Chương 14: Căn Cứ Bí Mật Và Sức Nặng Của Kim Quang
Căn phòng tầng ba nhà anh Huy hôm nay đón một buổi sáng mùng 12 tháng 9 năm 2011 bình yên đến lạ kỳ. Sau một tuần liên tiếp ròng rã mài mặt trên những cung đường vùng ven và nội đô để xả sạch mẻ nhẫn vàng lẻ, Hoàng cho phép bản thân nghỉ ngơi trọn vẹn một ngày. Anh không thuê xe, không sao chép vàng để xả, cũng chẳng động não tính toán đến các thông số khô khốc của cỗ máy.
Anh ngủ một mạch đến gần mười giờ sáng mới tỉnh giấc. Nằm dài trên chiếc đệm bông ép cũ kỹ, mắt nhìn trân trân lên chiếc quạt trần Điện Cơ đang quay lạch cạch, đầu óc Hoàng trôi bồng bềnh vào một miền ký ức xa xăm. Dưới nhà, tiếng bước chân thình thịch quen thuộc của anh Huy và tiếng dọn dẹp bát đĩa của chị Linh dâu tương lai vọng lên. Hoàng khẽ thở dài, một cảm giác tội lỗi và hoài niệm bất chợt dâng lên, bóp nghẹt lồng ngực anh.
Ở dòng thời gian cũ, cái gã Hoàng tuổi 23 là một thằng khốn ngạo nghễ và vô tâm đúng nghĩa. Cậy mình cũng có cái mác sinh viên Công nghệ thông tin, anh khinh rẻ mọi công việc bình thường. Suốt từ năm 2011 cho đến tận năm 2016, anh chỉ biết tụ tập bạn bè, cắm mặt vào game và những ảo mộng hão huyền. Anh chị gánh vác vẩy tai, nhờ vả hết mối quan hệ này đến cơ quan nọ để xin cho anh một suất làm việc văn phòng ổn định, nhưng anh thẳng thừng từ chối, thậm chí còn gằn giọng cãi nhau với anh trai: “Anh biết gì về đam mê của em mà sắp đặt?”
“Ôi, sao ngày xưa mình lại ấu trĩ đến thế nhỉ?” — Hoàng tự lăng mạ chính mình trong suy nghĩ, khóe môi chát đắng. Anh từ chối những cơ hội ngon ăn để rồi mười hai năm sau phải bọc mình trong chiếc áo shipper màu xanh sũng nước mưa, quỵ lụy vì một ly trà sữa ba mươi nghìn đồng. Sự bướng bỉnh trẻ con ngày đó đã rạch một vết thương sâu hoắm vào tình anh em, khiến anh Huy thất vọng đến mức không muốn nhìn mặt gã em trai bất tài.
Giờ đây, dưới lớp da cổ tay là cỗ máy lượng tử nắm giữ long mạch của cả thế giới. Trong ba lô vải cũ giấu dưới gầm bàn lúc này sau khi trừ chi tiêu còn hơn 340 triệu đồng tiền mặt và một cuốn sổ tiết kiệm 90 triệu — thành quả của việc xả sạch 96,0 chỉ vàng nhẫn ngay trên đỉnh sóng 4,7 triệu/chỉ. Hoàng biết mình phải thay đổi. Anh cần phụ giúp anh chị, cần sửa chữa lỗi lầm của quá khứ ngay từ những điều nhỏ nhặt nhất.
Tối hôm đó, sau bữa cơm gia đình ấm cúng, Hoàng nán lại phòng khách, đợi lúc anh Huy đang chăm chú theo dõi bản tin thể thao. Hoàng thọc tay vào túi quần, rút ra ba tờ polymer mệnh giá 200 nghìn đồng phẳng phiu, nhẹ nhàng đặt lên bàn, đẩy về phía chị Linh dâu tương lai.
— Dạ, em có việc muốn nói với anh chị. Mấy ngày vừa rồi em chạy đi tìm việc, may mắn được một người quen giới thiệu vào làm quản lý kho cho một đại lý phân phối linh kiện điện tử lớn ở tận khu công nghiệp Từ Sơn, Bắc Ninh. Chỗ này hơi xa, đi lại vất vả nên họ trả lương cứng khá ổn. Đây là 600 nghìn em ứng trước được, gửi chị Linh để phụ tiền điện nước, mắm muối. Từ mai em bắt đầu vào ca, đi sớm về muộn. Để tiện công việc, có khi em tính dạt sang mạn Long Biên thuê cái phòng trọ nhỏ ở tạm, đỡ phải chạy xe qua cầu Chương Dương mỗi ngày nắng bụi.
Lý do "làm việc ở Từ Sơn" và thuê trọ ở Long Biên là một nước đi hỏa mù tuyệt đỉnh. Khoảng cách địa lý đủ xa để anh Huy không thể ngẫu nhiên kiểm tra, lại nằm ngay trên trục đường hướng đi Bắc Ninh để hợp thức hóa vỏ bọc. Anh Huy thở ra một hơi dài, vỗ mạnh xuống đùi:
— Đấy! Mày cứ chịu khó làm người tử tế như thế này có phải anh chị mát lòng mát dạ không. Xa một tí cũng được, thanh niên trai tráng đi lại cho nó dạn dĩ.
Ngày 13 tháng 9 năm 2011, đúng 6 giờ sáng, Hoàng dắt chiếc Wave Alpha ra khỏi ngõ. Anh không chạy ra Từ Sơn như đã nói, mà đi thẳng đến khu vực đồi núi hoang vắng tại Bất Bạt, Ba Vì để thử nghiệm tính năng dịch chuyển tức thời.
[KÍCH HOẠT: TELEPORT MỨC 5 - TỌA ĐỘ 1,2M]
Vèo! Không gian bị bẻ cong, cơ thể Hoàng tái thiết lập ở vị trí cách đó đúng 1,2 mét. Cảm giác như hàng ngàn mũi kim châm đâm xuyên hệ thần kinh.
[HỒI CHIÊU: 1385 GIÂY] (Hơn 23 phút).
Sau đó anh thử tiếp:
[KÍCH HOẠT: TELEPORT MỨC 4 - TỌA ĐỘ 155M]
Vèo! Cảm giác mạnh bạo hơn, nhưng kỳ lạ thay, thời gian hồi chiêu lại rút ngắn lại:
[HỒI CHIÊU: 4 GIÂY] .
Hoàng nheo mắt kinh ngạc. Cỗ máy này vận hành mức 5 một logic ngược đời: cự ly dịch chuyển xa, thời gian hồi chiêu lại càng dài. Nhưng mức 5 lại ngược lại. Nó có hơi hướng chế độ dành cho nghề nghiệp đặc thù. Anh dứt khoát gắn cho Mức 5 cái nhãn [MỨC LỖI — HẠN CHẾ SỬ DỤNG]. Một mét hai xuyên tường chỉ dùng cho đạo chích hoặc sát thủ, anh không cần thứ năng lực cồng kềnh và tốn thời gian hồi chiêu đến vô lý ấy. Mục tiêu của anh là thực chiến tài chính.
Trưa cùng ngày mùng 13 tháng 9, Hoàng bắt xe buýt dạt về hướng ngoại thành mạn Long Biên.
Bán dây chuyền bạc cho mấy tiệm vàng bạc được hơn 30 triệu. Khoản này anh tách riêng để chi tiêu không nhập vào số tiền bán vàng.
Với tấm CMND giả mang tên Nguyễn Văn Nam (Thanh Hóa) , thông qua quán nước vỉa hè khu Long Biên, anh dễ dàng thuê được một căn phòng trọ cấp bốn biệt lập của ông Lộc chủ nhà nằm khuất sau cây khế già trong một con ngõ sâu gần bờ đê.
Sau khi chốt xong "căn cứ bí mật", Hoàng dạt qua một tiệm vàng lớn ở quận Long Biên, dứt khoát mua đúng một chỉ vàng loại nhẫn tròn trơn chuẩn 9999. Anh bắt buộc phải chọn loại nhẫn trơn thủ công không họa tiết, bởi anh biết ở Chế độ 3, mọi logo hay chữ dập chìm sẽ bị phóng đại lên gấp 9,60 lần, tạo ra những vết biến dạng quái dị. Một thỏi vàng thô nặng ký, trơn lỳ mới là thứ hoàn hảo nhất để tuồn vào lò đúc mà không bị ai nghi ngờ.
Trở về phòng trọ, lúc này đã là hơn hai giờ chiều. Từ nhà ông Lộc phía trước, tiếng tivi vẫn đang phát oang oang các phóng sự phân tích chuyên sâu về Kỷ niệm 10 năm sự kiện khủng bố 11/9 của Mỹ. Không khí căng thẳng của phim tư liệu quyện với dị tượng cực quang trên bầu trời khiến tâm lý lo sợ "Ngày tận thế 2012" của người dân Hà Nội càng thêm sôi sục.
Hoàng khép chặt cửa gỗ, cài chốt sắt. Anh kéo chiếc chăn bông cũ quây thành một cái ổ trũng ngay giữa giường tre để làm tấm nệm đỡ cách âm. Anh ngồi xếp bằng, giơ cổ tay trái lên:
[KÍCH HOẠT CHẾ ĐỘ 3. ĐỐI TƯỢNG: NHẪN VÀNG TRÒN TRƠN MỘT CHỈ]
Oong...!
Quả cầu xám tro nuốt gọn chiếc nhẫn mẫu. Đúng 58,70 giây sau, một vầng sáng nhẹ bùng lên rồi lặn mất. Từ khoảng không, hai mươi vật thể màu vàng sậm, nặng trịch đổ loảng xoảng xuống lòng ổ chăn.
Bập. Bập. Bập.
Hoàng run rẩy vén màn, thọc hai tay vào lòng ổ chăn. Hai mươi vòng vàng thô hiện ra, lấp lánh ánh kim ma mị. Mỗi vòng nặng đúng 9,60 chỉ — gần một cây vàng. Do trọng lượng bị máy thổi phồng lên từ phôi nhẫn một chỉ, đường kính của chúng giãn rộng ra, dày cộp thành những chiếc vòng đồng thô kệch.
19,2 lượng vàng thô. Trị giá gần một tỷ đồng năm 2011 đang nằm gọn trong ổ chăn.
Cạch. Cạch. Cạch!
— Alo! Có ai trong phòng không đấy? — Tiếng đập cửa của ông Lộc bất ngờ dội vào.
Hoàng giật nẩy mình, tim như bắn ra ngoài. Anh quơ hai tay như điên, vơ vét toàn bộ số vàng ném uỵch vào đáy ba lô vải, sút mạnh vào sâu trong gầm giường tre rồi mới ra mở cửa.
Gương mặt tò mò của ông chủ nhà hiện ra. Ông nhìn cái ổ chăn bông dị dạng giữa trưa nóng chảy mỡ, nheo mắt hỏi:
— Làm cái gì mà đóng cửa kín mít thế hả cháu? Lại còn lôi cả chăn bông ra làm cái gì kia?
Mồ hôi Hoàng chảy ròng ròng, đại não nảy số cực nhanh, anh giả vờ day thái dương, mặt tái đi vì thiếu oxy:
— Dạ... số cháu khổ, bị cái bệnh đau đầu kinh niên. Cứ trưa nắng gắt mà tiếng tivi ngoài kia rầm rầm là thái dương nó giật thình thịch. Thầy lang bảo phải trùm chăn kín cách ly ánh sáng mới dịu được. Cháu vừa nằm được một tí thì chú gõ cửa đấy ạ...
Ông Lộc nghe vậy thì xua tay thông cảm:
— À, hóa ra bệnh đau đầu gió. Khổ thân, trẻ măng mà đã bệnh tật. Thế cháu cứ nghỉ đi nhé.
Hoàng đóng cửa, cài chặt chốt, tựa lưng vào cánh cửa gỗ mà thở dốc. Cú va chạm đầu tiên đã trôi qua hú vía. Anh liếc nhìn gầm giường tre, nơi chiếc ba lô chứa gần hai mươi cây vàng đang nằm im lìm. Trò chơi trốn tìm với thế giới đã lên một tầm cao mới. Chiều nay, anh phải mang số vàng này đi tìm những "con cá mập" thực sự của thị trường vàng đỉnh sóng năm 2011.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.