Khế Ước Cấm Thuật

Chương 5: Bức Ảnh Trong Nhà Angie

Đăng: 31/07/2026 12:46 979 từ 2 lượt đọc

Nhà Angie nằm trong một con phố yên tĩnh cách học viện khoảng mười lăm phút đi bộ.

Không phải khu phố sang trọng, không phải khu phố cũ kỹ chỉ là loại phố mà người ta sống ở đó vì tiện lợi và ở lâu đủ để quen. Những tòa nhà thấp tầng, cửa sổ sáng đèn vàng buổi tối, vài chậu cây trồng dọc lan can tầng hai. Yên tĩnh theo cách thành phố không hay có.

Cindy bấm chuông.

Tiếng bước chân từ bên trong. Cửa mở.

Angie nhìn ra, mắt lướt qua Ray, Cindy, rồi dừng lại ở cánh tay phải Finn đang buông thõng.

"Vào đi."

Không hỏi thêm gì.

Căn hộ của Angie nhỏ và gọn. Không có nhiều đồ đạc, bàn học sát cửa sổ, giá sách một bên tường xếp ngay ngắn, sofa nhỏ màu xám đặt giữa phòng. Ánh đèn vàng ấm. Không có thiết bị trang trí công nghệ chỉ có vài cây nhỏ trên bậu cửa sổ và một chiếc đồng hồ treo tường đang kêu tích tắc.

Ray ngồi xuống sofa ngay lập tức theo kiểu người đã quen chỗ này.

"Cậu có bánh quy không? Tớ đói."

"Ngăn thứ hai tủ bếp."

Ray đứng dậy đi vào bếp không cần chỉ thêm. Cindy ngồi xuống cạnh chỗ Ray vừa ngồi, rút điện thoại ra. Không phải vì cô không quan tâm mà vì cô biết mình không cần phải ở đây cho phần tiếp theo.

Angie nhìn Finn.

"Ngồi xuống."

Finn ngồi xuống chiếc ghế đơn đối diện sofa. Angie kéo ghế nhỏ lại gần, ngồi trước mặt cậu.

"Đưa tay ra."

Finn đặt cánh tay phải lên, nặng và không linh hoạt, như thứ gì đó không hoàn toàn là của cậu lúc này.

Angie nhìn cánh tay đó một lúc, không chạm vào ngay. Cô kiểm tra bằng mắt trước vai, cùi chỏ, cổ tay, các ngón tay. Rồi đặt hai ngón tay lên cổ tay cậu, nhẹ, tìm mạch.

"Sét đánh vào vai. Tê chạy xuống theo thần kinh."

"Ừ."

"Đau không?"

"Không đau. Chỉ tê."

Angie gật đầu, di chuyển ngón tay lên dọc cánh tay, dừng lại ở vài điểm. Cô nhắm mắt lại. Không nói gì.

Finn nhìn cô.

Khuôn mặt cô không biểu lộ gì đặc biệt khi làm điều này không căng thẳng, không cố gắng. Chỉ là tập trung theo cách rất yên tĩnh, như người đang lắng nghe thứ gì đó rất nhỏ giữa nhiều tiếng ồn.

Rồi cô đặt cả bàn tay lên cánh tay cậu.

Một luồng gì đó chạy ngược không phải ấm, không phải lạnh, không phải đau. Gần nhất là cảm giác khi một chỗ đang tê dần hồi lại, nhưng xảy ra đồng thời ở toàn bộ cánh tay thay vì từng điểm một. Như thể cánh tay cậu đang được kéo ngược về trạng thái trước khi bị tê.

Finn không cử động.

Angie mở mắt, nhìn cánh tay cậu. Rồi nhìn lên.

"Cậu thử co lại."

Finn co cánh tay phải.

Lần này lên hoàn toàn, không vấp, không trễ nhịp.

"Xong rồi."

Cô buông tay ra, đứng dậy, đẩy ghế nhỏ về chỗ cũ. Động tác gọn gàng, bình thường, như người vừa làm điều không có gì đặc biệt.

Finn nhìn cánh tay mình, co lại, mở ra, xoay cổ tay. Hoàn toàn bình thường.

"Cảm ơn cậu."

"Không cần."

Angie bước về phía bàn học, lấy chai nước uống một ngụm. Finn đứng dậy, nhìn quanh phòng lần đầu kể từ khi vào.

Phòng gọn như cậu nhận xét lúc đầu, không có nhiều thứ cá nhân trưng ra. Nhưng trên giá sách, giữa các cuốn sách xếp thẳng hàng, có một khung ảnh nhỏ.

Finn nhìn vào.

Bốn người trong ảnh: Angie, Kent, Ray, Cindy. Chụp ở đâu đó ngoài trời, ánh nắng vàng, tất cả đang cười. Ray đang nói gì đó, miệng há rộng, tay chỉ về phía camera. Cindy cười nghiêng đầu sang một bên, tóc bay nhẹ. Angie cười, không phải nụ cười xã giao mà là cười thật, mắt nheo lại.

Kent đứng cạnh Angie. Tay cậu ta nắm tay cô.

Finn nhìn ảnh đó một lúc.

Không nói gì.

Angie quay lại, nhìn hướng mắt cậu đang nhìn. Cô không giải thích, không đổi chủ đề, chỉ nhìn khung ảnh một giây rồi đặt chai nước xuống.

"Muốn ở lại ăn không? Ray chắc đang ăn hết bánh quy của tớ rồi."

Từ trong bếp, giọng Ray vọng ra:

"Tớ chỉ ăn có mấy cái thôi!"

Cindy không ngẩng đầu lên khỏi điện thoại:

"Cậu đã ăn hết hai hàng rồi đấy. Tớ đếm."

"Cậu vừa nhắn tin vừa đếm bánh quy của người khác à?"

"Tớ làm được nhiều việc cùng lúc."

Finn nhìn khung ảnh thêm một giây.

Rồi quay lại.

"Ở lại một chút được"

Bốn người ngồi quanh bàn nhỏ trong bếp, Ray đã mở hết bánh quy ra đĩa, Cindy rót nước, Angie ngồi xuống góc quen của mình. Không khác gì lúc nãy ở sofa nhưng trong bếp thì chật hơn, gần hơn, ồn ào hơn một chút vì Ray không thể im lặng khi đang ăn.

Finn ngồi góc còn lại, co duỗi cánh tay phải một lần nữa. Hoàn toàn bình thường. Cậu nhìn Angie đang nghe Ray kể chuyện, mặt không biểu lộ nhiều nhưng không quay đi. Thỉnh thoảng cô nói một câu, Ray cười lớn, Cindy lườm Ray. Cậu nhớ lại khung ảnh trên giá sách. Bốn người đó cũng là bốn người đang ngồi đây.

Chỉ là trong ảnh họ trông khác hay không phải khác, chỉ là nhẹ hơn, theo cách người ta trông khi không nghĩ đến bất cứ điều gì ngoài khoảnh khắc đó.

Finn không hỏi về bức ảnh.

Không phải lúc


0
Ủng hộ tác giả loc hong Gửi một lời động viên nhỏ để tác giả có thêm cảm hứng ra chương mới.