Chương 18: Hiệu Ứng Cánh Bướm Và Tấm Khiên Vỉa Hè
Sáng hôm sau.
Hoàng nhìn đồng hồ, đã sang ngày 15 tháng 9 năm 2011 rồi. Cái cảm giác tài phú tăng tiến trong tay thực sự làm người ta si mê. Hoàng của dòng thời gian trước, một tháng cày cuốc kiếm đủ tiền ăn và tiền phòng trọ đã trầy trật khó khăn chừng nào, mà giờ đây, ước tính lạc quan nhất sau hơn mười ngày hành quân cẩn mật, anh đã nắm trong tay số của của cải tiệm cận 1,3 tỷ đồng nếu quy đổi toàn bộ số vàng còn lại.
Ngay từ chiều muộn hôm qua, Hoàng đã quyết định chơi một mẻ lớn để dứt điểm thế bí của những thỏi vàng lỡ cỡ. Anh ôm một lúc 10 vòng vàng thô, tổng trọng lượng 96,0 chỉ, quay lại tiệm gia công của gã thợ hói mạn Long Biên. Áp dụng đúng công thức quy đổi của phi vụ trước, cứ 2 vòng đúc được 3 món trang sức chẵn 5 chỉ, mẻ này gấp 5 lần quy mô, Hoàng đã bắt gã thợ hói khè lửa cật lực để biến 10 thỏi vàng thô thành 15 món trang sức chuẩn quốc dân loại 5 chỉ chẵn (gồm nhẫn, dây chuyền và lắc tay).
Phần phôi dư còn lại sau khi trừ 75 chỉ thành phẩm là khoảng 19 chỉ. Sau khi khấu trừ sòng phẳng tiền công lửa củi cho gã thợ, Hoàng chấp nhận bán đứt số phôi thừa này cho tiệm và thu về thêm hơn 90 triệu đồng tiền mặt sạch sẽ. Cục tiền mặt trong ba lô nhờ đó vọt lên con số hơn 249 triệu đồng. Hơn 240 triệu tiền mặt vào năm 2011, gia tài này với một gã thanh niên 23 tuổi thì thật đáng ước mơ. Đó là chưa kể trong bóng tối căn cứ, anh còn sở hữu 2 sổ tiết kiệm tổng trị giá 290 triệu đồng, 8 vòng vàng thô lỡ cỡ chưa nấu, cùng tổng cộng 18 món trang sức chẵn loại 5 chỉ đúc thô tương đương 9 cây vàng ròng.
Thời tiết Hà Nội hôm nay chuyển âm u, từng dải mây xám giăng ngang bầu trời che bớt cái nắng hanh hao của những ngày trước đó. Hoàng rời phòng trọ ngoại ô từ sớm với chiếc ba lô vải quen thuộc. Đúng như kế hoạch chia nhỏ dòng tiền mặt để né định mức giám sát ba trăm triệu đồng một ngày của hệ thống ngân hàng mà gã bảo vệ Nam đã rỉ tai, Hoàng không quay lại Vietcombank. Anh nổ máy, phóng chiếc Wave Alpha cũ đời cờ dạt thẳng sang mạn quận Hai Bà Trưng, bước vào chi nhánh của Techcombank trên phố Bà Triệu.
Quy trình nộp tiền mặt diễn ra sơ sài và nhanh chóng hơn nhiều so với hôm trước. Cô giao dịch viên thời điểm này có vẻ bận rộn với mớ sổ sách cuối quý, chỉ lẳng lặng nhận xấp tiền 200 triệu đồng phẳng phiu của Hoàng, thả vào máy đếm kêu xoành xoạch, đóng dấu rộp vào tờ biên lai kỳ hạn 3 tháng lãi suất 14,2%/năm rồi đẩy ngược lại qua khe kính mà không đưa ra bất kỳ lời tư vấn kéo dài kỳ hạn nào. Sự thờ ơ, máy móc của dịch vụ khách hàng năm 2011 lúc này lại là một sự giải thoát nhẹ nhõm đối với Hoàng.
Bước ra khỏi sảnh ngân hàng, Hoàng đứng dưới mái hiên, thọc hai tay vào túi quần, mắt nhìn đăm đắm vào dòng xe Nouvo và Air Blade đang hối hả lao đi trong làn gió thu se lạnh. Anh khẽ chạm tay vào lớp polymer của tấm thẻ tiết kiệm mới tinh, khóe miệng nhếch lên một nụ cười thâm trầm của gã đàn ông tuổi 38.
— Ba tháng nữa thôi... — Hoàng thầm nhủ.
Khi thị trường vàng và những cơn sóng lạm phát hỗn loạn của năm 2011 chạm đỉnh vào cuối năm, anh sẽ quay lại rút toàn bộ đống tiền này để chuẩn bị cho những bước đi vĩ mô tiếp theo.
Hoàng lững thững đi bộ về bãi để xe gần đó. Nhìn dòng người qua lại náo nhiệt, anh khẽ liếc qua bốt giao thông có bóng áo vàng đứng nghiêm nghị ngay góc ngã tư cạnh sảnh ngân hàng. Có lẽ chính sự hiện diện của lực lượng chức năng ở vị trí trọng điểm này đã biến nơi đây thành một vùng an ninh tuyệt đối, khiến những kẻ có ý đồ đen tối cũng chẳng dại gì mà ra tay cướp giật.
Đang rảo bước trên vỉa hè gồ ghề đầy lá rụng, ánh mắt anh vô tình quét qua chiếc xe máy Wave tàu màu xanh rêu cũ nát, rỉ sét toàn bộ phần xích, đang dựng chênh vênh cạnh một gốc cây lộc vừng.
Một gã thanh niên đang ngồi xổm cạnh chiếc xe, tay cầm chiếc kìm gỉ cố xoay xở với cái chân chống bị gãy lò xo. Gã mặc chiếc áo phông bạc màu đến mức sờn rách ở vai, đôi dép tổ ong dính đầy bùn đất ngoại thành, dáng người cao gầy nhưng thô kệch, gương mặt xương xẩu, lầm lì và đôi môi mím chặt lại.
Bước chân Hoàng bỗng khựng cứng giữa vỉa hè. Đầu não tuổi 38 của gã shipper dội lên một cơn chấn động kinh hoàng.
“Kha... ‘Kha đại bàng’?”
Hoàng suýt chút nữa thì gọi thành tiếng cái danh xưng khét tiếng của gã thanh niên trước mặt. Trong ký ức của dòng thời gian năm 2026, gã lầm lì này chính là "Vua giao hàng" của cái app shipper công nghệ mà Hoàng từng tham gia chạy sấp mặt hằng đêm. Ở tương lai, Kha là huyền thoại của giới chạy xe đêm: một gã cày cuốc điên cuồng, không quản mưa bão, luôn đứng top 1 doanh thu hệ thống nhưng hằng ngày vẫn lầm lụi đi phát từng gói hàng. Kha từng âm thầm nhường những cuốc xe ngon cho những ông già neo đơn và từng cứu nét Hoàng trong một đêm mưa ngập bánh xe mạn Cầu Giấy.
Vậy mà giờ đây, tại mốc thời gian tháng 9 năm 2011, "Vua giao hàng" của tương lai đang ngồi xổm trước mặt anh, trần trụi và khốn khó trong cái vỏ bọc một gã trai tỉnh lẻ nghèo kiết xác, đang bất lực trước chiếc Wave tàu rách nát. Thời điểm này, hai người hoàn toàn là hai đường thẳng song song.
Kha bất ngờ ngước mắt lên. Đôi mắt sắc lẹm, sâu hoắm và lạnh lùng của gã chạm thẳng vào ánh nhìn đăm đắm của Hoàng. Gã nheo mắt, đôi lông mày rậm nhíu lại đầy cảnh giác, cái nhìn hằn học hệt như cái cách gã vẫn nhìn thế giới ở năm 2026. Gã không nói một lời, chỉ lẳng lặng quay đi, tiếp tục nện mạnh chiếc kìm vào cái lò xo chân chống xe gãy nát, phát ra những tiếng cạch cạch khô khốc trên vỉa hè.
Hoàng đứng nhìn cái bóng lưng thô kệch của Kha, lòng dâng lên một nỗi niềm hoài niệm khó tả. Anh khẽ đưa tay lên vuốt vệt bớt lượng tử ở cổ tay trái, thầm nghĩ: “Thì ra hơn mười bốn năm trước, ông vua của giới giao hàng tương lai cũng từng lầm lụi thế này. Giang sơn của mày chưa đến đâu, người anh em ạ.” Hoàng không tiến lại gần, anh thong thả bước qua gã, giữ đúng quy tắc im lặng để không làm xáo trộn số phận của người khác.
Hoàng vừa quay lại bãi xe để dắt chiếc Wave Alpha của mình ra, định bụng phóng về phía căn phòng trọ biệt lập, thì chiếc Samsung Galaxy S II mới mua trong túi quần bỗng đổ chuông liên hồi. Màn hình hiện tên: “Chị Linh”.
Ngay khi vừa bấm nút nghe, tiếng khóc nấc nghẹn và hoảng loạn của chị dâu tương lai dội thẳng vào màng nhĩ anh:
— Hoàng ơi... Chú về ngay bệnh viện Đống Đa với chị... Anh Huy... anh Huy bị ngã xe nặng lắm, người ta vừa khênh vào phòng bệnh rồi chú ơi!
Đoạn hội thoại chưa đầy mười giây giống như một tia sét xé toạc đại não tuổi 38 của Hoàng. Toàn thân anh chết lặng bên cạnh xe, các đầu ngón tay bỗng chốc lạnh ngắt. Trong ký ức của dòng thời gian cũ — cái dòng thời gian hơn mười bốn năm đằng đẵng mà Hoàng thuộc nằm lòng từng mốc sự kiện — tuyệt đối chưa bao giờ có chuyện anh Huy bị tai nạn giao thông vào tháng 9 năm 2011 này. Anh Huy vốn là gã đàn ông cực kỳ cẩn thận, đi chiếc Dream Thái lúc nào cũng bo bo tốc độ 30 - 40 km/h.
Mồ hôi hột của Hoàng bắt đầu túa ra sau gáy, vệt bớt ở cổ tay trái bỗng râm ran ngứa một cách bất thường. Hoàng bàng hoàng nhận ra một sự thật tàn nhẫn: Anh đã xáo trộn dòng thời gian này. Việc anh bỗng nhiên ngoan ngoãn thưa gửi, việc anh vay tiền đám bạn làm náo loạn tiệm vàng, việc anh bốc phét đi làm ở Từ Sơn rồi thuê phòng trọ ngoại thành... tất cả những hành động đó đã tạo nên một chuỗi phản ứng dây chuyền. Hiệu ứng cánh bướm đã bắt đầu vận hành, và nó đang nhắm thẳng vào mạng sống của những người anh yêu thương nhất.
Không dám chậm trễ một giây, Hoàng nổ máy chiếc Wave cũ. Chờ cho chiếc xe lướt khuất tầm mắt của bốt công an giao thông đầu đường, anh lập tức rú ga phóng bạt mạng qua các con phố hướng về nội đô.
Khi Hoàng lao vào sảnh bệnh viện Đống Đa, nơi sực nức mùi thuốc sát trùng, tìm kiếm phòng chấn thương, chỉnh hình. Nhưng ngay khi Hoàng định lao đến phòng cấp cứu, rèm cửa phòng tiểu phẫu bỗng vén lên. Anh Huy hơi tập tễnh bước ra, gương mặt nhăn nhó vì đau và bực bội, bên cạnh là chị Linh đang khép nép đỡ lấy một bên tay anh.
Một bên ống quần của anh Huy bị rách toạc, đầu gối bọc một lớp băng gạc trắng còn rớm chút máu tươi, bả vai hơi lệch đi vì trầy xước, nhưng khuôn mặt thì hoàn toàn tỉnh táo. May mắn thay, vết thương không hề đáng ngại đến tính mạng.
— Anh Huy! — Hoàng lao đến, giọng lạc đi vì nhẹ nhõm.
Thấy thằng em trai mặt mũi cắt không còn giọt máu, anh Huy khựng lại, rồi ngay lập tức quay sang lườm chị Linh một cái, ý bảo vợ sắp cưới làm quá lên, có cái vết xước xát nhẹ mà làm như chồng sắp chết đến nơi. Anh Huy tặc lưỡi, gạt tay Hoàng ra, cằn nhằn:
— Có cái gì đâu mà gọi cả thằng Hoàng về thế không biết! Anh đang đi xe bình thường, tự nhiên có con bé con ở đâu lủi thủi chạy băng qua đường. Tránh nó thì bánh xe vấp luôn vào hòn đá hộc to đùng ở cái đoạn đường đang thi công dở không thèm rào chắn, thế là đổ xe quệt chân xuống đường. Xước xát tí da, vào viện sát trùng chứ có gãy tay gãy chân gì đâu!
Nói rồi, anh Huy quay sang nhìn Hoàng, đẩy mạnh vào vai anh một cái, giọng gắt gỏng nhưng chứa đầy sự lo lắng:
— Mà mày nữa! Đang ca làm việc ở kho Từ Sơn sao lại tự tiện bỏ việc chạy về đây hả? Mới đi làm được mấy hôm mà đã vô kỷ luật thế sếp người ta đuổi việc thì sao? Vớ vẩn! Phóng xe quay lại Bắc Ninh làm việc ngay cho tao!
Hoàng nhìn ông anh trai đang đứng chống nạnh mắng sa sả, nhìn hòn đá hộc và đoạn công trường sửa đường mà anh Huy vừa nhắc tới — những chi tiết thô ráp, thực tế mà kiếp trước không hề tồn tại. Anh không cãi lại nửa lời, chỉ cúi đầu vâng dạ, nhưng trong lòng anh, một nỗi sợ hãi sần sùi và buốt giá đang lớn dần lên. Cỗ máy lượng tử cho anh tiền bạc, nhưng nó cũng biến cuộc đời anh thành một bàn cờ vây mà mỗi quân cờ anh đặt xuống, số phận sẽ đáp trả lại bằng một nước đi không có trong ký ức.
Chiều muộn cùng ngày, Hoàng lái chiếc Wave Alpha cũ từ bệnh viện quay trở về phòng trọ ngoại ô. Vừa đi vào con ngõ ngập sương buổi chiều, định bụng chui vào phòng để cất giấu sổ tiết kiệm 3 ngân hàng và kiểm tra lại cục tiền mặt hơn 40 triệu đồng còn lại, số trang sức trị giá hơn 400 triệu cùng 8 vòng vàng thô dưới gầm giường, thì một tiếng gọi giật giọng từ quán trà đá đối diện cổng xóm trọ của ông Lộc vang lên:
— Ê Nam! Đi làm về đấy à cháu? Nay kho bên Từ Sơn cho về sớm thế?
Đại não tuổi 38 của Minh Hoàng khựng lại một nhịp, nhưng cơ thể anh phản xạ rất nhanh. Anh lập tức quay đầu lại, nở nụ cười tự nhiên. Cái tên "Nam" này chính là tên trên chiếc CMND giả mang danh tính Nguyễn Văn Nam quê Thanh Hóa mà anh đã giao cho ông Lộc hai hôm trước. Sống dưới một cái tên giả để bảo vệ bí mật lượng tử, Hoàng thừa hiểu bản thân phải làm quen với việc gạt bỏ cái tên cúng cơm của mình khi ở trong cái xóm trọ này.
Ông Lộc chủ nhà đang ngồi vắt chân chữ ngũ, một tay cầm chiếc điếu cày bằng tre lên ngắm nghía, mắt nheo lại nhìn Hoàng đầy dò xét. Cạnh lão, bà hàng nước béo tròn cũng ngừng tay rót nước, hóng chuyện. Lão Lộc đặt chiếc điếu cày xuống cạnh chân bàn nhựa, thở ra một làn khói thuốc lào khét lẹt rồi bồi thêm một câu sặc mùi nghi kỵ:
— Chú tính bảo này Nam ạ, từ đây sang Từ Sơn đi lại cũng mất hơn tiếng, sao chú thấy mày hành tung thất thường thế? Có hôm đi bộ ra đầu ngõ, lúc lại thấy bắt xe ôm dạt ngược về mạn nội thành ... Ba lô thì xách nặng trịch, người ngợm thì sạch sẽ, da dẻ sáng sủa chẳng giống dân ôm kho bốc vác linh kiện tí nào. Kho đổi địa điểm à cháu?
Mạng lưới tai mắt vỉa hè của năm 2011 rõ ràng là một thứ camera chạy bằng cơm tinh vi nhất. Thay vì lúng túng, Hoàng lập tức buông lỏng hai vai, nét mặt đĩnh đạc thường ngày trong chớp mắt biến thành một sự ủ rũ, bất mãn và đầy cam chịu của một gã thanh niên vừa bị dòng đời vùi dập.
Hoàng dắt xe tấp vào quán trà đá, thong thả ngồi xuống chiếc ghế nhựa thấp. Nhìn chiếc điếu cày của lão Lộc, anh khẽ lắc đầu khi nhớ đến lời tuyên bố bỏ thuốc hôm mùng một, liền thản nhiên đẩy đĩa hướng dương sang một bên. Anh thở dài một hơi sườn sượt, giọng khàn đi đầy cay đắng:
— Úi giời chú Lộc ơi, chú nhắc đến làm cháu thắt cả ruột. Cháu đang định tối vào nhà thưa chuyện với chú đây... Cháu nghỉ việc bên kho Từ Sơn rồi chú ạ.
Lão Lộc và bà hàng nước nghếch đầu lên, sự nghi ngờ trong mắt lập tức biến thành sự tò mò của dân buôn chuyện:
— Hả? Sao mới làm được mấy hôm đã nghỉ? Lười hay bị đuổi?
Hoàng cười chát đắng, nhấp một ngụm nhân trần nguội ngắt, diễn rất tròn vai gã trai nghèo bị bất công:
— Khổ lắm chú, thời buổi này thân cô thế cô nó nhục thế đấy. Kho cháu làm ăn tốt, lương lậu ổn định cháu đang mừng thầm. Ai dè sáng nay sếp gọi cháu vào phòng, bảo trên tổng công ty vừa nhận thêm người, nghe bảo là con cháu của ông sếp lớn nào dưới tỉnh gửi gắm vào vị trí của cháu. Người ta có bệ đỡ, có phong bì lót tay, còn cháu chỉ là thằng làm thuê chân ướt chân ráo, thế là họ cơ cấu cháu bị thay thế luôn. Họ đền cho cháu ít tiền trách nhiệm rồi cho nghỉ việc ngay trong ngày.
Hoàng dứt khoát vỗ vỗ vào chiếc ba lô vải cũ đang đeo trên vai, hạ thấp giọng đầy ngao ngán:
— Ba lô nặng trịch mấy hôm nay là cháu mang đống giáo trình CNTT cũ với mớ đồ đạc lặt vặt ở kho về đấy chú. Mấy hôm nay chú thấy cháu bắt xe ôm chạy ngược chạy xuôi mạn nội thành Hoàn Kiếm, Hai Bà Trưng là vì cháu đang giấu anh chị cháu, lén lút đi rải hồ sơ xin việc ở mấy cửa hàng điện thoại, máy tính trên phố cổ xem có chỗ nào nhặt cháu vào làm thuê tiếp không. Chứ giờ dạt về quê Thanh Hóa thì nhục nhã quá, cháu đang cố bấu víu ở lại Hà Nội đây.
Cú bẻ lái mang tên "con ông cháu cha cướp việc" của Hoàng lập tức đánh trúng vào cái tâm lý bức xúc xã hội quen thuộc của người lao động năm 2011. Lão Lộc nghe xong, gương mặt nhăn nheo dãn ra hoàn toàn, lão nện mạnh tay xuống bàn nhựa, chửi đổng:
— Mẹ kiếp cái lũ cơ cấu! Thời buổi này đâu đâu cũng phong bì với người nhà, khổ thân thằng Nam, trông mặt mũi thư sinh tử tế thế này mà nó cũng chẳng tha. Thôi không sao cháu ạ, bần cùng bất đắc dĩ, thua keo này bày keo khác!
Bà hàng nước béo cũng tặc lưỡi ái ngại, đẩy cốc trà đá mát lạnh về phía Hoàng:
— Khổ thế đấy, nhìn cậu Nam sáng sủa, ăn nói thưa gửi ngoan ngoãn thế này lo gì không kiếm được việc trên phố. Cứ thong thả đi tìm việc, phòng trọ cứ ở, có gì u với chú Lộc tạo điều kiện cho. Trong dãy cũng có thằng Nam bảo vệ ngân hàng đấy, cơ mà tính nó ba hoa, mày cứ sống tử tế thế này chú Lộc thương.
— Dạ, cháu cảm ơn u, cảm ơn chú. Chú giữ bí mật giùm cháu, đừng kể với ai quanh đây, nhỡ tai mắt tiếng lành đồn xa đến tai người quen của anh trai cháu ở nội thành là họ xách chổi sang tống cổ cháu về quê luôn đấy ạ. — Hoàng giả vờ khép nép dặn dò một câu chí mạng để khóa miệng lão Lộc.
— Yên tâm! Chú mày không phải loại loa phường, cứ lo tìm việc đi! — Lão Lộc gật gù, hoàn toàn bị đưa vào tròng.
Hoàng đứng dậy chào hai người rồi dắt xe về phòng trọ. Khi cánh cửa gỗ khép chặt và chốt sắt cài kỹ, anh tựa lưng vào cửa, thở hắt ra một hơi dài, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười xảo quyệt.
Nước đi này mang lại cái lợi quá lớn: Đầu tiên là hợp thức hóa hoàn toàn hành tung thất thường của anh trước tai mắt xóm trọ, từ nay việc xách ba lô nặng hay phóng xe đi đều được hiểu là đi tìm việc. Thứ hai, anh đã danh chính ngôn thuận hạ bệ cái bẫy Từ Sơn vốn chứa đầy rủi ro. Chỉ vài ngày nữa, anh có thể thông báo với anh Huy rằng mình đã tìm được việc mới ngay tại nội thành, bốc hơi hoàn toàn khỏi vỏ bọc cũ.
Hoàng quăng chiếc ba lô xuống giường tre.
Lưới tai mắt vỉa hè đã bị anh biến thành tấm khiên bảo vệ. Giờ là lúc anh tập trung tinh thần để chuẩn bị cho một đợt thanh lọc số vàng thô còn lại quy mô lớn hơn ở các tỉnh lân cận, không còn bất kỳ một gợn lo âu nào nữa.
Tiếng chuông điện thoại cắt ngang luồng suy nghĩ của Hoàng. Là anh trai.
Đầu dây bên kia chỉ vỏn vẹn vài câu ngắn gọn về việc đã lo liệu xong chuyện 'giấy gọi' ở phường. Hoàng im lặng lắng nghe, bàn tay đang cầm chiếc bút máy khẽ siết lại, rồi nhanh chóng giãn ra. Anh chỉ đáp nhẹ một tiếng 'Vâng, em biết rồi' trước khi cúp máy.
Mọi chuyện diễn ra âm thầm như cách anh vẫn sống bấy lâu nay. Với Hoàng, những rắc rối hành chính này cũng giống như một cơn mưa rào bất chợt—phiền phức, nhưng nếu biết cách trú thì cũng chẳng đến mức ướt áo. Anh đặt điện thoại xuống, thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm, rồi lại tiếp tục quay về với những thông số đang hiển thị trên bàn làm việc. Mọi thứ lại đâu vào đấy. Anh biết, nó là tờ giấy quyền năng ở cái tuổi này, nó đã quay lại, mỗi lần nó xuất hiện luôn tạo ra ngã rẽ to lớn. Hoàng thở dài, nó sẽ còn quay lại.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.