Cả Thế Giới Tu Cảnh Giới, Ta Tu Nhân Quả

Quyển 1: Kẻ Không Có Linh Căn

Chương 13: Thợ Săn Và Mồi

Đăng: 17/09/2026 06:58 1,664 từ 4 lượt đọc

Tiếng cồng vang lên. Một âm thanh khô khốc, như xương cọ vào xương, làm rung động cả mái nhà gỗ ẩm mốc của sòng ngầm.


Lâm Mặc ngồi ở góc tối nhất, lưng dán vào tường lạnh lẽo. Hắn không nhìn về phía bục biểu diễn mà nhìn xuống lòng bàn tay mình. Sợi chỉ Vàng trên cổ tay đang rung bần bật, truyền những xung động hỗn loạn vào mạch máu. Nó giống như một con giun đói khát muốn chui ra khỏi da.


Trần Bất Ngôn ngồi cạnh, người run rẩy từng chập. Cậu ta mặc một bộ váy lụa màu tím thẫm – trang phục ăn cắp được từ xác một thương nhân vừa bị giẫm đạp chết dưới chân chúng khi bước vào đây. Váy rộng thùng thình, khiến Trần Bất Ngôn trông như một chiếc bao bố đang co quắp.


“Mày… mày có cảm thấy không?” Trần Bất Ngôn thì thầm, giọng nghẹn lại. “Căn phòng này… toàn là mắt.”


Lâm Mặc nhướng mày, ánh mắt quét qua đám đông. Trong bóng tối, hàng trăm sợi chỉ đỏ, xanh, trắng đan xen như mạng nhện. Chúng kết nối những bàn tay đang vỗ nhẹ, những ly rượu đang nâng lên, những nụ cười đang nở. Nhưng có một sợi chỉ màu đen kịt, dày như dây thép, đang từ từ kéo dài ra từ bóng dáng của gã chủ trì không có tương lai ở phía trước.


Nó đang trỏ thẳng về phía họ.


“Đó là dấu hiệu tốt,” Lâm Mặc nói, giọng trầm và khô. “Nghĩa là chúng ta đang đứng đúng nơi.”


Trần Bất Ngôn nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. “Nhưng tao không muốn đứng ở đây nữa. Chúng ta nên…”


“Im.”


Lâm Mặc đặt tay lên đầu gối, các ngón tay khẽ khàng sắp xếp. Hắn không cần nhìn thấy. Hắn cảm thấy.


Vật phẩm đầu tiên được mang ra. Một thanh kiếm gãy, cán quấn dây đồng. Giá khởi điểm năm lượng bạc.


Một gã đàn ông béo lùn ở hàng trước giơ tay. Trần Bất Ngôn cũng giơ tay theo phản xạ.


“Mày làm gì vậy?” Lâm Mặc gắt, nắm chặt lấy cổ tay cậu ta.


“Tao… tao thấy mày cũng giơ tay mà…” Trần Bất Ngôn lắp bắp, mặt tái nhợt.


Lâm Mặc thở dài một hơi lạnh. Hắn nhìn gã béo lùn, rồi nhìn sợi chỉ vàng nối liền gã đó với một người phụ nữ ngồi ở ban công phía trên. *Nhân*: Gã đàn ông này ghen tuông, sợ vợ. *Quả*: Hắn sẽ không dám bid quá cao vì sợ bị phát hiện.


Lâm Mặc thả tay Trần Bất Ngôn ra. “Đừng nhúc nhích. Đừng nhìn ai cả. Chỉ cần ngồi đó và hít thở.”


Vật phẩm thứ hai. Một tấm bản đồ da cừu, vẽ lại đường hầm dẫn đến kho tiền của một gia tộc địa phương. Giá đã leo lên hai mươi lượng.


Trần Bất Ngôn bắt đầu ngứa ngáy. Cậu ta ngồi không yên, chân phải đập liên tục vào chân ghế. *Rắc, rắc, rắc.*


Âm thanh ấy lọt vào tai Lâm Mặc như tiếng súng hiệu.


Gã chủ trì không có tương lai dừng lại. Gã quay đầu, đôi mắt trũng sâu nhìn chằm chằm vào góc tối. Sợi chỉ đen trên người gã run lên, kéo dãn ra.


“Vật phẩm cuối cùng,” gã chủ trì nói, giọng vang vọng trong im lặng chết chóc.


Hai tên thuộc hạ khiêng một chiếc hộp gỗ lớn lên bục. Gỡ nắp ra, bên trong là một con rối bằng gỗ, mắt thay bằng ngọc đen ngòm.


“Rối thần hồn. Dùng để trộm lấy ký ức của kẻ khác. Ai muốn thử?”


Cả phòng chết lặng.


Lâm Mặc nhíu mày. *Rối thần hồn?* Hắn chưa từng nghe về loại bảo vật này trong bất kỳ cuốn sách nào. Sợi chỉ của nó màu xám xịt, tỏa ra mùi tanh của máu khô.


Nhưng trước khi hắn kịp tính toán, Trần Bất Ngôn đã đứng dậy.


“Tao mua!”


Giọng hét của cậu ta vang lên, chói tai, cắt ngang sự im lặng như dao cạo.


Cả phòng quay lại nhìn.


Trần Bất Ngôn đứng phắt dậy, váy lụa phất phơ, mặt đỏ rực vì hốt hoảng và bản năng sinh tồn. Cậu ta không biết mình đang làm gì, nhưng khi Lâm Mặc ra lệnh “Ngồi xuống”, cậu ta lại thấy một kích thích kỳ lạ trong đầu: *Nếu tao hét lên, tao sẽ là trung tâm. Và ở trung tâm, tao sẽ an toàn.*


“Ta ra giá… ta ra giá một trăm lượng vàng!” Trần Bất Ngôn hét lên, tay run rẩy chỉ vào con rối.


Lâm Mặc đóng mắt lại. *Đồ ngốc.*


Cú hét ấy không chỉ là một lời đề nghị. Nó là một cái bẫy được giương ra trước toàn bộ căn phòng.


“Một trăm lượng vàng?” Gã chủ trì nhướn mày, giọng lạnh băng. “Ngươi có biết mày đang nói gì không?”


“Tao có!” Trần Bất Ngôn gật đầu liên hồi, mắt long lanh nước. “Tao có một trăm lượng vàng! Tao… tao lấy được từ trong đống rác kia!” (Thực ra là cậu ta đã ăn trộm của một gã ăn mày vừa chết trong cống).


Cả phòng ồn ào.


Lâm Mặc nhìn xung quanh. Hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn vào Trần Bất Ngôn. Trong mắt họ không phải là ghen tị. Là sát ý.


*Một trăm lượng vàng. Cho một con rối.*


Đó là một điều không thể tin được. Và trong thế giới này, sự phi lý lý chính là mồi ngon nhất cho những kẻ săn mồi.


Lâm Mặc nhìn thấy ba sợi chỉ đỏ đang bắn ra từ ba góc phòng. Chúng hướng thẳng đến cổ họng Trần Bất Ngôn.


*Ha ha. Tốt lắm.*


Lâm Mặc mỉm cười.


Bây giờ, Trần Bất Ngôn đã trở thành tâm điểm. Mọi con mắt trong phòng đều đang nhắm vào cậu ta. Và khi mọi con mắt đều nhắm vào một mục tiêu, thì mục tiêu đó sẽ không thể nhìn thấy những kẻ đứng sau lưng.


Lâm Mặc đứng dậy, chậm rãi, như một bóng ma.


“Ta sẽ mua,” một giọng nói nam tính, lạnh lùng vang lên từ phía ban công.


Gã đàn ông béo lùn ở hàng trước gầm lên: “Cút! Đây là cuộc đấu giá của ta!”


“Đó không phải là cuộc đấu giá của ngươi. Đó là cái bẫy của ngươi,” giọng nói kia đáp lại, bình thản như nước.


Trần Bất Ngôn nhìn về phía ban công. Một người đàn ông mặc áo trắng, tay cầm quạt giấy, đang đứng đó. Bên cạnh hắn là một sợi chỉ đen kịt, dày hơn cả sợi chỉ của gã chủ trì.


*Biến số lớn.* Lâm Mặc nhận định ngay lập tức.


Người đàn ông áo trắng ném một túi vàng lên bục. “Hai trăm lượng.”


“Hai trăm năm!” Gã béo lùn gằn giọng.


“Ba trăm.”


“Bốn trăm!”


Giá cả leo thang nhanh như hỏa tốc. Nhưng Lâm Mặc không quan tâm đến giá. Hắn đang quan sát những sợi chỉ đỏ xung quanh Trần Bất Ngôn.


*Ba sợi chỉ đỏ đã cắt đứt sự liên kết với chủ nhân. Bây giờ chúng đang chờ đợi một cú hích.*


Lâm Mặc đưa tay vào túi, sờ vào một cục than vụn mà hắn đã nhặt được từ lò sưởi bên cạnh. Hắn ném nó lên không trung.


Cục than rơi tự do, xuyên qua khe hở của chiếc đèn dầu treo trên trần.


*Đinh.*


Một tiếng động rất nhỏ.


Cục than rơi trúng chiếc đèn dầu. Ngọn lửa đang cháy leo lên, bén vào lớp vải lụa treo tường – thứ vải đã khô cứng vì thời gian.


Ngọn lửa bùng lên.


“Cháy!”


Tiếng hét vang lên. Khói đen cuồn cuộn bốc lên, che khuất tầm nhìn.


Trong sự hỗn loạn, Lâm Mặc nhìn thấy gã chủ trì đang rút kiếm. Gã muốn giết Trần Bất Ngôn để lấy vàng trước khi lính canh đến.


Lâm Mặc không chạy. Hắn đứng yên, nhìn sợi chỉ đen của gã chủ trì đang giơ lên.


“Nhảy!” Lâm Mặc ra lệnh, giọng lạnh như tiền.


Trần Bất Ngôn nghe thấy. Cậu ta không hỏi. Cậu ta nhảy.


Cậu ta lao về phía trước, va vào người gã chủ trì. Gã chủ trì trượt chân, đâm một nhát kiếm vào không trung.


Nhưng kiếm không đâm vào Trần Bất Ngôn. Nó đâm vào một gã đàn ông khác – kẻ đang định dùng dây thừng trói Trần Bất Ngôn từ phía sau.


“Gaaaxx!”


Máu bắn tung tóe.


Lâm Mặc bước ra khỏi bóng tối, kéo Trần Bất Ngôn dậy. “Đi!”


Hắn kéo cậu ta lao về phía cửa sau. Đằng sau họ, tiếng hét của đám đông, tiếng đổ vỡ, và tiếng bước chân của lính canh đang ùn ùn kéo đến.


Trần Bất Ngôn chạy, thở hổn hển. “Mày… mày biết trước là sẽ có hỏa hoạn sao?”


Lâm Mặc không trả lời. Hắn nhìn xuống lòng bàn tay. Sợi chỉ Vàng trên cổ tay đã mờ đi một nửa, nhường chỗ cho những vết nứt nhỏ.


*Cái giá.*


Hắn vừa mới tạo ra một sự kiện lớn: Hỏa hoạn, chết người, và sự hỗn loạn. Thiên Đạo đang thu nợ.


Hắn ho một tiếng, miệng đắng ngắt. Nhưng hắn mỉm cười.


Bây giờ, gã chủ trì đã bị thương. Người đàn ông áo trắng đã thấy họ. Và Trần Bất Ngôn…


“Bốn trăm lượng vàng!” Trần Bất Ngôn hét lên, vừa chạy vừa ngước nhìn lên ban công.


Người đàn ông áo trắng đứng đó, nhìn xuống với một ánh mắt khó đoán.


Trần Bất Ngôn vừa vô tình đưa ra một mức giá quá cao, khiến một phe phái khác phải tham gia.


Và sợi chỉ đen của gã không có tương lai đang từ từ trỏ thẳng về phía họ, nhưng lần này, nó không còn đơn độc.

0