Vân Tiên Thụ

Chương 1: Thế Giới Hiện Tại.

Đăng: 03/07/2026 20:39 2,307 từ 88 lượt đọc

Ầm… Ầm…

“Hứa Hữu Văn, mày định ngủ đến bao giờ?”

Tiếng đập cửa dồn dập cùng giọng quát vang khắp căn phòng.

Thiếu niên nằm trên giường khẽ động đậy. Hàng mi run lên vài lần trước khi đôi mắt từ từ mở ra.

Trong khoảnh khắc, hắn không thể cử động.

Trần nhà trắng nhợt. Chiếc đèn quen thuộc. Giá sách đặt bên cửa sổ. Tấm rèm xanh nhạt lay động trong ánh nắng ban mai. Trước mặt hắn là chiếc bàn học chất đầy sách vở, bên cạnh còn có một chiếc máy tính và vài thiết bị điện tử xa lạ.

Đây là đâu?

Hứa Hữu Văn ngồi bật dậy. Hắn đưa mắt nhìn quanh, cố tìm một dấu hiệu có thể giải thích cảnh tượng trước mắt.

Không có mùi máu tanh nồng nặc.

Không có nền đất lạnh buốt ngấm vào xương.

Cũng không còn cơn đau xé toạc lồng ngực.

Thay vào đó là hương nước hoa thoang thoảng, chăn ấm nệm êm và tiếng đồng hồ treo tường đang đều đặn nhích từng giây.

“Nơi này là đâu?”

Vừa dứt lời, một cơn đau nhói bất ngờ xuyên qua đầu hắn.

Hứa Hữu Văn ôm chặt lấy thái dương. Những mảnh ký ức xa lạ tràn vào tâm trí như thủy triều vỡ bờ.

Hắn vốn là đệ tử tạp dịch của Kiếm Tiên Phái, vừa bị một đám đệ tử ngoại môn đánh chết. Không hiểu vì nguyên nhân gì, linh hồn hắn lại nhập vào thân xác của một thiếu niên vừa đột tử trong căn phòng này.

Thân xác ấy cũng tên là Hứa Hữu Văn, mười tám tuổi, sinh viên năm nhất đại học. Từ nhỏ, hắn đã mang bệnh, thân thể gầy yếu, thường xuyên đau ốm.

Cha mẹ qua đời sớm, hai anh em phải nương tựa vào nhau sống trong một căn hộ nhỏ. Mọi chi phí sinh hoạt và học tập đều do người anh trai gánh vác.

Ầm!

Cánh cửa lại rung lên.

“Thằng chết tiệt này! Mày không lên tiếng là tao phá cửa đấy!”

Hứa Hữu Văn hít sâu một hơi, cố ép những ký ức hỗn loạn lắng xuống.

“Anh hai, đợi một chút. Em ra ngay.”

Hắn bước xuống giường, đi đến mở cửa.

Ngoài cửa là một thanh niên cao lớn, vóc người săn chắc, khuôn mặt góc cạnh và vẻ ngoài chững chạc. Áo khoác của anh dính đầy bụi xi măng, đôi bàn tay phủ những vết chai dày.

Hứa Hữu Vương, anh trai của thân xác này.

Anh lớn hơn em trai năm tuổi. Sau khi cha mẹ qua đời, anh bỏ học từ sớm, làm đủ mọi công việc để nuôi sống cả hai. Phụ hồ, bốc vác, giao hàng, chạy vặt… chỉ cần kiếm được tiền, anh đều không ngại làm.

Tiếp xúc với đủ hạng người khiến tính cách Hứa Hữu Vương có phần côn đồ. Nhưng đối với em trai, anh chưa từng tiếc công sức.

Thấy Hứa Hữu Văn bình an đứng trước mặt, anh khẽ thở phào. Ngay sau đó, hàng mày lập tức nhíu lại.

“Cầm lấy.”

Anh nhét một ổ bánh mì còn nóng vào tay em trai.

“Ăn đi rồi theo tao ra ngoài. Đừng có ngày nào cũng cắm đầu vào sách đến khuya. Mày mà ngất lần nữa, tao tống thẳng vào bệnh viện cho nằm luôn đấy.”

Nói xong, anh quay về phòng khách, ngồi xuống trước chiếc ti vi đang phát bản tin buổi sáng.

Hứa Hữu Văn cúi nhìn ổ bánh mì trong tay. Lớp giấy bên ngoài còn vương chút dầu, hơi ấm chậm rãi truyền qua lòng bàn tay.

Một cảm giác xa lạ bỗng dâng lên trong lồng ngực.

Đó là sự ấm áp mà hắn chưa từng có ở kiếp trước.

Ký ức của thân xác này nhanh chóng giải thích mọi chuyện. Hứa Hữu Văn không muốn anh trai phải quá vất vả nên từng lén đi làm thêm. Thế nhưng cơ thể yếu ớt khiến hắn không trụ nổi công việc nào. Chỉ vài ngày sau, hắn lại ngất xỉu, cuối cùng bị quản lý cho nghỉ việc.

Lần gần nhất, chủ cửa hàng trực tiếp gọi điện cho anh trai.

Từ đó, Hứa Hữu Vương nhất quyết không cho hắn đi làm thêm nữa.

Ba mươi phút sau, Hứa Hữu Văn ăn uống và rửa mặt xong, cầm theo chiếc điện thoại di động bước ra phòng khách. Hắn đã biết cách sử dụng nó nhờ ký ức còn sót lại, nhưng từng thao tác vẫn có phần vụng về.

“Anh hai, chúng ta đi đâu vậy?”

Hứa Hữu Vương đang cúi người mang giày. Nghe vậy, anh ngẩng đầu lên.

“Hôm nay có triển lãm ra mắt trò chơi Vân Tiên Thụ.”

“Trò chơi?”

Hứa Hữu Văn lục tìm ký ức của thân xác này.

Thế giới hiện tại đã phát triển một công nghệ thực tế ảo sinh học toàn cảm giác, gọi tắt là VSHR. Ban đầu, công nghệ này được dùng trong bệnh viện để hỗ trợ điều trị và phục hồi chức năng cho bệnh nhân.

Về sau, các nhà đầu tư nhận ra tiềm năng khổng lồ của nó. Những khoang trải nghiệm được cải tiến, cho phép người dùng truyền dữ liệu trực tiếp vào não bộ, nhập vai hoàn toàn bằng chuyển động của cơ thể.

Không còn bàn phím, tay cầm hay màn hình thông thường.

Chỉ cần nằm vào khoang máy, người chơi có thể bước vào một thế giới khác.

“Cách này… khá giống Bí Cảnh ở kiếp trước.”

Ý nghĩ vừa hiện lên, Hứa Hữu Văn chợt khựng lại.

Bí Cảnh là phương thức tu luyện của thế giới cũ. Tu sĩ tiến vào những không gian đặc biệt, tranh đoạt cơ duyên và chiến đấu để sinh tồn.

Không thể nào hai thứ ấy lại giống nhau đến vậy.

Nơi triển lãm cách nhà hơn một giờ đi xe. Hứa Hữu Vương thuê một chiếc ô tô rồi tập trung lái, còn Hứa Hữu Văn ngồi bên cửa sổ, lặng lẽ quan sát thành phố.

Xe máy và ô tô chạy chen nhau trên đường. Những tòa nhà cao tầng nối tiếp nhau vươn lên tận trời. Máy móc khổng lồ hoạt động trong các công trường, phát ra những âm thanh mà hắn chưa từng nghe thấy.

Ban đầu, Hứa Hữu Văn còn cảm thấy mọi thứ vô cùng xa lạ. Nhưng khả năng thích nghi của người tu luyện nhanh chóng giúp hắn bình tĩnh lại.

Một giờ sau, chiếc xe dừng trước một tòa nhà rộng lớn.

Bên ngoài treo đầy áp phích quảng bá cho trò chơi Vân Tiên Thụ. Nổi bật nhất là hình ảnh một cây cổ thụ khổng lồ, cành lá sum suê xuyên qua những tầng mây. Xung quanh thân cây, vô số người đang đứng trên phi kiếm bay lượn giữa không trung.

Hứa Hữu Văn vừa bước xuống xe đã đứng sững.

Hắn nhìn chằm chằm vào tấm áp phích, đôi mắt dần mở lớn.

Cây cổ thụ kia có lớp vỏ sần sùi màu nâu xám. Một nhánh cây phía bên trái bị gãy, để lộ phần lõi trắng bạc. Trên thân cây còn có ba đường vân tự nhiên xếp thành hình móng vuốt.

Không ai trên thế gian này biết những chi tiết ấy.

Bởi vì đó chính là Vân Tiên Thụ trong ký ức của hắn.

“Không thể nào…”

Hứa Hữu Văn siết chặt nắm tay.

Thế giới trước kia của hắn… lại xuất hiện trong một trò chơi ở thế giới hiện đại?

Mối thù bị đánh chết vẫn chưa nguôi. Hắn nhớ rõ từng khuôn mặt, từng cú đánh và ánh mắt lạnh lùng của đám đệ tử ngoại môn.

Hắn cũng nhớ vị sư muội nội môn từng cho mình một bữa cơm khi còn là đứa trẻ ăn xin. Vì muốn báo đáp ân tình, hắn đã nhận hết những nhiệm vụ nguy hiểm về mình.

Lần cuối cùng, hắn phát hiện một nhóm đệ tử nội môn định giở trò với nàng bằng mê dược. Hắn chưa kịp cảnh báo thì đã bị đánh chết.

Điều khiến hắn không cam lòng nhất là đến tận lúc mất mạng, hắn vẫn không biết vị sư muội ấy có trốn thoát hay không.

“Nhất định phải điều tra trò chơi này.”

Hứa Hữu Văn nhìn tấm áp phích, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.

Nếu đây thật sự là thế giới của hắn… vậy những kẻ kia có thể cũng đang tồn tại ở nơi này.

Hai anh em bước vào hội trường. Bên trong đã chật kín người, tiếng trò chuyện ồn ào vang lên khắp nơi.

“Ê! Hứa Hữu Văn, bên này!”

Một thiếu niên béo ú đang vẫy tay gọi họ. Khuôn mặt cậu ta tròn trịa, làn da trắng trẻo, đôi mắt sáng long lanh.

Hứa Hữu Văn nhìn người kia, nhanh chóng tìm kiếm trong ký ức.

Tạ Hiên Vũ, bạn thân từ nhỏ của thân xác này.

Tạ gia nắm giữ một bệnh viện quân y lớn ở phía đông thành phố, đồng thời là một trong những đối tác quan trọng của Viện Sinh Học Ru. Tạ Hiên Vũ là con trai út trong nhà, từ nhỏ đã quen biết hai anh em Hứa gia.

Sau khi cha mẹ Hứa Hữu Văn qua đời, Tạ Hiên Vũ thường xuyên giúp đỡ họ về tiền bạc. Đổi lại, Hứa Hữu Văn phụ trách giải bài tập và giúp cậu ta vượt qua các kỳ thi.

“Lão Vũ béo, mày cũng đến xem náo nhiệt à?” Hứa Hữu Văn kéo anh trai đi tới.

Tạ Hiên Vũ lập tức nhích sang một bên.

“Ngồi đi. Tối qua tao gọi cho mày bao nhiêu cuộc mà không nghe máy, làm tao tưởng mày lại ngất trong phòng.”

“Chào anh Vương.”

“Ừ.” Hứa Hữu Vương ngồi xuống, tiện tay kéo tay áo lên, để lộ bắp tay rắn chắc.

Tạ Hiên Vũ tò mò hỏi: “Dạo này anh làm công việc gì vậy?”

“Vừa kiếm được việc mới. Bảo kê cho một quán hát.”

“Quán hát?”

Hứa Hữu Văn hơi nhíu mày.

Ở thế giới cũ, tửu lâu cũng là nơi ca hát, ăn uống và tụ tập. Bề ngoài náo nhiệt, nhưng bên trong lại ẩn giấu đủ loại nguy hiểm. Không ít tu sĩ từng mất mạng chỉ vì một câu nói không vừa ý trong lúc uống rượu.

Hắn lập tức ghi nhớ chuyện này.

Sau khi trở về, nhất định phải nhắc anh trai cẩn thận.

Đúng lúc ấy, đồng hồ trên hội trường điểm mười giờ.

Toàn bộ ánh đèn vụt tắt.

Một luồng sáng chiếu xuống sân khấu. Người đàn ông trung niên cao lớn bước ra, giọng nói sang sảng vang vọng khắp khán phòng.

“Chào mừng mọi người đến với buổi triển lãm ra mắt trò chơi Vân Tiên Thụ!”

Sau lưng ông, màn hình khổng lồ bắt đầu phát đoạn phim giới thiệu.

Những dãy núi trôi nổi giữa mây trời. Thành trì nguy nga dựng trên vách đá. Yêu thú gầm vang trong rừng sâu. Những tu sĩ mặc đạo bào cưỡi kiếm bay qua bầu trời.

“Thế giới Vân Tiên Thụ được chia thành ba giới: Địa giới, Hạ giới và Tiên giới!”

“Địa giới nằm sâu dưới lòng đất, do Ma tộc cai trị. Ma tộc đã nhiều năm tìm cách xâm chiếm Hạ giới, nhưng chiến tranh chưa từng chấm dứt. Bạn có muốn trở thành một thành viên của Ma tộc, tự tay mở ra con đường chinh phục Hạ giới không?”

Màn hình chuyển cảnh.

“Hạ giới là lãnh thổ của Nhân tộc và Yêu tộc. Hai phe tạm thời hợp tác để chống lại Ma tộc, nhưng liên minh này chưa bao giờ bền vững. Cả hai đều khao khát thống trị Hạ giới và tiến vào Tiên giới.”

“Bạn muốn lựa chọn Nhân tộc với khả năng thích nghi mạnh mẽ, hay Yêu tộc với sức mạnh huyết mạch vượt trội?”

Cuối cùng, một vùng trời trắng xóa hiện ra.

“Tiên giới được đồn đại là nơi có thể giúp con người trường sinh bất tử. Nhưng sự thật có đúng như vậy không?”

“Chúng ta hãy cùng nhau khám phá trong Vân Tiên Thụ!”

Tiếng vỗ tay vang lên như sấm.

Nhưng Hứa Hữu Văn không hề vỗ tay.

Hắn nhìn chằm chằm vào màn hình.

Giữa cảnh tượng Tiên giới, một tấm bia đá cũ kỹ chậm rãi hiện ra. Rêu xanh phủ kín mặt bia, nhưng bốn chữ khắc trên đó vẫn rõ ràng đến đáng sợ.

Kiếm Tiên Phái.

Sắc mặt Hứa Hữu Văn lập tức trắng bệch.

Đó không phải là một cái tên được nhà phát triển tùy ý nghĩ ra.

Đó là nơi hắn đã sống suốt tám năm.

Là nơi sư phụ hắn từng qua đời.

Là nơi hắn bị đánh chết.

“Không thể nào…”

Ngón tay Hứa Hữu Văn cắm sâu vào lòng bàn tay.

Nếu trò chơi này thật sự mô phỏng thế giới của hắn, vậy những người kia đang ở đâu?

Và vị sư muội năm xưa… nàng có còn sống không?

Trên màn hình, một dòng chữ mới chậm rãi hiện ra:

[Kiếm Tiên Phái — khu vực chưa mở khóa.]

Hứa Hữu Văn ngẩng đầu.

Trong đôi mắt vốn đã chết một lần, lần đầu tiên bùng lên ánh sáng lạnh lẽo.

“Chờ ta.”

Hắn nhìn bốn chữ Kiếm Tiên Phái, giọng nói chỉ đủ cho bản thân nghe thấy.

“Dù nơi này là trò chơi hay thế giới thật… ta cũng sẽ tìm ra sự thật.”

0