Chương 40: Ngày Lịch Sử Được Phép Có Bản Nháp
Người Cha Của Những Cánh Bướm
Mục lục
50 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 50/50 chương
Tạ Vĩnh Chương đi qua mười mét phòng máy trong một bước.
Nắm tay bọc giáp trắng của ông đập vào Bất Sát Sinh. Kha bay qua hai dãy bàn, lưng va tủ kim loại. Hàng trăm ảnh nghề nghiệp của anh trên màn hình tắt cùng lúc.
Hạ Lam cắt ngang. Nửa kiếm gỗ của cô không đủ chém giáp, nhưng đủ buộc cổ tay Vĩnh Chương lệch khỏi đầu Kha. Ông xoay khuỷu, đánh cô vào ngực. Hạ Lam đập xuống sàn, trượt đến chân Lệ Chi.
“Còn đứng?” Lệ Chi hỏi.
Hạ Lam ho một tiếng. “Hỏi sau.”
“Tôi cần biết để chọn đường.”
“Đứng được.”
“Ghi nhận.”
Lệ Chi chạy.
Cô không chạy về giá mục lục. Cô chạy thẳng tới bệ sách, ôm chiếc máy ảnh cơ sát ngực. Bạch Sử tung những dải giấy như roi. Khánh Ly đứng bên kia phòng, hô trái, thấp, phải; Lệ Chi né theo góc camera nhìn được, vụng nhưng không chậm.
Vĩnh Chương nhận ra mục tiêu. Ông bỏ Kha, đuổi theo cô.
Nguyệt Cầm bước vào đường ông đi.
“Ông đã cho Bạch Sử dùng tên mình mà không xem lệnh,” cô nói.
“Tránh.”
“Ông xây cả đời quanh trách nhiệm bản cuối. Bây giờ ông không biết nó vừa xóa ai.”
Một nhịp rất ngắn, Vĩnh Chương nhìn về kỹ thuật viên Quân đang được chuyển ra cửa.
Cầm không chờ ông hối hận. Cô quăng cuộn giấy quanh cổ tay giáp, kéo đúng lúc Hạ Lam đạp vào khuỷu. Hai người không thể giữ sức ông. Họ chỉ lấy được nửa giây.
Lệ Chi tới bệ.
Mộc Miên hét từ van: “Nhiệt tăng! Hai phút!”
Kha đứng dậy. Một bên mắt anh không còn xuất hiện trong camera; Khánh Ly vẫn thấy nó ngoài đời.
“Ta trông thế nào?” anh hỏi.
“Như poster bị in thiếu mực.”
“Vẫn đẹp?”
“Chạy đi.”
Anh chạy.
Người Hiệu Đính Trắng tách khỏi lưng Vĩnh Chương, cao gấp đôi lúc trước. Thanh kiếm trống của nó quét ngang. Mỗi thứ bị lưỡi đi qua không vỡ; nó mất lý do từng ở đó. Một cột chịu lực biến thành khoảng trống. Sàn lún.
Mộc Miên buông van, lăn khỏi vùng sập và ném Kha cây cờ lê lớn.
“Đỡ cột!”
Kha nhìn cờ lê, nhìn thực thể pháp tắc, rồi chèn dụng cụ vào khớp chân bàn máy đang gãy. “Sự nghiệp kiếm sĩ của ta rẽ hướng bất ngờ.”
“Giữ!”
Anh giữ.
Mộc Miên bò vào khe kỹ thuật, chuyển bơm sang đường phụ. Nước tràn qua dàn làm mát, phun thành mưa trong phòng. Trang giấy trắng ngấm nước, nặng xuống. Thực thể vẫn mạnh, nhưng từng động tác thôi hoàn hảo.
Lan Vy từ cửa gọi: “Quân đã ra. Tôi quay lại trong ba mươi giây.”
Hạ Lam đáp: “Không. Ở với người bệnh.”
“Cô đang ho ra máu.”
“Ít.”
“Định lượng vô dụng.”
“Vẫn ở đó.”
Lan Vy không quay lại. Cô giao người bệnh cho đội tiếp nhận, rồi dùng bộ đàm hướng dẫn Hạ Lam kiểm hơi thở. Giọng cô đều đến mức Hạ Lam bực, và vì còn bực được nên tiếp tục đứng.
Lệ Chi mở gáy Bạch Sử.
Trang đen không có chữ. Nó mang dấu tay của Tạ Vĩnh Chương và một vết cháy hình chữ nhật, nơi phần mềm Một Bản lần đầu đồng bộ với vật cổ. Không phải một khái niệm. Một điểm neo thật.
“Tôi lấy được lõi,” cô nói.
Vĩnh Chương gầm lên, giật đứt dải giấy Cầm đang giữ. Hạ Lam bị hất sang bên. Ông lao tới Lệ Chi.
Kha buông cờ lê.
Cột máy nghiêng.
Mộc Miên ở dưới khe hét một từ không thích hợp để ghi biên bản.
Kha tung chiếc mũ.
Không có bướm.
Chỉ có một tấm gương gập, hai sợi dây, bột chớp và hai mươi năm luyện tay. Hình ảnh trang đen xuất hiện ở bốn vị trí. Vĩnh Chương chụp nhầm một. Người Hiệu Đính chém nhầm hai. Lệ Chi giữ bản thật chạy qua giữa họ.
Khánh Ly cười khan. “Cuối cùng anh dùng ảo thuật.”
“Ta luôn dùng.”
Kha giật dây. Cây cờ lê bật về, chèn lại dưới cột trước khi nó đè Mộc Miên. Miên trườn ra, mặt dính nước và dầu.
“Lần sau báo.”
“Nếu báo, Vĩnh Chương cũng nghe.”
“Tôi vẫn ghét.”
“Quyền của cô.”
Người Hiệu Đính Trắng mở toàn bộ thân thành một trang khổng lồ phủ xuống phòng. Trên đó hiện bản cuối:
TẠ VĨNH CHƯƠNG LÀ NGƯỜI DUY NHẤT CÓ MẶT.
Mọi người bắt đầu mờ.
Khánh Ly giơ máy ảnh cơ. “Tôi có phim.”
Lệ Chi giơ trang đen. “Tôi có điểm neo.”
Nguyệt Cầm giơ bản hủy quyền. “Tôi có các bên đã rút.”
Mộc Miên đập tay lên đường bơm đang chạy. “Tôi có hệ thống thật.”
Lan Vy nói qua bộ đàm, gọi tên từng người và tình trạng cuối cùng đã kiểm.
Hạ Lam không giơ gì. Cô lao vào.
Kiếm gỗ gãy đã vô dụng như vũ khí, nên cô dùng nó làm nêm, cắm thẳng vào khe gáy cuốn sổ. Vĩnh Chương đánh xuống. Kha chen vai, nhận cú đấm. Xương sườn anh phát tiếng mà Lan Vy nghe được qua bộ đàm và lập tức nói một câu rất không dịu dàng.
Hạ Lam xoay nêm.
Gáy Bạch Sử bật mở.
“Bây giờ!” cô hét.
Lệ Chi kéo trang đen ra.
Mối nối giữa cuốn sách và Trục Chứng của Vĩnh Chương đứt như dây cáp quá tải. Giáp trắng vỡ khỏi người ông. Người Hiệu Đính mất thân vật lý, nhưng thanh kiếm trống vẫn chém xuống Kha.
Anh nâng Bất Sát Sinh bằng cả hai tay.
Thanh sắt không chém một dòng chữ.
Nó đập thẳng vào con dấu đỏ giữa mặt thực thể.
Hạ Lam đẩy từ bên trái. Mộc Miên dùng cờ lê đánh vào chốt bệ từ bên phải. Nguyệt Cầm giật bản hủy quyền khỏi đường nối. Khánh Ly chiếu đèn chớp làm lớp hình duy nhất mất nhịp. Lệ Chi úp trang đen vào hộp cách ly.
Con dấu vỡ.
Người Hiệu Đính nổ thành một cơn mưa giấy ướt.
Không có tờ nào biến thành phiếu, hợp đồng hay bài học. Chúng chỉ là giấy. Một số trắng. Một số mang những bản đã bị xóa. Một số cháy mất nửa câu.
Vĩnh Chương quỳ giữa chúng, không vì một lỗi dấu phẩy. Cả hệ thống ông dùng làm xương sống vừa bị rút khỏi người. Ông vẫn còn Trục Chứng, kinh nghiệm và mọi quyết định đã làm. Ông cũng còn nguyên trách nhiệm với chúng.
Kha cố đứng thẳng, thất bại rồi ngồi xuống ngay trên sàn.
Lan Vy tới sau bốn mươi hai giây. Cô kiểm Hạ Lam trước vì cô gần hơn và ho ra máu, kiểm Kha sau dù anh phản đối thứ tự bằng danh dự hoàng gia.
“Có thể gãy xương sườn,” cô nói.
“Ta vẫn đẹp.”
“Không phải chỉ số tôi đang đánh giá.”
Khánh Ly nhìn máy quay. Gương mặt Kha hiện lại, trừ một tấm ảnh cũ vẫn trống. Lệ Chi kiểm kho nguồn. Phần lớn bản bị xóa đã trở về, nhưng một ngăn báo địa phương năm đầu Kha đi diễn mất sạch. Không bản sao. Không đường phục hồi.
Kha nhìn ô trắng nơi từng có ảnh buổi diễn lấy tiền đầu tiên.
“Bao nhiêu tiền?” Khánh Ly hỏi.
“Ba trăm nghìn.”
“Anh còn nhớ?”
“Nhớ tiền. Không nhớ mặt người vỗ tay đầu tiên.”
Không ai bảo mọi thứ sẽ được lấy lại. Lệ Chi ghi phần mất như phần mất.
Ba ngày sau, hẻm Bốn Mươi Bảy trở lại bản đồ. Tạ Vĩnh Chương bị xử lý trong phạm vi những việc đã xác định. Ông tỉnh táo đủ để phủ nhận, ký biên bản và chịu trách nhiệm; một câu hối hận không xóa được phần nào trong số đó. Cuốn Bạch Sử nằm trong hộp cách ly, mất điểm neo điều khiển. Nó còn nguy hiểm nếu ai nối lại.
Theo yêu cầu của nhóm phục hồi nguồn, Vĩnh Chương phải tham gia dựng lại nhật ký sửa đổi dưới giám sát. Ông không được chạm Bạch Sử, không được tự gọi trí nhớ mình là bản chính và không được bỏ qua phần bất lợi.
Lần đầu Lệ Chi hỏi về một ký hiệu từng bị xóa khỏi mục lục, ông trả lời từ trí nhớ rồi theo thói quen nói: “Chính xác.” Cô đẩy biên bản lại. Vĩnh Chương im lâu, sửa thành: “Lời khai của người chịu trách nhiệm, cần đối chiếu.” Sau đó ông ký.
Không ai gọi đó là chuộc lỗi. Nhưng một nguồn từng phá lịch sử bắt đầu phải học cách đứng đúng tên nguồn của mình.
Chiều ngày thứ tư, một bưu kiện được giao tới hẻm.
Hộp gỗ. Dấu sáp cũ. Một viên đá bị năm ngón tay bóp lõm.
Bà Sáu nhận hộp nhưng lần này không hỏi tiền điện. Bà nhìn băng quấn quanh ngực Kha, đặt bưu kiện xuống nhẹ hơn thường lệ rồi gọi Hạ Lam lên trước.
Lá thư viết:
NHỰT KHA, NHÂN CỰC NHÂN LỘ.
TA LÀ TRẦN BÁCH LUYỆN, VÕ PHU.
NGHE NÓI NGƯƠI ĐÃ MỞ MỘT CON ĐƯỜNG CHO NHÂN LOẠI.
TA ĐÃ ĐI CON ĐƯỜNG CỦA THÂN THỂ MỘT TRĂM BẢY MƯƠI BA NĂM.
NẾU NGƯƠI LÀ ĐÀN ÔNG, LÊN NÚI GẶP TA.
Kha đọc tới chữ đàn ông. Đôi mắt anh sáng lên theo phản xạ.
Rồi xương sườn đau. Ánh sáng tắt bớt.
Hạ Lam lấy lá thư, đọc điều kiện. “Tôi đi trước.”
Nguyệt Cầm hỏi địa điểm và giờ. Mộc Miên kiểm viên đá. Khánh Ly quay dấu sáp. Lan Vy nhắn một câu: ANH KHÔNG ĐƯỢC ĐẤM.
Lệ Chi nhìn ký hiệu lõm trên đá qua màn hình. Giọng cô bỗng nhanh hơn hẳn.
“Khoan. Xoay nó sang trái. Đây không phải chữ. Nó là nhịp nén.”
Kha đội mũ bằng một tay.
“Ta nghe thấy lời mời.”
Hạ Lam gấp thư lại. “Anh nghe thấy chữ đàn ông.”
“Một nguồn âm thanh nổi bật.”
Không ai đồng thanh cấm anh. Mỗi người đã bắt đầu một phần chuẩn bị khác nhau, và chính điều đó cho Kha biết anh sẽ không được tự ý biến chuyến đi thành trận quyết đấu.
Viên đá trong hộp đập một nhịp rất chậm.
Lần thứ hai, cả căn phòng nghe giống tiếng tim.
Chương 40
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.