nhanh miệng:
– Tôi đến để mua đồ
ăn sáng cho mọi người trong khoa, tiện đường em có muốn đi cùng
không?
Bé Đào thấy chú Minh nên
cũng vui vẻ:
– Con chào chú Minh.
Minh cười với con bé.
– Không cần đâu, tôi có
anh hai đưa rồi.
Trong lúc My còn đang
chờ anh hai dẫn xe ra, nhận ra Minh, anh Phong liền nói:
– Vậy út đi cùng bạn
nhe, anh hai có việc ra tiệm sớm rồi.
Minh gật đầu cảm ơn
Phong, rồi tự nhiên cầm balo của bé Đào và túi của My, mặc cho cô vẫn còn
đứng yên ở đó.
Minh cúi người xuống ẳm
bé Đào và quay sang chào ba mẹ My rồi cho con bé lên xe, không quên đưa tay cho
My vịn vào, My nhìn Minh với ánh mắt kỳ lạ rồi gạt nhanh tay anh, không cần nắm
tay bước lên xe.
Chiếc xe vừa dứt bánh
chạy đi, mẹ My đã không nhịn được tò mò. Bà liền túm lấy tay Phong kéo lại,
dồn dập hỏi:
– Ai vậy con? Bạn trai
của con My hả?
Phong nhìn điệu bộ hớt
hải hóng chuyện của mẹ thì chỉ cười tủm tỉm, cố tình úp úp mở mở:
– Con cũng không biết rõ
đâu, tối mẹ đợi nó về rồi tự đi mà hỏi.
Thấy con trai tính bài
chuồn, mẹ My đánh nhẹ vào tay anh một cái, mắt vẫn nhìn đăm đăm theo hướng
chiếc xe vừa mất hút.
Phong không nói gì, lên
xe phóng nhanh đi.
---
Bên trong xe, không khí
buổi sớm khá yên tĩnh và ấm áp. Vì dậy sớm hơn mọi khi nên bé Đào vẫn còn ngái
ngủ, con bé cứ rúc đầu vào lòng My, hai mắt nhắm nghiền gật gù.
Minh vừa điều khiển vô
lăng vừa khẽ liếc nhìn hai mẹ con qua kính chiếu hậu, anh thong thả cất giọng
hỏi, phá vỡ bầu không khí im lặng:
– Ăn sáng chưa?
My theo thói quen muốn
giữ khoảng cách với anh, liền đáp cụt lủn một từ:
– Rồi.
Vừa nghe thấy câu trả
lời của má, bé Đào đang dụi dụi đôi mắt híp bỗng khựng lại. Con bé nghiêm nét
mặt, khoanh hai tay trước ngực rồi chu môi phán một câu xanh rờn:
– Chú Minh với má My đều
không ngoan tí nào hết!
My giật mình quay sang
nhìn con gái, chưa kịp hiểu chuyện gì thì cô giáo nhỏ đã nghiêm túc lên lớp:
– Má My dạy con là không
được nói trống không như vậy với người khác. Nói chuyện với người lớn là phải
dạ thưa đàng hoàng, có đầu có đuôi mà. Sao hôm nay má lại nói trống không với
chú Minh như vậy?
My ngớ người, lúc này
mới sực nhớ ra có sự hiện diện của "camera chạy bằng cơm" ở đây.
Trong khi cô còn đang lúng túng chưa biết giấu mặt vào đâu, thì Minh ở ghế lái
đã nhanh như chớp chớp lấy thời cơ. Anh trưng ra bộ mặt vô tội, giả vờ hối lỗi
nhìn qua:
– À, chú xin lỗi bé Đào,
vậy bây giờ chú phải nói như nào đây?
Bé Đào thấy chú Minh hợp
tác thì đắc ý lắm, con bé rướn người lên, ghé sát tai Minh chỉ bài:
– Chú phải hỏi má My là:
"Em ăn sáng chưa?" thì mới lịch sự ạ!
Nghe được câu trả lời
vàng ngọc từ "đồng bọn", Minh sướng rơn trong bụng nhưng bên ngoài
vẫn cố kìm chế, đôi môi cong lên thành một nụ cười tủm tỉm đầy gian xảo. Anh
quay sang nhìn My bằng ánh mắt ngập tràn ý cười và sự trêu chọc, hạ thấp giọng
trầm ấm, bắt chước y hệt lời con bé:
– Vậy… em ăn sáng chưa?
Từ "em" thốt
ra từ khuôn miệng gọi vô cùng tự nhiên của Minh như có luồng điện, khiến tai My
bỗng chốc nóng bừng lên. Nhìn gương mặt đắc chí của người đàn ông bên cạnh và
ánh mắt mong chờ của con gái, cô đành phải chịu thua cô giáo nhỏ mà
nhỏ giọng đáp:
– Dạ… rồi.
Bé Đào thấy hai người
lớn nghe lời mình thì vô cùng hài lòng. Cô nhóc vỗ tay cái bộp, cười tít cả
mắt, vui vẻ tuyên bố:
– Đúng rồi ạ! Chú với má
cứ gọi nhau như vậy mới là em bé ngoan nhé!
Tiếng cười giòn tan của
bé Đào vang vọng trong xe. Minh không nhịn được nữa liền bật cười thành tiếng,
thanh âm trầm ấm, dung túng vang lên, còn ánh mắt anh thì cứ dính chặt vào
gương mặt đang ngượng ngùng đến mức muốn trốn đi của My. Buổi sáng hôm ấy,
không gian chật hẹp trong xe bỗng chốc ngọt ngào và ngập tràn hương vị của một
gia đình nhỏ hạnh phúc.
---
Vừa chạm chân đến cổng
công ty, Linh đã vô tình liếc mắt ra ngoài và lập tức bắt trọn tiêu
điểm. Vẫn là chiếc ô tô màu đen quen thuộc hôm qua, không lẫn đi đâu
được.
Sáng nay, có vẻ chân My
đã bớt đau. Vừa bước xuống xe, thấy Minh có ý định vòng qua dìu mình lần nữa,
cô đã vội xua tay từ chối một cách kiên quyết. Nhìn điệu bộ né tránh như tránh
tà của My và cái nhìn dịu dàng của người đàn ông, Linh đứng bên trong sảnh mà
không nhịn được nụ cười tủm tỉm đầy thích thú.
Thế nên, My vừa mới đặt
chân vào phòng làm việc, còn chưa kịp đặt chiếc túi xách xuống ghế, Linh đã như
một mũi tên lao đến áp sát để tra khảo:
– Lại là người ấy đúng
không? Đừng nói là bạn bình thường nhe, ai đâu mà tin.
Bị tấn công dồn dập, My
lúng túng thấy rõ. Gương mặt cô đỏ bừng lên, vừa vội vàng mở máy tính vừa tìm
cách đánh trống lảng:
– Thì…thì là bạn thật
mà.
Nghe tiếng ồn ào, chị
Lan – tiền bối lớn tuổi nhất phòng, người bấy lâu nay vẫn được mệnh danh là có đôi mắt nhìn thấu hồng trần khẽ ngước lên nhìn hai đứa em. Nhìn
điệu bộ lóng ngóng, giấu đầu hở đuôi của My, chị chẳng buồn bóc phốt, chỉ nở một
nụ cười ẩn ý rồi lắc đầu tiếp tục phê duyệt giấy tờ. Đàn ông chu đáo đến mức
đó, ánh mắt nhìn theo lại dính chặt như keo, bạn bè bình thường nào mà làm thế.
Giữa bầu không khí trêu
đùa náo nhiệt ấy, Khang là người duy nhất giữ im lặng. Cậu ngồi bất động trước
màn hình máy tính, ngón tay hờ hững đặt trên bàn phím nhưng chẳng gõ nổi một
chữ. Chờ cho đến khi tiếng cười đùa lắng xuống, Khang mới dám lén nhìn về phía
góc bàn của My. Nhìn gương mặt cô vẫn còn vương chút ngượng ngùng hồng hào,
lồng ngực Khang thắt lại một nhịp. Cậu khẽ thở dài rồi quay mặt đi, lặng lẽ
giấu nhẹm tâm tư vừa nhen nhóm đã vội tắt vào góc sâu nhất trong lòng.
Sau khi đưa hai má con
My đến nơi đến chốn, Minh thong thả lái xe quay về bệnh viện. Vừa cho xe yên vị
dưới hầm đỗ, Minh bước xuống mở cốp sau. Nhìn chiến tích là ba mươi hộp phở
được xếp ngay ngắn, chính anh cũng phải bật cười trừ trước độ mặt dày của mình
sáng nay.
Đang loay hoay chưa biết
làm sao để ôm hết đống hộp cồng kềnh này lên khoa thì một tiếng còi xe quen
thuộc vang lên. Lâm vừa tắt máy xe bên cạnh. Anh bước xuống xe rồi nhìn Minh
bằng ánh mắt đầy kỳ quặc.
Thấy cứu tinh xuất hiện,
Minh không bỏ lỡ cơ hội, liền hất cằm ra hiệu:
– Đến đúng lúc lắm, lại
xách phụ tao một tay coi. Tao mua đồ ăn sáng cho cả khoa.
Lâm há hốc mồm, vừa bước
tới khệ nệ bê đỡ một nửa, vừa hít hà mùi thơm phức rồi liếc xéo thằng bạn:
– Sáng nay chùa nào phát
phở miễn phí hả?
Minh lườm thằng bạn một
cái, nhấn mạnh từng từ:
– Là mua! Mua bằng tiền
đàng hoàng đó! Chùa nào phát phở bò?
Lâm lẻo đẻo ôm chồng hộp
theo sau, cười khoái chí:
– Tại tao thấy thơm quá
nên hỏi đùa tí thôi. Ha ha!
Lát sau tại khoa Nhi,
các sinh viên thực tập đã tập trung đông đủ. Sự xuất hiện của bác sĩ Minh,
người hôm qua vẫn còn rất nghiêm khắc với tụi nhỏ, hôm nay lại xuất hiện với gương
mặt rạng rỡ, trên tay lỉnh kỉnh xách theo những phần phở nóng hổi khiến ai nấy
đều không khỏi ngạc nhiên.
Đặt những túi phở lên
bàn, Minh liền nói:
– Nhà người quen bán phở,
tiện đường nên tôi mua mời mọi người ăn sáng nhé.
Nói xong, Minh chào mọi
người rồi bước nhanh vào khu khám bệnh.
Cánh cửa vừa khép lại,
cả phòng liền nháo nhào nhìn nhau ngơ ngác. Hôm nay bác sĩ Minh uống nhầm thuốc
hay gì? Một bạn sinh viên thực tập rón rén quay sang hỏi bác sĩ Vân:
– Bác Vân ơi… phở này ăn
được thật không chị? Liệu có độc không ạ?
Lâm đứng gần đó nghe
thấy liền bồi thêm một câu trêu chọc:
– Yên tâm, không chết
được đâu, hơi bị ngọt đó. Ăn đi cho nóng!
Dứt lời, anh bật cười
rồi thong thả bước về phía khu khám bệnh, để lại một phòng tràn ngập tiếng xì
xào bàn tán đầy tò mò.
Những ngày tiếp theo,
Minh đều lấy cớ đến mua phở, tiện đường đưa cô đi làm, lại tìm lý do vô tình có
việc gần công ty của My để đón cô và bé Đào về.
---
Hôm nay cũng như mọi
ngày, đến giờ tan tầm thì đôi chân My đã vô thức bước ra phía cổng công ty theo
một thói quen mới hình thành. Cô đứng nép bên đường, ánh mắt lơ đãng nhìn vào
dòng xe cộ đông đúc qua lại, như đang ngầm tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc.
Đúng lúc đó, một chiếc
taxi chầm chậm tới và dừng ngay trước mặt cô. My còn đang ngơ ngác thì điện
thoại trong túi xách khẽ rung lên. Là tin nhắn từ Minh:
– Hôm nay tôi có lịch
trực, không qua đón em và bé Đào về được. Tôi đặt xe rồi. Đi đường cẩn thận.
My nhìn dòng tin nhắn
trên màn hình, thong thả bước lên xe taxi sau khi xác nhận với tài xế. Suốt cả
chặng đường về, cô tựa đầu vào cửa kính, nhìn cảnh vật lùi dần phía sau. Rõ
ràng giữa hai người chẳng có hứa hẹn gì, rõ ràng những ngày qua cô luôn tìm
cách né tránh sự vô sỉ của anh. Nhưng lúc này, trong lòng My lại chớm lên một nỗi
hụt hẫng mơ hồ, có chút buồn bã len lỏi.
Cô khẽ cười trừ, tự giễu
cợt chính mình. “Mình đang mong chờ cái gì chứ?”
Cô cố xua đi những suy
nghĩ hỗn độn nhưng ánh mắt vô thức lướt qua tuýp kem trị sẹo nằm ngoan ngoãn
trong túi xách. Hóa ra, sự quan tâm bấy lâu nay của Minh giống như một cơn mưa
dầm, cứ thế thấm lâu, khiến cô dù muốn đẩy ra nhưng khi thiếu vắng lại thấy lòng
trống trải đến khó chịu.
Sáng hôm sau, thấy chân
đã bớt đau nhiều, My quyết định tự mình chạy xe máy đi làm. Vừa bước xuống nhà,
cô đã thấy chiếc xe quen thuộc của Minh đỗ sẵn ở đó từ bao giờ.
Anh lẳng lặng đứng chờ
lấy phở, ánh mắt mong chờ hướng về phía My, hy vọng cô sẽ nhìn sang mình. Bé
Đào vừa nhìn thấy anh liền reo lên vui vẻ:
– Con chào chú Minh ạ!
Minh khẽ mỉm cười, dịu
dàng vẫy tay với cô nhóc:
– Chú chào bé Đào nhé.
My gật đầu chào anh một
cái xã giao rồi nhanh chóng bế con bé đặt lên phía trước xe, vặn ga chạy đi
mất.
Minh đứng chôn chân tại
chỗ, ánh mắt thẫn thờ nhìn theo bóng chiếc xe máy của My cứ thế xa dần rồi
khuất hẳn sau khúc quanh. Anh nhíu mày, lòng bồn chồn tự hỏi “Hay là cô ấy giận
vì chiều qua mình không đến đón? Nhưng rõ ràng mình có nhắn tin rồi mà.”
--
Tại bệnh viện, Minh vẫn
đem những phần phở vào phòng ăn như thói quen suốt tuần qua. Thế nhưng hôm nay,
bầu không khí trong phòng không còn vẻ nhốn nháo hóng chuyện nữa, mà thay vào
đó là một sự u ám, tĩnh lặng khác với mọi khi.
Minh đặt những túi phở
lên bàn, tâm trạng đang treo ngược cành cây nên anh chỉ buông một câu ngắn gọn:
– Mời mọi người ăn sáng
nhé.
Nói xong, anh lầm lũi
quay lưng đi thẳng về khu khám bệnh với vẻ mặt đầy suy tư.
Nhìn cái bóng lưng cao
lớn nhưng có phần ủ rũ của anh, bác sĩ Vân và cô điều dưỡng đưa mắt nhìn nhau
đầy ái ngại. Bác Vân khẽ tặc lưỡi, ghé tai cô điều dưỡng nói nhỏ:
– Nè, cô nhìn bác Minh
xem, có khác gì một cọng phở di động đang bay lơ lửng trong khoa mình không
chứ?
Cô điều dưỡng nhìn hộp
phở bò trên bàn, mặt méo xệch như sắp khóc, đau khổ cầu cứu:
– Bác Vân ơi, có cách
nào không? Chứ cả tuần nay ngày nào cũng phở, em ăn đến mức sắp biến thành con
bò tới nơi rồi đây này!
Hai người nhìn đống phở bốc khói nghi ngút, rồi
lại nhìn nhau ngao ngán thở dài.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.