Nếu Không Phải Là Em

Chương 16: Người Trong Lòng

Đăng: 17/09/2026 09:19 2,750 từ 6 lượt đọc

Sau khi đã dỗ cho bé Đào ngủ say, My nhẹ nhàng kéo tấm chăn mỏng đắp ngang ngực cho con gái. Nhìn gương mặt bầu bĩnh, đánh yêu của con bé lúc ngủ, lòng cô mới bình yên trở lại đôi chút sau một ngày đầy biến động.
Vừa định tắt đèn đi ngủ, màn hình điện thoại trên tủ đầu giường sáng lên, báo hiệu tin nhắn đến. My cầm lên, là tin nhắn từ một dãy số hơi quen nhưng My không lưu tên.
Tin nhắn vỏn vẹn hai câu ngắn ngủi, nhưng lại chứa đựng sự lo lắng:
- Vết thương ở cổ em còn đau nhiều không? Chân em có sao không?
My trân trân nhìn vào những dòng chữ ấy, từng câu chữ như có một sức mạnh vô hình, tâm trạng cô dao động một chút. My phân vân có nên trả lời không? Cuối cùng, cô chọn im lặng, ôm chặt chiếc điện thoại vào lòng, cứ thế chìm vào giấc ngủ từ lúc nào không hay.
Trong căn hộ tĩnh mịch, Minh ngồi tựa lưng vào sofa, căn phòng không bật đèn, chỉ có ánh sáng xanh leo lét từ màn hình điện thoại hắt lên gương mặt đầy trầm tư của anh.
Anh nhắm nghiền mắt, cứ cách vài phút lại giật mình mở ra để kiểm tra điện thoại. Thời gian cứ thế trôi qua đằng dẵng, không gian vẫn hoàn toàn im ắng, chẳng có bất kỳ một tín hiệu hồi đáp nào từ cô. Minh nhìn màn hình trống rỗng, nở một nụ cười đắng chát, tự tìm cách đánh lừa bản thân để vỗ về nỗi thất vọng: "Chắc cô ấy đã ngủ rồi”
Ngón tay anh lướt trên bàn phím, chần chừ một hồi rồi gõ mấy chữ: "Chúc em ngủ ngon."
Soạn xong dòng tin nhắn, anh lại ngập ngừng. Nghĩ ngợi một hồi, Minh lẳng lặng xóa từng chữ một rồi tắt màn hình, ném điện thoại sang một bên. Anh ngửa đầu ra sau ghế, ôm chiếc gối tựa vào lòng để gặm nhắm nổi cô độc trong đêm…
---
Sáng hôm sau, cổ chân My vẫn còn sưng và đau nhói. Để tránh mọi người phát hiện, cô đã nhờ anh hai chở đi làm thật sớm. Đối với dân sự kiện, một đôi chân đi không vững chẳng khác nào một cơn ác mộng.
Hơn mười giờ trưa, chị Lan quản lý bước ra khỏi phòng sếp với tập hồ sơ trên tay:
– My ơi, chịu khó chạy qua bên khách hàng giao bản kế hoạch của Hội nghị sắp tới giúp chị nhé!
– Dạ, để em đi liền ạ! – My vui vẻ nhận lời, hoàn toàn quên bẵng cái chân đang đau của mình.
Ngay khi vừa rướn người lấy chiếc túi xách và đứng bật dậy, một cơn thốn từ mắt cá chân thốc ngược lên tận đỉnh đầu. Đau điếng người, My loạng choạng mất đà, suýt chút nữa là ngã nhào.
Linh ngồi ngay bên cạnh đã nhanh tay đỡ kịp:
– Sao vậy bà? Đi đứng kiểu gì vậy?
Tiếng động từ chiếc túi xách rơi xuống, làm đồ đạc bên trong văng tung tóe, cộng thêm tiếng la của Linh khiến cả văn phòng đổ dồn sự chú ý về phía họ.
Chị Lan cũng giật mình đứng bật dậy, lo lắng hỏi:
– Hôm nay trong người không khỏe hả My?
– Dạ không có gì đâu chị, chân em hơi đau chút xíu thôi ạ. – My bối rối gượng cười, cố giấu vẻ đau đớn.
Linh nghe vậy liền sinh nghi. Cô cúi xuống nhìn kỹ và chợt nhận ra hôm nay My không mặc chân váy công sở như mọi khi, mà lại diện một chiếc váy dài chạm gót. Chẳng nói chẳng rằng, Linh thẳng tay kéo gấu váy của My lên để kiểm tra. Vừa nhìn thấy chiếc cổ chân sưng vù, bầm tím một mảng, Linh liền la toáng lên:
– Trời đất ơi! Hơi đau của bà đây hả? Sưng vù như chân voi luôn rồi nè!
Nghe thấy vậy, Khang liền buông phắt chuột, đứng bật dậy bước vội sang. Ánh mắt cậu lộ rõ vẻ lo lắng.
Chị Lan cũng bước đến xem, nhìn cái chân của My rồi xót xa bảo:
– Thôi, để chị nhờ người khác đi cho. Chân đau thế này thì phải báo với chị một tiếng chứ!
My ái ngại phân trần:
– Thôi để em đi taxi cũng được chị ạ. Hội nghị này em theo từ đầu nên qua gặp trực tiếp giải thích cho khách thì tiện hơn.
Khang lập tức bước lên một bước, nhanh nhẹn xung phong:
– Hay để em chở chị My đi, việc của em cũng vừa xong rồi.
Chị Lan thở phào nhẹ nhõm, yên tâm gật đầu:
– Vậy Khang chở My đi giúp chị nhé. Đi đứng cho đàng hoàng đó, cẩn thận đôi chân mà chạy sự kiện chứ.
Khang quay sang nhìn My, cúi xuống nhặt lại những món đồ lặt vặt vừa rơi lúc nãy rồi cẩn thận xếp vào túi. Cậu dịu dàng bảo:
– Giờ mình đi luôn nhe chị.
My định đưa tay đón lấy chiếc túi xách từ tay Khang, nhưng cậu đã nhanh tay giữ lại:
– Để em cầm cho.
Nói rồi, Khang ôm luôn cả xấp tài liệu dày cộm, một tay chủ động đỡ lấy tay My, dìu cô từng bước chậm rãi đi ra ngoài.
---
Buổi trưa, Lâm có hẹn dùng bữa cùng vài người bạn tại một nhà hàng gần trung tâm. Vừa ra ngoài định lấy xe về, anh đã bị thu hút bởi tiếng gầm rú mạnh mẽ của một chiếc mô tô phân khối lớn. Định bụng quay sang lầm bầm vài câu vì tiếng ồn, Lâm chợt khựng lại khi thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc. Nhấp nhổm tò mò, anh khéo léo nép vào sau một chậu cây cảnh gần đó để quan sát, tay cũng không quên rút nhanh điện thoại ra bật chế độ quay video.
Từ trên xe là một cậu trai trẻ tuổi, dáng người cao ráo với làn da trắng, ăn mặc trông rất có gu. Vừa gạt chân chống, cậu ta đã vội quay ra phía sau, cẩn thận đỡ một cô gái bước xuống. Cô gái có vóc dáng nhỏ nhắn, dịu dàng trong chiếc đầm dài chạm mắt cá chân. Hình như chân cô nàng đang bị đau nên bước đi có chút tập tễnh. Cậu ấy còn xách hộ chiếc túi cùng xấp tài liệu, một tay khẽ dìu lấy tay cô, cả hai chậm rãi và tình tứ bước vào bên trong.
---
Minh đang ngồi trong căn tin bệnh viện thì điện thoại rung lên, hiển thị đoạn video từ Lâm gửi tới. Vừa bấm xem, đôi mắt anh lập tức tối sầm lại. Bàn tay vô thức siết mạnh khiến chai nước đang uống dở méo mó, phát ra tiếng rắc rắc khô khốc. Ném mạnh chai nước vào sọt rác, Minh đứng phắt dậy, sầm sập bước thẳng về khu khám bệnh.
Một lúc sau, Lâm cũng từ bên ngoài đẩy cửa phòng vào. Thấy bộ dạng cố tỏ ra bình thản của bạn mình, Lâm ngồi xuống ghế đối diện, hỏi dò:
– Mày xem video tao gửi chưa?
Minh vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra, mắt vẫn dán chặt vào màn hình máy tính, ngón tay gõ phím cạch cạch:
– Chưa rảnh để xem. Mày không có việc gì làm hả?
Quá hiểu tính thằng bạn thân, Lâm nhìn cái điệu bộ giả trân ấy mà không nhịn được cười. Anh quyết định châm dầu vào lửa, vừa đi qua đi lại vừa tặc lưỡi châm chọc
– Hình như chân ai đó đang bị đau thì phải, mà cái thằng nhóc đi cùng công nhận ngon trai thật, vừa chu đáo lại vừa biết chiều chuộng. À mà mày nghĩ xem con gái bây giờ thích kiểu trai trẻ ngọt ngào, hay thích mấy ông già lúc nào mặt cũng cọc tính he?
Minh khựng lại, ngước lên nhìn Lâm bằng ánh mắt sắc lẹm như hình viên đạn, gằn giọng:
– Tao muốn nghỉ trưa.
Lâm vẫn chưa chịu buông tha, bồi thêm một cú chốt hạ trước khi đồng nghiệp nổi điên:
– Nhìn hai đứa nó đẹp đôi kinh khủng, cứ như cặp gà bông mới biết yêu ấy. Mày mà cứ ngồi im ở đây thì mất như chơi.
Anh đứng phắt dậy, túm lấy vai Lâm rồi đẩy thẳng thằng bạn ra ngoài cửa:
– Nói nhiều quá.
Bị đuổi thẳng cổ nhưng Lâm không hề bực mình, ngược lại còn cười khoái chí. Anh nhìn cánh cửa phòng đóng sầm trước mặt, lắc đầu lẩm bẩm:
– Rõ ràng là ghen mà bày đặt!
---
Đầu giờ chiều, Minh có buổi hướng dẫn lâm sàng cho nhóm sinh viên năm tư tại khoa. Nhóm sinh viên lần lượt trình bệnh án với bác sĩ hướng dẫn, tiếp đến là một cậu sinh viên sở hữu chiều cao nổi bật, gương mặt sáng. Chẳng những chiếc áo blouse được là lượt chỉn chu mà mái tóc còn được vuốt gel cẩn thận. Minh ngước lên mình có chút khó chịu. Anh thong thả đặt cây viết xuống xấp hồ sơ, đưa ánh nhìn dò xét một lượt từ đầu đến chân cậu ấy. Bầu không khí xung quanh đột ngột chùng xuống. Minh gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, giọng nói thản nhiên nhưng lạnh băng:
– Tóc tai gì đây? Đi khám bệnh hay đi diễn?
Câu hỏi ngắn gọn, không cao giọng nhưng chứa đầy uy lực khiến nam sinh viên lập tức đứng thẳng lưng, sống mũi giật nhẹ vì ngượng phùng. Cả nhóm sinh viên xung quanh cũng giật thót, không ai bảo ai đều đồng loạt cúi gầm mặt, nín thở không dám phát ra một tiếng động nhỏ. Cái uy nghiêm và sự khắt khe của bác sĩ Minh chiều nay đã làm đám nhóc năm tư một phen sợ ra mặt, đứa nào đứa nấy lén chỉnh lại cổ áo, ghi chép cuống quít vì sợ trở thành mục tiêu tiếp theo.
---
Vừa hướng dẫn xong đám nhóc sinh viên, Minh ra căng tin mua ly cafe cho tỉnh táo. Hình ảnh từ đoạn video Lâm gửi lúc trưa cứ lẩn quẩn mãi trong tâm trí, anh nhận ra cậu trai trẻ hôm trước, trong lòng Minh cảm thấy không thoải mái. Anh dứt khoát mở điện thoại, gửi liền một tin nhắn cho My:
– Chiều nay mời tôi ăn cơm nhé.
Chưa kịp để đầu dây bên kia kịp định thần phản hồi, anh đã bồi thêm một tin nhắn nữa, khóa chặt đường lui của cô:
– Tan làm tôi qua đón. Xem như để cảm ơn tôi vụ hôm trước.
---
Minh chỉnh đốn lại vạt áo blouse trắng, hít một hơi sâu để lấy lại sự điềm tĩnh rồi rảo bước về phía phòng làm việc của Giám đốc bệnh viện.
Vừa gõ cửa bước vào, anh đã thấy vị Giáo sư đáng kính đang ngồi bên bàn trà gỗ. Gương mặt quắc thước, đầy nét tôn nghiêm thường ngày của ông bỗng giãn ra, hiện lên nụ cười hiền hậu khi nhìn thấy anh:
– Minh đấy à? Vào đây ngồi đi em.
– Dạ, em chào Thầy.
Minh cung kính cúi đầu chào rồi nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Tại bệnh viện, dù chức danh của ông là Giám đốc, Minh vẫn luôn giữ thói quen gọi ông bằng "Thầy" để bày tỏ lòng tôn kính với người từng dẫn dắt mình từ thời đại học.
Giáo sư thong thả rót một dòng trà nóng thanh đạm vào tách sứ, đẩy về phía anh rồi ôn tồn nói:
– Mấy năm nay em đi tu nghiệp ở Mỹ, năng lực ra sao, ban Giám đốc và mọi người đều nhìn thấy rõ. Hôm nay Thầy gọi em lên đây, một phần là vì chuyện công việc, nhưng phần nhiều cũng là muốn tâm sự chuyện nhà.
Minh khẽ khựng lại, ngón tay chạm vào thành tách trà ấm. Trong lòng anh bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành, nhưng gương mặt vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh tuyệt đối:
– Dạ, Thầy cứ dạy.
– Ban Giám đốc muốn em sắp xếp thời gian tham gia lớp bồi dưỡng cán bộ quản lý, để thuận tiện cho quy trình bổ nhiệm chức danh Phó trưởng khoa sắp tới. Trước giờ tên em luôn nằm trong diện quy hoạch cán bộ quản lý của bệnh viện mình, vị trí Phó khoa chỉ mới là bước đầu cho tương lai của em sau này.
Giáo sư dừng lại một chút, nâng tách trà lên hớp một ngụm, ánh mắt nhìn Minh đầy thâm ý:
– Chuyện công việc coi như xong, giờ đến chuyện nhà. Từ lâu Thầy đã không xem em là học trò, mà xem như người thân. Em và con bé Phương đều đã học hành thành tài, sự nghiệp ổn định vững vàng, cũng nên tính đến chuyện của hai đứa là vừa.
Lời nói của vị Giáo sư đáng kính như một tảng đá ngàn cân vô hình đè nặng lên lồng ngực Minh. Ông không hề dùng lời lẽ ép buộc, nhưng từng câu từng chữ thốt ra đều mang theo sức nặng của ơn nghĩa thầy trò lẫn tương lai sự nghiệp rạng ngời phía trước để tạo áp lực. Người ta đã dọn sẵn cho anh một con đường trải đầy hoa hồng.
Minh vô thức ngưng lại động tác đưa tách trà lên môi. Trong khoảng lặng đó, bên tai anh không phải là những lời hứa hẹn địa vị, mà lại vang vọng giọng nói của My, cái cách cô gọi tên anh, ánh mắt cô nhìn anh, và cả hình ảnh cô đẩy anh ra xa.
Chứng kiến My đứng trước nguy hiểm, anh nhận ra mình chỉ muốn dùng cả đời này để bảo vệ cô. Cho dù hiện tại cô có lạnh lùng đẩy anh ra xa, anh cũng nhất định phải giành lại cô cho bằng được. Danh vọng có thể kiếm, nhưng My thì trên đời này chỉ có một.
Minh đặt tách trà xuống bàn, hít một hơi thật sâu. Anh ngẩng thẳng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt nghiêm nghị của người thầy, giọng nói trầm thấp nhưng từng chữ thốt ra đều kiên định:
– Thầy… Em rất cảm ơn Thầy trong suốt những năm qua đã luôn tin tưởng, nâng đỡ và trao cho em nhiều cơ hội. Nhưng về chuyện tình cảm, em xin lỗi vì đã làm Thầy thất vọng. Trước giờ, em luôn xem Phương như em gái của mình. Em hiện tại đã có người trong lòng.
Giáo sư ngước lên nhìn thẳng vào mắt Minh:
– Suốt những năm qua em và con bé cùng nhau đi học ở Mỹ, Thầy cứ nghĩ….
– Dạ không, người đó là bạn gái từ thời đại học của em.
Nụ cười trên môi vị Giáo sư bỗng chốc cứng đờ. Chiếc tách trong tay ông khẽ chạm vào đĩa sứ nghe một tiếng "cạch" khô khốc. Ông không ngờ một người vốn luôn chín chắn, biết nhìn xa trông rộng như Minh lại có thể thẳng thừng từ chối con gái ông và từ chối luôn cả tương lai rộng mở mà ông đã chu đáo dọn sẵn.
Biết mình không nên ở lại lâu hơn, Minh đứng lên cúi đầu chào Thầy rồi xin phép bước ra ngoài.
Cánh cửa phòng Giám đốc vừa khép lại, từ sau chiếc tủ hồ sơ lớn ở góc phòng, Phương chầm chậm bước ra. Hóa ra cô đã đứng đó từ đầu và nghe thấy hết tất cả. Gương mặt cô xám xịt, hai mắt đỏ hoe.
Giáo sư nhìn con gái, thở dài bất lực rồi trầm giọng khuyên nhủ:
– Con gái cưng của ba giỏi giang, xinh đẹp như vậy, ngoài kia còn biết bao nhiêu người tốt hơn xếp hàng chờ con. Tại sao cứ phải đâm đầu vào một đứa không yêu mình hả con?
Phương cúi gầm mặt, giọt nước mắt tủi hờn lúc này mới kiềm chế không nổi mà lăn dài trên má. Cô nghẹn ngào, giọng run lên:
– Ba… ba đừng nói nữa mà.

0