Chương 17: Dòng Chảy Ngầm
Vạn Cổ Quy Khư
Mục lục
23 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 23/23 chương
Sương mù buổi sớm lảng vảng trên những ngọn cây cổ thụ ở ngoại viện Tô gia, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của những ngày cuối thu. Khung cảnh xung quanh chìm trong một màn sương xám đặc quánh, tạo nên bầu không khí tĩnh mịch và cô độc.
Lâm Uyên đẩy cánh cửa gỗ mục bước ra khoảng sân nhỏ. Đón nhận hắn là bầu không khí thoáng đãng và trong lành chưa từng có. Sau hai đêm đả thông đường kinh mạch thứ hai dưới đáy giếng cạn, cảm giác mệt mỏi kinh niên đã hoàn toàn tan biến khỏi cơ thể hắn. Thay vào đó là một nguồn năng lượng thuần khiết, trầm ổn đang luân chuyển không ngừng theo từng nhịp thở, tựa như một dòng suối ngầm róc rách chảy dưới lớp băng dày, mang theo sức sống mãnh liệt.
Hắn khẽ nắm chặt bàn tay phải, cảm nhận rõ ràng sức mạnh cơ bắp đã tăng tiến gấp bội so với trước. Nếu bây giờ phải đối đầu với những tên tạp dịch thô bạo hay đám hộ viện hách dịch ở ngoại viện, hắn chỉ cần dùng một đòn uy lực cũng đủ khiến đối phương không thể đứng vững trên mặt đất.
Nhưng Lâm Uyên hiểu rõ quy tắc sinh tồn ở nơi thế lực chồng chéo này. Hắn không có ý định phô trương sức mạnh quá sớm khi chưa đủ lông đủ cánh.
Khi ánh nắng đầu tiên vừa xé toạc lớp sương mờ trên sườn núi phía đông, tiếng bước chân lạo xạo trên thảm lá khô đã vang lên từ phía bãi tập kết linh mộc. Lâm Uyên bước đều đặn về phía đống gỗ Thanh Thiết đen nhánh, khoác lên mình vẻ mệt mỏi quen thuộc của một thiếu niên phàm nhân đang chật vật gồng mình sinh tồn qua ngày.
Chỉ tiêu hai trăm khúc linh mộc mỗi ngày vẫn treo lơ lửng trên đầu như một hình phạt tàn nhẫn nhằm bẻ gãy ý chí của hắn.
Đám đông tạp dịch đứng xung quanh bãi tập kết đều đưa mắt nhìn hắn bằng ánh mắt ái ngại và thương hại. Trong mắt bọn họ, một kẻ phàm nhân gầy gò phải gánh vác lượng công việc khổng lồ gấp đôi người thường chắc chắn không thể chống đỡ quá ba ngày trước khi ngã quỵ. Thế nhưng, khi Lâm Uyên cúi người đưa hai tay nhấc bổng khúc gỗ đầu tiên lên vai, sự thật phũ phàng lại hoàn toàn đi ngược lại với những suy nghĩ cay nghiệt ấy.
Sức nặng của khúc gỗ Thanh Thiết vẫn đè nặng lên bờ vai, nhưng khi dòng khí tức xám xịt âm thầm vận chuyển dọc theo hai đường kinh mạch mới khai thông, phần lớn áp lực đã bị hóa giải một cách tinh tế. Từng bước chân của hắn nện xuống nền đất trở nên vững chãi, nhịp nhàng và ổn định, hoàn toàn không hề xuất hiện chút run rẩy hay thở dốc hỗn loạn nào.
Từ phía xa, quản sự Vương Phúc khoanh tay đứng tựa lưng vào thân cây thông già, đôi mắt ti hí sắc lạnh dán chặt vào từng chuyển động của Lâm Uyên. Hắn nheo mắt nhíu mày, trong lòng dâng lên một nỗi nghi hoặc khó tả vô cùng khó chịu.
Vương Phúc nhớ rất rõ ràng vào ngày hôm qua, thiếu niên này đã mồ hôi đầm đìa, hai bàn tay rướm máu và bước chân lảo đảo lúc hoàng hôn buông xuống. Tại sao chỉ sau một đêm ngắn ngủi, khi khối lượng công việc vẫn được giữ nguyên vẹn hai trăm khúc, bước chân của đối phương lại trở nên điềm tĩnh, vững vàng và không hề có dấu hiệu kiệt sức như vậy?
"Tên nhãi ranh này rốt cuộc có điều gì mờ ám hay bất thường." Vương Phúc lầm bầm trong miệng, ánh mắt lóe lên tia độc ác. Hắn không chần chừ thêm nữa, sải bước tiến lên vài bước chặn ngang lối đi của Lâm Uyên khi thiếu niên vừa vác khúc gỗ thứ mười bước tới bãi tập kết.
Lâm Uyên khựng lại, ngước mắt nhìn tên quản sự với vẻ mặt điềm tĩnh không một gợn sóng. "Quản sự có điều gì chỉ dạy?"
Vương Phúc nheo mắt cười nhạt, khóe môi giật giật đầy vẻ châm chọc sắc bén. "Xem ra thể lực của ngươi cũng khá dai dẳng đấy chứ. Chịu đựng được hai trăm khúc gỗ mà ngày nào cũng thấy còn sống nhăn răng cơ à? Chỉ tiếc là, cái thứ sức mạnh phàm phu tục tử này ở ngoại viện chẳng thể nào cứu nổi mạng ngươi trong buổi tỉ thí thực chiến với Tô Bách công tử sắp tới đâu."
Đám tạp dịch đứng xung quanh nghe đến cái tên Tô Bách đều hít một hơi lạnh thấu xương, vội vả cúi đầu giả vờ bận rộn công việc để tránh bị vạ lây vào rắc rối.
"Tỉ thí thực chiến hay sinh tử kết quả ra sao, đến ngày đó khắc tự rõ." Lâm Uyên đáp gọn lỏn, giọng điệu bình thản nhưng mang theo một sức nặng khiến người ta phải dè chừng. Ánh mắt hắn nhìn thẳng vào đối phương, hoàn toàn không hề dao động trước lời uy hiếp trăng hoa.
"Hừ, miệng lưỡi cứng cỏi lắm." Vương Phúc hừ lạnh một tiếng đầy tức tối, vung tay áo bước lướt qua người hắn. "Thời hạn mười ngày ban đầu bây giờ chỉ còn lại đúng bảy ngày nữa thôi. Ta rất muốn tận mắt xem đến lúc đó ngươi lấy cái gan gì để đối đầu với một tu sĩ đã mở ba đường kinh mạch như Tô Bách công tử."
Lâm Uyên không đáp lời thêm nửa câu, lặng lẽ sải bước mang khúc gỗ đặt ngay ngắn vào kho chứa rồi quay lại tiếp tục công việc.
Bảy ngày.
Khoảng thời gian này đối với người tu hành bình thường có lẽ chỉ là một cái chớp mắt ngắn ngủi, nhưng đối với Lâm Uyên, mỗi một đêm trôi qua dưới đáy giếng cạn đều là một cơ hội quý giá để lột xác và cường hóa bản thân.
Khi hoàng hôn đỏ rực một góc trời buông xuống, bóng tối một lần nữa bao trùm lấy khu ngoại viện Tô gia. Lâm Uyên đã hoàn thành trọn vẹn chỉ tiêu hai trăm khúc linh mộc mà trên trán không hề rơi một giọt mồ hôi thừa thãi nào. Hắn cầm phần cơm tối đạm bạc lạnh ngắt trở về căn phòng trệt, ánh mắt hướng về phía chiếc giếng cạn ngoài sân càng thêm phần kiên định.
Đêm nay, hắn sẽ tiếp tục bước xuống gian phòng đá cổ xưa đó để tìm kiếm những câu trả lời sâu sắc hơn về cội nguồn của Quy Khư Quyết và đối mặt với vận mệnh của chính mình.
(Hết chương 17)
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.