Mùi Trà Gừng Và Vị Rỉ Sét

Chương 8: Bài Học Sinh Tồn Và Nghệ Thuật Quản Lý Tài Nguyên

Đăng: 19/08/2026 13:00 1,746 từ 1 lượt đọc

Không ai nói gì trong một khoảng thời gian rất dài. Có lẽ chỉ vài chục giây, nhưng đối với năm con người đang ngồi quanh chiếc bàn sồi khổng lồ, khoảng thời gian ấy dài đến mức tưởng như cả căn phòng đã bị chôn vùi dưới lòng đất từ hàng thế kỷ.

Chiếc đèn chùm vẫn lơ lửng phía trên. Những bóng đèn dây tóc vẫn cháy. Những quân cờ nhỏ bé vẫn đứng im trên mặt sa bàn. Tất cả đều bình thường đến mức đáng sợ. Chỉ có một thứ đã thay đổi — họ đã biết cái chết ở đây là thật.

TING...

Một tiếng động nhỏ vang lên. Chloe giật bắn người, quay đầu nhìn xuống chân mình. Không có gì — chỉ là một đồng xu vừa rơi khỏi mép khay tiền, lăn vài vòng rồi dừng lại. Nhưng âm thanh nhỏ bé ấy đủ khiến cả năm người đồng loạt nhìn về phía nó.

Không ai cười. Không ai còn nói về du thuyền. Không ai nhắc tới rượu whisky. Không ai còn tin rằng sau khi trò chơi kết thúc, họ sẽ được đưa trở về thành phố.

Chloe từ từ ngẩng đầu. "Julian..." Giọng cô khàn đặc. Không ai trả lời. Cô nhìn sang chiếc ghế trống, hai bàn tay siết chặt lấy vạt váy. "Anh ấy... thật sự chết rồi sao?"

Victor nuốt khan, nhìn chằm chằm xuống nền đá. "Tôi nghe thấy tiếng rơi." Giọng gã thấp đến mức gần như thì thầm. "Vã tiếng va chạm cuối cùng."

Chloe lập tức bịt hai tai. "Đừng nói nữa!"

"Tôi chỉ nói sự thật."

"Tôi bảo anh đừng nói nữa!"

Victor im bặt. Trong khoảnh khắc ấy, không ai muốn nghe thêm bất cứ điều gì liên quan đến Julian — chỉ cần nhắc đến tên hắn, hình ảnh chiếc ghế sắt bị kéo xuống vực lại lập tức hiện lên trong đầu.

Arthur nhắm mắt, hít vào, thở ra. Một lần. Hai lần. Ba lần. Anh cố ép bản thân trở lại trạng thái tỉnh táo — sợ hãi là thứ vô dụng nhất trong một căn phòng như thế này. Nhưng anh cũng hiểu việc cố tỏ ra bình tĩnh không có nghĩa là bản thân không sợ. Bàn tay anh vẫn đang run, đầu ngón tay vẫn còn rớm máu vì đã bấu quá mạnh vào mặt bàn.

Anh nhìn xuống sa bàn. Gia tộc Van Quadrant đã biến mất — không phải bị đánh bại, không phải đầu hàng, mà là bị xóa khỏi cuộc chơi.

Arthur đưa mắt nhìn sáu vị trí quanh bàn. Một chiếc ghế đã trống. Năm người còn lại vẫn ở đây. Vậy nghĩa là...

Anh khẽ cau mày. "Hệ thống."

Không có phản ứng.

Arthur nâng giọng. "Tôi muốn biết điều kiện để một người bị xác nhận là thất bại tuyệt đối."

Marcus lập tức quay sang nhìn anh. Victor cũng ngẩng đầu. Elena ngừng run trong giây lát. Chloe vẫn ôm lấy hai vai, nhưng đôi mắt bắt đầu hướng về phía chiếc loa ẩn.

Một tiếng rè nhẹ vang lên, rồi giọng nói kim khí xuất hiện.

[GIỌNG NÓI HỆ THỐNG] Người chơi được xác nhận THẤT BẠI TUYỆT ĐỐI khi đồng thời mất toàn bộ lực lượng chính quy, mất toàn bộ Tướng ẩn và mất khả năng duy trì mạng lưới quyền lực trên bàn cờ.

Arthur im lặng vài giây. "Nghĩa là nếu một người mất quân đội nhưng vẫn còn Tướng ẩn hoặc mạng lưới tay sai, họ chưa chết?"

[GIỌNG NÓI HỆ THỐNG] Chính xác.

Arthur nhìn chiếc ghế trống của Julian. "Vậy hắn đã không chết vì thua trận." Không ai nói gì. "Hắn chết vì sau khi thua trận, hệ thống xác nhận hắn không còn bất kỳ khả năng quay trở lại nào."

Marcus chậm rãi đẩy kính lên, sắc mặt gã tái đi. "Nói cách khác..." Gã nhìn xuống những quân cờ trước mặt. "...chúng ta không được phép để tài nguyên của mình giảm xuống mức không thể phục hồi."

Arthur gật đầu. "Đúng."

Victor cười khô khốc. "Vậy thì chúng ta chỉ cần chơi cẩn thận."

Arthur quay sang nhìn gã. "Không."

"Không cái gì?"

"Không có chuyện chơi cẩn thận là đủ." Anh chỉ tay xuống sa bàn. "Julian có quân đội mạnh nhất trong hai hiệp đầu. Vã chết đầu tiên." Ngón tay anh lần lượt chỉ qua từng khu vực. "Vì hắn tập trung quá nhiều tài nguyên vào một loại binh chủng. Marcus đang kiểm soát thương lộ. Victor có quân chiến đấu trực tiếp. Elena và Chloe đang liên minh." Cuối cùng, Arthur đặt tay lên phần lãnh địa của mình. "Còn tôi đang giữ hậu cần." Anh rút tay lại. "Nhưng tất cả những thứ đó đều không có ý nghĩa nếu chúng ta chưa hiểu một điều."

Elena nhìn anh. "Điều gì?"

Arthur ngẩng đầu lên. "Hệ thống không chỉ cho phép chúng ta đánh nhau. Nó đang muốn chúng ta đánh nhau."

Không khí lại trở nên nặng nề. Marcus là người đầu tiên hiểu ra. "Các sự kiện ngẫu nhiên."

Arthur gật đầu. "Chính xác." Anh chỉ vào vùng đất từng thuộc về Julian. "Dịch bệnh xuất hiện đúng lúc hắn đang có lực lượng lớn nhất. Địa hình đầm lầy xuất hiện đúng lúc đoàn kị binh tiến vào. Vã hai Tướng ẩn của hắn bị bắt sống ngay sau thất bại." Anh nhìn từng người. "Tài nguyên đều hợp lý nếu đây chỉ là một hệ thống chiến thuật." Anh ngừng lại. "Nhưng nếu chúng ta coi nó là một trò chơi bình thường thì chúng ta sẽ chết."

Một tiếng cạch nhỏ vang lên. Cả năm người lập tức quay đầu — lần này âm thanh phát ra từ chiếc bàn. Một hàng chữ đỏ bắt đầu hiện trên mép sa bàn.

[GIA ĐOẠN 1 HOÀN TẤT] [NGƯỜI CHƠI BỊ LOẠI: 01] [NGƯỜI CHƠI CÒN LẠI: 05] [ĐÁNH GIÁ TÂM LÝ: HOÀN TẤT]

Victor đọc đến dòng cuối thì nhíu mày. "Đánh giá tâm lý?"

Không ai trả lời. Dòng chữ tiếp tục thay đổi.

[GIA ĐOẠN 2 SẮP BẮT ĐẦU] [ĐẶC ĐIỂM: TƯƠNG TÁC TRỰC TIẾP] [MỨC ĐỘ NGUY HIỂM: TĂNG] [THỜI GIAN CHUẨN BỊ: 10 PHÚT]

Một chiếc đồng hồ nhỏ hiện lên giữa mặt bàn.

10:00... 09:59... 09:58...

Elena nhìn chằm chằm vào nó. "Chúng ta còn mười phút?"

"Để làm gì?" Chloe hỏi. Không ai biết.

Marcus lập tức đứng dậy. "Tất cả ngồi xuống."

Victor nhìn gã. "Tại sao?"

"Tôi muốn sống." Marcus nói nhanh hơn bình thường. "Hệ thống không cần chúng ta chết ngay lập tức. Nó đang cho chúng ta thời gian để chuẩn bị." Gã chỉ vào sa bàn. "Nghĩa là giai đoạn tiếp theo chắc chắn có một cơ chế mới."

Arthur gật đầu. "Vã nó sẽ được thiết kế dựa trên những gì vừa xảy ra."

Victor nhíu mày. "Ý anh là sao?"

Arthur nhìn chiếc đồng hồ. "Nó đã quan sát cách chúng ta chơi."

Marcus tiếp lời: "Julian dùng tiền để mua lực lượng mạnh. Vì vậy hệ thống đánh vào hậu cần. Julian chọn tấn công Victor. Vì vậy hệ thống cho phép Victor xử tử hai Tướng ẩn. Julian thất bại và bị loại." Gã nhìn bốn người còn lại. "Vậy giai đoạn tiếp theo..." Gã không nói hết.

Arthur nói thay: "Sẽ không còn đơn giản là đánh nhau trên bàn cờ."

09:21.

Chloe đột nhiên đứng dậy. "Tôi không muốn chơi nữa." Mọi người quay sang nhìn cô. Cô run rẩy bước đến bên Arthur. "Tôi không quan tâm ai thắng." Giọng cô vỡ ra. "Tôi chỉ muốn ra ngoài."

Arthur nhìn cô. "Tôi biết."

"Vậy thì tìm cách mở cửa đi."

"Tôi sẽ tìm."

"Không phải 'sẽ'." Chloe nắm lấy tay áo anh. "Ngay bây giờ."

Arthur nhìn bàn tay cô đang run. Anh không gạt ra. "Được." Anh quay sang Victor. "Anh kiểm tra toàn bộ tường." Victor lập tức hiểu ý. "Marcus?"

"Tôi kiểm tra sa bàn và cơ chế điều khiển."

Arthur nhìn Elena. "Cô và Chloe kiểm tra những ngăn kéo." Elena gật đầu. "Còn anh?"

Arthur nhìn lên chiếc đèn chùm — nó vẫn đang từ từ hạ xuống, chậm đến mức nếu không chú ý gần như không thể nhận ra. "Tôi sẽ tìm hiểu thứ gì đang điều khiển căn phòng này."

Anh bước ra khỏi bàn. Victor cũng tiến về phía bức tường. Marcus cúi xuống quan sát các khe cơ khí. Elena kéo Chloe đứng dậy. Năm người bắt đầu hành động — không còn sự nhàn nhã, không còn tiếng cười, không còn thái độ của những người tham gia một trò chơi. Chỉ còn bản năng sinh tồn.

Arthur đi dọc theo bức tường đá, bàn tay chạm lên từng phiến đá. Một phiến. Hai phiến. Ba phiến. Không có gì. Anh chuyển sang khu vực phía sau chiếc ghế trống của Julian. Ngay khi ngón tay anh chạm vào nền đá —

RÈ...

Arthur khựng lại. Một âm thanh rất nhỏ — không phải từ loa, không phải từ sa bàn, mà từ bên dưới nền đá. Anh cúi xuống, áp tai vào mặt sàn.

...tạch... tạch... tạch...

Có thứ gì đó đang chuyển động. Arthur lập tức ngẩng đầu. "Mọi người!" Bốn người còn lại quay lại. "Đừng chạm vào bất cứ thứ gì!"

Quá muộn.

TING! Chiếc đồng hồ giữa sa bàn dừng lại. Con số đỏ hiện trên mặt bàn: 08:03. Sau đó toàn bộ sáu biểu tượng gia tộc đồng loạt sáng lên — kể cả biểu tượng Van Quadrant đã bị xóa.

Chloe tái mặt. "Julian đã chết rồi mà..."

Arthur nhìn chằm chằm vào biểu tượng màu xanh-vàng đang phát sáng. "Đỏ chính là vấn đề."

Một tiếng cạch vang lên từ bên dưới bàn. Rồi một tiếng khác. Cạch. Cạch. Cạch. Sáu chiếc ghế sắt đồng loạt khóa chặt xuống nền đá. Nhưng sợi xích thắt cổ chân đủ dài để họ đứng lên di chuyển một cách linh hoạt xung quanh chiếc bàn sa bàn sồi 4 mét, dẫu chiếc ghế sắt vẫn nằm định vị thảm khốc tại vị trí cũ.

Victor lập tức giật mạnh tay vịn. "Chết tiệt!"

Marcus quay sang Arthur. "Chuyện gì đang xảy ra?"

Arthur không trả lời — bởi trên mặt sa bàn, một dòng chữ mới vừa xuất hiện.

0