Chương 2: Tai Nạn Ập Đến.
Bộ phim giới thiệu bắt đầu.
Trên màn hình khổng lồ, toàn bộ thế giới Vân Tiên Thụ hiện ra dưới hình dạng một cây đại thụ Dã Hương vươn tận trời xanh.
Gốc rễ chằng chịt nằm sâu dưới lòng đất, tạo thành Địa Giới.
Thân cây cao lớn chống đỡ cả bầu trời, chính là Hạ Giới.
Còn vô số cành lá vươn lên giữa biển mây, nơi đó được gọi là Tiên Giới.
Cảnh tượng chuyển dần lên phía trên.
Tiên Giới hùng vĩ hiện ra giữa những tầng mây trắng. Linh khí đặc quánh như sương, chậm rãi trôi qua từng ngọn núi, từng cung điện nguy nga.
Trên một nhánh cây rộng lớn thuộc lãnh địa Tiên Môn, hai thiếu niên thiếu nữ đang cưỡi phi kiếm đuổi theo nhau.
Thiếu niên mặc trường bào màu xanh, khuôn mặt tuấn tú nhưng lộ rõ vẻ lo lắng. Hắn liên tục điều khiển phi kiếm, đuổi sát theo bóng người phía trước.
“Vân Nguyệt, muội định giải phong ấn để hạ phàm thật sao?”
Thiếu nữ phía trước không quay đầu. Mái tóc dài tung bay trong gió, trường bào trắng phấp phới giữa mây trời.
“Huynh đừng đuổi theo muội nữa. Đại thiếu gia đang gặp nguy hiểm ở Hạ Giới, nhất định phải có người giúp huynh ấy.”
“Không được!”
Thiếu niên nghiến răng, giọng nói càng thêm gấp gáp.
“Muội làm vậy sẽ phạm vào thiên cơ. Thiên Đạo một khi giáng phạt thì không ai có thể chống lại!”
Nhắc đến hai chữ “Thiên Đạo”, sắc mặt hắn lập tức thay đổi.
Tốc độ phi kiếm chậm lại.
Sau một thoáng do dự, thiếu niên thu phi kiếm về bên cạnh. Thanh kiếm như có linh tính, lượn một vòng quanh người hắn rồi dừng giữa không trung.
Hắn đưa tay nắm lấy chuôi kiếm, chậm rãi rút khỏi vỏ.
Một luồng kiếm khí lạnh lẽo lập tức tràn ngập bầu trời.
Trên thân kiếm khắc hai chữ cổ xưa:
Long Hải.
“Tiên Kiếm Long Hải, giúp ta ngăn cản Vân Nguyệt.”
Linh khí quanh người thiếu niên điên cuồng hội tụ.
Hắn giơ kiếm lên, kiếm khí hóa thành một con rồng khổng lồ. Long tức nóng rực phun ra giữa những tầng mây, mang theo uy thế khủng khiếp lao thẳng về phía thiếu nữ.
“Tiên Long Quyết, thức thứ nhất…”
Thiếu niên vung kiếm.
“Nhất Kiếm Long Môn!”
Ầm!
Tiếng nổ vang vọng khắp Tiên Giới.
Thiếu nữ Vân Nguyệt cảm nhận được khí tức chết chóc phía sau. Nàng lập tức thu phi kiếm về tay, rút thanh kiếm bên hông ra khỏi vỏ.
Lưỡi kiếm đỏ rực như dung nham. Hơi nóng tỏa ra khiến những đám mây xung quanh vặn vẹo.
Trên thân kiếm cũng có hai chữ cổ xưa:
Hỏa Long.
“Tiên Kiếm Hỏa Long, giúp ta chặn lại đòn này.”
Thanh kiếm rời khỏi tay nàng nhưng không rơi xuống. Nó lơ lửng giữa không trung, ngọn lửa bùng lên dữ dội. Trong ánh lửa, một bóng người khổng lồ dần hiện ra, tay cầm thanh kiếm đỏ rực, chắn trước mặt Vân Nguyệt.
Một con rồng xanh lao tới.
Bóng người lửa vung kiếm chém xuống.
Hai luồng sức mạnh va chạm giữa trời cao.
Ầm!
Sóng xung kích cuộn ra bốn phía. Mây trắng tan vỡ, linh khí hỗn loạn.
Vân Nguyệt mượn lực phản chấn, lập tức điều khiển phi kiếm bay về phía đại trận thông xuống Hạ Giới.
Trước mặt nàng là một tòa trận pháp khổng lồ lơ lửng giữa biển mây. Những cột đá xung quanh phủ đầy phù văn cổ xưa, ánh sáng màu xanh nhạt không ngừng lưu chuyển.
Vân Nguyệt lấy một tấm lệnh bài từ trong tay áo, đặt vào vị trí trung tâm của trận pháp.
Ầm ầm…
Đại trận bắt đầu khởi động.
Mây trời rung chuyển. Linh khí từ bốn phương tám hướng đổ dồn về trung tâm. Những khối đá khổng lồ lần lượt sáng lên, từng đường phù văn nối liền với nhau tạo thành một vòng xoáy không gian.
Một giọng nói lạnh lẽo vang lên:
“Truyền tống một chiều. Xin Tiên nhân chú ý, sau khi tiến vào Hạ Giới, tu vi sẽ bị phong ấn hoàn toàn. Người sử dụng cần tu luyện lại từ đầu.”
Vân Nguyệt nhìn vòng xoáy trước mặt. Ánh mắt nàng không hề dao động.
“Không cần nhắc lại. Tiếp tục truyền tống.”
“Xin xác nhận lần cuối. Sau khi truyền tống, không thể quay về Tiên Giới trong thời gian ngắn.”
“Xác nhận.”
Ánh sáng bao phủ toàn thân Vân Nguyệt.
Trước khi biến mất, nàng quay đầu nhìn về phía thiếu niên đang đuổi tới.
“Ca ca, hãy nói với phụ thân… muội nhất định sẽ trở về.”
“Vân Nguyệt!”
Thiếu niên gầm lên, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng dáng nàng biến mất trong vòng xoáy.
Màn hình lập tức tối đen.
Ngay sau đó, một dòng chữ màu vàng chậm rãi hiện ra:
[Thông báo đến toàn bộ người chơi.]
[Muốn mở khóa nội dung chính, người chơi cần tìm được Dạ Vân Nguyệt Tiên Tử.]
[Chúc các bạn may mắn.]
Hội trường vốn đang im lặng lập tức bùng nổ.
“Đây thật sự chỉ là trò chơi thôi sao?”
“Tu tiên chân thật quá!”
“Vân Nguyệt Tiên Tử, chờ ta! Ngày mai ta nhất định sẽ mua thiết bị!”
“Thanh kiếm của hai vị Tiên nhân có bán trong trò chơi không? Ta muốn mua một thanh!”
“Đúng vậy! Có được thanh kiếm đó, ta sẽ trở thành người mạnh nhất Vân Tiên Thụ!”
“Bản thiếu gia sẽ dùng tiền đập chết tất cả các ngươi!”
Tiếng bàn tán vang lên khắp hội trường.
Người trung niên đứng trên sân khấu phải đợi khá lâu mới có thể ổn định tình hình.
“Xin mọi người bình tĩnh. Vân Tiên Thụ hiện chưa có chức năng nạp tiền trực tiếp để mua vật phẩm.”
Tiếng ồn ào lập tức giảm xuống.
“Nhưng người chơi có thể giao dịch tự do trong trò chơi. Hệ thống cho phép liên kết tài khoản ngân hàng thật với tài khoản người chơi. Các bạn có thể mua bán vật phẩm, linh dược, trang bị hoặc công pháp với nhau.”
Một người bên dưới lập tức hỏi:
“Nếu nhặt được bí bảo thì tôi có thể bán cho người khác với giá cao không?”
“Đương nhiên.”
“Nếu bị lừa hoặc bị cướp thì sao?”
Người đại diện mỉm cười.
“Trò chơi có hệ thống cảnh báo đối với hành vi lừa đảo và chiếm đoạt tài sản. Tuy nhiên, Vân Tiên Thụ là một thế giới tự do. Nếu các bạn bị người khác đánh bại trong quá trình tranh đoạt cơ duyên, hệ thống sẽ không can thiệp.”
“Vậy vật phẩm có bị mất không?”
“Những vật phẩm được cất trong kho hệ thống sẽ được bảo toàn. Vật phẩm đang mang theo bên ngoài có thể bị rơi ra sau khi nhân vật tử vong.”
Một người khác đứng lên hỏi:
“Nếu mất mạng trong trò chơi thì có ảnh hưởng đến cơ thể thật không?”
“Không. Cơ thể thật sẽ không bị thương. Tuy nhiên, tài khoản sẽ bị hạn chế đăng nhập trong một ngày. Khi hồi sinh, nhân vật sẽ quay lại trạng thái trước đó một ngày trong trò chơi. Đây là cơ chế giúp người chơi có thời gian thích nghi với những thay đổi do hiệu ứng hồi sinh.”
Tạ Hiên Vũ suy nghĩ một lúc rồi giơ tay.
“Thưa anh, tôi muốn hỏi về thân thể của người chơi. Nếu vào trò chơi, chúng tôi có thể thay đổi vóc dáng không?”
“Dữ liệu sinh học ban đầu sẽ được lấy từ cơ thể thật của người chơi, bao gồm chiều cao, cân nặng và hình dáng. Tuy nhiên, trong trò chơi có nhiều loại vật phẩm có thể thay đổi ngoại hình, cải thiện thể chất hoặc tái tạo vóc dáng theo những phương thức khác nhau.”
Tạ Hiên Vũ lập tức cúi đầu cười thầm.
Muốn chinh chiến trong Vân Tiên Thụ, việc đầu tiên hắn cần làm là thay đổi cơ thể.
Cơ thể hiện tại quá béo, tốc độ chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.
Những câu hỏi khác tiếp tục được đưa ra:
“Làm sao vượt qua thôn tân thủ?”
“Trò chơi có hướng dẫn người mới không?”
“Có thể gian lận không?”
“Tiên giới bao giờ mới mở?”
Người đại diện kiên nhẫn giải đáp từng câu.
Vân Tiên Thụ không có hướng dẫn tân thủ cố định. Mỗi người chơi phải tự tìm con đường của mình.
Trò chơi không thể bị gian lận.
Tiên giới chưa có thời gian mở khóa cụ thể.
Còn tất cả bí mật khác, người chơi phải tự mình khám phá.
Đến gần hai giờ chiều, Hứa Hữu Vương đứng dậy.
“Về thôi em trai. Chiều nay tao còn phải đi làm.”
“Vâng.”
Hứa Hữu Văn quay sang Tạ Hiên Vũ.
“Lão Vũ, cậu có về không?”
“Mày về trước đi.” Tạ Hiên Vũ xua tay. “Tao muốn nghe thêm một lát.”
Hai anh em rời khỏi hội trường.
Trên đường về, Hứa Hữu Vương ghé vào siêu thị mua thức ăn cho bữa tối. Hứa Hữu Văn đi bên cạnh, lặng lẽ ghi nhớ mọi thứ trong thế giới hiện đại.
Càng tiếp xúc, hắn càng cảm thấy nơi này kỳ lạ.
Không chỉ Vân Tiên Thụ.
Ngay cả công nghệ, phương thức giao dịch và cách vận hành của trò chơi cũng giống như một thế giới thật sự.
Về đến căn hộ, Hứa Hữu Vương xách túi thực phẩm bước vào bếp.
“Tối nay tao nấu canh khổ qua. Đắng như cuộc đời tao vậy.”
Hứa Hữu Văn khẽ cười.
“Anh hai vất vả rồi. Để em phụ một tay.”
“Thôi đi. Mày mà vào bếp thì chỉ tổ làm loạn.”
“Em có thể rửa rau.”
“Rửa rau cũng được.”
Hai anh em nhanh chóng chia nhau làm việc.
Hứa Hữu Văn không biết nấu ăn. Chủ nhân cũ của thân thể này cũng chẳng giỏi giang hơn hắn. Những gì hắn từng biết chỉ là nướng thịt yêu thú rồi tẩm thêm một ít thảo dược.
Nhưng việc nhà thì hắn vẫn có thể làm.
Trong lúc chờ cơm chín, hắn trở về phòng, lật xem sách vở và cố gắng khôi phục thêm ký ức của thân thể này.
Đến gần năm giờ, tiếng Hứa Hữu Vương vọng ra từ phòng bếp:
“Em trai, ăn cơm thôi!”
Bữa tối rất đơn giản.
Một đĩa thịt kho, trứng chiên và canh khổ qua nhồi thịt.
Hứa Hữu Văn nếm thử một miếng canh, lập tức nhíu mày.
Vị đắng lan ra khắp miệng.
Hứa Hữu Vương nhìn vẻ mặt của em trai, bật cười.
“Thế nào? Có phải đắng như cuộc đời tao không?”
“Đắng hơn một chút.”
“Mày giỏi lắm.”
Không khí trên bàn ăn trở nên nhẹ nhõm.
Sau một lúc im lặng, Hứa Hữu Văn vẫn không nhịn được mà lên tiếng:
“Anh hai, công việc ở quán hát… anh nhớ cẩn thận.”
“Có gì mà phải cẩn thận? Xã hội pháp luật, tao muốn đánh người còn phải suy nghĩ xem có bị bắt không.”
“Nhưng nơi đó toàn người có tiền. Nếu gặp phải người không dễ chọc thì sao?”
“Bị người ta đánh thì tao bỏ chạy, được chưa?”
Hứa Hữu Vương gắp thức ăn vào bát em trai.
“Ăn nhanh đi rồi ôn bài. Ngày mai còn phải đến trường.”
Hứa Hữu Văn còn muốn nói thêm, nhưng cuối cùng lại thôi.
Hắn vừa mới đến thế giới này, rất nhiều chuyện vẫn chưa hiểu rõ. Có lẽ quán hát thật sự chỉ là một nơi giải trí bình thường.
Sau bữa tối, Hứa Hữu Vương thay bộ quần áo bảo vệ chỉnh tề rồi đi ra cửa.
“Tao đi làm đây. Ăn xong nhớ rửa bát. Tối nay có thể tao về muộn, ngủ thì tắt điện.”
“Anh hai đi cẩn thận.”
Cánh cửa đóng lại.
Căn hộ nhỏ lập tức trở nên yên tĩnh.
Hứa Hữu Văn rửa bát, dọn dẹp phòng khách rồi trở về phòng. Hắn nằm trên giường, mở điện thoại lên.
Trên mạng xã hội, gần như mọi trang đều tràn ngập quảng cáo về Vân Tiên Thụ.
Hắn tò mò tìm kiếm giá thiết bị.
Kết quả khiến hắn im lặng rất lâu.
[Thiết bị trải nghiệm Vân Tiên Thụ.]
[Giá khởi điểm: hai trăm triệu đồng.]
[Ưu đãi dành cho bệnh viện: giảm năm mươi phần trăm.]
Hứa Hữu Văn nhìn chằm chằm vào con số trên màn hình.
Theo ký ức của thân thể này, căn hộ hai anh em đang thuê có giá mười hai triệu mỗi tháng. Hứa Hữu Vương làm nhiều việc khác nhau, thu nhập khoảng hai mươi triệu.
Số tiền đó chỉ vừa đủ trang trải cuộc sống.
Muốn mua thiết bị chơi game, gần như là chuyện không thể.
“Xem ra phải tìm cách khác.”
Hứa Hữu Văn đặt điện thoại xuống.
Ngày mai hắn còn phải đến trường. Trước hết, hắn cần làm quen với thân phận hiện tại.
Không biết đã ngủ bao lâu.
Reng… Reng…
Tiếng chuông điện thoại vang lên giữa màn đêm.
Hứa Hữu Văn mơ màng đưa tay tìm điện thoại. Khi nhìn thấy số gọi đến, hắn lập tức tỉnh táo hơn vài phần.
“A lô, ai vậy?”
Đầu dây bên kia vang lên giọng một người phụ nữ:
“Xin hỏi có phải người nhà của anh Hứa Hữu Vương không?”
“Đúng vậy. Có chuyện gì?”
“Chúng tôi rất tiếc phải thông báo, bệnh nhân Hứa Hữu Vương hiện đang trong tình trạng nguy kịch. Người nhà vui lòng đến bệnh viện ngay lập tức.”
Hứa Hữu Văn ngồi bật dậy.
“Bệnh viện nào?”
“Bệnh viện Miền Đông Thành Phố. Bệnh nhân được đưa vào khoa cấp cứu cách đây không lâu.”
“Tôi đến ngay.”
Hắn cúp máy.
Căn phòng chìm vào im lặng.
Hứa Hữu Văn nhanh chóng mở tủ quần áo, lấy quần dài mặc vào. Hắn không kịp thay áo, chỉ khoác đại một chiếc áo bên ngoài rồi chạy đến bên chiếc tủ thấp.
Dưới đáy tủ có một con heo đất.
Hắn cầm lên, đập mạnh xuống nền nhà.
Choang!
Những mảnh sứ văng ra.
Hứa Hữu Văn bật đèn điện thoại, vơ hết tiền tiết kiệm bên trong nhét vào túi. Hắn không kịp đếm, lập tức lao ra khỏi căn hộ.
Đứng bên đường, hắn liên tục vẫy tay gọi xe. Sau vài lần thất bại, Hứa Hữu Văn chợt nhớ đến Tạ Hiên Vũ, lập tức gọi điện cho cậu ta.
Đầu dây bên kia vang lên giọng ngái ngủ:
“Hữu Văn? Giờ này mày gọi tao làm gì?”
“Ngày mai cậu xin phép nghỉ học giúp tớ. Anh trai tớ gặp chuyện rồi, đang cấp cứu ở bệnh viện nhà cậu.”
Tạ Hiên Vũ lập tức tỉnh ngủ.
“Anh Vương bị làm sao?”
“Tớ chưa biết. Bệnh viện chỉ nói anh ấy đang nguy kịch.”
“Được, chuyện xin nghỉ để tớ lo. Còn tiền viện phí thì sao? Cậu có đủ không?”
Hứa Hữu Văn cúi đầu nhìn số tiền vừa lấy được.
Sau khi đếm nhanh, hắn chỉ có khoảng năm triệu đồng, cộng thêm một ít tiền lẻ.
“Chưa biết. Đợi đến bệnh viện rồi tính.”
Đúng lúc đó, một chiếc xe công nghệ dừng trước mặt.
Hứa Hữu Văn mở cửa ngồi vào.
“Chú tài xế, cho cháu đến Bệnh viện Miền Đông Thành Phố.”
Chiếc xe nhanh chóng rời đi trong màn đêm.
Ba mươi cây số.
Tiền xe khoảng hai trăm nghìn.
Sau khi trừ khoản đó, hắn chỉ còn chưa đến bốn triệu tám trăm nghìn đồng.
Hứa Hữu Văn siết chặt điện thoại.
“Số tiền này… liệu có đủ cứu anh ấy không?”
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.