Hỗn Nguyên Cổ Thần

Chương 3: Não Hải Tranh Đoạt

Đăng: 27/06/2026 19:37 2,543 từ 1 lượt đọc

Nguyễn Tu rơi xuống.

Không có đất dưới chân.

Không có gió bên tai.

Không có tàn miếu, không có nền đá lạnh, không có dao bổ củi rơi cách tay một tấc.

Chỉ có bóng tối.

Bóng tối ấy không giống đêm trong núi. Đêm còn có sao, có tiếng côn trùng, có gió lùa qua lá. Còn nơi này trống rỗng, nặng nề, im lặng đến mức Nguyễn Tu nghe thấy cả tiếng máu mình chảy trong tai.

Hắn không biết mình đang ở đâu.

Hắn chỉ biết đầu rất đau.

Cơn đau không còn giống kim băng đâm vào mi tâm nữa. Nó đã biến thành vô số lưỡi dao cùn cắm trong đầu, chậm rãi cạy mở từng khe ý thức. Mỗi lần hắn cố tỉnh táo, bóng tối lại ép xuống, muốn nghiền nát phần còn sót lại của hắn.

"Đây là đâu..."

Giọng hắn vang ra, nhưng không truyền đi xa. Nó bị bóng tối nuốt mất ngay trước mặt.

Một tiếng cười khàn khàn đáp lại.

Tiếng cười ấy không lớn, lại khiến cả vùng tối rung lên.

Nguyễn Tu ngẩng đầu.

Trong bóng tối phía trước, có thứ gì đó đang tụ lại.

Ban đầu chỉ là một vệt đen dày hơn bóng tối xung quanh. Sau đó vệt đen ấy kéo dài, phình ra, biến thành một hình người mơ hồ. Không có mặt rõ ràng, không có da thịt, chỉ có những sợi hắc khí quấn quanh như dây đen đang chuyển động. Lúc thì cao bằng người thường, lúc lại lớn đến mức gần chạm vào khoảng không phía trên.

Thứ đó không có mắt.

Nhưng Nguyễn Tu biết nó đang nhìn mình.

Hắn lùi một bước.

Chân hắn giẫm xuống mặt đất vô hình. Từng vòng gợn đen lan ra dưới chân, như hắn đang đứng trên mặt nước chết.

"Ngươi là ai?"

Bóng đen không đáp.

Nó nghiêng đầu, động tác cứng ngắc, như đã quên mất cách làm người.

Bóng đen quanh nó co rút dữ dội. Nhiều mảnh âm thanh vỡ nát chồng lên nhau, có tiếng gào, tiếng xích sắt, tiếng lửa cháy, tiếng người cười lạnh từ nơi rất xa.

Trong những mảnh âm thanh ấy, dường như có một cái tên.

Nhưng cái tên vừa hiện lên đã vỡ nát.

Bóng đen khựng lại.

Một hơi thở.

Hai hơi thở.

Rồi bóng đen đột nhiên vươn tay.

Năm ngón tay hóa thành hắc khí, xuyên thẳng về phía trán Nguyễn Tu.

Một ý niệm hỗn loạn ép thẳng vào đầu Nguyễn Tu.

Chiếm lấy.

Sống.

Nguyễn Tu quay người chạy.

Hắn không biết chạy đi đâu. Bốn phía đều tối, không có đường, không có cửa. Nhưng thân thể, hoặc thứ giống thân thể của hắn trong nơi này, vẫn làm điều duy nhất nó biết: trốn khỏi nguy hiểm.

Hắc khí lướt qua sau gáy.

Lạnh.

Lạnh đến mức ý thức hắn tê dại.

Nguyễn Tu ngã nhào về phía trước. Chưa kịp đứng dậy, mặt đất dưới người hắn đã hóa thành bùn đen, kéo tay chân hắn xuống. Hắn vùng vẫy, nhưng càng giãy càng lún sâu.

Bóng đen xuất hiện trước mặt hắn.

Không phải đi tới.

Nó chỉ xuất hiện.

Hắc khí quấn quanh cổ Nguyễn Tu.

Một luồng đói khát lạnh lẽo ép thẳng vào ý thức hắn.

Nguyễn Tu bị kéo lên khỏi bùn đen. Cổ hắn như bị bàn tay vô hình bóp chặt. Hắn cố bẻ những luồng hắc khí kia ra, nhưng ngón tay chỉ xuyên qua một dòng khí lạnh, không tìm được chỗ nào để nắm.

"Ngươi muốn làm gì?"

Không có câu trả lời rõ ràng.

Chỉ có những ý niệm đứt đoạn chen vào đầu hắn.

Sống.

Chiếm lấy.

Nuốt.

Hắc khí sau lưng bóng đen bùng lên. Trong chớp mắt, bóng tối quanh Nguyễn Tu bị xé thành vô số hình ảnh vụn.

Một bầu trời đỏ như máu.

Một vùng đất đen nứt ra.

Một bóng người đứng giữa biển lửa, trên người cắm đầy xiềng sáng.

Rồi hình ảnh vỡ nát.

Bóng đen ôm đầu, cả hình người run lên. Nó phát ra tiếng gầm thấp, vừa đau đớn vừa phẫn nộ.

Những mảnh ý niệm vỡ vụn trôi qua bóng tối. Nguyễn Tu không hiểu chúng, nhưng hắn cảm thấy luồng hắc khí bóp cổ mình lỏng ra một chút.

Hắn lập tức vùng mạnh.

Không thoát được.

Bóng đen cúi đầu.

Sự rối loạn vừa rồi biến mất rất nhanh. Thứ còn lại là bản năng lạnh lẽo.

Hắn đưa tay về phía ngực Nguyễn Tu.

Bàn tay hắc khí đâm vào ngực Nguyễn Tu.

Không có máu chảy ra.

Nhưng Nguyễn Tu lại đau đến mức toàn thân co giật.

Đó không phải đau của da thịt. Nó giống như có ai nắm lấy chính hắn từ bên trong, kéo mạnh ra khỏi một lớp vỏ vô hình. Hắn cảm thấy mình đang bị tách khỏi tay, khỏi chân, khỏi hơi thở, khỏi trái tim đang đập ngoài tàn miếu.

Từng chút một.

Thân thể của hắn không còn thuộc về hắn.

"Không..."

Nguyễn Tu cắn răng.

"Không được..."

Hắc khí kéo mạnh hơn.

Bóng tối quanh họ cuộn lên thành vòng xoáy. Trong vòng xoáy ấy, Nguyễn Tu nhìn thấy tàn miếu bên ngoài qua những khe hở nhỏ: thân thể hắn nằm co quắp trên nền đá, máu chảy từ khóe miệng, hai tay bấu chặt mặt đất. Mi tâm hắn có một vệt đen mơ hồ đang chui sâu vào.

Hắn thấy bàn tay mình co giật.

Rồi ngón tay ấy từ từ buông lỏng.

Một cảm giác kinh hoàng chưa từng có tràn qua hắn.

Hắn có thể mất tất cả.

Mất nhà, mất cha mẹ, mất đường sống.

Nhưng nếu ngay cả thân thể này cũng mất, lời hứa cuối cùng trước biển lửa sẽ thật sự biến thành trò cười.

Sống.

Cha hắn dùng hơi cuối cùng để nói chữ ấy.

Sống.

Mẹ hắn siết cổ tay hắn, yếu đến gần như không có, nhưng vẫn là bảo hắn đi.

Sống.

Không phải để một thứ không biết tên chui vào đầu rồi cướp đi.

Nguyễn Tu gầm lên.

Âm thanh ấy nhỏ bé trong bóng tối, nhưng khác với tiếng kêu vì đau trước đó. Nó không cầu cứu. Không van xin. Nó giống một nhánh cây khô cháy đến cuối cùng vẫn cố đâm vào đống tro, giữ lấy chút hình dạng cuối.

Hắn túm lấy cánh tay hắc khí đang cắm vào ngực mình.

Ngón tay xuyên qua lớp hắc khí lạnh buốt, như chụp vào một dòng nước đen đang chảy.

Không có xương thịt, không có cổ tay, không có điểm nào để giữ lại.

Nhưng hắn không buông.

Bóng đen khựng lại.

Hắc khí quanh hắn cuộn mạnh hơn.

Nguyễn Tu ngẩng đầu.

Mặt hắn tái nhợt, hai mắt đầy tia máu. Trong nơi này, hắn không còn vết bỏng, không còn vết thương, nhưng đau đớn bên ngoài như vẫn in vào từng phần ý thức. Mỗi chữ nói ra đều như kéo qua cổ họng đầy tro.

"Đây là thân thể của ta."

Hắc khí đột nhiên hóa thành vô số sợi dây, quấn lấy tay chân Nguyễn Tu, kéo căng hắn giữa không trung.

Những sợi hắc khí không nói, nhưng mỗi lần siết lại đều truyền tới cùng một ý niệm đục ngầu.

Yếu.

Đau.

Sắp chết.

Buông.

Nguyễn Tu run lên.

Trong khoảnh khắc rất ngắn, ý thức hắn dao động.

Không phải vì hắn tin thứ kia.

Mà vì hắn quá mệt.

Mệt đến mức chỉ cần một ý nghĩ buông tay hiện lên, bóng tối đã lập tức ép sâu hơn. Hắc khí như tìm được khe hở, chui vào ngực hắn, kéo ý thức hắn rời khỏi thân thể nhanh hơn.

Nguyễn Tu nhìn xuống.

Dưới chân hắn không còn là mặt nước đen. Không biết từ lúc nào, bóng tối đã hóa thành căn nhà cũ trong Hắc Tùng Sơn.

Mái tranh còn nguyên.

Bếp lửa cháy nhỏ.

Cha hắn ngồi trước hiên sửa cán cuốc.

Mẹ hắn ngồi trong bếp nhặt rau.

Không có lửa lớn.

Không có tiếng nổ trên trời.

Không có máu.

Mẹ hắn ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt hiền như buổi sáng trước tai họa.

"Tu nhi, mệt thì ngủ một lát."

Nguyễn Tu ngẩn ra.

Hắn biết đây là giả.

Nhưng biết là một chuyện, chịu được hay không lại là chuyện khác.

Hắn bước về phía trước một bước.

Hắc khí quanh người lập tức thả lỏng.

Nguyễn Tu nhìn mẹ.

Mẹ hắn vẫn cười.

Nhưng nụ cười ấy dần méo đi trong bóng tối đen đặc.

Đôi mắt bà mất ánh sáng, thân hình bị lửa liếm qua. Cha hắn dưới hiên ngẩng đầu, máu từ khóe miệng chảy xuống cằm. Căn nhà nguyên vẹn trong chớp mắt biến lại thành đống gỗ cháy.

Nguyễn Tu chợt nhớ ra bàn tay mẹ siết cổ tay mình.

Không phải để giữ hắn lại trong căn nhà ấy.

Là để hắn đi.

Không phải để hắn chìm trong một giấc mộng giả.

Là để hắn sống.

Nguyễn Tu dừng bước.

Hắc khí sau lưng hắn khựng lại.

Nguyễn Tu chậm rãi quay đầu.

Trong mắt hắn không còn mờ mịt.

"Đây là thân thể của ta."

Ảo ảnh căn nhà cháy vỡ tung.

Nguyễn Tu lao thẳng vào bóng đen.

Hắn không có pháp thuật, không có linh lực, không biết thần hồn tranh đấu là gì. Hắn chỉ biết dùng đầu, dùng tay, dùng răng, dùng tất cả những gì ý thức còn nắm được để cắn xé bóng đen trước mặt.

Trước bóng đen kia, sự phản kháng ấy thô lậu đến buồn cười.

Nhưng nó thật sự làm hắn dừng lại.

Ý thức nhỏ bé ấy đáng lẽ phải bị nuốt mất từ lâu, vậy mà vẫn bám vào hắc khí như một mảnh xương mắc trong cổ họng.

Bóng đen gầm lên.

Hắc khí bùng nổ.

Nguyễn Tu bị đánh văng ra, rơi xuống mặt nước đen. Ý thức hắn gần như tan nát. Cả vùng não hải rung chuyển, những vòng gợn đen lan ra vô tận.

Bóng đen không cho hắn cơ hội đứng dậy.

Bóng đen khổng lồ đổ xuống như núi.

Không còn chậm rãi xâm thực.

Không còn tìm khe hở.

Chỉ còn bản năng nghiền nát ý thức trước mặt, rồi chiếm lấy thân thể đang hấp hối bên ngoài.

Bóng đen nuốt lấy Nguyễn Tu.

Lạnh.

Nặng.

Không thở được.

Nguyễn Tu cảm thấy mình đang chìm xuống một dòng nước đen không đáy. Tiếng gầm của bóng đen kia xa dần, rồi gần dần, rồi biến thành vô số tiếng nói chồng lên nhau.

Thân thể.

Sống.

Giết.

Trốn.

Không thể chết.

Những tiếng nói ấy chen vào đầu hắn, muốn thay thế suy nghĩ của hắn.

Tên hắn là gì?

Nguyễn Tu.

Nhà hắn ở đâu?

Hắc Tùng Sơn.

Cha mẹ hắn...

Hình ảnh cha mẹ vừa hiện lên đã bị hắc khí cắt nát.

Nguyễn Tu hoảng sợ. Hắn cố giữ lấy khuôn mặt mẹ, bàn tay cha, mùi cháo trong căn bếp cũ. Nhưng hắc khí cứ xông tới, nuốt từng mảnh ký ức như lửa nuốt giấy.

Không được.

Đó là những thứ cuối cùng của hắn.

Không được.

Nếu ngay cả ký ức về họ cũng bị cướp, hắn thật sự chẳng còn lại gì.

Nguyễn Tu vươn tay trong bóng tối.

Hắn không biết mình muốn bắt lấy gì.

Hắn chỉ muốn giữ lại một thứ.

Một thứ cũng được.

Tên của mình.

Gương mặt cha mẹ.

Căn nhà đã cháy.

Lời cuối cùng trước biển lửa.

Sống.

Ý nghĩ ấy như một cái đinh gỉ, thô ráp, nhỏ bé, nhưng cắm chết vào nơi sâu nhất trong hắn.

Hắc khí ép xuống.

Nguyễn Tu cũng ép ngược lại.

Không có pháp thuật.

Không có linh lực.

Không có tiếng nổ kinh thiên động địa.

Chỉ có một phàm nhân bị dồn đến đường cùng, dùng chút ý thức cuối cùng ôm chặt lấy chính mình.

Bóng tối bỗng khựng lại.

Bóng đen kia đã gần như bao phủ toàn bộ não hải Nguyễn Tu, nhưng khi luồng hắc khí cuối cùng ép vào nơi sâu nhất ấy, nó không nuốt xuống được.

Nơi đó quá nhỏ.

Quá yếu.

Nhưng không chịu mở ra.

Nó không còn đủ tỉnh táo để hiểu. Bóng đen chỉ cảm thấy một thứ chướng ngại khiến bản năng điên cuồng nổi lên.

Nuốt.

Phá.

Xé nát.

Hắc khí co lại, sau đó đâm thẳng xuống tầng sâu nhất trong ý thức Nguyễn Tu.

Nguyễn Tu không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Hắn chỉ cảm thấy toàn bộ bóng tối bỗng bị kéo căng.

Ngay sau đó, nơi sâu nhất trong hắn chấn động.

Không có ánh sáng rực rỡ.

Không có âm thanh.

Chỉ có một lực phản chấn mỏng đến gần như không tồn tại, nhưng cứng rắn lạ thường, bật ngược lên từ điểm mà hắn đang liều chết giữ lại.

Bóng đen phát ra một tiếng kêu thảm.

Đó là tiếng kêu đầu tiên không còn mang theo hung lệ.

Chỉ có đau đớn.

Hắc khí bị đẩy ngược. Từng sợi vừa xâm nhập vào tầng sâu ý thức Nguyễn Tu liền vỡ tan, như gặp phải thứ gì đó không cho phép nó chạm vào. Bóng đen run rẩy, hình người bị xé thành nhiều mảnh rồi lại miễn cưỡng tụ lại. Những mảnh ký ức vỡ trong nó đồng loạt bùng lên, khiến cả vùng não hải tràn ngập tiếng xích sắt và tiếng gào thảm.

Bóng đen lùi lại.

Những ý niệm hỗn loạn vỡ ra từng mảnh, không còn ghép thành lời.

Hắc khí cuộn ngược, không còn nghe theo bản năng ban đầu. Phần bóng đen đã xâm nhập quá sâu bị kẹt lại, giống như móc sắt cắm vào máu thịt. Muốn rút ra, lại không rút được. Muốn nuốt tiếp, lại bị phản phệ.

Nguyễn Tu rơi xuống giữa dao động ấy.

Ý thức hắn lúc sáng lúc tối. Hắn không biết vì sao thứ vô hình kia đột nhiên kêu thảm, càng không biết mình có thắng hay chưa.

Hắn chỉ nghe tiếng gầm hỗn loạn của bóng đen kia, vừa phẫn nộ vừa đau đớn.

Nguyễn Tu không đáp được.

Cả vùng não hải bỗng chấn động mạnh.

Bóng tối, hắc khí, ý thức tàn tạ của Nguyễn Tu và bóng đen bị phản phệ kia, tất cả bị cuốn vào một vòng xoáy không rõ từ đâu sinh ra.

Nguyễn Tu cảm thấy mình lại rơi xuống.

Lần này, không chỉ có bóng tối.

Còn có tiếng tim đập của thân thể ngoài tàn miếu.

Còn có hơi thở đứt quãng.

Còn có một dòng gì đó rất mỏng đang chảy qua nơi sâu nhất trong đầu hắn.

Như một câu chữ chưa thành hình.

Như một con đường chưa mở.

Như thứ gì đó vừa bị đánh thức khỏi giấc ngủ rất dài.

Rồi tất cả vỡ ra.

0