Chương 13: Giếng Cạn
Vạn Cổ Quy Khư
Mục lục
23 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 23/23 chương
Tiếng động thứ hai vang lên rõ hơn, khô khốc và nặng nề, giống như có thứ gì đó đang gõ nhẹ từ dưới lòng đất sâu thẳm.
Lâm Uyên không bật đèn. Hắn lặng lẽ rời khỏi chiếc giường tre mục nát, bước đến bên khung cửa sổ đang khép hờ. Đêm ở khu ngoại viện không tĩnh mịch như nội viện, thỉnh thoảng vẫn có tiếng gió thổi qua những mái ngói âm dương và tiếng thở dốc của những tạp dịch mệt mỏi sau một ngày lao động cạn kiệt. Nhưng âm thanh từ chiếc giếng cạn bên cạnh căn phòng lại hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài.
Nó giống như một tiếng gọi có chủ đích.
Lâm Uyên đẩy nhẹ cánh cửa sổ, bước ra khoảng sân nhỏ ngập đầy ánh trăng lạnh lẽo. Miệng giếng cạn rộng chừng sải tay, xung quanh mọc đầy cỏ dại và rêu phong, đã bị bỏ hoang từ nhiều năm trước theo lời kể của những tạp dịch cũ. Nhìn xuống bên dưới chỉ là một một khoảng tối đen đặc quánh, không thấy đáy, nồng nặc mùi ẩm mốc của bùn đất lâu ngày.
Hắn đứng bên miệng giếng, cúi người lắng nghe.
Cộc. Cộc.
Lần này, âm thanh xuất phát kèm theo một luồng khí lạnh vô hình tràn ngược lên từ lòng giếng.
Đồng thời, chiếc nhẫn bạc trên ngón tay Lâm Uyên bỗng nhiên ấm lên. Không còn là thứ hơi ấm dịu nhẹ như lúc chiều tối, mà là một nhịp đập thực sự, giống như mạch đập của một sinh mệnh đang hồi sinh. Mỗi lần chiếc nhẫn khẽ rung, âm thanh dưới đáy giếng lại vang lên một nhịp tương ứng, như thể giữa chúng có một thứ cộng hưởng kỳ lạ không thể giải thích.
Lâm Uyên hít sâu một hơi. Hắn không chần chừ lâu, đoạn nhặt một đoạn củi khô từ góc sân, đốt lên rồi ném thẳng xuống giếng.
Ánh lửa đỏ rực rơi xuống, soi rọi qua vách giếng rêu phong. Cho đến khi ánh lửa chìm hẳn vào bóng tối bên dưới, Lâm Uyên mới nhận ra điều bất thường. Thành giếng không phải được xây bằng đá thông thường của phàm nhân, mà được khảm những khối đá xám khắc đầy cổ văn mờ ảo. Những cổ văn ấy đã bị thời gian ăn mòn gần hết, nhưng khi ánh lửa lướt qua, chúng bỗng lóe lên một tia sáng yếu ớt rồi vụt tắt.
Đáy giếng không phải là bùn đất. Ở độ sâu khoảng mười trượng, có một phiến đá phong ấn lớn đang đậy kín một lối đi ngầm.
Âm thanh gõ cửa vừa rồi chính là phát ra từ bên dưới phiến đá ấy.
Có cái gì đó đang ở dưới đó. Hoặc là, có thứ gì đó đang muốn mở tung phong ấn để thoát ra ngoài.
Lâm Uyên đứng lặng bên miệng giếng, trong đầu lóe lên vô số suy nghĩ. Hắn hiểu rõ mình đang ở đâu. Đây là khu ngoại viện của Tô gia, một gia tộc tu tiên hùng mạnh ở Lăng Vân Thành. Một cái giếng bị bỏ hoang ngay sát căn phòng tạp dịch của hắn lại ẩn giấu một phong ấn cổ xưa, điều đó tuyệt đối không phải sự trùng hợp ngẫu nhiên. Hoặc là Tô gia đã biết sự tồn tại của nó và cố tình phớt lờ, hoặc là nơi này che giấu một bí mật lớn mà ngay cả những kẻ quản lý ngoại viện cũng không hề hay biết.
Hắn nên báo cho người của Tô gia, hay nên rời xa nơi này?
Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện liền bị Lâm Uyên dập tắt. Báo cho Tô Bách hay những kẻ luôn coi hắn là cái gai trong mắt chẳng khác nào tự sát hoặc tự chuốc lấy phiền phức. Ở cái nơi mà thực lực quyết định tất cả, việc nắm giữ trong tay một bí mật đôi khi còn hữu dụng hơn là giao nó cho kẻ khác.
Hắn quyết định thử chạm vào phong ấn.
Lâm Uyên ngồi xổm xuống bên miệng giếng, đưa tay bám lấy những hốc đá trên vách, cẩn thận trèo xuống.
Dù kinh mạch vẫn còn đau nhức từ dư chấn hôm qua, cơ thể phàm nhân sau một ngày khiêng linh mộc cũng đã mỏi nhừ, nhưng ý chí của hắn lại cực kỳ kiên định. Từng bước chân bám chắc vào vách giếng lạnh buốt, hắn tụt dần xuống bóng tối bên dưới.
Càng xuống sâu, không khí càng trở nên lạnh lẽo và cô đặc. Ánh trăng bên trên bị miệng giếng thu hẹp thành một vành sáng tròn nhỏ xíu, rồi cuối cùng biến mất hoàn toàn. Xung quanh chỉ còn lại bóng tối đặc quánh và tiếng thở dốc của chính hắn.
Đến khi chạm tới đáy giếng, Lâm Uyên đưa tay sờ soạng trong đêm.
Dưới chân hắn là một phiến đá phẳng lì, lạnh ngắt. Ngay giữa phiến đá khắc một đồ hình bát giác đã mòn vẹt, ở tâm đồ hình có một vết lõm nhỏ hình tròn, kích thước vừa đúng bằng vòng tròn của chiếc nhẫn bạc trên ngón tay hắn.
Trái tim Lâm Uyên bỗng đập lỡ một nhịp.
Hắn từ từ đưa bàn tay phải ra, đặt ngón tay đeo nhẫn lên sát vết lõm hình tròn trên phiến đá.
Khoảnh khắc da thịt vừa sát gần, chiếc nhẫn bạc trên ngón tay không cần hắn ra lệnh liền tự động phát sáng. Một luồng ánh sáng bạc rực rỡ bùng phát trong lòng giếng tối đen, chiếu rọi toàn bộ những cổ văn trên vách đá xung quanh.
Rầm!
Phiến đá phong ấn dưới chân rung chuyển dữ dội. Từ bên dưới khe hở của phiến đá, một luồng khí tức cổ xưa, tang thương và nặng nề tuôn trào ra như nước vỡ bờ, mang theo hình bóng của một thời đại đã bị vùi lấp từ lâu.
(Hết chương 13)
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.