Cẩu Đạo Tu Tiên: Ta Có Linh Viên Vô Hạn Thăng Cấp

Chương 8: Cỗ Máy Sinh Học Trinh Sát & Giới Hạn Cày Cuốc

Đăng: 30/06/2026 14:50 2,336 từ 1 lượt đọc

Cành cây khô khẽ lách qua lớp mạng nhện tẩm độc dính nhớp nháp. Động tác của Lâm Mặc không mang theo bất kỳ sự run rẩy nào của nỗi sợ, nó chính xác và lạnh lùng như một cánh tay robot công nghiệp.


Dưới góc nhìn của Nhận Dạng Thuật, khoang miệng của con Nhện Tro Độc đang rực lên một màu đỏ thẫm của túi nọc chứa enzyme phân giải. Nó đang trong tư thế phòng thủ lãnh thổ, bộ hàm cọ xát vào nhau tạo ra những âm thanh két két chết chóc. Khoảng cách an toàn để nó không phóng nọc là bảy tấc. Cành cây Lâm Mặc đang cầm dài đúng tám tấc hai.


Hắn đang chơi một trò chơi vật lý sinh tồn trên ranh giới sinh tử.


Hắn điều chỉnh nhịp thở, làm chậm nhịp tim xuống mức tối thiểu để giảm thiểu bộc phát nhiệt lượng từ cơ thể, tránh làm con nhện bị kích thích bởi cảm biến hồng ngoại sinh học của nó. Mũi cành cây khô từ từ áp sát đốm sáng vàng lục nhạt xíu xiu đang bám trên một mảnh xác sâu róm mục nát.


Con Huỳnh Quang Trùng dường như cảm nhận được tần số rung động của cành cây. Bản năng sinh tồn mách bảo nó rằng đây là một lối thoát khỏi cái hang tử địa này. Nó từ bỏ mảng xác sâu, dùng sáu cái chân bé xíu có cấu tạo móc bám chặt lấy đầu cành cây gỗ mục.


Chỉ chờ có thế, cơ bắp cánh tay phải của Lâm Mặc co rút lại trong tích tắc. Hắn áp dụng nguyên lý đòn bẩy, giật mạnh cành cây về phía sau với vận tốc tối đa, đồng thời nghiêng người sang một bên để né phản xạ phóng tơ của con nhện.


Phụt!


Một tia tơ nhện pha lẫn dịch lỏng xám tro bắn xẹt qua vị trí bả vai hắn chỉ nửa gang tay, đáp xuống một tán lá mục và xèo xèo ăn mòn nó thành một lỗ đen ngòm.


Lâm Mặc không chớp mắt. Hắn lập tức lật úp cành cây lại, dùng ống tay áo dài, rách bươm của đạo bào che khuất phần đầu cành.


"Mày làm cái quái gì thế hả?" Triệu Cẩu nhăn mặt quay lại, bàn tay lão nhuốm đầy thứ máu hoại tử đen kịt của Tiểu Lục. "Muốn chọc cho con súc sinh đó nhảy ra cắn chết thêm đứa nữa à?"


"Tôi thấy có một nhánh cỏ trị thương mọc gần khe đá, định khều thử," Lâm Mặc điềm nhiên đáp, chất giọng mệt mỏi và run rẩy được ngụy trang hoàn hảo.


Triệu Cẩu hừ lạnh một tiếng khinh miệt, quay lại dùng dây leo siết chặt phần đùi Tiểu Lục để ngăn chất độc lan lên tim.


Lâm Mặc lùi lại vài bước, giả vờ tìm kiếm xung quanh. Bàn tay giấu trong tay áo nhanh chóng gạt con côn trùng nhỏ xíu vào một chiếc hộp gỗ tự đẽo có lót sẵn lá ẩm - thứ hắn vốn dùng để cất trữ hạt giống. Hắn nhét cái hộp vào sâu trong khố, nơi nhiệt độ cơ thể sẽ giữ ấm cho nó.


Tim hắn lúc này mới bắt đầu đập thình thịch. Mảnh ghép đầu tiên của hệ sinh thái Linh Viên đã nằm gọn trong túi hắn. Một hệ thống radar cảnh báo sinh học.


Chiều hôm đó, trên đường lết bộ về lán trại, Tiểu Lục rên rỉ yếu ớt trên lưng Triệu Cẩu. Cái bắp chân sưng phù đen kịt đong đưa theo từng nhịp bước, bốc lên một mùi thối rữa của protein bị phân hủy. Lâm Mặc vác giỏ thuốc của cả ba người, im lặng đi tụt lại phía sau.


Ánh mắt hắn tĩnh lặng phân tích bóng lưng của thằng bé. Hôm nay là Tiểu Lục mất đi đôi chân, ngày mai có thể là Lý Thị mất mạng, và ngày kia... áp suất sinh tồn sẽ đè bẹp phần cơ bắp Luyện Khí Tầng 1 nhỏ nhoi của hắn. Châu Đại Quản Sự giống như một cái máy vắt cạn kiệt năng lượng sống. Tuyệt đối không thể phó mặc sinh mệnh cho sự nhân từ của kẻ thù.


Hắn phải kích hoạt tốc độ thăng cấp Linh Viên lên mức tối đa. Ngay ngày mai.


Trưa hôm sau, mượn cớ đi đào rễ cây ở sườn núi khuất gió, Lâm Mặc lại lách người chui vào khe nứt không gian bí mật.


Vừa bước qua ranh giới Linh Viên, nồng độ linh khí đậm đặc và lượng oxy dồi dào lập tức gột rửa phổi hắn khỏi thứ sương mù độc hại bên ngoài. Lâm Mặc ngồi phệt xuống lớp linh thổ đen nhánh, cẩn thận lấy chiếc hộp gỗ nhỏ ra.


Hắn hé mở nắp.


Con Huỳnh Quang Trùng to bằng hạt đậu nành đang co ro một góc. Thân hình trong mờ của nó nhợt nhạt đi, phần bụng vốn phát ra ánh sáng vàng lục nay chỉ còn chớp tắt yếu ớt như một cái bóng đèn hỏng vôn. Giao diện AR của Nhận Dạng Thuật quét qua:


Cảnh báo sinh tồn: Cá thể Huỳnh Quang Trùng đang rơi vào trạng thái sốc do thiếu hụt năng lượng sinh học. Dự kiến hoại tử tế bào trong 10 phút tới.


Lâm Mặc nhíu mày. "Nguồn cung cấp calo của mày là gì?" Hắn lầm bầm, lục lọi kho dữ liệu của hệ thống, nhưng thông tin về loài côn trùng biến dị này quá ít ỏi. Những dược nô cấp thấp không được dạy về kỹ thuật ngự thú hay nuôi linh trùng.


Hắn nhìn quanh mười trượng vuông của mình. Tử Diệp Thảo, Hắc Đằng, Thủy Tâm Liên, Hỏa Tiêu Thảo, Nấm Phệ Độc... Không có hoa, không có nhụy, không có quả ngọt. Chỉ có rễ, lá và nọc độc.


"Thử nghiệm lâm sàng." Bộ não thực dụng của Lâm Mặc bắt đầu hoạt động.


Hắn lấy con dao đá cạo sạch bùn đất, sau đó cắt một mảnh nhỏ từ phần ngọn non nhất của cụm Tử Diệp Thảo. Hắn nghiền nát nó bằng hai ngón tay cái, vắt ra một giọt nhựa cây màu tím sẫm, đặc quánh chứa nồng độ linh khí thực vật rất cao.


Hắn cẩn thận dùng đầu ngón tay cái chấm giọt nhựa đó, nhỏ xuống ngay sát cái đầu bé xíu của con bọ.


Con Huỳnh Quang Trùng ngửi thấy nồng độ kiềm và linh khí dồi dào từ nhựa cây. Cái râu trên đỉnh đầu nó ngọ nguậy kịch liệt. Bằng bản năng sinh tồn cuối cùng, nó lê cái bụng mập mạp tới, dùng vòi chọc vào giọt nhựa lỏng và bắt đầu hút lấy hút để.


Chỉ ba mươi giây sau, phản ứng hóa học xảy ra ngay lập tức. Các alkaloid trong nhựa Tử Diệp Thảo kết hợp với hợp chất enzyme trong bụng con bọ, kích hoạt lại hệ thống phát quang sinh học của nó. Ánh sáng vàng lục bùng lên rực rỡ, chiếu sáng cả một góc hộp. Thân hình nó căng mọng, lớp cánh màng mỏng khẽ rung lên tạo ra tiếng vo ve vi mô.


[Hệ thống thông báo]

- Đã nhận diện: Huỳnh Quang Trùng (Biến dị nhẹ).

- Trạng thái: Sinh khí sung mãn (Đã thiết lập liên kết cộng sinh với Linh Viên).

- Tiến độ thăng cấp Lv2 > Lv3: 1/1 linh trùng. Đạt điều kiện!


Lâm Mặc thở hắt ra một hơi. Vậy là bài toán khó nhất đã được giải quyết.


"Tao sẽ gọi mày là Tiểu Huỳnh. Mày không phải vật cưng, mày là Thiết bị Trinh Sát Số 1 của tao," Lâm Mặc lạnh nhạt gõ gõ vào cái hộp, nhìn con bọ bay lên và tìm một chỗ đậu an toàn trên tán lá rộng của cây Tử Diệp Thảo. Khác với những con rối thịt bằng người ngoài kia, con bọ này được hệ thống bảo chứng sự trung thành bằng chuỗi mã gen cộng sinh.


Hắn đứng dậy, đôi mắt đen sâu thẳm chuyển hướng sang bãi đất màu đen tơi xốp. Nhiệm vụ phụ đã xong, giờ là lúc ép xung giới hạn thể chất của bản thân để giải quyết điều kiện chính: Trồng đủ 100 gốc linh thực.


Tiến độ hiện tại: 32/100.


Với diện tích mười trượng vuông (hơn 30 mét vuông), việc gieo trồng 100 cái cây theo kiểu đào hố cắm bừa là phản khoa học. Rễ cây sẽ đan chéo, hút cạn dinh dưỡng của nhau và dẫn đến thảm họa diệt vong sinh thái. Lâm Mặc quyết định áp dụng hệ thống kỹ thuật nông nghiệp thâm canh xen canh phức tạp nhất từ Trái Đất, kết hợp với khả năng "Linh Thổ Trận" tự điều chỉnh chất đất của hệ thống.


Hắn dùng con dao đá và đôi bàn tay trần để xẻ đất. Hắn đào thành các rãnh sâu, mô đất cao thấp khác nhau để tối ưu hóa khí động học luân chuyển không khí dưới hầm ngầm.


Dưới tán lá che phủ của Thủy Tâm Liên ưa ẩm, hắn gieo hàng chục loại nấm nhỏ không cần ánh sáng, tạo thành một hệ thống rễ nấm (mycelium) nối liền nhau. Giữa những luống Hỏa Tiêu Thảo khô ráo bốc nhiệt, hắn cắm những gốc rễ cây mang tính hàn để cân bằng tĩnh nhiệt. Ở các vách đá trống, hắn dùng nhựa cây dính bào tử rêu linh thảo lên đó để tận dụng mọi cm2 diện tích.


Hai tiếng trưa và hai tiếng buổi chiều lẻn vào rừng tìm giống. Hắn vơ vét mọi thứ mang mầm sống: hạt giống cỏ hoang, củ cải mục, đoạn dây leo đứt đoạn... chỉ cần Nhận Dạng Thuật không báo đỏ (cây độc diệt hệ sinh thái), hắn mang hết vào trong vườn.


Mỗi khi hắn cắm một sinh mệnh xuống lớp bùn, mồ hôi hắn rơi xuống làm phân bón, và não bộ hắn lại nhảy số.


Tiến độ: 45/100.

Tiến độ: 68/100.

Tiến độ: 89/100.


Lâm Mặc hoạt động như một cỗ máy cày xới tự động. Cơ bắp Luyện Khí Tầng 1 của hắn bị vắt kiệt đến mức các sợi cơ đùi và tay đau nhức như bị kiến cắn, móng tay rỉ máu vì cào cấu đất đá. Nhưng đôi mắt hắn vẫn rực sáng một sự tĩnh lặng đến rợn người.


Hắn đang giành giật mạng sống của mình từ tay Châu Đại Quản Sự. Thêm một cái rễ cây được cắm xuống, là thêm một tầng khiên bảo vệ cho tương lai. Sự kiên nhẫn tích lũy của Cẩu Đạo được hắn thực thi bằng một cường độ lao động tàn bạo nhất.


Đến khi hoàng hôn buông xuống, bóng tối sền sệt nhuộm đen Vạn Độc Lâm, Lâm Mặc lách vào Linh Viên lần cuối cùng trong ngày.


Hắn quỳ xuống, dùng bàn tay lấm lem bùn đất vuốt thẳng lại một nhánh cỏ dại mang linh khí yếu ớt vừa gieo.


Gốc thứ 99.


Mảnh vườn mười trượng vuông giờ đây là một kỳ quan sinh thái thu nhỏ. Rậm rạp, ẩm ướt, sặc sỡ và tỏa ra một lượng linh khí dày đặc gấp mười lần thế giới bên ngoài. Hắc Đằng đã leo lên sát trần hang, khoe những cái gai tẩm độc. Nấm Phệ Độc âm thầm thanh lọc không khí. Ở trung tâm, Tiểu Huỳnh lơ lửng phát ra thứ ánh sáng vàng lục làm dịu đi sự u ám của nham thạch.


Lâm Mặc từ từ thò tay vào trong khố, lấy ra một vật thể nhỏ bé, cứng ngắc mà hắn nhặt được dưới một tảng đá mục từ chiều hôm trước.


Đó là một hạt giống vô cùng kỳ lạ. Nó đen nhánh, cứng như kim loại, bề mặt có những vết nứt hình răng cưa không tuân theo bất kỳ cấu trúc đối xứng sinh học thông thường nào.


Hôm qua, khi Nhận Dạng Thuật quét qua nó, dữ liệu trả về chỉ là một dòng lỗi mờ ảo:

[Hạt Giống Vô Danh (Mã Gen Bị Khóa) - Tồn tại sinh cơ vi mô ở dạng ngủ đông sâu. Không xác định được chủng loại và độc tính].


Lâm Mặc không quan tâm nó là gì. Hắn chỉ cần nó đáp ứng đủ số lượng.


Hắn cắm con dao đá xuống chính giữa trung tâm Linh Viên - điểm tụ linh khí mạnh nhất do Linh Thổ Trận tạo ra. Hắn đào một hố sâu ba tấc, thả viên hạt giống cứng như sắt đó xuống, rồi lấp đất lại, vỗ chặt.


"Thứ một trăm." Lâm Mặc khàn giọng lẩm bẩm, hơi thở dốc vì kiệt sức.


Một giây im lặng chết chóc trôi qua dưới lòng đất. Chỉ có tiếng cánh của Tiểu Huỳnh rung lên khe khẽ.


Sau đó, toàn bộ không gian hang động bắt đầu rung chuyển với một tần số vật lý khiến màng nhĩ Lâm Mặc hơi nhói lên.


[Hệ Thống Thông Báo]

- Điều kiện 1: Hoàn thành gieo trồng 100/100 linh thực đa dạng sinh thái.

- Điều kiện 2: Thuần hóa thành công Thiết bị Trinh Sát sinh học (Tiểu Huỳnh).

- Tiến độ thăng cấp Lv2 > Lv3: ĐÃ ĐÁP ỨNG TOÀN BỘ.

- Chú ý: Bắt đầu quá trình nới rộng không gian vật lý và nâng cấp Cấu Trúc Gen Thực Vật. Khởi động Cấp 3!


Lâm Mặc lùi lại sát vách đá, hai tay chống gối, đôi mắt đen nhánh phản chiếu ánh sáng màu lục lam đang bùng nổ từ bảng hệ thống ảo. Cảm giác này giống như trúng số độc đắc, nhưng ở một phiên bản sinh tồn vật lý tàn bạo và kích thích hơn gấp ngàn lần. Hắn đã cày cuốc như một con thú, và giờ là lúc thu hoạch.


0
Ủng hộ tác giả Nguyễn Văn Đạt Nếu thấy thích tác phẩm, cho mình xin 1 lượt ủng hộ để có thêm động lực viết tiếp