Chương 16: Xóm Trọ Lúc Rạng Đông Và Kẻ Nhiều Chuyện
Hà Nội vùng ven không bao giờ ngủ yên. Mới 6 giờ sáng ngày mùng 14 tháng 9 năm 2011, cái xóm trọ cấp bốn mạn Long Biên của ông Lộc đã rộn ràng. Tiếng chậu nhôm va vào tường loảng xoảng, tiếng xe máy nổ giòn khét lẹt mùi xăng, hòa cùng tiếng hàng xóm í ới gọi nhau đi ca sớm làm náo động cả khu trọ. Phải tới sát tám giờ, không gian nơi đây mới trả lại sự yên bình vốn có.
Hoàng nằm trên chiếc giường tre, đôi mắt nhắm nghiền nhưng đại não tuổi 38 đã tỉnh như sáo. Cơ thể tuổi 23 này, dưới tác động miệt mài của chế độ thanh lọc sinh học vận hành ngầm suốt mười ngày qua, luôn duy trì một nguồn năng lượng sung mãn kỳ lạ. Anh không còn chút uể oải, rệu rã nào của gã thanh niên bệ rạc kiếp trước.
Anh đang nằm gác tay lên trán, cân nhắc một bài toán lớn: Đi đâu để xử lý nốt 18 thỏi vàng thô lẻ 9,60 chỉ còn lại trong ba lô? Hải Dương hay Bắc Ninh? Bắc Ninh là cái cớ anh đã khai với anh Huy, xuất hiện ở đó cũng tạm được, để dành lần tới. Nhưng Hải Dương lại là địa bàn mới, lạ nước lạ cái...
Đang lúc dòng suy nghĩ miên man, chiếc Samsung Galaxy S II dưới gối bỗng rung bần bật. Màn hình hiển thị: [Anh Zai].
Hoàng hít một hơi sâu, vỗ nhẹ lên mặt cho tỉnh táo rồi nhấn nút nghe, cố chỉnh giọng trầm xuống vẻ cần mẫn của một gã trai đã biết tu chí làm ăn:
— Dạ, em nghe anh Huy ạ!
— Hoàng hả? Đang ở chỗ làm à? — Giọng anh Huy thô ráp, bộc trực vang lên qua loa thoại — Anh gọi xem hôm qua mày đi làm về có muộn quá không. Mày mới nhận việc mấy hôm, công việc bên đó thế nào? Chỗ trọ mới bên Long Biên có an ninh không? Có bị bọn trộm cắp hay tệ nạn gì không đấy?
Hoàng hơi khựng lại, tim khẽ thắt khi nghe sự quan tâm cộc lốc quen thuộc của anh trai, đại não lập tức xoay xở theo kịch bản:
— Dạ, công việc ổn anh ạ. Em làm nhân viên kho kiêm quản lý bán hàng, công ty có xe đưa đón tận nơi nên cũng không phải chạy xe máy nhiều, đỡ mệt anh ạ. Chỗ trọ của ông Lộc này cũng sạch sẽ, an ninh tốt, chủ nhà là người quen của quản lý nên yên tâm lắm anh ạ. Anh chị cứ yên tâm, em đang cố gắng tập trung để lấy lòng tin của sếp.
Anh Huy "ừm" một tiếng, giọng nhẹ nhõm hơn hẳn:
— Có xe đưa đón thì tốt, đỡ lo chuyện đi lại đường dài nắng nôi qua cầu Chương Dương. Mày mới làm, chưa thạo việc thì chịu khó mà học hỏi, nhanh nhẹn lên, đừng để cấp trên người ta nhắc nhở. Thôi, lo mà ăn sáng đi, anh gọi thế thôi.
Tút... tút... Tiếng ngắt máy vang lên lạnh lùng. Hoàng đặt điện thoại xuống, nhìn chằm chằm vào trần nhà mái tôn bắt đầu nóng hầm hập. Những lời dặn dò của anh trai như những nhát búa nện vào tâm trí. Anh Huy càng tốt, càng lo lắng, thì sự dối trá để bảo vệ bí mật lượng tử này càng trở nên nặng nề.
Hoàng vùng dậy, rửa mặt qua loa. Anh không thể ở lại cái xóm trọ này quá lâu trong ngày, cũng không thể để anh Huy phát hiện ra hành tung thực sự. Để đóng trọn vai gã nhân viên kho Từ Sơn đi công tác lưu động, anh phải dọn dẹp sạch dấu vết và dịch chuyển địa bàn liên tục. Hải Dương sẽ là điểm đến tiếp theo.
Hoàng khóa cửa kỹ càng, cẩn thận gài chốt sắt phòng trọ rồi bước ra sân, dự định ra quán phở đầu ngõ ăn nhanh một bát để lấy sức đi đường dài. Vừa dắt xe ra khỏi cổng, một bóng người cao lớn đã đứng chắn ngay lối đi, nở nụ cười toe toét. Đó là một gã khách trọ phòng bên cạnh, người mà Hoàng đã loáng thoáng thấy tối qua khi đi ăn phở về.
— Chào người anh em mới chuyển đến nhé! Trông quen thế nhỉ, hình như gặp ở đâu rồi? — Gã vừa nói vừa chìa tay ra, điệu bộ suồng sã của dân vỉa hè — Tao tên Nam, bảo vệ ngân hàng ở đầu phố. Anh em sống chung dãy, có gì khó khăn cứ ới tao!
Hoàng khẽ gật đầu, bắt tay xã giao đầy chừng mực, trong đầu thầm buồn cười vì sự trùng hợp:
— Chào anh Nam, em cũng tên Nam. Nguyễn Nam, mới dọn đến trưa qua ạ.
— Ơ, trùng tên cơ à! Trùng tên thì lại càng chuẩn bài! — Gã bảo vệ ngân hàng vỗ đùi đôm đốp — Mới đến hả? Thảo nào! Đi, ra làm bát phở với cốc cà phê đã, hôm nay tao chiều mới vào ca.
Nam nhiệt tình chỉ tay ra hướng quán phở đầu ngõ, bước sóng vai cùng Hoàng. Bản tính cẩn mật khiến Hoàng khẽ lùi lại một chút, giữ khoảng cách an toàn với chiếc ba lô chứa tài sản lớn đang đeo trên vai, thản nhiên cùng gã bước đi.
Trong lúc đợi phở, gã bảo vệ tên Nam bắt đầu huyên thuyên đủ thứ chuyện, từ chuyện bà hàng nước bên kia đường cho đến chuyện "bếp núc" của ngành tài chính vỉa hè năm 2011:
— Nói thật với chú, chú nhìn thế thôi chứ anh lăn lộn mười mấy năm nay rồi. Từ chạy xe ôm, bốc vác, đến làm nhân viên kinh doanh bất động sản cỏ, cái gì cũng thử qua. Mấy năm nay mới xin được cái chân bảo vệ này, cũng là qua mấy cái ngân hàng rồi mới trụ lại được chỗ hiện tại đấy. Biết đủ thứ quy luật ngầm của mấy ông tín dụng, cả những mánh lới của mấy đại gia hay ôm bao tải tiền gửi vào thời điểm lạm phát này.
Hoàng chăm chú lắng nghe, gật gù ra vẻ ngưỡng mộ, đúng kiểu một gã thanh niên tỉnh lẻ mới lớn đang học hỏi đàn anh đi trước. Những kinh nghiệm của gã bảo vệ này, dù được kể với giọng ba hoa, nhưng lại là những góc nhìn thực tế về cách dòng đời vận hành năm 2011 mà Hoàng cần thu thập để làm tư liệu cho các bước đi vĩ mô sau này. Ngân hàng, dòng tiền, tín dụng... đó mới chính là chiến trường thực sự của anh.
Đang lúc Nam hào hứng định kể tiếp về một vụ mánh khóe gửi tiền của giới buôn bán, gã bỗng dừng lại, mắt sáng lên rồi giơ tay vẫy vẫy về phía bàn đối diện:
— Ơ, thằng Hùng! Ê, Hùng ơi!
Nam quay sang, vẻ mặt hơi áy náy nhìn Hoàng:
— Anh xin lỗi nhé, thằng em cùng hội cùng thuyền hồi trước, lâu lắm không gặp. Để anh sang chào nó một tiếng, chú cứ ngồi thong thả nhé.
Hoàng nở nụ cười lịch sự, chủ động đứng dậy gọi nhân viên quán tính tiền:
— Anh cứ sang đi, không sao đâu ạ. Em cũng chốc nữa là có việc phải đi ngay cho kịp giờ làm. Chầu này để em mời, nhờ có anh chia sẻ mà em biết thêm nhiều điều, coi như là em mời anh cốc cà phê cảm ơn nhé!
Nam vỗ mạnh lên vai Hoàng, cười lớn:
— Được, thằng em biết điều đấy! Thế chiều anh vào ca, mai anh em mình lại làm chén rượu nhé!
Gã bảo vệ lon ton chạy sang bàn bên, để lại Hoàng ngồi một mình bên bàn cà phê dở dang. Tiếng ồn ào của quán xá xung quanh dường như xa dần, Hoàng trầm ngâm nhìn vào làn khói thuốc lá phả ra từ góc quán. Anh liếc nhìn chiếc ba lô vải đang ôm sát dưới chân — bên trong là khoảng 359 triệu đồng tiền mặt và cuốn sổ tiết kiệm 90 triệu, tài sản tích lũy thực tế tính đến thời điểm hiện tại.
Số tiền này đối với một gã shipper kiếp trước là cả một gia tài, nhưng đối với cuộc tổng tiến công tài chính sắp tới, nó vẫn chỉ là những đồng vốn thô đầu tiên.
Hoàng đứng phắt dậy, chỉnh lại chiếc ba lô nặng trịch chứa 18 thỏi vàng thô lỡ cỡ cùng 3 món trang sức 5 chỉ chẵn đã được nấu lại. Cái đầu lạnh tuổi 38 nhắc nhở anh rằng sự kiên nhẫn lúc này chính là thứ lãi suất đắt giá nhất. Anh không thể hấp tấp. Một nước cờ sai ở mốc thời gian hỗn loạn này sẽ phải trả giá bằng cả mạng sống. Hoàng nổ máy chiếc Wave Alpha, hướng thẳng về phía quốc lộ dẫn sang địa phận Hải Dương. Chiến dịch "rửa phôi" quy mô lớn chính thức bắt đầu.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.