Câu Đoạn Nhân Quả: Chứ Nhất Quyết Không Bước Ra Khỏi Núi

Chương 10: Bóc Lột Tận Xương Và Cơ Hội Chuyển Mình

Đăng: 30/06/2026 21:39 3,012 từ 1 lượt đọc

Trở về từ chuyến đi biển kinh hoàng hôm đó, Lục Trường Sinh vẫn còn chưa hết bàng hoàng. Nghĩ đến hình ảnh hàng chục ngư dân, bao gồm cả Trương Hổ, bị Độc Long bang xua như lùa vịt vào rọ, sống lưng hắn lại ớn lạnh.


Dù đã thoát nạn nhờ lựa chọn chạy trốn dứt khoát của mình, Lục Trường Sinh vẫn cảm thấy vô cùng sợ hãi trước sự nhỏ bé của bản thân. Áp lực sinh tồn đè nặng lên vai, khiến hắn hạ quyết tâm: Lần này tuyệt đối không ra biển viễn hải nữa! Phải bế quan, dùng toàn bộ tài nguyên đã câu được để đột phá Luyện Khí tầng 3!


Thế là, Lục Trường Sinh đóng chặt cửa chòi, bắt đầu chuỗi ngày "cẩu" triệt để.


Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã hai tháng trôi qua kể từ sự kiện truy sát đẫm máu đó.


Chân tướng vụ án dần được hé lộ qua những lời bàn tán xôn xao ở bến tàu. Độc Long bang đã bắt cóc gần hai trăm ngư dân ở hải vực Thiết Sa. Đảo chủ Thiết Sa đảo ban đầu cũng có phái người nhúng tay vào điều tra, làm rùm beng một trận. Nhưng rồi, sự việc dần dần chìm xuồng một cách khó hiểu. Không ai biết đám ngư dân đó bị đưa đi đâu, sống chết ra sao.


Bí ẩn về việc tại sao một băng hải tặc quy mô lớn, vốn chỉ thích cướp bóc tàu buôn giàu có, lại cất công giăng mẻ lưới lớn để bắt đám ngư dân nghèo rớt mồng tơi vẫn bị bỏ ngỏ. Không một ai có câu trả lời.


Nhưng thảm kịch của người này lại là cơ hội làm giàu của kẻ khác. Sự khốc liệt và bản chất bóc lột của giới Tu Tiên tư bản bắt đầu lộ rõ.


Về bề nổi, nguồn cung cá ở bến Hắc Thạch giảm mạnh chưa từng thấy. Sự khan hiếm đã đẩy giá một con Bán Linh Ngư từ 10 hạt Linh Tinh vọt lên tận 15 hạt. Những ngư dân còn sống sót ban đầu mừng rỡ như điên, tưởng đâu thời kỳ đổi đời đã tới.


Thế nhưng, bọn họ chưa kịp vui mừng thì bề chìm của tảng băng lập tức ập xuống. Đảo chủ Thiết Sa ngay lập tức ban hành lệnh tăng thuế. Phí quản lý chợ cá bị đẩy từ 5 hạt Linh Tinh lên thẳng 15 hạt, với lý do vô cùng đường hoàng: "Tăng cường ngân sách cho đội tuần tra để bảo vệ an toàn cho ngư dân".


Kết quả cuối cùng? Thu nhập thực tế của những kẻ bán mạng ngoài biển khơi không tăng thêm được một đồng nào, trong khi rủi ro họ phải gánh chịu thì cao gấp vạn lần. Bọn họ vẫn chỉ là những con kiến hôi bị vắt kiệt mồ hôi và máu để nuôi dưỡng tầng lớp thống trị.


Nghe tin này, Lục Trường Sinh uất ức đến bật cười lạnh lẽo.


- Tăng cường tuần tra? Chắc là tuần tra xem có thằng nào trốn thuế không thì có!


Nhìn con cá trắm lớn mang chút linh khí vừa bắt được dưới bãi cạn gần nhà, hắn dứt khoát xách thẳng về hầm canh ăn cùng sư phụ Lão Tôn, quyết không đem ra chợ bán để nộp mạng cho bọn hút máu kia. Dù sao, số Linh Tinh hắn câu được từ Hứa bá và đám đàn em trước đó cũng đủ để hai thầy trò sống dư dả qua ngày trong suốt hai tháng nay.


Trong suốt thời gian bế quan, cuộc sống của Lục Trường Sinh xoay quanh hai việc duy nhất: Tu luyện và Câu cá.


Ban ngày, hắn khóa trái cửa lều, ngồi khoanh chân trên chiếc giường gỗ cứng cáp. Linh khí nhờ Tụ Khí Đan không ngừng cọ rửa kinh mạch, nhưng với cái tư chất Ngũ hệ tạp linh căn rách nát, mười phần linh khí đi vào thì rơi rụng mất chín phần.


Vào một đêm cuối tháng thứ nhất, Lục Trường Sinh cắn răng nuốt xuống viên Tụ Khí Đan cuối cùng. Hắn vận chuyển linh lực đến mức trán túa đầy mồ hôi hột, cắn rách cả môi sờ tới vách ngăn Luyện Khí tầng 3. Nhưng đúng lúc linh khí hội tụ đến đỉnh điểm, kinh mạch tắc nghẽn của Tạp linh căn như một cái van xì hơi, nhẫn tâm để tuột mất toàn bộ công sức.


"Phốc!"


Hắn phun ra một ngụm máu bầm, ngã vật ra giường thở dốc, hai mắt vằn tia máu. Mỗi lần vận hành chu thiên, hắn lại có cảm giác như mình đang dùng một cái rổ thủng để múc nước. Đổ bao nhiêu công sức cũng vô ích.


"Chẳng lẽ tư chất thực sự là vách núi không thể vượt qua?" Lục Trường Sinh thở dài thườn thượt, cảm giác uất ức dâng lên nghẹn họng. Cánh cửa Luyện Khí tầng 3 vẫn đóng chặt như một bức tường thành kiên cố.


Tu luyện bế tắc, đêm đến câu cá trở thành thú vui duy nhất giúp hắn giải tỏa căng thẳng. Ngày nào hắn cũng đều đặn sử dụng một lượt "Câu Thả Rông" miễn phí của Hệ Thống.


Có một lần, cần câu giật mạnh bất thường. Hắn hí hửng kéo lên, nghĩ rằng vớ được pháp bảo. Ai ngờ từ dưới mặt hồ ảo ảnh văng lên một cái mai rùa xanh biếc to bằng cái mâm đập thẳng vào mặt hắn, in hằn cả vết bùn lên trán. Hắn chưa kịp chửi thề thì con rùa thò đầu ra khạc một bãi bọt nước rồi tàng hình biến mất vào không khí, để lại trên tay hắn một vũng bùn lầy lội.


【 Lịch Sử Câu Thả Rông: Ngươi quấy rầy giấc ngủ của một con linh quy Thượng cổ, đối phương khạc nhổ vào mặt ngươi. Thu được 1 Vũng Bùn (Đồ rác). 】


Lục Trường Sinh vuốt mặt ướt sũng bọt nước, dở khóc dở cười. Mấy thứ rác rưởi trôi nổi trong dòng sông nhân quả này quả thật quá mức kỳ ba. Lịch sử câu thả rông của hắn chủ yếu ngập tràn những món đồ linh tinh vô dụng như thế.


Nhưng dạo gần đây, Hệ Thống có vẻ như đã "nâng cấp" tính cách, các dòng thông báo không còn cứng nhắc nữa mà mang đậm mùi cà khịa:


【 Lịch Sử Câu Thả Rông: Thu hoạch 1 chiếc yếm đào màu hồng phấn (Đồ rác).

Hệ thống bình luận: Cẩn thận, nữ hiệp chủ nhân của cái yếm này mà biết được, mười cái mạng Luyện Khí tầng 2 của ngươi cũng không đủ đền! 】


【 Lịch Sử Câu Thả Rông: Thu hoạch 1 nửa củ khoai lang cháy (Đồ rác).

Hệ thống bình luận: Ít ra nó vẫn ăn được, đừng chê! 】


Nhìn cái yếm đào mỏng manh rơi phịch xuống giường, Lục Trường Sinh vuốt mặt thở dài, tiện tay ném thẳng nó vào đống lửa sưởi. Hắn bắt đầu hoài nghi nhân phẩm của mình.


Nhưng hôm nay, mọi chuyện đã khác.


Khi Lục Trường Sinh nhàn nhã buông cần xuống Hồ Nhân Quả ảo ảnh trong tâm trí, mặt hồ vốn luôn tĩnh lặng bất chợt sôi sục dữ dội. Bảng Hệ Thống không hiện lên dòng chữ cà khịa màu xám trắng như mọi ngày, mà bừng sáng một luồng hào quang màu vàng chói lọi, chói đến mức hắn phải nheo mắt lại!


【 Lịch Sử Câu Thả Rông: Nhân phẩm bộc phát tột đỉnh! Vận rủi hai tháng qua của ngươi rốt cuộc cũng đổi lấy kỳ tích! Chúc mừng Túc chủ câu được Kỳ trân dị quả thượng cổ: 'Tạo Hóa Song Sinh Quả'! 】


【 Tạo Hóa Song Sinh Quả: Vật báu trôi dạt từ thời Thượng Cổ. Công dụng: Tẩy cân phạt tủy, có khả năng dung hợp và thanh tẩy linh căn, biến Ngũ hệ tạp linh căn rác rưởi thành Song linh căn tinh anh.

Hệ thống bình luận: Chúc mừng, từ rổ thủng nay đã thăng cấp thành thùng phuy! 】


Lục Trường Sinh sững người. Hô hấp của hắn trở nên dồn dập, hai mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào quả linh trái to bằng nắm tay, vỏ ngoài chia thành hai nửa trắng đen rõ rệt, đang tỏa ra một mùi hương làm say đắm lòng người.


Ngũ linh căn biến thành Song linh căn?!


Đây là cơ duyên nghịch thiên cải mệnh! Ở giới Tu Tiên, tư chất quyết định tất cả. Ngũ linh căn hấp thu linh khí cực kỳ chậm chạp, cả đời Luyện Khí là cùng, luôn phải cúi đầu khom lưng làm kiến hôi dưới đáy xã hội. Nhưng Song linh căn lại là tư chất tinh anh! Đó là tấm vé thông hành để trở thành đệ tử hạch tâm của các tông môn lớn, tiền đồ Kết Đan, thậm chí Nguyên Anh hoàn toàn rộng mở!


Cảm giác tự ti, nghẹn khuất suốt mấy năm nay bị cái tư chất rác rưởi chèn ép bỗng chốc tan biến. Thay vào đó là một luồng nhiệt huyết sục sôi. Hắn không cần phải cắn răng nhìn người khác tiến giai rào rạt, không cần phải đếm từng giọt linh khí rỉ ra từ rổ thủng nữa!


Không chần chừ nửa giây, Lục Trường Sinh vớ lấy một cuộn vải bố rách nhét chặt vào miệng, rồi dứt khoát nuốt chửng Tạo Hóa Song Sinh Quả vào bụng.


Trái cây vừa trôi qua cuống họng, chưa kịp rơi xuống dạ dày đã hóa thành một dòng chất lỏng nóng rực như dung nham núi lửa, đan xen cùng một luồng hàn khí lạnh buốt tựa hầm băng vạn năm. Sinh và tử, âm và dương, hai luồng sức mạnh cực đoan đại diện cho quy luật sáng thế va chạm mãnh liệt ngay giữa lồng ngực hắn.


"Ư... ứ...!"


Lục Trường Sinh gồng mình, hai mắt đỏ sọc. Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, cơn đau ập đến vẫn vượt xa trí tưởng tượng của một kẻ phàm tục. Nó không giống như bị dao chém hay lửa đốt, mà là cảm giác hàng vạn con kiến lửa đang len lỏi vào tận sâu trong từng khớp xương, từng thớ thịt, điên cuồng cắn xé và nhai nuốt.


Từng tấc kinh mạch mỏng manh của hắn bị dòng năng lượng cuồng bạo xé rách thành trăm mảnh, rồi lại được sinh mệnh lực khổng lồ từ linh quả chắp vá, tái tạo lại tức thì. Xé rách, dung hợp, rồi lại xé rách... Chuỗi hành hình lặp đi lặp lại không ngừng nghỉ khiến thân thể hắn co giật kịch liệt trên nền đất ẩm. Hai bàn tay hắn bấu chặt xuống nền bùn, mười móng tay bật máu, cào thành những vệt rãnh sâu hoắm.


Trong cơn đau đớn tột cùng, ý thức của Lục Trường Sinh bắt đầu mờ dần. Hình ảnh về những ngày tháng sống kiếp con kiến hôi dưới đáy xã hội tu tiên như những thước phim quay chậm xẹt qua đầu hắn. Hắn nhớ lại ánh mắt khinh miệt của vị trưởng lão Thái Nhất Môn khi đo ra Ngũ linh căn. Hắn nhớ lại những đêm lạnh lẽo nhai cá sống để sinh tồn, trốn chui trốn nhủi như một con chuột cống. Hắn nhớ đến những mạng người mỏng manh ở bến tàu Hắc Thạch bị tu sĩ chà đạp mà chẳng ai đoái hoài.


*Ta không muốn làm phàm nhân nữa!*


*Ta tuyệt đối không thể chết một cách uổng phí ở đây! Dù là phế vật, dù là sâu bọ, ta cũng phải lết lên đỉnh cao của cái thế giới tàn khốc này!*


Một tiếng gầm gừ nghẹn ngào phát ra từ cổ họng Lục Trường Sinh, vang lên sau lớp giẻ rách đã ướt đẫm máu tươi do cắn nát cả môi. Ý chí cầu sinh mãnh liệt và sự uất hận dồn nén bấy lâu nay đã trở thành mỏ neo vững chắc nhất, kéo linh hồn hắn lại từ bờ vực sụp đổ.


Bên trong đan điền, một cảnh tượng thần kỳ đang diễn ra. Khóm linh căn ngũ sắc vốn xỉn màu, khô héo đang trải qua một đợt chọn lọc sinh tử. Dưới sức mạnh gột rửa của Tạo Hóa Song Sinh Quả, ba thuộc tính Kim, Mộc, Thổ yếu ớt nhất dần dần mờ đi, tan vỡ thành những điểm sáng li ti, rồi bị bài xích hoàn toàn ra khỏi cơ thể cùng với những tạp chất đen ngòm, hôi thối vã ra qua từng lỗ chân lông.


Đan điền vốn dĩ chật chội, bức bối bỗng chốc trở nên trống rỗng và tinh khiết. Chỉ còn lại Thủy và Hỏa – hai hệ linh căn kiên cường nhất – đang bắt đầu đâm chồi nảy lộc. Từ những gốc rễ cằn cỗi, chúng hấp thu tạo hóa, vươn mình mạnh mẽ, quấn quýt lấy nhau tạo thành một đồ án Thái Cực hoàn mỹ. Hào quang xanh thẳm của Thủy và sắc đỏ rực của Hỏa giao hòa, phát ra những nhịp đập sinh mệnh mạnh mẽ chưa từng có.


Từ một cái rổ thủng, đan điền của hắn đã chính thức lột xác thành một thùng chứa vững chắc. Ngũ linh căn phế vật đã tan biến, nhường chỗ cho Song linh căn tinh anh!


Khi quá trình tẩy cân phạt tủy kết thúc, sự đau đớn như triều cường lui dần, để lại một cảm giác khoan khoái, nhẹ bẫng đến mức như linh hồn muốn thoát xác bay lên. Lục Trường Sinh nằm thoi thóp trên vũng bùn lầy lội, toàn thân phủ một lớp chất nhầy đen hôi thối, nhưng khóe miệng hắn lại nhếch lên một nụ cười rạng rỡ.


Hắn từ từ ngồi dậy, nhổ cục giẻ rách đầy máu ra, hít một hơi thật sâu và thử vận hành công pháp 'Trường Xuân Quyết' rẻ tiền của mình.


"Rào rạt..."


Một âm thanh cuộn trào vang lên từ trong cơ thể. Hắn kinh hãi mở bừng mắt.


Khác hoàn toàn với cảm giác cày cuốc từng giọt linh khí mong manh như sương sớm lúc trước, giờ đây, thiên địa linh khí xung quanh giống như tìm được một lối thoát khổng lồ, điên cuồng ồ ạt tràn vào kinh mạch hắn. Dòng chảy linh khí từ những giọt nước nhỏ giọt nay đã hóa thành một con sông nhỏ chảy xiết, lao thẳng vào đan điền với tốc độ nhanh gấp mười lần!


Lượng linh khí khổng lồ cộng hưởng với dược lực còn sót lại của Tạo Hóa Song Sinh Quả đã tạo thành một đợt thủy triều mạnh mẽ, tông thẳng vào bình cảnh Luyện Khí tầng 3 vốn đã kẹt cứng bấy lâu nay.


*Rắc!*


Một tiếng vỡ nhẹ vang lên trong tâm trí. Không cần khổ tu, không cần dùng đan dược xung kích, bình cảnh mỏng manh như một tờ giấy bị đâm thủng vô cùng dễ dàng. Khí tức trên người Lục Trường Sinh tăng vọt, kinh mạch được mở rộng gấp đôi, ngũ quan trở nên nhạy bén khác thường.


Hắn nắm chặt hai bàn tay đầy bùn đất, cảm nhận lực lượng mạnh mẽ đang cuộn trào trong huyết quản. Hắn đã sống sót qua cửa ải đau đớn nhất, và chính thức bước vào Luyện Khí tầng 3!


***


Sáng sớm tinh mơ ngày hôm sau.


Sau khi củng cố xong tu vi mới, Lục Trường Sinh quyết định phải thực hiện một chuyến đi xa. Hắn lôi từ gầm giường ra một bộ quần áo xám tro rộng thùng thình, lấy bùn đất bôi đen khuôn mặt, ngụy trang cẩn thận để không ai nhận ra hình dáng của tên ngư dân nhút nhát thường ngày.


Hắn lén lút ra chiếc thuyền nát, vớt lên một chiếc túi trữ vật được giấu kỹ dưới ván gỗ. Bên trong chiếc túi là hai cái vây lưng sắc lẹm của Kiếm Ảnh Ngư (nhờ vào tu vi tăng tiến và sự kiên nhẫn, trong thời gian qua hắn đã dọn dẹp thêm được một con Nhất giai Linh Ngư nữa lảng vảng gần bờ).


Mục tiêu của hắn hôm nay không phải là cái bến tàu Hắc Thạch rách nát kia, mà là Thiết Sa Thành – trung tâm giao thương sầm uất và quyền lực nhất của hải vực này.


Chuyến đi này, hắn đã lập sẵn một kế hoạch rõ ràng:

Thứ nhất: Tiêu thụ hai cái vây lưng Kiếm Ảnh Ngư. Chợ đen ở Thiết Sa Thành vô cùng đông đúc, thích hợp để giao dịch ẩn danh, dễ dàng tránh được tai mắt của những kẻ có lòng tham.

Thứ hai: Tìm mua vật liệu chuyên dụng để nâng cấp và gia cố chiếc thuyền cá nát bươm của mình. Thuyền là phương tiện bảo mệnh trên biển, không thể cứ dùng nhựa thông chắp vá mãi được.

Thứ ba: Mua thêm một lượng lớn đan dược để phục vụ cho tốc độ tu luyện cực nhanh của Song linh căn.

Cuối cùng: Nếu số Linh Tinh thu về đủ dư dả, hắn nhất định phải mua bằng được một bộ Công pháp Luyện Thể. Tuy Song linh căn giúp hấp thu linh khí cực nhanh, nhưng nhục thân phàm tục của hắn vẫn quá mỏng manh để chịu đựng linh lực bạo ngược từ thịt Linh Ngư cấp cao, đồng thời hắn cũng vô cùng khát khao tăng cường khả năng cận chiến bảo mệnh.


Lục Trường Sinh vỗ vỗ pháp khí phòng ngự trung phẩm đang mặc bên trong áo, trong mắt lóe lên sự tự tin. Cẩu đạo không có nghĩa là rụt cổ chờ chết, mà là chờ đợi thời cơ để bành trướng một cách an toàn nhất!


0
Ủng hộ tác giả Nguyễn Văn Đạt hahehahihihehe