Vân Tiên Thụ

Chương 5: Hạ Nguyệt Sư Muội

Đăng: 05/07/2026 04:39 2,198 từ 61 lượt đọc


[Chào mừng bạn đến với Vân Tiên Thụ.]

[Vui lòng đặt tên nhân vật.]

“Văn Sinh Tiên Hữu.”

[Bắt đầu khởi động bản đồ. Vui lòng chọn giới.]

[Hạ Giới] [Địa Giới]

“Hạ Giới.”

[Chọn phe để hợp tác.]

[Nhân Tộc] [Yêu Tộc]

“Nhân Tộc.”

[Khởi tạo ngẫu nhiên dựa trên thể chất của người chơi.]

[Phát hiện lỗi!]

[Lỗi không xác định!]

[!xx!]

[Nhân vật đã tồn tại. Tiếp tục truyền tải.]

Tít… tít…

Đôi mắt Hứa Hữu Văn dần mở ra.

Khung cảnh trước mắt khiến hắn sững sờ.

Đây là một khu rừng quen thuộc. Những thân cây cao lớn, dòng suối nhỏ chảy ngang qua lớp đá phủ rêu, thác nước vang lên từng tiếng ầm ầm ở phía xa.

Nơi này chính là Đông Linh Cấm Địa.

Cũng là nơi hắn từng bị các đệ tử ngoại môn đánh chết ở kiếp trước.

Một bảng thông tin trong suốt hiện ra trước mắt hắn.

[Tên: Văn Sinh]

[Tuổi: Hai mươi]

[Giới tính: Nam]

[Tu vi: Luyện Khí tầng một]

[Huyết mạch: Cỏ dại]

[Ngộ tính: Nhất đẳng]

[Môn phái: Kiếm Tiên]

[Bối cảnh: Sinh ra tại thành Hải Ninh. Trải qua nhiều gian khổ, được nhận vào Kiếm Tiên Phái làm đệ tử tạp dịch, phụ trách chăm sóc Linh Dược.]

[Nhiệm vụ: Tham gia tìm kiếm thảo dược cùng sư muội và các sư huynh.]

“Không thể nào…”

Văn Sinh nhìn bảng thông tin, bàn tay vô thức siết chặt.

Hắn không chỉ trở lại thế giới cũ. Trò chơi còn đưa hắn về đúng thời điểm trước khi bi kịch xảy ra.

Có lẽ hiện tại Văn Sinh vẫn chưa bị sát hại.

Nếu hắn đến chậm hơn, Hạ Nguyệt sư muội sẽ gặp nguy hiểm.

“Trước tiên, ta phải làm một việc.”

Văn Sinh đứng bật dậy, lập tức chạy về phía trước.

Đông Linh Cấm Địa nằm gần Kiếm Tiên Phái. Nơi này vẫn còn giữ nguyên vẻ hoang sơ, quanh năm ít người lui tới. Dã thú sinh sống khắp nơi, những con yếu nhất cũng đã đạt đến Luyện Khí tầng ba.

Nhưng đổi lại, linh khí trong khu vực rất dồi dào. Nhiều loại thảo dược và Linh Dược quý hiếm mọc xen kẽ giữa những bụi cây.

Cách đó không xa, một thác nước đổ xuống từ vách núi. Tiếng nước hòa cùng tiếng gió lay động lá cây, tạo thành một bản nhạc yên bình giữa rừng sâu.

Ầm! Ầm!

Những âm thanh va chạm dữ dội đột ngột phá tan sự tĩnh lặng.

Văn Sinh lập tức giảm tốc, men theo dòng suối tiến về phía phát ra âm thanh.

Trước mắt hắn xuất hiện hai cuộc chiến.

Một bên, năm người đang bao vây một thiếu nữ.

Bên còn lại, ba người chơi đang hợp sức tấn công một con Hắc Dạ Ảnh, loài sói xám hung dữ trong khu rừng.

Tên lớn tuổi nhất trong nhóm năm người bật cười, ánh mắt nhìn thiếu nữ đầy vẻ xấu xa.

“Sư muội, ngoan ngoãn chịu trói đi. Muội không thoát được đâu.”

Thiếu nữ có dung mạo xinh đẹp, hai má đỏ ửng. Mồ hôi không ngừng chảy xuống khuôn mặt. Nàng cố gắng chống kiếm đứng vững, nhưng cơ thể rõ ràng đang chịu ảnh hưởng của mê dược.

“Các ngươi dám hạ độc ta!”

Nàng nghiến răng, ánh mắt lạnh lẽo.

“Văn Sinh sư huynh đâu?”

Tên kia lấy một thanh kiếm từ túi không gian ra, cố ý giơ lên trước mặt nàng.

“Muội nói tên phế vật đệ tử tạp dịch đó sao? Hắn đã bị chúng ta giết rồi.”

Vừa nhìn thấy thanh kiếm, ánh mắt thiếu nữ lập tức biến đổi.

“Các ngươi tự ý giết đồng môn, còn hạ độc ta. Ta sẽ báo chuyện này với Chấp Pháp Đường.”

“Báo cáo gì chứ?” Hắn bước lên một bước. “Chi bằng sư muội ở lại đây vui vẻ với chúng ta. Sau này chúng ta sẽ cùng nói tốt cho muội trước mặt trưởng lão.”

“Vô sỉ!”

Đúng lúc ấy, ba người đang giao chiến với Hắc Dạ Ảnh chạy đến.

“Đại ca, con linh thú kia chết rồi.”

Tám người nhanh chóng tụ lại.

Dù tu vi của bọn chúng thấp hơn thiếu nữ, nàng đã trúng mê dược, sức mạnh bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Nếu tám người cùng lúc ra tay, nàng khó lòng chống đỡ.

“Gào!”

Một tiếng hú rung chuyển cả khu rừng.

Mặt đất chấn động. Những tán cây lay động dữ dội.

Một người trong nhóm tái mặt.

“Linh thú Trúc Cơ! Chạy mau!”

Trong tán lá, một con sói trắng khổng lồ chậm rãi bước ra. Cơ thể nó lớn gấp ba lần Hắc Dạ Ảnh, đôi mắt đỏ rực khóa chặt những con mồi trước mặt.

“Chết rồi…”

Thiếu nữ mất hết sức lực, ngã quỵ xuống. Thanh kiếm trong tay rơi xuống đất.

Tám người kia lập tức bỏ chạy tứ phía.

Tên lớn tuổi nhất chạy nhanh nhất. Chỉ trong vài giây, hắn đã cách xa gần năm mươi mét.

Nhưng hắn đã phán đoán sai.

Trong mắt con sói trắng, hắn mới là kẻ yếu nhất.

Vút!

Bóng trắng lao đi như tia chớp.

Ầm!

Móng vuốt khổng lồ giáng xuống. Máu bắn tung tóe, tên kia chết ngay tại chỗ.

Những người còn lại càng điên cuồng bỏ chạy. Nhưng khoảng cách cảnh giới quá lớn, từng người lần lượt bị đuổi kịp.

Tiếng gầm và tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp cánh rừng.

Đúng lúc ấy, một thiếu niên băng qua dòng suối chạy tới.

Trước mặt hắn, thiếu nữ đang ngồi bệt dưới đất, ánh mắt mơ màng.

“Hạ Nguyệt sư muội!”

Thiếu nữ giật mình quay lại.

“Văn Sinh sư huynh? Huynh vẫn còn sống sao?”

Vừa nói xong, nàng đã ngất đi.

Văn Sinh vội vàng lao đến kiểm tra. Sau khi xác nhận nàng chỉ mất ý thức vì mê dược, hắn mới thở phào.

“May quá… sư muội không sao.”

Một bảng thông tin lập tức hiện lên trước mặt hắn.

[Tên: Hạ Nguyệt]

[Tuổi: Mười bảy]

[Giới tính: Nữ]

[Nhân vật máy thân mật đã đạt mức tối đa. Có thể xem toàn bộ thông tin.]

Văn Sinh đưa tay chạm vào bảng thông tin.

[Tu vi: Luyện Khí tầng tám]

[Ngộ tính: Ngũ đẳng]

[Huyết mạch: Bạch Nguyệt Xà]

[Công pháp: Linh Thụ Quyết]

[Kiếm pháp: Lục Thức Kiếm Tiên, Hạ Sơn Thủy Kiếm]

[Bối cảnh: Nhị tiểu thư gia tộc Hạ gia tại thành Hải Ninh, đệ tử nội môn Kiếm Tiên Phái.]

Văn Sinh không hề bất ngờ. Những thông tin này hắn đã biết từ kiếp trước.

Một tiếng hú nhỏ vang lên bên cạnh.

“Áu… ú…”

Một con sói con lông trắng chậm rãi bước tới. Nó ngồi xuống bên chân Văn Sinh, đưa chân gãi gãi bên tai rồi nghiêng đầu nhìn hắn.

[Tên: Bạch Lang Ảnh con non]

[Tu vi: Chưa có]

[Huyết mạch: Lang Vương]

[Linh thú có hảo cảm với người chơi. Vui lòng tăng độ hảo cảm để thu phục.]

“Ồ? Nhóc con thích ta sao?”

Văn Sinh cúi xuống xoa đầu nó. Hai tay hắn nắm lấy đôi tai nhỏ, khiến con sói con liên tục lắc đầu.

“Á… áu…”

Văn Sinh thử bắt chước tiếng sói.

“Gâu gâu!”

Âm thanh phát ra chẳng giống sói chút nào.

Gừ…

Một luồng khí tức lạnh lẽo đột ngột xuất hiện sau lưng.

Văn Sinh cứng đờ người.

Con sói trắng khổng lồ đã quay trở lại. Cơ thể nó lớn gấp mười lần hắn, máu vẫn còn chảy trên khóe miệng. Nó nhe hàm răng sắc nhọn, ánh mắt tràn đầy sát khí.

“Không ổn rồi…”

Văn Sinh thầm nghĩ.

Khí tức của con sói cao hơn hắn cả một đại cảnh giới. Với tu vi Luyện Khí tầng một, hắn không có bất kỳ cơ hội chạy trốn nào.

Nhưng trước khi hắn kịp nghĩ cách, sói con đã vòng ra phía sau, chắn trước mặt hắn rồi gầm lên.

“Gừ!”

Cái đầu nhỏ lắc lư liên tục.

Con sói lớn nhìn nó rất lâu. Cuối cùng, sát khí trong mắt dần biến mất. Nó khép miệng, cúi người xuống.

Sói con lập tức leo lên lưng nó.

Văn Sinh quay lại nhìn cảnh tượng trước mắt. Một bảng thông tin hiện ra.

[Tên: Bạch Lang]

[Tu vi: Trúc Cơ tầng ba]

[Huyết mạch: Lang Nha]

[Các thông tin khác cần tăng độ hiểu biết về Linh Thú để xem.]

“Áp chế huyết mạch…”

Văn Sinh nhìn sói con trên lưng sói lớn.

Huyết mạch Lang Vương có thể giúp nó trở thành thủ lĩnh một bầy sói trong tương lai. Không ngờ trò chơi lại để hắn gặp được cơ duyên như vậy ngay ngày đầu tiên.

“Cảm ơn nhóc nhé. Hẹn gặp lại.”

Hắn vẫy tay.

Hai con sói quay lưng rời đi, để lại khu rừng đầy dấu vết chiến đấu và máu tươi.

Văn Sinh cúi xuống nhặt thanh kiếm trắng bên cạnh Hạ Nguyệt.

[Tên: Linh Kiếm của Hạ Nguyệt sư muội]

[Phẩm chất: Hiếm]

[Tác dụng: Tăng khả năng thi triển kiếm pháp.]

“Tác dụng và phẩm chất là gì?”

Văn Sinh cau mày.

Ở thế giới tu tiên trước đây, vũ khí không được phân loại như vậy. Hắn chỉ biết kiếm thường, Linh Kiếm và Bảo Kiếm.

Kiếm thường được rèn từ kim loại thông thường, chỉ có độ sắc bén cao hơn vũ khí bình thường.

Linh Kiếm được luyện chế từ kim loại pha Tinh Thạch, có thể truyền Linh khí vào lưỡi kiếm.

Còn Bảo Kiếm thường được tạo nên từ những vật liệu cổ xưa, bên trong ẩn chứa sức mạnh đặc biệt.

“Chuyện này để sau. Trước hết cứ cất thanh kiếm đã.”

Văn Sinh vừa nghĩ, một bảng kho đồ lập tức hiện ra. Thanh kiếm trong tay hắn tự động biến mất, xuất hiện trong ô đầu tiên.

Văn Sinh cõng Hạ Nguyệt lên vai, đi về phía thác nước.

Hắn muốn mượn tính hàn của nước để giúp nàng giải trừ mê dược.

Rào… rào…

Dưới thác nước có một khoảng đất không bị nước bắn tới. Văn Sinh đặt Hạ Nguyệt xuống, đưa tay lay nhẹ vai nàng.

“Hạ Nguyệt sư muội, mau tỉnh lại.”

Một lúc sau, Hạ Nguyệt dần khôi phục ý thức. Cơ thể nàng vẫn nóng bừng, nhưng khi nhìn thấy Văn Sinh bên cạnh, nàng cố gắng giữ bình tĩnh.

“Sư muội, ngồi dưới thác nước rồi vận chuyển công pháp. Tính hàn của nước sẽ giúp muội giải độc.”

Văn Sinh chỉ về phía dòng thác.

Hạ Nguyệt gật đầu, chậm rãi bước đến đó rồi ngồi xuống. Nàng bắt đầu vận chuyển Linh Thụ Quyết, hấp thu linh khí lạnh lẽo từ dòng nước.

Văn Sinh quay sang kiểm tra các chức năng của trò chơi.

[Thông tin nhân vật]

[Diễn đàn thế giới]

[Bạn bè]

[Giao dịch]

[Kho đồ]

[Tông Môn: Hiện chưa mở khóa]

[Thoát trò chơi]

Mỗi mục đều có thể mở ra những thông tin chi tiết hơn.

Nhìn thấy mục Bạn bè, Văn Sinh chợt nhớ đến Tạ Hiên Vũ.

Hắn lập tức mở Diễn đàn thế giới.

Một kênh trò chuyện chung của toàn bộ người chơi hiện ra.

[Bá Chủ Thiên Hạ: Bán Thường Kiếm, giá cả thương lượng.]

[Giàu Nhất Thiên Hạ: Thu mua Linh Thạch số lượng lớn.]

[Liễu Mạc Chi: Ta có bí quyết gia nhập môn phái, ai cần thì liên hệ.]

[Con Gà Tu Tiên: Nhận đệ tử, truyền bí pháp chém gà.]

[Kiếm Khách Lãng Tử: Cần mua công pháp và kiếm pháp. Ai có thì liên hệ.]

[Lâm Nhi Nương Nương: Em là nữ, huynh nào dẫn em với?]

[Lý Bình Đẹp Trai: Lâm Nhi, theo anh đi. Mau chấp nhận lời mời.]

[Giang Hồ Của Bố: Lâm Nhi đừng tin hắn.]

[Tiểu Nhị Hết Tiền: Ở đây có bao nhiêu cô gái vậy?]

[Liễu Giai Nhi: Có em đây!]

[Hứa Vân Tuyết: Con trai vô dụng lắm, đừng tin ai hết.]

[Lâm Hi Khuê: Đúng vậy! Chỉ giỏi khoác lác.]

Văn Sinh mở ô nhập tin nhắn, gõ một câu đặc biệt.

[Văn Sinh: Lão Vũ đẹp trai nhất, có ở đây không?]

Tin nhắn nhanh chóng bị hàng trăm người chơi khác đẩy trôi.

Văn Sinh chờ một lúc nhưng vẫn chưa thấy phản hồi.

Hắn lại nhìn về phía Hạ Nguyệt đang ngồi dưới thác nước.

Nữ nhân này còn chưa biết rằng, sau khi hắn chết, nàng đã một mình truy tìm hung thủ suốt nhiều năm.

Lần này, hắn nhất định sẽ không để bi kịch đó lặp lại.

Nhưng trước hết, hắn phải tìm được Tạ Hiên Vũ.

Bởi vì ngay sau khi đăng nhập, hắn đã phát hiện một điều còn đáng sợ hơn cả việc quay lại quá khứ.

Vân Tiên Thụ không tạo ra một nhân vật mới cho hắn.

Nó đã khôi phục chính nhân vật Văn Sinh từng tồn tại trong thế giới này.

0