Chương 20: Khi Thế Giới Bắt Đầu Bằng Một Việc Nhỏ
Người Cha Của Những Cánh Bướm
Mục lục
50 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 50/50 chương
Một tuần sau ngày Nhân Lộ được công bố, Sài Gòn có thêm ba vụ kẹt xe, hai cuộc tỷ thí trái phép và một nghệ sĩ violin khiến kính của cả ga tàu rung đúng nốt La.
Không ai còn dám gọi kỷ nguyên siêu phàm là buồn tẻ.
Ở bờ kè, một đội cứu hộ có người thợ lặn vừa chạm Tự Chứng. Anh không mọc mang. Anh vẫn cần bình khí, dây và người giữ bờ. Nhưng trong dòng nước đục, khả năng đọc lực kéo mà anh đã luyện qua hàng nghìn ca khiến sợi dây quanh tay sáng lên như một đường bạc. Anh tìm được chiếc xe chìm trước khi thời gian đóng cửa cơ hội.
Trên mái một khách sạn, cô vận động viên parkour đổi lại đôi giày cũ, chạy qua bảy khoảng trống trong mưa. Ở bước thứ tám cô dừng vì gió sai. Khán giả la ó. Cô giơ ngón giữa về phía bảng đếm thời gian rồi đi đường cầu thang.
Hạ Lam xem đoạn đó ba lần. “Biết dừng.”
Kha ngồi cạnh, tay còn băng. “Một nghệ thuật ít được giới biểu diễn tôn trọng.”
“Anh đang học.”
“Ta đang quan sát tiền đề.”
Tối thứ tư, hai người tái đấu trong một nhà thi đấu cũ đã được kiểm trống.
Không camera trực tiếp. Khánh Ly chỉ giữ bản ghi cho hai bên xem lại. Lan Vy đặt giới hạn dừng. Mộc Miên kiểm sàn và đèn. Nguyệt Cầm đọc thỏa thuận một trang, không có phụ lục. Kha đề nghị thêm mục người thắng được mời người thua ăn tối.
Hạ Lam ký sau khi gạch mục đó.
“Cô sợ?” Kha hỏi.
“Sợ anh gọi mì gói là quốc yến.”
Trận đấu bắt đầu.
Kha không tung bướm. Phú Chứng đã dạy anh một bài về tiết mục bị đoán trước. Anh dùng bài, dây, tiếng giày và ánh đèn hỏng ở góc sân. Hạ Lam không đuổi theo hình. Cô đọc vai, hông và phần nền thực sự chịu lực.
Thanh kiếm gỗ của cô chạm Bất Sát Sinh lần đầu, tóe một vòng sáng trắng.
Lần thứ hai, Kha biến mất khỏi mắt nhưng không biến mất khỏi tiếng thở. Hạ Lam xoay người, chuôi kiếm dừng trước cổ anh.
Lần thứ ba, Kha mở ba khả thể cùng lúc. Một anh đứng bên trái, một trên khán đài, một ngay sau cô.
Hạ Lam nhắm mắt.
Đường nguy hiểm duy nhất đi từ dưới chân.
Cô giậm, đổi trục lực của đòn quét đang tới rồi dùng chính thanh sắt đẩy Kha lăn qua vai. Anh chạm sàn, mất mũ và nhìn trần nhà với vẻ bị phản bội sâu sắc.
Nhân Hiệu quanh Hạ Lam ổn định lần đầu.
Không phải vì cô thắng một Nhân Cực. Kha đã tự giới hạn. Cô cũng chưa thắng; thanh sắt của anh đang kề sau đầu gối cô bằng một sợi dây giấu dưới sàn.
Hai người cùng dừng.
“Hòa?” Kha hỏi.
“Anh nằm.”
“Tư thế chiến thuật.”
“Anh nằm.”
Khánh Ly tua lại khung hình rồi nói: “Anh nằm rất rõ.”
Kha yêu cầu niêm phong bản ghi. Cô gửi cho cả nhóm.
Nhân Lộ lan nhanh hơn khả năng mọi người hiểu nó. Một nhạc công giữ được nhịp giữa nhiễu âm siêu nhiên. Một tay đua khiến phản xạ của mình vượt giới hạn phàm tục đúng trên đường đua đã luyện, rồi mất hiệu lực khi đem xe ra đường phố và bị phạt như thường. Một nghệ nhân graffiti làm màu sơn giữ ánh đèn thành những con cá bơi dọc bức tường đêm. Một đầu bếp chạm Thực Hành khiến lửa ôm lấy chảo mà không cháy tay, sau đó vẫn làm khét mẻ hành vì mải trả lời phỏng vấn.
Có người bị thương.
Một cậu giao hàng bắt chước cú nhảy trên mái, không có nền luyện tập, ngã gãy chân. Một câu lạc bộ ép thành viên lặp động tác tới kiệt sức vì tin số giờ tự tạo Tự Chứng. Hai nhóm đánh nhau để chứng minh nghề của ai “cao quý hơn”.
Kha đến bệnh viện thăm cậu giao hàng mà không mang máy quay. Cậu xin chữ ký lên bó bột.
Anh ký tên thật, không ký Nhân Đế.
“Em tưởng anh sẽ bảo cứ luyện là được,” cậu nói.
“Không.” Kha nhìn chiếc chân treo. “Ta bảo em học cách tiếp đất trước khi học cách lên hình.”
“Anh có từng ngã không?”
“Hạ Lam đang lưu bằng chứng.”
Cậu cười. Kha chỉ hỏi lại chiếc nẹp có còn chắc không; cái chân gãy không cần gánh thêm một bài học lớn hơn chính nó.
Cuối tuần, nhóm mở Lời Mời Nhân Lộ theo từng vùng thử nghiệm thay vì phủ một mệnh lệnh duy nhất lên toàn thế giới. Nơi tham gia phải có đường phản hồi, thông tin giới hạn và quyền dừng. Không phải vì giấy tờ tạo sức mạnh; vì Kha vừa thấy sức mạnh đi nhanh hơn sự khôn ngoan đến mức nào.
Nguyệt Cầm nhận hợp đồng đại diện có thời hạn. Cô vẫn đòi phí đủ cao để Kha thôi gọi đó là tình nguyện.
Mộc Miên giữ bó hoa bằng dây điện trên bàn nhưng tháo pin vì Kha đấu sai cực.
Lan Vy đặt lịch tái khám và viết rõ KHÔNG PHẢI HẸN trước khi anh kịp thêm chữ.
Khánh Ly mở kho video độc lập, trong đó tập được xem nhiều nhất không phải Kha gọi bướm. Đó là cảnh Hạ Lam ném anh xuống sàn.
Hạ Lam từ chối gỡ.
Đàn bướm trắng trở lại từng ít một. Chúng bay trên thành phố cùng những biểu hiện mới: đường kiếm sáng ở phòng tập, âm nhạc uốn khói trên sân khấu, một dải màu chạy dọc bức tường, bước chân xé mưa trên mái.
Nhân Lộ không làm phép thuật nhỏ đi.
Nó chỉ làm phép thuật mang đúng dấu tay của người đã tạo ra nó.
Tối đó, một tin nhắn đến từ thư viện cách Sài Gòn hơn nghìn cây số.
Người gửi: Phan Lệ Chi.
Nội dung chỉ có hai câu:
Cuối ngày, Hạ Lam về phòng tập lấy chiếc áo khoác bỏ quên. Mai, học viên nhỏ tuổi nhất lớp, vẫn đang tự quấn lại cán kiếm gỗ bằng băng vải vì mối cũ tuột. Lam ngồi xuống, định làm giúp cho nhanh rồi dừng tay. ‘Em biết quấn không?’ Mai nói biết một nửa. Lam để cô bé làm nửa còn lại, chỉ nhắc khi băng chồng sai hướng. Mối cuối xấu hơn cách Lam làm nhưng không bung khi thử.
Lam đem chuyện đó ghi vào sổ huấn luyện chứ không gọi là khoảnh khắc truyền cảm hứng. Cô đã quen đứng vào chỗ nguy hiểm nhanh hơn người khác. Việc ngồi nhìn một người làm chậm đôi khi khó hơn. Cô chưa biết vài năm sau mình sẽ phải học cùng bài ấy ở quy mô lớn hơn. Hôm đó, nó chỉ là một cán kiếm không đẹp và một đứa trẻ tự buộc được phần việc của mình.
MỘT TỜ BÁO NĂM 2007 VỪA THAY NGƯỜI CỨU HỘ.
VÀ TÔI LÀ NGƯỜI DUY NHẤT NHỚ BẢN TRƯỚC.
Kha đọc hai lần. Nụ cười biến mất.
Khánh Ly đã cầm máy. Hạ Lam cầm kiếm. Nguyệt Cầm hỏi chuyến bay sớm nhất. Mộc Miên kiểm hộp thiết bị. Lan Vy nhắn rằng cô sẽ bàn giao ca rồi đến sau.
Không ai đồng thanh.
Kha đội chiếc mũ còn vết cháy.
“Đi Hà Nội,” anh nói.
Khánh Ly nhìn giờ. “Anh có thể nói câu đó mà không thêm tước hiệu. Tiến bộ.”
Kha mở cửa.
“Đừng ghi quá sớm.”
Ở một nơi không có địa chỉ, Phạm Tấn Phú cũng nhìn thấy tờ báo đã đổi. Con bướm vàng cụt cánh đậu lên tên người cứu hộ mới.
Ông không cười.
Một sân khấu biết sửa quá khứ là thứ ngay cả ông cũng chưa chắc muốn bước lên.
Chương 20
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.