Căn Cứ Số 10.

Chương 18: Những Dấu Đánh Dấu.

Đăng: 20/09/2026 20:55 1,822 từ 3 lượt đọc

Khu số 4 vẫn hoạt động, nhưng từ sau cuộc kiểm định, nó không còn được vận hành giống những khu còn lại.

Một dải băng màu vàng được căng ngang lối đi dẫn vào đường nước phía đông, bên cạnh có một tấm bảng nhỏ ghi yêu cầu hạn chế người qua lại. Không có ai đứng canh, cũng chẳng cần đến mức đó. Chỉ cần nhìn thấy dấu đánh dấu, những người làm việc ở khu sản xuất đều tự biết mình không nên bước vào nếu không có lý do.

Lượng nước cấp cho khu 4 cũng được điều chỉnh. Không nhiều đến mức ảnh hưởng ngay đến cả hệ thống, nhưng đủ để Phi nhận ra sự khác biệt. Dòng nước qua van chậm hơn bình thường, thời gian thay nước được kéo dài, còn lượng tảo thu hoạch phải ghi riêng thay vì nhập chung vào bảng sản lượng của các khu khác.

Tấn đứng bên cạnh bể nuôi, nhìn dòng nước chảy qua ống dẫn rồi quay sang Phi.

“Lại giảm nữa à?”

“Ừ.”

“Thế này cuối tuần lấy đâu ra đủ sản lượng?”

Phi cúi xuống kiểm tra lớp tảo bám ở thành bể. “Không biết. Cứ làm theo lịch mới trước đã.”

Tấn nhăn mặt nhưng không nói thêm. Anh ta vốn hay than phiền mỗi khi công việc phát sinh thêm một bước, nhưng chưa bao giờ thực sự bỏ việc giữa chừng. Hai người tiếp tục xử lý từng bể theo quy trình mới. Những việc nhỏ nhặt ấy chiếm gần hết buổi làm: kiểm tra lưu lượng, ghi số liệu, điều chỉnh ánh sáng, thay một đoạn ống bị nghẹt rồi chuyển lượng tảo đạt chuẩn sang khu chứa.

Nếu không có dải băng vàng ở cuối lối đi, có lẽ chẳng ai nghĩ khu 4 vừa trải qua một cuộc kiểm định.

Nhưng Phi để ý đến nó.

Không phải vì cuộc kiểm định, mà vì những thứ diễn ra sau đó.

Từ hôm qua đến giờ, màu tảo trong bể đã bớt sẫm hơn. Mùi cũng nhẹ đi. Nếu chỉ nhìn bằng mắt thường, người ta có thể cho rằng mọi chuyện đang trở lại bình thường. Thế nhưng tốc độ phát triển của chúng lại không trở về như cũ.

Một quần thể tảo sau khi gặp điều kiện bất lợi thường cần một khoảng thời gian để ổn định, nhưng khi nước, ánh sáng và nhiệt độ được đưa về mức phù hợp, tốc độ sinh trưởng sẽ dần quay lại. Khu 4 thì khác. Nó giống như đang cố thích nghi với môi trường mới, nhưng quá trình đó chậm hơn nhiều so với những gì Phi từng thấy.

Ông lấy mẫu từ một bể nhỏ, đặt lên khay rồi nhìn qua lớp kính.

“Anh Phi.”

Tấn gọi từ phía bên kia.

Phi ngẩng lên.

“Cái gì?”

“Bể này hôm qua tôi mới xử lý mà.”

“Ừ.”

“Hôm nay nó lại đóng thành từng mảng.”

Phi bước tới. Những cụm tảo nhỏ tập trung thành từng mảng không lớn, bám sát nhau ở góc bể. Tấn dùng que khuấy nhẹ, chúng tách ra nhưng sau đó lại từ từ gom lại.

“Có vấn đề gì không anh?”

Phi không trả lời ngay. Ông lấy thêm một mẫu nước, kiểm tra nhiệt độ rồi nhìn sang đồng hồ đo lưu lượng.

“Không thấy gì bất thường ở nước.”

“Vậy tại sao nó lại thế?”

“Chưa biết.”

Tấn nhìn những mảng tảo thêm một lúc rồi nhún vai.

“Miễn cuối ngày đừng bắt tụi mình làm lại cả khu là được.”

Phi cười nhạt. “Cứ ghi lại đã.”

Ông cúi xuống bảng theo dõi.

Không có gì nghiêm trọng để ghi thành một báo cáo riêng. Vì vậy Phi chỉ ghi hiện tượng, thời điểm và vị trí. Ông không viết nguyên nhân, cũng không đưa ra giả thiết.

Ở phía bên kia khu sản xuất, Quang đang kiểm tra đường nước. Sau vài phút, anh ta gọi Phi lại.

“Phi, lưu lượng bên này thấp hơn hôm qua.”

“Bao nhiêu?”

“Không nhiều. Nhưng thấp đều.”

Phi đi theo Quang đến đoạn đường ống chính. Hai người kiểm tra van, đồng hồ đo và các điểm nối. Không phát hiện rò rỉ.

Quang ngồi xổm xuống, nhìn chỉ số một lúc rồi đứng dậy.

“Có lẽ do điều chỉnh nguồn.”

“Có thể.”

“Anh kiểm tra lại với Lan đi. Nếu cứ thế này thì lịch cấp nước mấy khu sau cũng phải đổi.”

Phi gật đầu.

Lan đang ngồi trước bàn hồ sơ khi ông tìm đến. Trên bàn cô có thêm một tập giấy mới, dày hơn bình thường. Phi không hỏi đó là gì. Ông chỉ nói về lưu lượng nước và mấy bể tảo vừa xuất hiện hiện tượng kết cụm.

Lan nghe xong, ghi lại vài con số.

“Phần nước tôi sẽ cập nhật.”

“Còn mấy bể này?”

“Anh cứ ghi vào bảng theo dõi như bình thường.”

“Có cần lấy mẫu riêng không?”

Lan dừng bút một chút rồi mới trả lời.

“Chưa có yêu cầu mới.”

Phi gật đầu. Ông định quay đi thì Lan gọi lại.

“Phi.”

“Hả?”

“Đừng tự lấy thêm mẫu khu 4.”

Phi nhìn cô.

Lan không giải thích ngay. Cô chỉ nói nhỏ hơn:

“Đội kiểm định đã lấy đủ mẫu rồi.”

Phi hiểu ý. Ông không hỏi thêm.

“Biết rồi.”

Ông quay về khu sản xuất.

Đến gần cuối ca, Phi kiểm tra lại một số đường ống dẫn nước trước khi bàn giao. Một lớp cặn mỏng bám ở lưới lọc khiến dòng chảy chậm hơn một chút. Ông tháo lưới ra, dùng nước sạch rửa qua rồi định lắp lại thì nhìn thấy một thứ nhỏ nằm ở đáy khay.

Nó không giống cặn.

Phi đưa khay lại gần ánh đèn.

Một mảnh vật liệu rất mỏng nằm giữa những hạt bụi và chất bám màu xám. Nó nhỏ đến mức nếu không trực tiếp làm việc ở đây, có lẽ chẳng ai chú ý. Bề mặt của nó không đồng nhất. Một phần phản sáng, phần còn lại đục hơn, giống như đã bị nước ăn mòn trong thời gian dài.

Phi dùng đầu nhíp gắp nó lên.

Ông nhìn vài giây.

Một cảm giác quen thuộc thoáng qua, nhưng ông không nhớ mình đã từng nhìn thấy thứ này ở đâu.

Sau cùng, ông đặt nó vào khay chứa cặn.

“Cái gì vậy anh?”

Tấn vừa đi tới.

“Không biết.”

“Đá à?”

“Không giống.”

Tấn cúi xuống nhìn, nhưng chỉ vài giây sau đã mất hứng.

“Có khi từ đường ống rơi ra.”

“Có thể.”

Phi không nói thêm.

Ông lấy một túi nhỏ, cho mảnh vật liệu vào rồi ghi ngày, khu vực và vị trí thu được. Không có tên vật liệu. Không có nguyên nhân. Chỉ có những gì ông chắc chắn.

Khi ông mang nó đến bàn Lan, cô đang kiểm tra bảng số liệu.

“Lại có mẫu?”

“Không phải mẫu tảo.”

Phi đặt túi nhỏ xuống.

Lan nhìn qua.

Chỉ một thoáng, ánh mắt cô thay đổi.

“Anh lấy ở đâu?”

“Lưới lọc khu 4.”

Lan không chạm vào túi ngay. Cô nhìn mảnh vật liệu bên trong thêm vài giây rồi hỏi:

“Anh chắc nó nằm trong lưới lọc?”

“Chắc.”

“Không phải từ ngoài rơi vào?”

“Không biết. Tôi chỉ thấy nó ở đó.”

Lan im lặng.

Phi nhận ra phản ứng của cô.

“Có gì à?”

Lan lắc đầu.

“Chưa biết.”

Cô kéo tập hồ sơ bên cạnh lại gần, lật vài trang rồi dừng ở một bảng ghi chép cũ.

“Phi.”

“Ừ?”

“Trước đây khu 4 từng có yêu cầu lưu mẫu riêng.”

Phi nhìn cô.

“Bao lâu rồi?”

“Không rõ.”

“Vì sao?”

Lan lật thêm một trang. Những dòng chữ nhỏ dày đặc, phần lớn là số liệu vận hành.

“Trong này không ghi rõ.”

“Vậy tại sao lại lưu riêng?”

Lan khép tập hồ sơ lại.

“Có lẽ người lập hồ sơ lúc đó có lý do.”

Câu trả lời khiến Phi thấy thiếu một thứ gì đó, nhưng ông không hỏi tiếp. Lan cũng không phải người có quyền quyết định những hồ sơ này. Cô chỉ là người giữ chúng, nhập số liệu và chuyển giấy tờ đến những bộ phận cần nhận.

Phi cầm túi mẫu lên.

“Cái này tôi để đâu?”

“Để riêng.”

“Cùng chỗ với mẫu hôm qua?”

Lan suy nghĩ một chút rồi nói:

“Ừ. Ghi rõ vị trí lấy.”

Phi gật đầu.

Trước khi ông rời đi, Lan nói thêm:

“Và đừng tự mở mấy hồ sơ cũ.”

Phi quay lại.

Lan nhìn xuống bàn giấy, giọng bình thường như đang nhắc một quy định hành chính.

“Không phải hồ sơ nào cũng được phép xem.”

Phi hiểu.

“Biết rồi.”

Ông rời khỏi phòng.

Bên ngoài, khu sản xuất vẫn còn tiếng máy chạy đều. Những bóng đèn phía trên các nhà kính hắt xuống những dãy bể nối tiếp nhau. Tấn đang khóa một van nước, Quang kiểm tra lần cuối đường ống, còn vài người khác vẫn tranh thủ hoàn thành phần việc trước khi hết ca.

Mọi thứ trông gần như bình thường.

Phi đứng ngoài hành lang một lúc rồi mới quay về.

Ông không biết mảnh vật liệu kia là gì. Cũng không biết tại sao khu 4 từng có những hồ sơ được lưu riêng.

Với ông, đó chỉ là hai việc chưa có câu trả lời.

---

Nhưng ở một nơi nào đó, mẫu được lấy từ Khu 4 đang nằm trên bàn kiểm định, người phụ trách mở từng ống mẫu, đối chiếu mã rồi nhập kết quả vào hệ thống, đến mẫu Khu 4 thì dừng lại.

Mã mẫu hiện trên màn hình.

Một mã khác được tìm trong kho dữ liệu cũ.

Kết quả tìm kiếm chỉ hiện một dòng hồ sơ đã lưu từ nhiều năm trước, khiến người phụ trách nhìn khá lâu rồi gọi người bên cạnh.

“Anh xem cái này.”

Người kia bước tới.

“Hồ sơ gì?”

“Cùng khu vực.”

Một khoảng im lặng.

“Cũ lắm rồi.”

“Ừ.”

“Có giống mẫu lần này không?”

Người phụ trách không trả lời ngay. Anh ta mở lại kết quả phân tích, sau đó chuyển sang hồ sơ cũ.

Hai màn hình đặt cạnh nhau. Một bên là mẫu vừa lấy. Một bên là dữ liệu đã nằm trong hệ thống nhiều năm. Cuối cùng, anh ta nói:

“Chưa thể kết luận.”

Người kia gật đầu.

“Vậy báo cáo thế nào?”

“Ghi đúng kết quả.”

“Còn hồ sơ cũ?”

Người phụ trách nhìn dòng mã thêm một lần nữa.

“Để tôi kiểm tra lại.”

Màn hình được giữ nguyên.

Trong danh sách hồ sơ cũ, khu số 4 vẫn còn đó. Lần này, nó không còn là một dòng dữ liệu bị bỏ quên nữa.

0