Đảo Ngược Không Gian Và Đồ Lỗi Của Nền Văn Minh Bậc Cao

Chương 15: Mỏ Neo Ngoại Ô Và Bản Đồng Ca Của Lửa

Đăng: 26/07/2026 14:39 2,159 từ 3 lượt đọc

Có những buổi tối trong suốt mười lăm năm làm shipper ở dòng thời gian cũ, khi phải gồng mình phóng xe qua những con phố Hà Nội sũng nước mưa để giao một ly trà sữa ba mươi nghìn đồng, Hoàng đã từng thèm khát đến điên cuồng một góc tối bình yên. Lúc ấy, anh ước mình có một căn phòng không ai biết, một chốn biệt lập để trốn tránh cái guồng quay cơm áo gạo tiền đang bóp nghẹt thanh xuân.

Để rồi đến trưa hôm nay, sau khi tiễn bước ông Lộc chủ nhà rời đi, Hoàng lại đang ngồi bó gối trên chiếc giường tre cũ kỹ, giữa một căn phòng trọ cấp bốn rộng chưa đầy mười lăm mét vuông mạn ngoại thành Long Biên. Nắng trưa tháng 9 phản chiếu sân rộng sáng lóa không gian ban trưa. Anh lật qua lật lại một vòng vàng nặng 9,60 chỉ trong tay, cảm nhận cái độ ấm nóng, nặng trịch của thứ vật chất vừa được kiến tạo từ hư không.

Nhưng, kinh nghiệm của một gã đàn ông 38 tuổi đã lăn lộn đủ đường lập tức giội cho Hoàng một gáo nước lạnh. Anh nhìn vòng, đôi lông mày nhíu chặt lại. Không ổn. Con số 9,60 chỉ này quá lỡ cỡ, thậm chí là dị biệt trên thị trường giao dịch.

Ở cái đất Việt Nam này, từ mụ bán cá ngoài chợ cho đến các chủ tiệm vàng lớn phố Trần Nhân Tông, người ta chỉ quen mắt và thuận tai với các định lượng chẵn: nửa chỉ, một chỉ, hai chỉ, năm chỉ, hoặc tròn một cây. Đùng một cái, một thằng thanh niên mặt búng ra sữa như anh ôm một đống vòng trơn nặng gần một cây nhưng lại lẻ đúng vài phân đi bán, người ta không gọi điện báo công an kinh tế vì nghi vàng lậu, vàng trộm cắp từ kho xưởng thì mới là chuyện lạ.

Cái tính nhát cáy — thứ vốn bị coi là nhu nhược ở kiếp trước, nay lại trở thành thứ vũ khí sinh tồn tối thượng của anh. Hoàng không được phép vội vàng. Cái nhát của anh ở kiếp này phải đi đôi với sự khôn ngoan tuyệt đối.

Sựt... sựt...

Qua khe cửa sổ gỗ sờn mốc, mùi cơm gạo mới sực nức cùng tiếng mỡ phi hành tỏi nhà bên cạnh dội vào phòng. Hoàng liếc nhìn màn hình chiếc Samsung Galaxy S II mới cứng đặt trên bàn. Đã hơn 4 giờ chiều. Phố xá ngoại ô bắt đầu đỏ lửa nấu cơm sớm. Nhìn làn khói bếp bảng lảng bay lên từ những mái nhà đối diện, đầu óc anh bỗng lóe lên một tia sáng: Nấu cơm... Đúng rồi! Sao mình không mang đi nấu lại vàng? Lửa có thể làm chín gạo, thì ngọn lửa khè của thợ kim hoàn cũng có thể nắn lại cái định lượng lỡ cỡ 9,60 chỉ này về những con số chẵn hoàn hảo nhất!

Hoàng dứt khoát rút 02 vòng từ đáy ba lô ra để thử nghiệm. Hai vòng tổng cộng là 19,2 chỉ. Trước khi ra ngoài, anh không quên bài tủ ngụy trang vật lý. Anh bốc một nắm cát dăm nhỏ ở góc sân trọ, thả hai vòng vàng vào chiếc túi ni lông rồi chà xát mạnh bạo trong vòng năm phút. Khi lấy ra, bề mặt vàng trơn láng ban đầu đã xuất hiện những vết xước dăm li ti, màu sắc hơi xỉn lại, mang đậm cái vẻ phong sương của đống vàng thô tích trữ lâu năm.

Đeo ba lô lên vai, Hoàng khóa chặt cửa phòng trọ, đi bộ dạt ra trục đường lớn rồi vẫy một cuốc xe ôm truyền thống, nhắm thẳng hướng một tiệm vàng bạc gia công nhỏ nằm khuất trong một con ngõ sâu mạn Long Biên đúng như lời chị Linh từng gợi ý. Những tiệm lớn như Bảo Tín hay Doji luôn có quy trình kiểm định nguồn gốc gắt gao, còn những tiệm gia công gia đình ở vùng ven thế này chính là "thiên đường" cho những giao dịch không hóa đơn.

Bước vào tiệm, mùi hóa chất tẩy rửa và tiếng khè xèo xèo của lửa hàn lọt vào tai. Chủ tiệm là một gã đàn ông trung niên ngoài bốn mươi, quả đầu hói, tay đeo tạp dề da, đang cắm cúi dũa một chiếc nhẫn bạc. Hoàng bước đến sát tủ kính, đảo mắt nhìn quanh một lượt để chắc chắn tiệm không có camera an ninh — cái thời 2011 này, những tiệm gia công nhỏ đào đâu ra tiền lắp thiết bị giám sát. Hoàng đặt hai vòng vàng đã làm cũ lên mặt kính, nói nhỏ, giọng khàn khàn giả vờ như đang lo lắng:

— Anh trai, có nhận nấu đúc lại không? Em có chút việc gấp cần đổi mẫu.

Gã thợ hói mắt sáng lên khi nhìn thấy màu vàng đậm thuần khiết của phôi vàng ta. Gã bốc thỏi vàng lên, bấm móng tay thử độ mềm, rồi đặt lên bàn cân điện tử. Màn hình hiện số: 19,22 chỉ. Gã thợ nhíu mày, ngước lên nhìn Hoàng đầy dò xét:

— Vàng thô tự nấu à? Cân nặng lỡ cỡ thế này?

Hoàng đã chuẩn bị sẵn kịch bản, liền trưng ra bộ mặt đau khổ, gãi đầu phân trần:

— Dạ, vàng của ông ngoại em để lại từ hồi thanh lý xưởng đúc thủ công dưới quê ngày xưa. Giờ nhà em có việc đại sự, em muốn nhờ anh nấu chảy ra, đánh cho em thành 3 món: một nhẫn tròn trơn 5 chỉ, một sợi dây chuyền nam 5 chỉ, với một cái lắc tay đúng 5 chỉ. Tổng cộng là 15 chỉ chẵn để em đem đi lo việc.

Gã thợ hói nhẩm tính trừ bớt hao hụt rồi gật gù:

— Được, nhưng vàng nấu lại sẽ có hao hụt lửa củi, dũa đánh bóng đấy nhé. Tổng phôi của mày có 19,2 chỉ, trừ đi 15 chỉ thành phẩm, trừ hao hụt thì còn dư lại 3,9 chỉ.

Hoàng xua tay, tỏ vẻ xông xênh của một thằng có tiền nhưng đang vội:

— Anh cứ tính toán đi. Tiền công thiết kế, tiền hao hụt lửa củi hết bao nhiêu, anh cứ cắt thẳng từ số vàng thừa 3,9 chỉ kia ra cho em. Còn lại bao nhiêu phân dư, anh quy ra tiền mặt hoặc lấy luôn phôi thừa mua lại giùm em luôn. Em không muốn bỏ tiền túi ra nữa.

Cú đổi chác kinh tế này lập tức đánh gục sự phòng bị của gã thợ hói. Với những tay thợ kim hoàn tư nhân, kèo này là một miếng mồi béo bở. Gã vừa ăn được tiền công cao, vừa gom được hơn 3 chỉ vàng nguyên liệu nguyên chất giá hời mà không phải qua sổ sách hay khai báo thuế với cơ quan quản lý thị trường.

— Được! Mặt hàng này làm nhanh thôi, nhẫn trơn với dây chuyền thô không cầu kỳ. Mày ngồi đợi đấy, tầm hơn tiếng là xong. — Gã thợ hói cười khà khà, bật chiếc máy khè lửa màu xanh lét lên, kẹp thỏi vàng của Hoàng bỏ vào chén nung bằng đất sét.

Lửa bùng lên. Gã thợ rắc một nhúm hàn the vào chén nung, khói trắng bốc lên cay nồng. Dưới ngọn lửa nhiệt độ cao, hai thỏi vàng 9,6 chỉ lỡ cỡ nhanh chóng chảy loãng ra thành một dòng chất lỏng màu vàng rực, rũ bỏ hoàn toàn cái phôi định lượng quái dị của cỗ máy lượng tử.

Hoàng ngồi trên chiếc ghế gỗ cạnh cửa, mắt không rời tay gã thợ, nhưng trong lòng thì thở phào nhẹ nhõm. Một tiếng nữa thôi, anh sẽ bước ra khỏi đây với ba món trang sức chuẩn 5 chỉ quốc dân. Với vỏ bọc "vàng gia bảo mang đi bán", anh có thể hiên ngang bước vào bất kỳ tiệm vàng lớn nào ở Hà Nội để hốt về những xấp tiền polymer dày cộm mà không sợ bất kỳ một ánh mắt nghi ngờ nào nữa.

Sau hơn một tiếng chờ đợi, gã thợ hói bàn giao cho Hoàng ba món trang sức vàng ta nặng trịch, sáng lóa được bọc gọn trong một chiếc hộp nhung đỏ. Về phần 3,9 chỉ vàng thừa, sau khi khấu trừ tiền công nấu đúc sòng phẳng, gã thẳng tay đếm cho Hoàng khoảng 18,1 triệu đồng tiền mặt để mua đứt phôi nguyên liệu theo giá thị trường hiện tại.

Như vậy, tính đến cuối ngày mùng 13 tháng 9, cộng với số tiền 340 triệu đồng tiền mặt tích cóp trong ba lô vải cũ, tổng số tiền mặt của Hoàng đã tăng lên đáng kể, chưa kể tờ sổ tiết kiệm 90 triệu. Trong ba lô lúc này là 3 món trang sức vàng ta chuẩn 5 chỉ chẵn (1,5 cây) và 18 thỏi vàng thô 9,6 chỉ còn lại đang nằm im lìm chờ đợi đợt nắn phôi tiếp theo.

Hoàng bắt xe buýt dạt về hướng bến xe cũ để lấy lại chiếc Wave Alpha đã gửi từ sáng. Trên đường phóng xe về lại ngõ trọ, cái đói bắt đầu hành hạ dạ dày sau cả ngày dài chạy đôn chạy đáo. Anh dừng lại ở một quán phở bò ven đường gần lối vào ngõ. Bát phở chín nạm nóng hổi, nhiều hành làm dịu đi cái mệt mỏi. Hoàng ngồi lặng lẽ, đôi mắt thản nhiên quan sát dòng xe cộ qua lại của năm 2011, thầm đánh giá lại mọi thứ trong tay.

Dưới tác động miệt mài của chế độ thanh lọc sinh học vận hành ngầm với tốc độ 0,01935583%/giờ suốt một thời gian qua, những độc tố từ lối sống thức khuya, ăn uống thiếu khoa học của gã thanh niên Hoàng tuổi 23 trước đây đã bị đào thải sạch sẽ. Làn da của anh trở nên sáng khỏe, săn chắc, đôi mắt vốn dĩ thường lộ vẻ mệt mỏi nay được bao bọc bởi thần thái điềm tĩnh, sắc sảo. Sự thay đổi sinh học này khiến anh trông trẻ trung một cách tự nhiên, một sự tươi mới mà không loại mỹ phẩm nào thời này có thể mô phỏng.

Hoàng thanh toán tiền phở rồi phóng xe vào ngõ trọ của ông Lộc. Đang loay hoay dắt xe vào sân thì tiếng cười nói râm ran từ phía giếng nước cuối ngõ vọng lại. Hai cô gái hàng xóm, Lan — cô công nhân may có bàn tay ám mùi vải và Thủy — cô sinh viên năm cuối, đang tay xách nách mang những chậu quần áo vừa giặt xong. Cả hai cô khựng lại, nhìn anh đầy e dè. Lan, người có mái tóc ngắn, lên tiếng trước với vẻ cảnh giác:

— Anh... anh tìm ai ạ? Dãy này mấy hôm nay không thấy có người mới chuyển đến.

Hoàng dừng tay, nở một nụ cười lịch thiệp, giơ chùm chìa khóa phòng lên:

— Chào hai cô, tôi tên Nam, tôi mới thuê căn cuối dãy sáng nay thôi. Mong được hai cô giúp đỡ nhé.

Sự cảnh giác trong mắt họ tan biến, thay vào đó là sự ngạc nhiên. Sau khi Hoàng gật đầu chào rồi mở cửa phòng bước vào, tiếng xì xào của họ vẫn văng vẳng vọng lại qua khe cửa gỗ:

— Chị Lan này, anh mới chuyển đến trọ cuối dãy ấy, trông "non" nhỉ? Mặt mũi cứ như cậu nhóc học cấp ba ấy, không biết đã đủ tuổi đi làm chưa?

— Mày lại mơ mộng rồi, chắc cũng phải ngoài hai mươi rồi chứ. Mà công nhận, da dẻ anh ấy sáng thật, nhìn chả giống dân lao động tí nào. Hay là sinh viên đi thuê phòng để học thêm?

Tiếng cười khúc khích nhỏ dần rồi mất hút phía sau cánh cửa của họ. Hoàng nằm xuống chiếc giường tre, nghe những lời bình phẩm ấy, khóe miệng khẽ nhếch lên. Anh không ngờ rằng, chính cỗ máy trên cổ tay đang lẳng lặng rửa sạch những tàn tích hại thân thể trong từng tế bào của mình, nhào nặn anh thành một thực thể hoàn toàn khác.

Trong chiếc ba lô dưới gầm giường, 18 vòng vàng 9,6 chỉ cùng 3 món trang sức chẵn vẫn nằm im lìm trong bóng tối. Ngày mai, màn kịch lớn sẽ chính thức bắt đầu. Hoàng nhắm mắt, để cơ thể tiếp tục quá trình thanh lọc, chuẩn bị cho những bước đi táo bạo hơn trên thị trường tài chính đầy biến động của năm 2011.



0