Chương 3: Mọi Thứ Đều Cần Tiền.
Bệnh viện Miền Đông Thành Phố hiện ra dưới màn đêm, trông giống một con bọ khổng lồ bị lật ngửa.
Những tòa nhà cao tầng vươn ra xung quanh tựa như vô số chiếc chân, nối liền với khu sảnh chính rộng lớn ở trung tâm. Ánh đèn trắng chói mắt xuyên qua màn đêm, chiếu sáng cả khoảng sân trước cổng bệnh viện.
Chiếc xe công nghệ vừa dừng lại, Hứa Hữu Văn đã vội vàng mở cửa bước xuống.
Thân thể hiện tại vốn yếu ớt, nhưng hắn không còn tâm trí để ý đến hơi thở dồn dập hay đôi chân đang run lên vì chạy quá nhanh. Hắn lao thẳng vào sảnh chính.
Đã khá khuya nên bệnh nhân và người nhà có mặt ở đây không nhiều. Giữa không gian rộng lớn, tiếng bước chân của hắn vang lên rõ ràng đến mức khiến vài người quay đầu nhìn lại.
“Xin chào! Anh cần giúp gì không?”
Một nữ y tá trẻ bước tới ngăn hắn lại. Khuôn mặt cô xinh đẹp, giọng nói dịu dàng nhưng vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp.
“Chào chị! Em là người nhà của Hứa Hữu Vương. Chị có thể kiểm tra giúp em anh ấy đang nằm ở phòng nào không?”
Hứa Hữu Văn nắm lấy tay áo nữ y tá, giọng nói không giấu được sự gấp gáp.
“Anh bình tĩnh. Để tôi kiểm tra ngay.”
Nữ y tá quay người đi đến quầy trực, nơi một nữ y tá lớn tuổi đang thao tác trên thiết bị máy tính. Hai người ghé sát vào nhau, nhỏ giọng trao đổi vài câu.
Sau vài phút tìm kiếm, nữ y tá trẻ quay trở lại.
“Anh đi theo tôi. Bệnh nhân đang ở khu cấp cứu khẩn cấp, thuộc diện đặc biệt vì chấn thương não.”
“Chấn thương não?”
Hứa Hữu Văn cảm thấy đầu óc trống rỗng.
Hắn vội đi theo nữ y tá vào thang máy. Cô đưa tay bấm tầng mười. Bên cạnh con số ấy có một dòng chú thích kéo dài:
Khu vực cấp cứu thiết bị VSHR.
“Thiết bị điều trị sinh học sao?” Hứa Hữu Văn nhìn dòng chữ, trong lòng dâng lên vô số nghi vấn.
Thang máy lao lên với tốc độ nhanh đến kinh ngạc. Chỉ trong chớp mắt, cánh cửa đã mở ra.
“Bệnh nhân ở phòng số bảy.” Nữ y tá chỉ về phía cuối hành lang. “Tôi còn phải quay lại sảnh chính.”
“Cảm ơn chị.”
Nữ y tá rời đi.
Hứa Hữu Văn mới bước được vài bước thì tiếng loa khẩn cấp vang lên khắp tầng lầu:
“Bệnh nhân phòng số bảy đang co giật. Yêu cầu bác sĩ đến kiểm tra ngay lập tức.”
Cánh cửa phòng bên cạnh bật mở. Một bác sĩ trung niên khoảng năm mươi tuổi vội vàng chạy ra. Ông mặc áo blouse trắng, trên cổ vẫn còn đeo ống nghe.
Hứa Hữu Văn lập tức đi theo ông.
Qua tấm kính trong suốt, hắn nhìn thấy Hứa Hữu Vương đang nằm trong khoang điều trị sinh học. Cơ thể anh trai co giật dữ dội, hai tay bị cố định bằng những dải đai mềm. Những đường sáng xanh nhạt liên tục chạy qua lớp kính, quét dọc theo đầu và lồng ngực bệnh nhân.
Lồng ngực Hứa Hữu Văn nặng trĩu.
Mới chỉ đến thế giới này một ngày, nhưng hắn đã dần tiếp nhận những ký ức và tình cảm thuộc về thân xác hiện tại. Hắn biết người anh trai này đã làm việc quần quật suốt nhiều năm để nuôi mình ăn học. Hắn cũng biết, trên đời này, Hứa Hữu Vương là người duy nhất thật lòng bảo vệ em trai.
Kiếp trước, hắn từng nhận được sự chăm sóc tương tự từ sư phụ. Chỉ tiếc rằng dù đã bôn ba khắp nơi, hắn vẫn không thể cứu vị lão nhân ấy thoát khỏi tuổi già và bệnh tật.
Cảm giác bất lực năm xưa lại hiện về.
Đôi mắt Hứa Hữu Văn nóng lên. Một giọt nước mắt lặng lẽ trượt xuống má.
Bác sĩ mở cửa khoang điều trị, nhanh chóng giữ chặt cánh tay Hứa Hữu Vương. Ông rút một ống tiêm, tiêm thuốc vào tĩnh mạch bệnh nhân.
Một lúc sau, cơn co giật dần lắng xuống.
Bác sĩ lau mồ hôi trên trán rồi bước ra ngoài.
“Cháu là người nhà của bệnh nhân sao?”
“Vâng.” Hứa Hữu Văn lập tức tiến lên. “Thưa bác sĩ, tình trạng của anh trai cháu có thể khỏi được không?”
Bác sĩ im lặng vài giây rồi lắc đầu.
“Rất khó nói. Chấn thương não của cậu ấy khá nặng. Nếu tình hình xấu đi, bệnh nhân có khả năng rơi vào trạng thái thực vật.”
Hứa Hữu Văn siết chặt bàn tay.
“Không còn cách nào khác sao ạ?”
Bác sĩ nhìn vẻ mặt tuyệt vọng của hắn, chợt nhớ ra điều gì đó.
“Vẫn còn một phương án có thể thử.”
“Là gì ạ?”
“Cháu có biết trò chơi Vân Tiên Thụ vừa ra mắt không?”
“Dạ biết.”
“Nhà phát triển Thiên Vân Tiên vừa đưa ra một thiết bị mới. Theo công bố, thiết bị có thể kết nối với hoạt động thần kinh của người bệnh, thậm chí kích thích não bộ ở những bệnh nhân mất khả năng vận động. Một số trường hợp hôn mê hoặc thực vật vẫn có thể sử dụng thiết bị để trải nghiệm trò chơi ở mức độ nhất định.”
Hứa Hữu Văn lập tức nhớ đến con số trên điện thoại.
Hai trăm triệu đồng.
Đó là giá của một thiết bị.
Trong túi hắn hiện chỉ còn chưa đến năm triệu. Hơn nữa, viện phí của Hứa Hữu Vương vẫn chưa được thanh toán.
“Thiết bị đó… có thể giúp anh trai cháu tỉnh lại không?”
“Không ai dám đảm bảo.” Bác sĩ thở dài. “Nhưng nếu không còn phương pháp nào khác, đây là một lựa chọn đáng để thử.”
Hứa Hữu Văn cúi đầu thật sâu.
“Cháu hiểu rồi. Cảm ơn bác sĩ.”
“Trước hết cháu xuống quầy thanh toán làm thủ tục. Bệnh viện đã kiểm tra hồ sơ, bệnh nhân thuộc diện được hỗ trợ đặc biệt nên chi phí sẽ được giảm một phần.”
“Vâng.”
Hứa Hữu Văn rời khỏi tầng mười, đi xuống khu tiếp nhận viện phí.
Tổng chi phí điều trị ban đầu lên đến mười hai triệu đồng. Sau khi được giảm tám mươi phần trăm, số tiền hắn phải đóng là hai triệu bốn trăm nghìn.
Phòng điều trị của Hứa Hữu Vương mỗi ngày còn phát sinh thêm ba trăm nghìn đồng, chưa tính tiền thuốc men và các khoản kiểm tra bổ sung.
Hứa Hữu Văn đứng trước quầy thanh toán, nhìn số dư trong tài khoản giảm xuống từng chút một.
Số tiền dành dụm nhiều năm của thân xác này nhanh chóng bay sạch sau một sự cố.
Hắn bước ra khỏi quầy, bàn tay vô thức siết chặt điện thoại.
Không có tiền.
Không có nghề nghiệp.
Cũng không biết phải bắt đầu kiếm tiền từ đâu.
Hứa Hữu Văn quay lại tầng mười. Trong phòng bệnh, Hứa Hữu Vương vẫn hôn mê. Hắn kéo một chiếc ghế đến cạnh khoang điều trị rồi ngồi xuống.
Đêm dài chậm rãi trôi qua.
Hứa Hữu Văn tựa đầu vào vách tường, cuối cùng chìm vào giấc ngủ chập chờn.
Reng… Reng…
Tiếng chuông báo thức vang lên lúc năm giờ sáng.
Hứa Hữu Văn tỉnh dậy, đi rửa mặt rồi quay lại phòng bệnh. Sau một thoáng do dự, hắn lấy điện thoại gọi cho Tạ Hiên Vũ.
Tút… Tút…
“Hữu Văn, anh trai cậu tỉnh chưa?”
“Vẫn chưa. Bác sĩ nói anh ấy có khả năng trở thành người thực vật.”
“ Nghiêm trọng như vậy sao?”
“Lão Vũ, cậu có biết cách nào kiếm tiền nhanh không? Tớ cần đóng viện phí. Bác sĩ còn nói thiết bị mới của Thiên Vân Tiên có thể giúp anh trai tớ cải thiện tình trạng.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Chuyện này… việc gì kiếm được nhiều tiền cũng cần sức lực. Còn việc bán thời gian thì cậu lại không chịu nổi.”
“Tớ không biết nữa. Có việc gì thì cứ làm thôi.”
“À, hay là cậu thử chơi Vân Tiên Thụ với tớ đi. Biết đâu chúng ta có thể kiếm tiền bằng cách bán vật phẩm trong đó. Hôm qua sau buổi giới thiệu, rất nhiều người đã bắt đầu mua trước thông tin và tìm cách đăng ký.”
“Cậu nghĩ tớ có hai trăm triệu trong tay sao?”
“Không cần lo. Tớ sẽ nhờ ba tớ mua hai thiết bị theo diện bệnh viện. Giá được giảm năm mươi phần trăm, tổng cộng chỉ còn hai trăm triệu. Coi như cậu nợ tớ một trăm triệu.”
Hứa Hữu Văn ngẩn người.
“Cảm ơn cậu. Sau này có tiền, tớ nhất định sẽ trả gấp đôi.”
“Tớ không cần cậu trả gấp đôi. Trước hết phải cứu được anh Vương đã.”
Tạ Hiên Vũ nói rất nhanh, như sợ bạn mình từ chối.
Hứa Hữu Văn cầm điện thoại, im lặng thật lâu.
Trong thế giới cũ, hắn từng sống nhờ lòng tốt của sư phụ. Đến thế giới này, người bạn thân của thân xác hiện tại lại sẵn sàng đưa cho hắn một khoản tiền khổng lồ mà không cần bất cứ bảo đảm nào.
Món nợ này, hắn nhất định sẽ trả.
Sau khi kết thúc cuộc gọi, Hứa Hữu Văn đi xuống tầng dưới mua đồ ăn sáng.
Ở khu vực tiếp nhận, hắn nhìn thấy không ít gia đình đang lo lắng vì viện phí. Có một người đàn ông bị thương nặng, vợ và con đứng bên cạnh, gương mặt trắng bệch vì không biết lấy đâu ra tiền để tiếp tục điều trị.
Hứa Hữu Văn nhìn cảnh tượng đó, trong lòng càng thêm nặng nề.
Nếu không có chính sách hỗ trợ đặc biệt của bệnh viện, có lẽ hắn cũng chẳng thể thanh toán nổi khoản viện phí ban đầu.
Cổng chính bệnh viện có rất nhiều hàng quán mở xuyên đêm. Hứa Hữu Văn bước vào một quán bún gần đó, vừa ngồi xuống gọi món thì điện thoại reo lên.
Là Tạ Hiên Vũ.
“Lão Vũ, có chuyện gì vậy?”
“Hữu Văn, tin vui đây! Ba tớ vừa nói thiết bị sẽ được chuyển đến nhà tới vào chiều nay. Tan học tớ sẽ ghé bệnh viện đón cậu. Thế nhé, tạm biệt!”
“Được. Cảm ơn cậu.”
Hứa Hữu Văn cất điện thoại vào túi.
Bát bún vừa gọi được đặt xuống trước mặt. Hắn ăn vội vài miếng rồi quay lại phòng bệnh kiểm tra tình trạng của anh trai.
Mười phút sau, cửa thang máy mở ra.
Hứa Hữu Văn lập tức nhận ra trước cửa phòng số bảy đang có hai người đàn ông xa lạ đứng chờ. Cả hai mặc quần áo chỉnh tề, thần sắc nghiêm túc.
Một người nhìn thấy hắn liền bước ra.
“Xin chào. Chúng tôi thuộc đội hình sự thành phố.”
Ông đưa tay ra bắt.
Hứa Hữu Văn chần chừ một thoáng rồi cũng bắt tay người kia.
“Thưa hai anh, có chuyện gì sao ạ?”
“Bệnh nhân Hứa Hữu Vương hiện đang bị tình nghi sử dụng chất kích thích.”
“Chất kích thích?”
Cơ thể Hứa Hữu Văn run lên. Nhịp tim lập tức tăng nhanh.
Ở thế giới cũ, hắn từng nghe nói đến không ít loại dược vật có thể khiến con người mất kiểm soát. Nhưng anh trai của thân xác này làm sao có thể sử dụng thứ đó?
“Anh có thể nói rõ hơn không?” Hứa Hữu Văn cố gắng trấn tĩnh.
“Qua điều tra ban đầu, bệnh nhân có dấu hiệu sử dụng chất kích thích rồi rơi từ sân thượng của một quán hát xuống. Hiện quán hát đã bị tạm dừng hoạt động để điều tra nguồn cung cấp.”
Viên cảnh sát nhìn thẳng vào hắn.
“Em có biết anh trai mình mua chất kích thích ở đâu không?”
“Dạ không. Anh ấy chưa từng nói với em chuyện đó.”
“Do bệnh nhân hiện vẫn trong tình trạng nguy kịch, vụ việc đang được điều tra theo hướng có dấu hiệu tội phạm. Nếu em nhớ thêm bất kỳ thông tin nào, hãy đến Công an thành phố để cung cấp lời khai.”
“Vâng. Em hiểu rồi.”
Hai viên cảnh sát gật đầu rồi bước vào thang máy.
Cánh cửa từ từ khép lại.
Đến khi bóng họ biến mất, nhịp tim Hứa Hữu Văn mới dần trở lại bình thường.
Đối diện với người chấp pháp ở thế giới hiện tại, hắn vẫn không thể tránh khỏi cảm giác sợ hãi. Những trận đòn của chấp pháp đường năm xưa đã để lại trong hắn một nỗi ám ảnh khó xóa.
Hơn nữa, thân xác này vốn cũng là một người nhút nhát.
Hứa Hữu Văn quay vào phòng bệnh. Sau hai giờ lướt điện thoại và cố gắng thích nghi với những thông tin mới, hắn cảm thấy không khí trong phòng quá ngột ngạt nên bước ra ngoài đi lại.
Phòng số sáu bên cạnh có một người phụ nữ khoảng ba mươi tám tuổi đang chăm sóc một ông cụ nằm trong khoang điều trị sinh học.
Hứa Hữu Văn lịch sự chào hỏi:
“Chào cô, ông cụ nhà mình bị làm sao vậy ạ?”
Người phụ nữ mỉm cười, kéo ghế cho hắn ngồi xuống.
“Ông cụ nhà cô rất thích nuôi chim. Ở nhà có mấy chiếc lồng cũ, hôm đó ông muốn tháo xuống để cất đi. Không may chiếc lồng rơi trúng đầu nên phải đưa vào viện.”
“Cháu là người mới đến sao?”
“Vâng. Anh trai cháu vừa bị thương hôm qua.” Hứa Hữu Văn gượng cười. “Tình trạng khá nặng.”
“Vậy sao? Anh cháu bị làm sao?”
Một người đàn ông từ phòng số tám bước ra, giọng gay gắt chen vào:
“Nghe nói thằng đó chơi chất kích thích rồi rơi từ sân thượng xuống. Chắc cũng chẳng phải người tốt lành gì.”
Hứa Hữu Văn lập tức cau mày.
“Anh trai cháu có hơi nóng tính, nhưng chưa từng sử dụng chất kích thích. Công an vẫn đang điều tra, chú đừng vội kết luận như vậy.”
Người đàn ông hừ lạnh.
“Không dùng thì ai ép được? Mấy kẻ như thế nên bị tống hết vào trại mới đúng.”
“Cháu đừng để ý đến lời ông ấy.” Người phụ nữ bên cạnh nhẹ nhàng kéo tay Hứa Hữu Văn. “Con trai ông ấy bị bạo lực học đường, hiện cũng đang nằm trong phòng bệnh. Vì quá tức giận nên ông ấy mới nói nặng lời. Ai cũng có nỗi khổ riêng, nhưng không thể đánh đồng tất cả mọi người.”
“Vâng. Cảm ơn cô.”
Người phụ nữ quan sát hắn một lúc rồi hỏi:
“Cháu năm nay bao nhiêu tuổi?”
“Dạ, mười tám tuổi ạ.”
“Vậy bằng tuổi con gái cô rồi.”
Bà lấy điện thoại ra, mở một tấm ảnh đưa cho hắn xem.
Trong ảnh là một thiếu nữ mặc áo dài, mái tóc ngang lưng, đang đứng dưới gốc phượng. Hai má cô đỏ hồng, gương mặt tràn đầy sức sống của tuổi học trò.
Hứa Hữu Văn nhìn bức ảnh thêm vài giây.
“Xinh thật.”
Người phụ nữ thấy vẻ mặt của hắn liền bật cười.
“Cháu thấy thế nào? Có muốn làm quen không? Cô giới thiệu cho.”
“Cô cứ đùa. Cháu không với tới đâu ạ.”
Hứa Hữu Văn lắc đầu.
Hiện tại, chuyện quan trọng nhất là cứu anh trai và tìm cách kiếm tiền. Tình cảm nam nữ chỉ là chuyện thứ yếu, hắn không có tâm trí để nghĩ đến.
“Ngại gì chứ? Cứ làm quen đi. Biết đâu hợp nhau rồi cưới thì sao.” Người phụ nữ vui vẻ hỏi tiếp: “Mà ba mẹ cháu đâu?”
“Ba mẹ cháu mất sớm, từ khi cháu mười tuổi.”
“Ôi, tội nghiệp quá. Vậy giờ hai anh em sống với nhau thế nào? Cháu còn đi học không?”
“Dạ. Anh trai là trụ cột trong nhà. Trước khi xảy ra chuyện, cuộc sống của bọn cháu vẫn khá ổn. Cháu đang học năm nhất đại học, hôm nay xin phép nghỉ để chăm sóc anh ấy và lo viện phí.”
Người phụ nữ nhìn về phía phòng số bảy, ánh mắt thoáng thương cảm.
“Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi, cháu đừng quá lo.”
Hứa Hữu Văn không đáp.
Hắn nhìn qua tấm kính phòng bệnh. Hứa Hữu Vương vẫn nằm im trong khoang điều trị, gương mặt tái nhợt dưới ánh sáng xanh nhạt.
Bên ngoài, một chiếc xe vận chuyển mang logo Thiên Vân Tiên đang chậm rãi tiến vào cổng bệnh viện.
Hứa Hữu Văn không hề biết rằng, thiết bị có thể cứu sống anh trai hắn đã đến nơi.
Cũng không biết rằng, cùng với nó, một cánh cửa dẫn về thế giới cũ của hắn sắp được mở ra.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.