Chương 12: Vào Cổng
Buổi tối trước ngày lên đường, căn nhà nhỏ rộn ràng hơn thường lệ. Trên bàn ăn, một mâm cơm thịnh soạn với những món Phong thích nhất được Tuyết Di chuẩn bị tươm tất.
Khi Phong thông báo việc cậu sẽ theo một đội chinh phạt tiến vào Cổng, không khí chùng xuống đôi chút. Tuyết Di ngừng đũa, ánh mắt bà thoáng nét âu lo: “Tại sao phải vội vàng thế hả con? Con mới vừa lên Rank E, sao không ở lại hội Lạc Tướng thêm một thời gian để làm quen? Đi theo người lạ vào Cổng… mẹ lo lắm.”
Phong đặt bát cơm xuống, khẽ nắm lấy bàn tay sần sùi của mẹ. Cậu mỉm cười, một nụ cười điềm tĩnh và trưởng thành hơn hẳn cậu thanh niên của vài ngày trước: “Mẹ, con không thể mãi là một thằng khuân vác, nhặt nhạnh chút tiền từ những gì người ta bỏ lại. Nếu tham gia chinh phạt, tiền thưởng sẽ cao gấp nhiều lần, lại còn được chính phủ trợ cấp. Con muốn mẹ không phải còng lưng làm lụng nữa, muốn Hân được học hành đàng hoàng. Con không đi làm bia đỡ đạn, con đi để mạnh lên.”
Nghe những lời ấy, Tuyết Di lặng người. Trong đôi mắt hằn sâu vết chân chim của bà hiện lên vẻ trìu mến xen lẫn tự hào hiếm hoi. Bà khẽ thở dài, rồi gắp một miếng thịt lớn bỏ vào bát con trai: “Được rồi. Con lớn rồi, mẹ tin con. Nhưng phải hứa với mẹ, thấy nguy hiểm là phải chạy ngay, không được cậy mạnh, nghe chưa?”
Thùy Hân ngồi bên cạnh, kéo rịt lấy vạt áo anh trai, thỏ thẻ nói: “Em sẽ ủng hộ anh hai tay hai chân! “Nhưng… anh phải hứa với em. Dù thế nào cũng phải trở về, nguyên vẹn. Không được bỏ mẹ và em lại, nghe chưa!”
Phong phì cười, xoa đầu em gái: “Biết rồi cô nương.” Rồi cậu nhìn mẹ và Hân một cách triều mến giọng bình thản: “Hai người không cần phải quá lo lắng đâu, chỉ là một Cổng Trắng để huấn luyện tân binh thôi! Sẽ không nguy hiểm như hai người nghĩ đâu.”
Ngày chinh phạt cuối cùng cũng đến. Ánh nắng buổi sớm còn mờ nhạt, mặt trời chỉ mới ló ra sau dãy cao ốc nhưng hiện tại, Phong đã có mặt trên đường tiến về điểm tập kết. Con đường lát đá dẫn về phía quảng trường nơi tập kết cho cuộc chinh phạt đã bắt đầu đông dần. Những thanh niên mang đồng phục của hội, vài người còn vác trên vai ba lô to nặng, tiếng trò chuyện xen lẫn tiếng bước chân rộn ràng. Phong đi lẫn trong dòng người ấy, trên người cậu là một bộ giáp da đã cũ kỹ nhưng được bảo quản rất cẩn thận, cùng một thanh kiếm ngắn sáng loáng bên hông. Những món này là xin được ở chỗ chú Lôi. Mỗi bước đi, tim lại đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà như có ngọn lửa thôi thúc từ bên trong. Trong lúc rảo bước, tâm trí Phong vẫn không ngừng ôn lại cuộc nói chuyện kín với chú Lôi.
“Mày có biết sự khác biệt lớn nhất giữa một thằng Rank F và Rank E là gì không?” – Chú Lôi từng hỏi, nhả một hơi thuốc dài.
Khi Phong lắc đầu, ông chậm rãi giải thích: “Là Mana. Nó là nguồn năng lượng thần bí, là linh lực, là cái gốc của mọi sự siêu nhiên trong cái thời đại chết tiệt này. Một thằng Rank F, lượng mana trong cơ thể nó quá mỏng, loãng đến mức gần như không thể cảm nhận được. Nhưng khi bước lên Rank E, mana bắt đầu đặc lại. Mày sẽ cảm thấy nó.”
“Việc sử dụng mana chia làm hai dạng chính: Thu và Phóng. Phóng là cách tụ năng lượng rồi ném ra ngoài như ma pháp trong mấy câu chuyện cổ tích ấy, thứ này đòi hỏi thiên phú cực cao. Thu là cách phổ biến hơn, nó ép mana chảy ngược vào trong, gia cố xương cốt, cường hóa thân thể. Trong Cổng, kẻ nào kiểm soát dòng chảy mana tốt hơn, kẻ đó sống lâu hơn.”
Vừa đi, Phong vừa nhắm mắt lại, cố gắng làm theo những gì chú Lôi chỉ dạy. Cậu hít một hơi sâu, điều hòa nhịp thở. Trong tĩnh lặng, cậu bắt đầu cảm nhận được một thứ năng lượng vô hình, ấm nóng như một dòng suối nhỏ đang uốn lượn qua từng thớ cơ, từng mạch máu. Tuy nhiên, nó vẫn rất rời rạc. Cậu có thể cảm nhận được nó, cảm giác nóng, lạnh, tràn đầy sức sống như một con sông đang uốn lượn quanh từng cơ bắp, từng mạch máu nhưng không tài nào điều khiển nó chảy theo ý mình.
“Chưa đủ…” – Phong khẽ thở dài, mở mắt ra. Cậu mới chí biết về khái niệm mana trong hai ngày gần đây hoàn toàn chưa thể nắm bắt được nó. Cậu hiểu nếu cứ luyện tập kiểu này, có khi làm hại chính mình.
Quảng trường phía Tây thành phố hôm nay rợp bóng những lá cờ in biểu tượng của Hội Bạch Sắc.
Khi Phong đến nơi, cậu tìm một góc khuất, ngồi bệt xuống một phiến đá, lẳng lặng quan sát. Khác với sự bệ rạc của hội Lạc Tướng, các tân binh của hội Bạch Sắc đứng tụ tập thành từng nhóm, trên người khoác những bộ giáp mới sáng loáng, vũ khí tinh xảo phát ra ánh sáng nhàn nhạt của ma thạch. Họ cười nói rôm rả, nét mặt tràn đầy sự kiêu hãnh của những kẻ vừa thức tỉnh với tư chất tốt, được đào tạo bài bản.
Sự xuất hiện của Phong nhanh chóng thu hút ánh nhìn của vài người. Cậu giống như một con quạ lạc giữa bầy thiên nga.
“Ê, nhìn bộ giáp da rách nát của gã kia kìa?”
“Chẳng thấy huy hiệu hội đâu cả. Hắn không phải thành viên chính thức à?”
“Tao nghe nói có một tên đi cửa sau, xin vào làm chân khuân vác để hôi của. Hóa ra là cái dạng nghèo hèn này…”
Những lời xì xào, mỉa mai lọt vào tai Phong không thiếu một chữ. Nhưng trái với dự đoán của bọn họ, Phong không hề đỏ mặt hay tức giận. Cậu chỉ bình thản ngồi đó. Những lời xì xào kia chỉ là tiếng thì thầm nhỏ nhoi so với quyết tâm trong lòng. Cậu ngẩng mặt, hít sâu để trấn tĩnh, mắt nhìn thẳng về phía bãi tập trung cổng. Trong khoảnh khắc ấy, Phong càng nhận ra rằng mình phải chứng minh bản thân không phải bằng huy hiệu hay trang bị, mà bằng năng lực thực sự, bằng sức mạnh của chính mình.
Tiếng xì xào vẫn còn đó, nhưng giờ chỉ như tiếng gió thoảng qua tai, chẳng thể làm lay động ý chí cậu. Phong khẽ nhún vai, thở ra nhẹ nhõm, và chuẩn bị đứng dậy bước vào cuộc thử thách đầu tiên của mình.
Bỗng nhiên, không khí quanh quảng trường như đặc quánh lại. Tiếng xôn xao vụt tắt.
Một người đàn ông trung niên bước ra từ tòa nhà điều hành. Ông trạc ngoài bốn mươi, thân hình cao gầy nhưng rắn chắc như một thanh thép được tôi luyện. Bộ râu quai nón lởm chởm và vết sẹo dài vắt ngang đuôi mắt làm tăng thêm vẻ dữ tợn. Ngay khi ông ta vừa bước tới, một luồng áp lực vô hình lan tỏa ra khắp quảng trường, nặng nề đến mức khiến nhiều tân binh đang cười đùa phải nghẹt thở, lùi lại vài bước.
Đó là Văn Thương hay còn gọi là Lão Thương. Một Hunter Rank D kỳ cựu, người sẽ trực tiếp giám sát chuyến chinh phạt của đám tân binh này.
Lão Thương đứng giữa bãi đất, ánh mắt sắc như chim ưng quét qua một lượt, giọng trầm ồm vang lên: “Chào các tân binh! Ta là Văn Thương. Chuyến đi hôm nay sẽ đưa các ngươi vào một Cổng Trắng. Nó an toàn, nhưng đừng nghĩ nó là bãi cỏ nhà các ngươi! Bên trong đó, các ngươi phải học cách phối hợp tác chiến đoàn đội và tập dợt đội xoay chuyển đội hình trong thực chiến. Ai tự cao, kẻ đó chết trước. Rõ chưa?!”
“Rõ!” – Đám tân binh đồng thanh hô lớn, dù giọng của vài người vẫn còn hơi run rẩy.
Khi các đội hình bắt đầu di chuyển về phía cánh Cổng đang xoáy tròn ánh sáng mờ đục, Phong lẳng lặng xách balo bước theo sau cùng. Nhưng vừa đi được vài bước, Lão Thương đã đưa tay chặn cậu lại.
Ánh mắt Lão Thương nhìn Phong từ đầu đến chân, không mang sự khinh bỉ, mà là một sự dò xét lạnh lùng: “Cậu là người mà Đại úy Lôi gửi gắm đúng không? Nghe cho kỹ đây, vì đội hình của mọi người ở đây đã được phân công xong nên cậu không thể tham gia vào bất kỳ đội hình nào. Nếu không rất có thể gây phá vỡ đội hình.”
Phong khẽ ngập ngừng, nhưng vẫn gật đầu: “Tôi hiểu.”
Thấy thái độ ngoan ngoãn của Phong, nét mặt Lão Thương dịu đi một chút. Ông hạ giọng, vừa đủ để hai người nghe: “Nhưng ta sẽ không bỏ mặc cậu. Cậu có thể đứng phía sau quan sát các đội, học hỏi cách phối hợp chiến đấu và cách ứng phó trong thực chiến. Đây cũng là cơ hội quý giá để thử sức và rèn luyện khả năng kiểm soát tình hình trong cổng. Sức mạnh là một chuyện, nhưng sự tỉnh táo và kinh nghiệm mới là thứ giữ cho cậu cái mạng ở trong đó. Ta chỉ có thể hứa với Đại úy Lôi như vậy… cố mà giữ mạng.”
Phong chần chừ một giây, rồi cúi đầu thật sâu. Phong hiểu việc cậu có thể tham gia vào buổi huấn luyện này chắc chắn là nhờ người đàn ông trước mắt này. Dù ngoài mặt tỏ ra lạnh lùng, nhưng ít nhất thì ông ta vẫn giữ lời hứa và tôn trọng chú Lôi.
“Cảm ơn ngài.” Phong hơi cúi người cảm ơn.
“Được rồi, vào vị trí đi!”
Theo lệnh của Lão Thương, từng nhóm bắt đầu tiến vào Cổng. Đột nhiên, đám đông xung quanh tự động dạt ra thành hai hàng, nhường lối cho một nhóm bước lên trước. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía người dẫn đầu đội đó.
Đó là một cô gái trạc tuổi Phong. Mái tóc đen nhánh xõa dài đến hông, phất phơ theo từng bước đi dứt khoát. Cô mặc bộ giáp nhẹ màu trắng bạc ôm sát cơ thể, tôn lên vóc dáng thon gọn nhưng tràn đầy sức mạnh. Làn da trắng sứ, khuôn mặt thanh tú nhưng lại tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo, cao ngạo đến mức không ai dám đến gần bắt chuyện.
“Là Gia Linh! Con gái của Hội trưởng!”
“Nghe nói cô ấy là thiên tài tư chất cấp 6 đấy! Nghe đâu cô ấy chuẩn bị lên Rank D rồi!”
“Xinh quá… nhưng áp lực tỏa ra đáng sợ thật…”
Tiếng xì xào lại rộ lên. Gia Linh dường như không quan tâm đến bất kỳ thứ gì xung quanh. Ánh mắt cô chỉ hướng thẳng về phía vòng xoáy của Cổng Trắng mà tiến tới. Mỗi bước đi của cô đều toát lên sự tự tin tuyệt đối của một kẻ sinh ra để đứng trên đỉnh cao.
Lão Thương đứng cạnh Phong, hất cằm về phía Gia Linh, nói khẽ: “Nhìn thấy đội của đại tiểu thư đó không? Khuyên ngươi nên bám theo sau đội đó mà nhặt nhạnh. Bọn họ diệt quái rất nhanh, ngươi sẽ an toàn hơn.”
Phong không đáp, ánh mắt vẫn phẳng lặng nhìn theo bóng dáng kiêu ngạo của Gia Linh đang bị ánh sáng của Cổng nuốt chửng. Một nụ cười nhạt không rõ ý vị xẹt qua khóe môi cậu. Siết chặt thanh kiếm bên hông, Phong sải những bước dài vững chãi, bước thẳng vào màn sương mờ đục của Cổng Trắng.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.