Quyển 1: Kẻ Không Có Linh Căn
Chương 17: Bẫy Nhân Quả
Cả Thế Giới Tu Cảnh Giới, Ta Tu Nhân Quả
Mục lục
20 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 20/20 chương
Trần Bất Ngôn đi trước, chân bước từng bước nhỏ như thể mặt đất sắp sập. Hắn quay đầu lại ba lần trong mười bước chân.
"Mày nói thật là họ sẽ quay lại?"
Lâm Mặc đi sau, tay trái vẫn nắm chặt cổ tay phải — nơi vết sẹo xám bạc vẫn rỉ ra thứ chất lỏng vô hình. Hắn không trả lời ngay. Hắn đang đếm nhịp chân của chính mình. Một nhịp hai nhịp. Ba nhịp.
*Họ sẽ không đuổi theo ngay. Ngô Thừa là người có kỷ luật, có quy trình. Hắn cần báo cáo, cần thẩm vấn, cần xác nhận.*
Lâm Mặc có thời gian.
Nhưng không nhiều.
Hai người dừng lại trước một căn nhà đổ nát nằm cuối con hẻm — tường nứt, mái lún, cửa gỗ mục nát. Bên trong tối om, mùi ẩm mốc và mùi thuốc súng cũ quyện vào nhau. Lâm Mặc bước vào, chân dẫm lên một mảnh kính vỡ. Tiếng vỡ nhỏ vang lên, vang vọng trong không gian hẹp.
Trần Bất Ngôn đứng ngoài cửa, không dám bước vào: "Đây là... nơi nào vậy?"
"Nhà cũ." Lâm Mặc bước thẳng vào, tay lướt qua bức tường — bụi bám trên ngón tay. Hắn nhìn lên trần nhà, nhìn vào góc phòng, nhìn vào những vết nứt trên nền đất.
*Ba hướng thoát. Một lối vào. Sàn lún ở góc tây nam. Ống khói ở phía đông, nối với lò nung bên cạnh — vẫn còn âm ấm. Tường ngăn giữa hai gian nhà đã mục, chỉ còn khung gỗ bám vào.*
Hắn quay lại nhìn Trần Bất Ngôn. Cậu ta đang run, môi mím chặt, mắt mở to nhìn quanh như thể muốn tìm ra lối thoát từ sớm.
"Ngồi xuống."
Trần Bất Ngôn ngồi.
"Nghe tao nói." Lâm Mặc ngồi xuống đối diện, lưng dựa vào tường lạnh. "Hắn tên là Ngô Thừa. Phó chấp pháp Thanh Huyền Tông. Hắn đến để lấy thứ tao đã rút vào cơ thể — một mảnh định mệnh gọi là 'Huyền Kim chỉ'. Nếu tao không trả trong ba ngày, hắn sẽ tự tay lấy — và khi hắn lấy, tao sẽ chết."
Trần Bất Ngôn khó khăn nuốt nước bọt: "M--mày không trả được sao? Mày rút nó ra đi!"
"Không phải thứ gì cũng rút ra được dễ dàng." Lâm Mặc nhìn vết sẹo trên tay trái mình. "Sợi chỉ này đã hòa vào máu tao. Nếu tao cố rút nó ra, tao sẽ mất nhiều hơn là được."
"Th--thế bây giờ làm sao?"
"Tao không cần đối đầu hắn." Lâm Mặc nói, giọng đều đều, như thể đang phân tích một bài toán. "Hắn có năm người. Có trượng. Có tu vi. Tao có gì?"
Trần Bất Ngôn không nói.
"Tao có mày."
Cậu ta chớp mắt: "Hả?"
"Là mày đó." Lâm Mặc nhìn thẳng vào mắt cậu ta. "Ngô Thừa nói mày là 'lỗi' trong hệ thống định mệnh. Mày không biết 'lỗi' nghĩa là gì phải không?"
Trần Bất Ngôn lắc đầu.
"Là mày làm mọi thứ diễn ra ngoài dự tính. Mày ném đá vào ong, ong đốt giám thị. Mày chạy lạc vào đúng chỗ cháy. Mày ngã xuống, va vào thùng rượu, trượt chân, đâm chết đồng bọn." Lâm Mặc ngừng một nhịp. "Mày là một biến số mà Thiên Đạo không thể tính toán chính xác."
Trần Bất Ngôn nuốt nước bọt: "M--mày đang nói tao là... một kẻ xui xẻo?"
"Không phải xui. Là may mắn — nhưng may mắn không có hướng." Lâm Mặc đứng dậy, bước về phía bức tường ngăn. "Giờ thì nghe tao nói kỹ. Mày không cần làm gì cả. Tao sẽ dẫn đường. Mày chỉ cần đi theo."
"Nhưng—"
"Không nhưng." Lâm Mặc quay lại, ánh mắt lạnh. "Nếu mày muốn sống, mày sẽ nghe lời tao. Nếu không, mày ra ngoài và đợi Ngô Thừa tìm thấy mày. Hắn đã thấy mày — và hắn muốn biết 'lỗi' của mày là gì. Mày nghĩ hắn sẽ hỏi mày bằng cách nào?"
Trần Bất Ngôn tái mặt.
Lâm Mặc quay đi. Hắn bước ra khỏi căn nhà, nhìn ra con hẻm tối. Thị trấn yên tĩnh. Nhưng yên tĩnh không phải là bình thường — là sự yên tĩnh của kẻ đang chờ.
*Hắn sẽ không đi đường chính. Hắn sẽ đi vòng, dùng đội hình tam giác để quét khu vực. Ba mươi phút nữa hắn sẽ đến gần khu này.*
Lâm Mặc nhìn lên bầu trời đêm. Mặt trăng bị mây che. Không có ánh sáng. Tốt.
Hắn quay vào trong, nhặt một nắm hạt đậu khô từ trong túi — thứ mà hai người đã ăn trong ngày hôm qua, còn sót lại vài hạt. Hắn nhìn Trần Bất Ngôn.
"Đứng dậy. Đi theo tao ra ngoài."
Hai người bước ra khỏi nhà. Trần Bất Ngôn đi sau, chân vẫn run. Lâm Mặc dẫn cậu ta đi vòng qua phía sau căn nhà — nơi có một ống khói cao, nứt ở giữa, nối với lò nung than cũ bên cạnh. Lò đã tắt từ lâu, nhưng tro vẫn còn ấm.
Lâm Mặc đứng cách ống khói năm bước chân. Hắn nhìn vào bên trong ống khói — bóng tối đen sì. Hắn ném một hạt đậu vào trong.
Tiếng *lách cách* vang lên, nhỏ, vang vọng trong ống khói.
Trần Bất Ngôn nhìn: "M--mày làm cái gì vậy?"
"Đợi."
*Hai mươi giây.*
Một tiếng *bịch* nhỏ vang lên từ trên đầu. Khói đen bắt đầu tràn ra từ miệng ống khói — không dày, không nhanh, nhưng đều. Mùi khét lẹt của tro ẩm và than mục bay xuống, hòa vào không khí ẩm ướt của đêm hè.
Trần Bất Ngôn ho: "Khói...?"
"Ngắt mũi lại. Đứng sau lưng tao."
Trần Bất Ngôn làm theo, hai tay bịt mũi, mắt nhắm nghiền. Lâm Mặc đứng im, mắt mở to nhìn ra con hẻm trước mặt.
*Ba phút. Khói sẽ lan ra khu vực này. Ngô Thừa không thể không ngửi thấy mùi. Hắn sẽ điều chỉnh hướng đi — hoặc dừng lại để xác nhận nguồn gốc.*
*Sợi chỉ của hắn đang kéo về phía đây.*
Lâm Mặc nhìn thấy chúng — năm sợi chỉ mỏng, màu xanh nhạt, kéo dài từ năm người phía cuối con hẻm. Chúng không đi thẳng — chúng đi vòng, quét qua từng căn nhà, từng góc tối. Ngô Thừa đang dẫn họ vào một mạng lưới.
*Bốn phút. Khói dày hơn. Hắn sẽ phát hiện.*
Lâm Mặc quay đầu nhìn Trần Bất Ngôn. Cậu ta đang run, mồ hôi chảy dọc sống lưng, nhưng vẫn đứng im như lời dặn.
"Mày nhớ không?" Lâm Mặc hỏi, giọng thấp.
"Nh--nhớ."
"Khi tao ra hiệu, mày chạy. Chạy vào nhà đó — nhà bên kia, có cửa mở. Chạy thẳng vào góc tây nam. Đứng yên. Đừng nhìn xung quanh. Đừng nói chuyện."
Trần Bất Ngôn nuốt nước bọt: "Tại sao?"
"Vì góc đó sàn lún. Và tường ngăn đã mục. Mày đứng đó — thì tường sẽ sập."
Trần Bất Ngôn mắt mở to: "M--mày muốn tao làm gì?"
"Đợi."
*Năm phút.*
Khói đã dày đến mức nhìn không rõ hai mét phía trước. Mùi khét nồng nặc. Từ cuối hẻm, một giọng nói vang lên — trầm, lạnh, không mang theo cảm xúc.
"Phân tán. Tìm nguồn khói."
Lâm Mặc nhắm mắt lại.
*Giờ.*
Hắn quay đầu, hét lên một tiếng ngắn: "Chạy!"
Trần Bất Ngôn lao đi. Cậu ta chạy theo hướng mà Lâm Mặc chỉ — vào con hẻm bên phải, nơi có một căn nhà gỗ với cửa mở hờ. Cậu ta chạy thẳng vào, chân giẫm mạnh xuống góc tây nam.
*Cục.*
Tiếng gỗ mục vỡ vụn. Trần Bất Ngôn ngã xuống — nhưng không phải xuống đất. Cậu ta ngã xuyên qua sàn lún, chân vướng vào khung gỗ, cơ thể nghiêng sang bên.
Và góc tường ngăn — vốn đã mục nát từ lâu, chỉ còn khung gỗ bám vào — không chịu đựng được lực va chạm.
*Nét.*
Tiếng gỗ nứt vang lên, kéo dài, rồi vỡ tung. Bụi mù bay lên, dày đặc. Trần Bất Ngôn nằm giữa đống đổ nát, ho khốc liệt, hai tay ôm mặt.
Lâm Mặc không ở đó nữa.
Hắn đã chạy theo một hướng khác — hướng ngược lại, về phía con hẻm chính. Hắn chạy nhanh, nhưng không phải chạy trốn. Hắn đang di chuyển đến vị trí mà hắn đã tính toán từ trước — nơi khói sẽ lan đến, nơi Ngô Thừa sẽ dừng lại, nơi mạng lưới nhân quả sẽ giao nhau.
Và đúng lúc đó, Ngô Thừa bước vào.
Gã mặc áo nâu sẫm, tay cầm trượng gỗ, lông mày nhíu lại khi mùi khói chạm vào mũi. Gã đưa tay lên tai — lắng nghe. Không phải lắng nghe âm thanh. Lắng nghe *sợi chỉ*.
*"Có gì đó..."* Gã nói, giọng trầm.
Năm người xung quanh dừng lại.
Và Ngô Thừa nhìn về phía con hẻm mà Lâm Mặc vừa chạy vào.
*Hắn đã thấy.*
Sợi chỉ vàng trên tay trái Lâm Mặc — vẫn còn rỉ chất lỏng — đột nhiên rung lên. Một nhịp. Hai nhịp. Ba nhịp.
*Lỗi.*
Từ đó vang lên trong đầu hắn. Không phải từ Ngô Thừa. Từ chính hệ thống.
Thiên Đạo đang phản ứng.
Và Lâm Mặc đang đứng giữa tâm bão.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.