Quần Tinh Các

Quyển 1: Khô Lâm

Chương 13: Sóng Ngầm Trong Thanh Vân Môn

Đăng: 05/09/2026 00:40 1,142 từ 6 lượt đọc

Không phải mọi trưởng lão trong Thanh Vân Môn đều hài lòng với sự hợp tác ngày càng sâu rộng dành cho Quần Tinh Các. Trong một buổi họp trưởng lão viện, Chu Bách Xuyên phải đối mặt với sự phản đối gay gắt từ một vị trưởng lão khác, Diêu Thành - người quản lý mảng đào tạo đệ tử nội môn, vốn coi việc chia sẻ dù chỉ một phần tài nguyên ngoại môn cho một tổ chức bên ngoài là một sự xúc phạm đến truyền thống bí truyền lâu đời của tông môn.

"Sổ Công Pháp Chung của Quần Tinh Các," Diêu Thành lạnh giọng nói giữa buổi họp, "thực chất là một cách khiến các đệ tử của chúng ta quen dần với việc chia sẻ kiến thức không giới hạn. Nếu cứ để việc này tiếp diễn, liệu có ngày nào đó, chính những bí truyền nội môn của Thanh Vân Môn cũng sẽ bị đệ tử coi là thứ 'nên được chia sẻ rộng rãi' hay không?"

Chu Bách Xuyên phản bác: "Ba nguyên tắc hợp tác đã phân định rõ ràng ranh giới giữa ngoại môn và nội môn. Chưa từng có vi phạm nào."

"Chưa có, không có nghĩa là sẽ không có," Diêu Thành đáp trả. "Tư tưởng một khi đã gieo vào đầu đệ tử, sẽ khó lòng kiểm soát được ranh giới lâu dài."

Cuộc tranh luận ấy, dù không đi đến quyết định chấm dứt hợp tác ngay lập tức, đã để lại một vết nứt trong nội bộ Thanh Vân Môn - và Diêu Thành, không cam lòng chấp nhận thất bại tại buổi họp, quyết định hành động theo cách riêng của mình.

Vài tuần sau, một nhóm nhỏ đệ tử nội môn do Diêu Thành ngầm chỉ đạo, cải trang thành thương nhân buôn dược liệu, tìm đến khu vực luyện tập của Quần Tinh Các tại thôn Bạch Thủy với mục đích thực sự: quan sát kỹ lưỡng cách vận hành của Sổ Công Pháp Chung, tìm cách sao chép lại nội dung để chứng minh rằng mô hình "chia sẻ" này thực chất là một mối nguy an ninh tiềm tàng, đủ để thuyết phục trưởng lão viện chấm dứt hợp tác.

Nhưng kế hoạch của họ nhanh chóng gặp trở ngại không lường trước: Sổ Công Pháp Chung, dù minh bạch với mọi thành viên chính thức, lại có một cơ chế bảo mật đơn giản nhưng hiệu quả mà Lâm Thư Hoài đã thiết lập từ sớm - mọi bản sao chép đều được đánh dấu bằng một loại mực đặc biệt pha chế từ linh thảo hạ phẩm mọc quanh vùng núi Hoang Vân, phản ứng đổi màu khi tiếp xúc với khí tức của người không thuộc danh sách thành viên đã đăng ký.

Khi một trong những "thương nhân" giả mạo cố gắng sao chép lén một trang trong Sổ Công Pháp Chung, dòng chữ trên trang giấy bất chợt chuyển sang màu đỏ thẫm - tín hiệu báo động mà bất kỳ thành viên Quần Tinh Các nào cũng được huấn luyện để nhận biết.

Chu Đại Bôn, phụ trách an ninh khu vực Bạch Thủy, lập tức phát hiện và giữ chân nhóm người lạ lại, dù không dùng đến vũ lực quá mức - chỉ đơn giản mời họ "ở lại chờ giải quyết" trong khi cho người báo tin về Khô Lâm Thôn.

Khi tin tức đến tai Lâm Thư Hoài, hắn không vội vàng kết luận đây là hành động chính thức của Thanh Vân Môn, mà lập tức cho người mời Tô Dịch đến để cùng xác minh sự việc.

"Đây không phải chỉ đạo của trưởng lão viện," Tô Dịch, sau khi thẩm vấn kỹ lưỡng, xác nhận với vẻ mặt nặng nề. "Đây là hành động riêng của Diêu trưởng lão, không thông qua sự đồng thuận chính thức."

"Vậy Tô chấp sự định xử lý thế nào?" Lâm Thư Hoài hỏi, giọng điềm tĩnh nhưng ánh mắt không giấu được sự nghiêm túc.

"Ta sẽ báo cáo đầy đủ sự việc lên Chu trưởng lão," Tô Dịch đáp, "và tin rằng đây sẽ là bằng chứng đủ mạnh để dập tắt những tiếng nói phản đối hợp tác trong nội bộ Thanh Vân Môn - một hành vi do thám lén lút như thế này, nếu bị phanh phui rộng rãi, sẽ khiến chính Diêu trưởng lão và phe cánh của ông ta mất uy tín nghiêm trọng."

Lâm Thư Hoài trầm ngâm một lúc, rồi đưa ra một đề nghị bất ngờ: "Ta không muốn dùng chuyện này để hạ bệ Diêu trưởng lão hay gây chia rẽ sâu sắc hơn trong nội bộ Thanh Vân Môn. Ta chỉ mong, sự việc này được xử lý minh bạch, và từ đó, cơ chế giám sát hợp tác giữa hai bên được củng cố chặt chẽ hơn - không phải để trừng phạt ai, mà để ngăn những sự việc tương tự tái diễn trong tương lai."

Tô Dịch nhìn hắn, có phần ngạc nhiên trước sự khoan dung này. "Ngươi không sợ nếu tha thứ lần này, họ sẽ coi Quần Tinh Các là dễ bắt nạt sao?"

"Ta không tha thứ vì yếu đuối," Lâm Thư Hoài lắc đầu. "Ta xử lý vấn đề theo cách có lợi nhất cho sự tồn tại lâu dài của mô hình hợp tác này. Trừng phạt nặng nề có thể khiến ta hả dạ nhất thời, nhưng sẽ khoét sâu thêm mâu thuẫn nội bộ Thanh Vân Môn, đẩy Chu trưởng lão vào thế khó xử giữa việc bảo vệ đồng liêu và giữ lời hứa với chúng ta. Ta cần Thanh Vân Môn ổn định nội bộ để hợp tác này có thể kéo dài, không cần một chiến thắng tạm thời khiến mọi chuyện thêm rối ren."

Sự việc cuối cùng được giải quyết êm thấm: Diêu Thành bị khiển trách nghiêm khắc trước trưởng lão viện, buộc phải công khai xin lỗi, nhưng không bị tước bỏ chức vị. Đổi lại, một cơ chế giám sát hợp tác mới được thiết lập, với sự tham gia của cả hai bên, nhằm đảm bảo tính minh bạch và ngăn chặn những hành động đơn phương tương tự trong tương lai.

Nhưng Lâm Thư Hoài hiểu rõ, đây chỉ là dấu hiệu đầu tiên cho một sự thật mà hắn sẽ còn phải đối mặt nhiều lần nữa trên con đường phía trước: bất cứ khi nào một mô hình mới đe dọa đến trật tự và lợi ích của những kẻ đang nắm quyền trong hệ thống cũ, sẽ luôn có những người tìm cách chống lại nó - không phải bằng đối đầu công khai, mà bằng những âm mưu ngấm ngầm khó lường hơn nhiều.

0