Ánh Sáng Và Bóng Tối

Quyển 5: Thực Thể Biến Dị

Chương 1: Kẻ Săn Mồi Bị Bỏ Qua

Đăng: 06/09/2026 08:17 2,038 từ 32 lượt đọc

Mặt đất mở miệng từ một cú va chạm không có tiếng động.

Giữa khu rừng hoang vắng nằm hoàn toàn ngoài ranh giới bản đồ của Giáo hội, một cái hố khổng lồ hoắm sâu xuống lòng đất, đen ngòm và bốc lên thứ mùi nồng hắc của hắc ín quện với mùi máu tanh nồng ứ đọng. Hố sâu này không được tạo ra từ sự đào bới của phàm nhân, mà là một vết thương găm thẳng từ bầu trời xuống nền đất đá. Dưới đáy cái hố sẫm màu ấy, bóng tối như đặc quánh lại, ẩm ướt và cựa quậy dưới áp lực của lòng sâu.

Rào. Rào. Rào.

Tiếng móng vuốt sắc nhọn cào cấu liên tục vào một bề mặt dai nhách, vang lên đều đặn giữa không gian câm lặng của lòng đất. Sinh vật sơ sinh nằm bên trong cái bọc ấy. Nó không mang hình hài của con người, không có da thịt nhẵn nhụi, cũng không có tiếng khóc cất lên để báo hiệu một sự sống mới. Cơ thể nó là một khối dị dạng, sần sùi với những vệt mô thịt loang lổ mang sắc tím đen lạnh ngắt của đá cuội vũ trụ. Nó không có miệng để phát ra tiếng hét, không có đôi tai để nghe thấy tiếng mưa rừng đang rơi rỉ rả phía trên, và cũng không có ngôn ngữ để định hình nỗi sợ hãi đang bóp nghẹt lồng ngực. Điều duy nhất nó nhận thức được lúc này là sự nghẹt thở. Phổi nó – hoặc thứ cơ quan sinh học dị hợp đang co bóp thay cho phổi – đòi hỏi dưỡng khí một cách tuyệt vọng.

Nó cào. Những cái móng non nớt vừa mới thành hình nhưng cứng và sắc như thép nguội cứa mạnh, rạch từng đường dứt khoát vào lớp màng bao bọc dày đặc xung quanh. Một chất dịch màu đen quánh, lạnh ngắt bắt đầu ứa ra từ những vết rách, thấm đẫm vào các kẽ móng, loang lổ trên nền đất ẩm mốc dưới đáy hố. Con quái vật nhỏ không dừng lại, nó không biết mệt mỏi là gì, và cũng không có khái niệm về việc bỏ cuộc. Bản năng sinh tồn nguyên thủy nhất đẩy những khối cơ thô kệch, méo mó của nó hoạt động liên tục không một giây ngơi nghỉ. Nó cần phải thoát ra. Nó cần phải thở.

XOẠC!

Lớp vỏ màng dai nhách cuối cùng cũng rách toạc dưới một cú giật mạnh. Sinh vật sơ sinh trườn toàn bộ cơ thể dị dạng của mình bò ra ngoài. Làn không khí buốt giá, ẩm ướt của rừng sương đêm lập tức ập xuống lòng hố, cào xé lớp da biến dị chưa kịp thích nghi. Nó khựng lại, toàn thân run rẩy trước cái lạnh trần gian. Khi đôi mắt phẳng lặng màu tím (flat-color) của nó quay đầu nhìn lại, nó thấy thứ mà mình vừa chui ra: cái xác của một thực thể khổng lồ có hình dáng giống hệt nó, nhưng to lớn gấp trăm lần, nằm câm lặng, bất động và nứt nẻ chằng chịt như một khối đá cẩm thạch đen bị vỡ vụn dưới đáy hố. Đó là tất cả những gì còn lại của nguồn cội rơi xuống từ trời cao. Một cái xác không còn hơi ấm, không còn sự sống, chỉ còn lại khối lượng thịt khổng lồ đang bắt đầu phân hủy chậm.

Một tiếng xoác lớn kèm theo tiếng xương gãy vụn vang lên đột ngột từ phía trên miệng hố.

Con quái vật nhỏ lập tức bất động. Toàn bộ các mô thịt trên người nó co rúm lại, ép chặt vào vách đất tối tăm. Trên mép hố, một cái bóng khổng lồ đang che khuất những vệt sáng lờ mờ đầu tiên của bầu trời rạng đông. Đó là một con Chimera. Sinh vật tàn bạo, chắp vá ấy mang cái đầu của một con sư tử với chiếc bờm đỏ thẫm đẫm nước mưa, nhưng phần thân sau lại gồ ghề những gai góc rỉ sét và một cái đuôi mang hình rắn độc đang ngoe nguẩy dữ tợn. Hàm răng sắc nhọn của con sư tử đang cắm phập vào phần ngực của cái xác khổng lồ – chính là cái xác mà sinh vật sơ sinh vừa bỏ lại. Con Chimera giật mạnh đầu về phía sau, giựt phăng một mảng thịt lớn quánh đen, rồi nuốt chửng vào trong cái cổ họng đỏ lòm, rộng hoác. Máu đen từ vết thương bị xé rách bắn tung tóe lên vách hố ẩm ướt.

RẮC. RẮC.

Tiếng xương sườn của cái xác lớn gãy đôi dưới móng vuốt bọc sừng nặng trịch của con dã thú mặt đất. Con sư tử chợt khựng lại giữa bữa ăn. Đôi mắt vàng đục, đầy sát khí bản năng của nó đảo chậm chạp xuống đáy hố sâu, và dừng lại ngay trên thân hình nhỏ bé, dị dạng đang co rúm của con quái vật nhỏ.

GÀO!!!

Tiếng gầm rống kinh hoàng mang theo luồng sức mạnh cuồng nộ và mùi hôi thối của thịt thối lâu ngày xộc thẳng xuống lòng hố, làm đất đá xung quanh sụt lở lả tả. Sóng âm mạnh đến mức tạo thành một luồng gió rít, hất văng sinh vật sơ sinh đập mạnh vào vách đá phía sau. Đau đớn cắn vào da thịt. Một vệt dịch tím rỉ ra từ vết xước trên vai nó.

Bản năng run rẩy trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Con quái vật nhỏ không có thời gian để hoảng sợ, nó không biết nghĩ ngợi, và càng không biết phản kháng. Nó dùng cả bốn chi sần sùi cào cấu điên cuồng vào nền đất đá trơn trượt, tìm những kẽ nứt để bấu víu rồi lao mình bò lên phía ngược lại của miệng hố. Nó chạy bằng một tốc độ điên cuồng của kẻ không có đường lui. Những bước chân dị dạng, lệch nhịp của nó giẫm đạp lên lá mục, làm bùn đất bắn lên mép da đen đúa. Sau lưng nó, tiếng nhai nuốt nhồm nhoàm và tiếng xé thịt tàn nhẫn lại vang lên dồn dập. Con Chimera không hề lao xuống hố để đuổi theo. Cái xác khổng lồ dưới đáy hố quá đồ sộ, quá nhiều thịt và đủ để thỏa mãn cơn đói của nó cả tuần trời. Sinh vật sơ sinh nhỏ bé, gầy guộc kia không bõ một lần mở hàm, không đáng để nó bỏ mặc miếng mồi béo bở.

Con quái vật nhỏ tiếp tục chạy không ngừng nghỉ. Nó lao đi vô định giữa những rặng cây rậm rạp của khu rừng cấm, băng qua những khe suối cạn nước đầy bùn lầy, trốn chạy thật xa, thật xa khỏi tiếng gầm của con sư tử. Đôi bàn chân sần sùi của nó bị đá sắc cứa rách chằng chịt, dịch tím rỉ ra hòa vào bùn đất hoang dã, nhưng nó không cho phép cơ thể mình dừng lại cho đến khi tiếng nhai nuốt của con dã thú hoàn toàn bị nuốt chửng bởi tiếng gió ngàn rít qua tán lá.

Khi đôi chân dị dạng đã bắt đầu run rẩy, các khối cơ căng cứng vì kiệt sức, sinh vật sơ sinh chợt khựng lại dưới một khoảng rừng thưa. Một cái bóng khổng lồ khác, lớn hơn con Chimera gấp vạn lần, đột ngột đổ ụp xuống từ trên cao, nuốt chửng hoàn toàn ánh sáng rạng đông ít ỏi.

Nó ngước đôi mắt tím phẳng lặng nhìn lên bầu trời.

Một con Rồng Cổ Đại đang lướt qua tán cây. Đôi cánh dơi khổng lồ mang vảy đen của nó dang rộng, quét qua vách núi làm gãy rạp những ngọn thông già hàng trăm năm tuổi. Sức ép từ luồng gió và uy áp tối thượng trên cao đè nặng xuống, khiến lồng ngực con quái vật nhỏ thắt lại, nghẹt thở. Nhưng thứ kinh hoàng nhất nằm ở những gì con rồng đang mang theo trong cuộc săn: Trong cặp móng vuốt bọc vảy thép sắc lẹm của nó là nửa thân dưới của một con ma thú khổng lồ khác, hai cái chân sau to lớn vẫn còn đang lòng thòng, máu tươi nhỏ giọt thành một vệt dài sẫm màu dọc theo đường bay trên đỉnh rừng.

Con rồng khẽ nghiêng cái đầu đầy gai nhọn. Ánh mắt rực lửa, to hơn cả toàn bộ cơ thể con quái vật nhỏ, nhìn thẳng xuống vạt cỏ nơi sinh vật nhỏ bé đang đứng bất động.

Áp lực tinh thần từ một kẻ thống trị tuyệt đối khiến toàn thân sinh vật sơ sinh khuỵu rạp xuống đất, hai tay bấu chặt vào rễ cây để không bị luồng gió hất bay. Nhưng con rồng chỉ xoay đầu sang một bên. Nó đáp xuống một vách đá cao cách đó vài trăm thước, dùng một cái móng vuốt nặng trịch đè chặt lấy vạt thịt còn lại, rồi cúi cái đầu khổng lồ xuống, dùng chiếc hàm răng cưa xé toác một miếng thịt lớn, tiếp tục bữa ăn dang dở của mình. Đối với con rồng cổ đại, con quái vật nhỏ bên dưới chỉ là một hạt bụi vô danh, một sinh vật không có đủ giá trị dinh dưỡng để nó phải tốn công hạ cánh hay mở hàm nuốt chửng. Sự dửng dưng của kẻ mạnh nhất một lần nữa trở thành chiếc khiên bảo vệ cho nó.

Nỗi sợ hãi nguyên thủy đẩy sinh vật sơ sinh vào một cơn hoảng loạn tột độ khi nhận ra thế giới này đầy rẫy những hàm răng có thể nghiền nát nó trong một tích tắc. Nó lại chạy. Nó lầm lũi bò trườn qua những bụi gai sắc nhọn, chấp nhận để những nhánh cây khô cào rách lớp da tím sần sùi để tìm kiếm một góc khuất không có ánh mắt của các hung thần. Nó chạy cho đến khi đôi chân không còn cảm giác, cho đến khi cái đói từ bên trong cào xé ruột gan thành những cơn co thắt đau đớn đến mức cơ thể muốn đổ sụp xuống đất.

Phía trước, xen giữa hai khối đá cuội lớn bị rêu phong phủ kín, là một hốc đá hẹp. Lối vào nhỏ đến mức ngay cả một con thú nhỏ của rừng sâu cũng khó lòng chui lọt.

Con quái vật nhỏ lao thẳng đầu vào đó bằng tất cả bản năng trốn nhủi.

KỊT.

Hông của nó bị kẹt cứng giữa hai vách đá sắc nhọn. Nỗi sợ hãi khoảng không trống trải phía sau và cái lạnh của sương đêm khiến nó không cho phép mình lùi lại. Nó nghiến chặt những phần mô thịt sần sùi trên mặt, dùng hai tay cào cấu mạnh vào lòng đất ẩm phía trước, lấy điểm tựa để cố gắng giật mạnh toàn bộ thân mình về phía trước. Đá nhọn hai bên cứa mạnh vào hông, lột đi từng vệt da tím, dịch quánh lại chảy dài trên phiến đá rêu ẩm ướt. Nó vẫn cố chui. Nó dùng hết chút sức lực tàn tạ, nghèo nàn cuối cùng của cơ thể sơ sinh để ép mình lọt qua khe hẹp.

Rắc.

Thân hình dị dạng của nó cuối cùng cũng lọt thỏm vào bên trong khoảng tối chật hẹp, ẩm mốc của hốc đá. Nới này tối đen, chật chội và hoàn toàn cách biệt với thế giới đầy rẫy răng nanh và móng vuốt ngoài kia.

Cơn đói cào cấu dữ dội bên trong dạ dày khiến tầm nhìn tím ngắt của nó nhòe dần đi vì kiệt sức. Hai bàn tay rách nát buông thõa hoàn toàn trên nền đất lạnh. Con quái vật nhỏ co người lại thành một khối nhỏ dị dạng dưới góc tối vắng lặng, mí mắt nặng trĩu khép lại, và rồi nó ngủ thiếp đi giữa cái lạnh của lòng đá.

0