Chương 4: Công Pháp Sinh Ra
Tất cả vỡ ra.
Nguyễn Tu không biết thứ vỡ là bóng tối, não hải, hay chính mình.
Trong khoảnh khắc ấy, hắn không còn cảm giác rơi xuống nữa. Trên dưới, trước sau, xa gần đều mất ý nghĩa. Cả người hắn giống như bị ném vào giữa một dòng nước xoáy không có bờ, quanh thân là bóng tối vỡ vụn và hắc khí đang cuộn ngược.
Bóng đen cũng ở trong vòng xoáy ấy.
Nó gầm lên.
Tiếng gầm lúc xa lúc gần, khi như phát ra từ trước mặt Nguyễn Tu, khi lại như vang lên ngay trong đầu hắn. Hình người mơ hồ của nó bị kéo dài, xé rách, rồi miễn cưỡng tụ lại. Những sợi hắc khí từ thân nó cắm sâu vào bốn phía não hải, giống vô số rễ đen muốn bám lấy đất.
Nhưng nơi này không phải đất của nó.
Mỗi lần hắc khí cố bám xuống, tầng sâu trong ý thức Nguyễn Tu lại chấn động. Không mãnh liệt. Không rực rỡ. Chỉ là một lực rất mỏng, rất cứng, bật ngược lên như đá ngầm dưới nước đục.
Hắc khí chạm vào liền vỡ.
Vỡ rồi lại tụ.
Tụ rồi lại bị kéo ngược.
Bóng đen muốn rút ra.
Nguyễn Tu cảm thấy rõ ý niệm đó, dù nó không thành lời. Thứ kia không còn chỉ muốn nuốt hắn. Nó cũng muốn thoát khỏi chỗ này, muốn thoát khỏi lực phản chấn đang cắn ngược vào chính nó.
Nhưng càng giãy, hắc khí càng rối.
Những sợi hắc khí đã chui vào quá sâu không thể rút sạch. Chúng bị mắc trong tầng tầng ý thức của Nguyễn Tu, như gai đen cắm vào vết thương. Rút ra thì xé nát cả hai. Nuốt tiếp thì bị phản chấn. Dừng lại thì vòng xoáy càng siết chặt.
Nguyễn Tu không hiểu.
Hắn chỉ đau.
Đau đến mức không còn phân biệt được đâu là đầu, đâu là ngực, đâu là tay chân. Ý thức hắn bị kéo mỏng như sợi tơ, chỉ cần thêm một chút lực là đứt.
Hắn muốn mở mắt.
Không mở được.
Hắn muốn thở.
Không biết mình còn thở hay không.
Trong bóng tối vỡ vụn, hắn thấy rất nhiều hình ảnh lướt qua.
Căn nhà cháy.
Mẹ ngã xuống trước mặt hắn.
Cha nằm dưới xà gỗ, môi mấp máy chữ sống.
Tàn miếu lạnh âm u.
Bóng đen vươn tay.
Rồi tất cả bị hắc khí quấn lấy, xoắn thành một khối, ép vào nơi sâu nhất trong đầu hắn.
Nguyễn Tu co người lại.
Không phải thân thể bên ngoài.
Là ý thức của hắn.
Một phần rất nhỏ của hắn vẫn cố ôm lấy chính mình.
Tên của mình.
Lời hứa của mình.
Thân thể của mình.
Hắn không biết làm vậy có ích gì.
Nhưng ngoài việc không buông, hắn chẳng còn biết làm gì khác.
Vòng xoáy càng lúc càng nhanh.
Hắc khí bị kéo thành từng đường dài, giống mực đen đổ vào nước rồi bị một bàn tay vô hình khuấy nát. Nhưng trong những đường đen hỗn loạn ấy, dần dần xuất hiện một thứ khác.
Không phải ánh sáng.
Không phải lửa.
Là đường đi.
Những đường hắc khí bị phản chấn đẩy ngược, bị ý thức Nguyễn Tu giữ lại, bị thương thế ngoài thân kéo xuống, rồi bị sinh cơ mong manh trong máu thịt hút về. Chúng va vào nhau vô số lần, lệch đi vô số lần, cuối cùng lại tạo thành một dòng chuyển động rất nhỏ.
Nó lướt qua đầu hắn.
Rồi chìm xuống lồng ngực.
Lại lặng lẽ tụ về nơi sâu nhất trong thân thể.
Không thành đường rõ ràng.
Không giống thứ gì Nguyễn Tu từng biết.
Chỉ là một vòng cảm giác rất mỏng, rất yếu, nhưng thật sự đang chuyển động.
Bên ngoài tàn miếu, thân thể Nguyễn Tu đang nằm trên nền đá bỗng co giật.
Máu nơi khóe miệng hắn đã gần khô. Vết bỏng trên lưng dính vào áo rách. Ngực hắn phập phồng rất khẽ, có lúc gần như ngừng lại. Nếu có người đứng cạnh lúc này, có lẽ sẽ tưởng hắn đã chết.
Nhưng khi dòng chuyển động kia thành hình, đầu ngón tay hắn run lên.
Một hơi thở rất mỏng chui qua cổ họng.
Khàn.
Đứt quãng.
Nhưng chưa tắt.
Trong não hải, bóng đen bỗng giãy mạnh.
Nó cảm nhận được dòng chuyển động kia.
Một phần rất nhỏ hắc khí bị kéo lệch đi. Nó đi qua ý thức Nguyễn Tu, qua thương thế của thân thể ngoài kia, rồi chậm lại, nặng xuống, không còn sắc bén như lúc đầu.
Bóng đen càng giãy, dòng chuyển động mơ hồ kia càng rõ thêm một chút.
Nó giống một con đường bị ép mở ra giữa hai thứ vốn không nên chạm nhau, nhưng con đường ấy còn quá nhỏ, quá méo mó, gần như có thể đứt bất cứ lúc nào.
Bóng đen gầm lên, muốn cắt đứt dòng chuyển động ấy.
Hắc khí lập tức lao xuống.
Nhưng lần này, nó không chạm được vào tầng sâu nhất trong ý thức Nguyễn Tu. Dòng chuyển động vừa thành hình như một sợi dây thắt quanh cả hai, thô sơ, méo mó, yếu đến đáng thương, nhưng lại khiến bóng đen không thể tùy ý tiến thêm.
Hắc khí đập vào.
Dòng chuyển động rung lên.
Nguyễn Tu kêu rên trong vô thức.
Một mảng ký ức lại vỡ ra. Hắn thấy mình quỳ trước căn nhà cháy, trán đập xuống đất, nói với cha mẹ rằng con sẽ sống.
Sống.
Chữ ấy rơi vào vòng xoáy.
Hắc khí dừng một nhịp.
Ngay sau đó, trong não hải Nguyễn Tu xuất hiện nét đầu tiên.
Đó không phải chữ mà hắn từng thấy trong sách thuốc cũ dưới trấn.
Cũng không giống ký hiệu thợ săn khắc trên thân cây.
Nó chỉ là một vệt cong rất nhạt, hiện ra giữa bóng tối rồi tan đi.
Sau vệt thứ nhất là vệt thứ hai.
Vệt thứ ba.
Từng nét rời rạc nối với nhau, lúc giống chữ, lúc giống đường kinh mạch, lúc lại giống vết nứt trên đá sau khi bị sét đánh. Nguyễn Tu không đọc được. Hắn thậm chí không biết mình đang nhìn hay đang cảm nhận.
Nhưng mỗi khi một nét hiện lên, dòng chuyển động trong cơ thể hắn lại ổn định thêm một chút.
Một chút mà thôi.
Không đủ chữa lành thương thế.
Không đủ khiến hắn mạnh lên.
Chỉ đủ kéo hắn từ mép chết trở về nửa bước.
Bóng đen bị đẩy lùi vào một góc sâu của não hải.
Không phải bị đánh tan.
Càng không phải biến mất.
Nó vẫn ở đó, hình người mơ hồ lúc tụ lúc tán, hắc khí quanh thân rối loạn như dây đứt. Mỗi lần nó muốn vươn ra, những nét mờ trong bóng tối lại rung lên. Cùng lúc đó, dòng chuyển động yếu ớt trong thân thể Nguyễn Tu cũng khẽ lệch một nhịp, khiến bóng đen bị kéo ngược về.
Không ai thắng.
Cũng không ai thoát.
Hai bên giống bị một sợi xích vô hình buộc vào cùng một vực sâu.
Nguyễn Tu không biết điều đó.
Hắn đã không còn sức nghĩ.
Những nét rời rạc trong bóng tối càng lúc càng nhiều. Chúng tụ lại rồi tản ra, tản ra rồi tụ lại, giống có một quyển kinh không tên đang được viết bằng chính thương thế, máu, ý chí và hắc khí còn sót trong não hải hắn.
Có vài ý niệm rất mơ hồ trôi qua.
Qua...
Giữ...
Quy...
Chúng vừa hiện lên đã tan mất.
Nguyễn Tu không hiểu.
Ý thức hắn chỉ còn một sợi mỏng, treo lơ lửng giữa đau đớn và mê man. Hắn muốn nhớ những nét chữ kia, nhưng vừa nhìn kỹ, chúng đã tan vào bóng tối. Hắn muốn nắm lấy dòng vận chuyển kia, nhưng tay hắn còn chẳng biết đang ở đâu.
Bóng đen trong góc sâu bỗng im lặng.
Không còn gầm.
Không còn lao tới.
Chỉ có hắc khí quanh nó vẫn thỉnh thoảng co rút, như một con thú trọng thương bị nhốt trong lồng tối.
Vòng xoáy trong não hải chậm dần.
Những tiếng xích sắt, tiếng gào thảm, tiếng hắc khí bị xé nát cũng lùi xa.
Thay vào đó là tiếng tim.
Thình.
Rất nhẹ.
Thình.
Rất chậm.
Thình.
Vẫn còn.
Nguyễn Tu cảm thấy mình bị đẩy lên khỏi bóng tối.
Không phải tỉnh lại.
Chỉ là ý thức chìm sâu hơn vào thân thể.
Hắn thoáng cảm nhận được nền đá lạnh dưới má, mùi rêu ẩm trong tàn miếu, vị máu khô trong miệng. Ngực hắn đau đến tê dại. Lưng bỏng rát. Cánh tay không còn sức nhúc nhích.
Mi mắt hắn run lên một cái.
Trước mắt vẫn tối.
Nhưng không còn là bóng tối trong não hải.
Là bóng tối của tàn miếu trước bình minh.
Ngoài cửa, sương trắng lặng lẽ tràn qua bậc đá vỡ. Gió đêm đã yếu đi. Xa xa, phía Hắc Tùng Sơn, ánh lửa cháy rừng chỉ còn là một vệt đỏ nhạt sau tầng mây xám.
Nguyễn Tu nằm nghiêng trên nền đá.
Mi tâm hắn không còn vệt đen rõ ràng, chỉ còn một dấu mờ như vết bầm sắp tan. Hơi thở yếu đến mức gần như không nghe thấy. Có lúc hơi thở ấy tưởng như đã đứt, nhưng dòng chuyển động rất nhỏ trong thân thể lại khẽ lướt qua, khiến lồng ngực hắn co thêm một lần.
Một lần.
Lại một lần.
Rất chậm.
Rất vụng về.
Như một đứa trẻ vừa học cách bước đi trong bóng tối.
Trong mê man, Nguyễn Tu nghe thấy tiếng mẹ.
Không rõ là thật hay chỉ là ký ức.
Tu nhi.
Sống.
Hắn muốn đáp.
Môi khô nứt khẽ động, nhưng không phát ra âm thanh.
Ngay sau đó, mọi cảm giác rút khỏi hắn như thủy triều.
Nguyễn Tu ngất đi.
Trong não hải yên lặng của hắn, những nét mờ chưa thành hình cũng chìm xuống.
Chỉ còn một dòng chuyển động rất nhỏ, âm thầm xoay giữa bóng tối và hơi thở mong manh.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.