Chương 13: Chăm Sóc Khách Hàng
Nếu Không Phải Là Em
Mục lục
24 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 24/24 chương
Buổi trưa, dưới hầm xe
của bệnh viện. Minh vừa nghe xong cuộc điện thoại, là người của trường đại học
gọi để nhắc lịch, đúng hai giờ chiều anh có buổi chia sẽ với sinh viên đầu
khoá. Sau khi xác nhận tham gia, Minh cúp máy và nhìn lại đồng hồ, giờ này chỉ
mới hơn mười một giờ trưa.
Lúc đó, Lâm cũng vừa
thang máy xuống đến hầm, thấy Minh đứng gần, Lâm hào hứng chạy đến.
– Chưa chở tao đi lượn
thử vòng nào đâu nhé, đi ăn trưa luôn không?
Lâm chưa kịp mở cửa bên
phụ thì bàn tay Minh đã chặn ngay trên mép cửa. Lâm khựng lại, ngơ ngác:
– Thái độ này là sao
đây?
Minh khẽ cười ái ngại,
dùng ánh mắt hất về phía chiếc xe đang đỗ cách đó không xa:
– Xe của mày ở bên đó
kìa.
Lâm đứng hình mất ba
giây, nhìn lại bộ mặt "phản bội" của thằng bạn rồi bật cười khẩy:
– Được lắm, được lắm,
cắt đuôi nhanh đó.
Minh vổ vai thằng bạn
thân, cảm thấy hơi có lỗi một chút:
– Thông cảm nhe thằng
bạn…
Minh bỏ lửng câu nói đầy
ẩn ý rồi nháy mắt đầy gian xảo. Nói rồi, anh lên xe nhấn ga, chiếc xe mượt mà
chuyển bánh lao đi.
Lâm trơ trọi đứng giữa
hầm xe, đút hai tay vào túi quần, lắc đầu nhìn theo đuôi xe khuất dần:
– Đúng là đồ mê gái bỏ
bạn, lúc buồn thì tìm tao, lúc vui thì tìm bồ. Lần sau có bị đá thì đừng tìm
đến tao nữa.
---
Minh đậu xe sát lề đường
ngay trước cổng công ty của My. Anh khẽ nhếch môi, lướt màn hình rồi bấm số gọi
cho bên công ty tổ chức sự kiện.
Tại văn phòng, chị Lan
quản lý cầm xấp hồ sơ bước nhanh đến bàn làm việc của My, vỗ vai cô:
– My nè, cái hội thảo y
khoa tuần trước ở khách sạn Holiday là em chạy chính đúng không?
My ngẩng đầu lên khỏi
màn hình máy tính, gật đầu:
– Dạ phải chị, có vấn đề
gì hả chị?
– Bên phía khách hàng
vừa gọi báo có xấp tài liệu quan trọng bị sót lại, nhờ bên mình hỗ trợ tìm.
Nghe giọng có vẻ gấp gáp lắm.
– Trời đất, hơn một tuần
mới báo mất. Chị gửi số điện thoại của khách qua máy em nha. Em xuống kho kiểm
tra trước rồi chạy qua khách sạn luôn cho kịp.
My nhanh nhẹn thu dọn đồ
đạc, khoác túi xách bước đi. Nhưng sau một hồi lật tung cái kho và hỏi thăm mấy
anh em quản kho, My vẫn chẳng tìm thấy món đồ nào khả nghi. Cô quyết định bấm
máy gọi thẳng cho vị khách hàng khó tính kia.
Đầu dây bên kia bắt máy
khá nhanh, vang lên một giọng trầm thấp:
– Alo!
My bỗng khựng lại mất
một nhịp. Thanh âm trầm ấm, hơi khàn ấy vừa quen nhưng có chút xa lạ. Nén lại
sự bối rối, cô lấy lại tác phong chuyên nghiệp:
– Dạ em chào anh, em là
My điều phối viên hội thảo cuối tuần rồi. Em nghe chị quản lý báo...
– Tôi đang ở ngay trước
cổng công ty em. – Đầu dây bên kia ngắt lời.
Minh cúp máy, khẽ tựa
lưng vào ghế lái, nụ cười đắc ý hiện rõ trên khuôn mặt vốn luôn nghiêm nghị
thường ngày.
My chầm chậm bước ra
cổng, đập vào mắt cô là chiếc ô tô mới đen bóng. Cô vừa tiến lại gần, chưa kịp
gõ cửa thì kính xe đã từ từ hạ xuống. Gương mặt góc cạnh, đôi mắt sâu của Minh
hiện ra.
My bất ngờ:
– Là... anh?
Minh nhìn bộ dạng ngơ
ngác của cô, đưa tay lên che miệng để giấu đi nụ cười gian xảo. Anh ấn mở khóa
cửa:
– Lên xe đi.
Minh thản nhiên đưa ra
lý do đã chuẩn bị sẵn:
– Tôi vừa kiểm tra lại
thì thấy tài liệu báo cáo chuyên đề bị mất. Tiện đường đi gần đây nên tôi ghé
qua luôn.
My lập tức bật chế độ bảo
vệ khách hàng, hỏi han rất bài bản:
– Anh đã liên hệ với
phía khách sạn chưa? Anh yên tâm, nếu để quên ở hội trường hôm trước, họ luôn
có sổ Lost & Found theo dõi rất kỹ. Để tôi đi cùng anh qua đó kiểm tra.
Khi xe lăn bánh, Minh
khẽ liếc nhìn My, quan sát biểu cảm của cô rồi đột ngột hỏi:
– Em ngồi cái ghế đó
thấy thoải mái không?
My ngơ ngác nhìn anh,
hoàn toàn không hiểu ẩn ý của câu hỏi nên chọn cách im lặng. Nhưng đi được một
đoạn, thấy Minh rẽ sang một hướng hoàn toàn ngược lại với khách sạn Holiday, My
liền nhíu mày:
– Ở nước ngoài mấy năm
về anh quên đường luôn rồi à? Đường này đâu có tới khách sạn.
Minh tỉnh bơ chống chế:
– Tôi thấy hơi đói bụng.
Giờ mà đến đó tìm đồ, tôi không có sức.
– Sao anh không ăn no rồi
hãy đến đây? – My lẩm bẩm.
– Em đang thái độ với
khách hàng đấy à? Nhân viên của công ty dịch vụ kém chuyên nghiệp vậy sao? –
Minh nhướn mày, tung chiêu khích tướng.
Thấy My im lặng không
trả lời, Minh lại dò hỏi:
– Nhưng sao em lại biết
tôi ở nước ngoài mấy năm, có phải em luôn theo dõi thông tin của tôi.
My chợt bối rối, từ lúc
gặp lại đến giờ, chưa một lần anh nói với cô về chuyện này, My đành quay mặt
sang hướng khác để tránh nhìn mặt anh.
Anh rẽ xe vào một quán
ăn gia đình bên đường. Khi nhân viên phục vụ mang menu ra, Minh đẩy nhẹ sang
phía cô:
– Em gọi món đi.
– Anh là khách hàng mà,
cứ gọi theo ý của anh đi, tôi sao cũng được. – My dửng dưng đẩy ngược lại.
Minh cầm menu lên và chỉ
vài món cho người phục vụ. Đến khi món ăn được dọn ra, trên bàn toàn là những
món yêu thích của cô, từ mức độ cay cho đến món mặn yêu thích. Một chút gợn
sóng dâng lên trong lòng, nhưng cô nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh.
Minh chăm chú lướt qua
gương mặt cố tỏ ra thờ ơ của My, khẽ nói:
– Ăn thử xem có hợp khẩu
vị của em không.
Biết My thích ăn nhất là
tôm, Minh tranh thủ dùng kẹp lột hết dĩa tôm chiên hoàng kim, xếp gọn gàng vào
một cái dĩa trống. Anh vờ gắp ăn thử một con rồi đẩy chiếc đĩa đầy tôm đã lột
sẵn về phía My, kiếm cớ:
– Tôm ở đây cũng bình
thường, không ngon lắm, em ăn phụ tôi đi.
My gắp thử một con, vị
béo ngậy của trứng muối và ngọt của tôm hòa quyện rất vừa miệng. Cô liền nói
móc mỉa:
– Có thể anh ở bển quen
ăn món Tây rồi, nên ăn mấy món bình dân này thấy không vừa miệng.
Minh không chấp nhặt chỉ
tập trung ăn những món khác, vừa ăn vừa liếc mắt lên quan sát thái độ của My,
nhìn cô ấy ăn có vẻ rất ngon miệng, cảm giác dễ chịu lan toả.
– Công việc của em cứ
hay về trễ thế à?
My ngước mắt lên nhìn
Minh trong lòng thoáng qua một tia suy nghĩ “anh
ấy là đang quan tâm đến mình sao”.
– Hội thảo hôm trước đó
– Minh nhắc lại.
– À…hôm trước bạn điều
phối có việc đột xuất nên tôi phụ trách thay, bình thường tôi chỉ hỗ trợ ở bước
chuẩn bị thôi.
– Em nói chuyện với
khách hàng mà cứ xưng hô “tôi” như thế hả?
My không trả lời, liếc
mắt lên nhìn Minh rồi lại tiếp tục với bửa ăn của mình.
Sau một lúc chần chừ,
Minh mới khẽ hỏi:
– Gia đình em chuyển vào
thành phố sống từ khi nào?
Thấy My thẫn thờ và có
vẻ như không muốn trả lời, Minh sợ mình đường đột nên vội nói:
– Nếu em không tiện nói
thì thôi vậy.
Cả hai không nói thêm gì
nửa, bữa trưa trôi qua trong bầu không khí yên lặng nhưng không quá ngột ngạt.
Dùng xong bửa trưa, cả
hai bước ra cửa quán ăn thì gặp ngay người quen. Người đàn ông bước đến bắt
tay, vỗ vai và hỏi thăm Minh.
– Ai đây, có phải Thiên
Minh không? Cậu về nước từ khi nào?
Minh cúi đầu lễ phép với
đàn anh:
– Anh Bình vẫn khoẻ chứ,
em về được hơn một tháng rồi.
– Anh khoẻ.
Bình nhìn sang bên cạnh
thì nhận ra My:
– Chào My, em dạo này
thế nào?
– Em ổn rồi ạ! – My vui
vẽ đáp lại.
– Rất lâu rồi mới gặp
lại em đó, nhìn em tươi tắn hơn trước đây nhiều lắm.
– Cám ơn anh, lần đó nhờ
có anh giúp em.
Minh hơi ngạc nhiên khi
thấy Bình và My quen biết nhau, đúng lúc Minh có cuộc gọi đến, anh đi ra phía
xa để nghe điện thoại. Lúc này chỉ còn Bình và My đứng nói chuyện cùng nhau.
– Minh là người bạn trai
lúc trước em kể với anh sao?
My không nói gì chỉ nhẹ
gật đầu.
– Gặp lại cậu ấy em ổn
không?
– Anh yên tâm đi, từ lúc
có con gái em không có nhiều thời gian để suy nghĩ linh tinh nửa. Em đã học
được cách tập trung vào những điều tích cực.
– Nghe em nói như vậy
xem ra anh đã mất đi một khách hàng rồi.
– Với lại mỗi lần nghĩ
đến phí trị liệu bên anh, em cảm thấy mất ngủ cũng không đáng sợ lắm.
– Ha ha…ý em là phí khám
của anh cao? Mà này, em có định chia sẽ về chuyện trước đây với cậu ấy không.
My lắc đầu hướng mắt về
phía Minh:
– Nói ra cũng không thể
cứu vãn được gì nửa rồi nên thôi không cần thiết đâu ạ.
Minh nghe xong điện
thoại quay trở lại thì Bình chào tạm biệt hai người để vào trong kịp dùng cơm
với bạn.
Ngồi bên trong xe, không
biết có phải buổi sáng chạy đôn chạy đáo hay do không gian xe rộng rãi êm ái,
My ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Nhìn sang cô gái bên cạnh đang ngủ ngon
lành, ánh mắt Minh mềm mại hẳn đi. Anh chủ động giảm tốc độ, lái xe chạy vòng quanh
những con phố rợp bóng mát để cô được ngủ thêm chút nữa, cuối cùng mới nhẹ
nhàng đậu lại gần công ty cô. Nhớ lại cuộc gặp gỡ lúc nảy tại quán ăn, trong
đầu anh cứ lẩn quẩn câu hỏi, có phải do biến cố của gia đình dẫn đến việc cô
phải điều trị tâm lý? Một chút xót xa, một chút nhớ thương khiến anh vô thức
đưa tay lên định vén sợi tóc xoà ngay trán cô. Một suy nghĩ thoáng hiện trong
đầu anh “Người đó cũng từng
vén tóc em như vậy sao? Cũng từng…?” Suy nghĩ này làm anh thu tay lại,
không chạm vào cô.
Một lúc sau, điện thoại
của Minh rung lên thông báo cuộc gọi. Sợ âm thanh làm My thức giấc, anh nhẹ tay
nhẹ chân mở cửa, bước hẳn ra ngoài xe mới bấm nút nghe. Đến khi anh quay lại,
My đã thức giấc, cô ngượng ngùng ngồi ngay ngắn lại.
– Xin lỗi anh... tôi ngủ
quên mất.
Minh không mảy may để
tâm đến lời xin lỗi của cô, lại nhìn cô chằm chằm rồi hỏi lại câu lúc nãy:
– Em vẫn chưa trả lời
tôi, cái ghế này ngồi êm không? Thoải mái đúng không?
– Xe nào mà ghế chẳng
vậy. Bây giờ mình đi đến khách sạn tìm đồ được chưa quý khách?
– À, đến giờ tôi phải
quay lại bệnh viện rồi. Hôm khác tìm đi. – Minh thản nhiên xem đồng hồ.
My ngạc nhiên trước câu
trả lời của anh:
– Nhưng tài liệu đó là
gì, anh nói rõ đặc điểm đi, tôi tìm được gửi qua bệnh viện cho anh.
Minh vừa đánh lái cho xe
dừng ngay trước cửa công ty My, vừa gõ gõ ngón tay lên vô lăng:
– Tôi chợt nhớ ra, hình
như hôm đó tôi đã cầm về nhà rồi. Cảm ơn sự hỗ trợ của em nhé, dịch vụ bên em
chuyên nghiệp quá, chăm sóc khách hàng rất tốt.
My nhăn mặt khó chịu,
cảm giác cứ như mình vừa bị lừa. Cả buổi trưa nay cô bị anh dắt đi vòng vòng.
Cô lườm anh một cái cháy mặt, bước xuống xe rồi đóng cửa thật mạnh.
Nhìn dáng vẻ giận dỗi đi
vào công ty của My, Minh không hề bực bội, ngược lại còn cảm thấy dễ chịu, anh
thà để cô nóng giận với anh, chứ không muốn thấy dáng vẻ dè chừng lãnh đạm với
anh như trước.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.