Mùi Trà Gừng Và Vị Rỉ Sét

Chương 12: Cú Lách Luật Ngoạn Mục Của "Tấm Lá Chắn Vô Hình"

Đăng: 19/08/2026 13:00 2,518 từ 1 lượt đọc

Căn phòng lập tức im bặt. Chloe vội vàng đưa cả hai tay bịt chặt mắt, quay mặt về phía vách đá — cô không muốn nhìn thấy cái chết tiếp theo. Elena co rúm người trên ghế, hai đầu gối chạm vào nhau, run rẩy đến mức phát ra những tiếng lách cách rất nhỏ.

Arthur vẫn đứng bên cạnh bàn sồi, hai bàn tay bấu chặt mép bàn đến mức những đầu ngón tay rớm máu. Không ai nói gì. Tất cả đều nhìn về phía Marcus. Họ đã biết điều gì sắp xảy ra — họ từng chứng kiến Julian, từng nghe tiếng xích sắt khóa chân, tiếng phiến đá mở ra, nghe tiếng một con người bị chiếc ghế nặng kéo tuột xuống vực sâu. Và giờ đây, tất cả đều chờ đợi điều tương tự xảy ra với Marcus.

Một giây trôi qua. Không có gì. Ba giây. Vẫn không có gì. Năm giây. Chiếc ghế sắt của Marcus vẫn đứng yên. Mười giây đằng đẵng trôi qua trong sự im lặng chết chóc của căn phòng đá. Không có vòng niềng thép nào bật ra từ hai bên ghế. Không có cơ cấu khóa cổ tay. Không có tiếng bánh răng gầm rống. Phiến đá dưới chân Marcus vẫn khép chặt, im lìm như một ngôi mộ chưa từng được mở nắp.

Marcus nhắm nghiền mắt từ lúc trận chiến kết thúc, toàn thân vẫn căng cứng, chờ đợi cái chết. Nhưng rồi... gã chậm rãi hé mở một bên mắt. Marcus cúi xuống. Hai cổ chân vẫn tự do dẫu xích sắt còn đó. Gã nhìn chiếc ghế sắt — vẫn vững chắc trên nền đá. Gã gần như không dám tin vào những gì mình đang nhìn thấy.

"Cái... cái quái gì thế này?!"

Victor cũng sững người, nụ cười hô hố trên mặt gã biến mất. Gã chồm nửa người qua bàn sa bàn, chỉ thẳng ngón tay vào Marcus. "Tại sao nó không rớt xuống?!" Giọng Victor chuyển từ giận dữ sang ngơ ngác. "Nó mất sạch quân rồi! Ngân sách của nó bằng không rồi! Hệ thống này bị hỏng à?!"

Không ai trả lời. Mọi ánh mắt lại đổ dồn về Marcus. Trên khuôn mặt nhợt nhạt vẫn còn đọng đầy mồ hôi của gã luật sư, một sự thay đổi kỳ lạ bắt đầu diễn ra. Cơ mặt Marcus giật nhẹ. Rồi khóe môi gã từ từ nhếch lên — ban đầu chỉ là một đường cong rất nhỏ, sau đó ngày càng rõ. Một nụ cười quỷ quyệt. Dơ bẩn. Và điên loạn.

Marcus đưa một ngón tay gầy gò lên, chậm rãi đẩy gọng kính trở lại sống mũi. Từ sâu trong cổ họng gã bật ra một tiếng cười khì khì rất khẽ. Nhưng trong căn phòng đang chết lặng ấy, âm thanh đó lại khiến sống lưng tất cả những người còn lại lạnh buốt.

Không ai hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Không ai biết vì sao Marcus vẫn còn sống. Nhưng tất cả đều hiểu một điều.

Ván cờ sinh tử này hóa ra vẫn còn một điểm mù tàn nhẫn mà chưa một ai ngờ tới.

Sự im lặng bao trùm căn phòng đá bát giác, đặc quánh và nặng nề như một khối chì lỏng vừa được rót xuống, bịt kín mọi lỗ thông khí. Mười giây trôi qua. Rồi mười lăm giây. Không có tiếng xích sắt rít lên từ lòng đất, không có tiếng thép va chạm khô khốc của những chiếc niềng khóa chân, không có bất kỳ chuyển động nào dưới nền đá.

Phiến đá xám xịt dưới chân Marcus vẫn khép kín. Im lìm. Lạnh lẽo.

Victor đứng chết trân bên kia bàn, hai cánh tay thô ráp dính bết mồ hôi vẫn còn giơ lơ lửng sau cú đập bàn vừa rồi. Những đường gân xanh nổi ngoằn ngoèo trên thái dương. Đôi mắt đỏ ngầu co rút lại thành hai điểm nhỏ, nhìn chằm chằm vào chiếc ghế sắt của Marcus như thể chỉ cần nhìn đủ lâu, gã có thể ép cái ghế ấy tự mở ra một cái hố.

"Cái quái gì thế này?!" Tiếng gầm bật ra khản đặc. Victor chỉ thẳng ngón tay vào Marcus. "Tại sao nó không rớt xuống?! Tao đã diệt sạch quân của nó! Ngân sách của nó bằng không! Tòa thành của nó cũng bị tao san phẳng rồi! Hệ thống này bị lỗi à?!"

Tiếng gào đập vào những bức tường đá xám, dội ngược thành những âm thanh méo mó, hỗn loạn rồi chìm vào sự ngột ngạt của căn phòng.

Chloe từ từ hé những ngón tay đang che kín mặt. Qua lớp mascara nhòe nhoẹt, đôi mắt sưng đỏ của cô run rẩy nhìn sang. Marcus vẫn còn đó, ngồi nguyên vẹn trên chiếc ghế sắt. Không máu. Không hố sâu. Không những vòng thép khóa chặt cổ tay hay cổ chân. Chloe nấc lên một tiếng nghẹn ngào, toàn thân vẫn run bần bật.

Arthur không nói gì. Hai bàn tay anh vẫn găm chặt vào mép bàn sồi, móng tay cắm sâu vào thớ gỗ. Anh không nhìn Victor, cũng không nhìn chiếc ghế. Ánh mắt anh chỉ khóa chặt vào Marcus.

Trên gương mặt tái nhợt của gã luật sư, sự tuyệt vọng vừa rồi đang từ từ biến mất. Đôi vai co rúm vì chờ chết chậm rãi hạ xuống. Marcus hít vào một hơi thật sâu, không khí khô khốc rít qua kẽ răng. Hai bàn tay gầy gộc bấu chặt tay vịn cũng từ từ buông lỏng.

Gã vẫn sống. Gã cúi đầu, đẩy gọng kính trở lại sống mũi. Khớp hàm run nhẹ. Một âm thanh khàn đục thoát ra từ sâu cổ họng.

"Khì..."

Victor cau mày. Marcus lại cười. "Khì... khì khì..." Tiếng cười ban đầu nhỏ như một hơi thở, nhanh chóng lớn dần. Khóe môi kéo rộng, bả vai rung lên. "Ha... ha ha..." Rồi gã ngửa đầu ra sau. "HAHAHAHAHA!"

Tiếng cười sằng sặc, méo mó và điên cuồng vang khắp căn phòng — không giống tiếng cười của một người vừa chiến thắng, mà giống tiếng cười của một kẻ vừa đứng một chân bên kia cửa tử rồi giật được gót chân trở về.

"Mày cười cái quái gì, gã luật sư bẩn thỉu kia?!" Victor bước mạnh tới sát mép bàn, thân hình chồm về phía trước.

Marcus lập tức ngừng cười, hạ đầu xuống. Ánh mắt sau tròng kính đột nhiên lạnh ngắt — không còn hoảng sợ, không còn run rẩy, chỉ còn sự chế giễu. Gã đưa tay xuống dưới đáy khay kim loại, lần vào lớp lót nỉ, kéo ra một cuộn giấy da nhỏ màu xám tro — thứ đã được giấu kín từ đầu trận đấu. Gã ném nó ra mặt bàn. Cuộn giấy lăn một vòng rồi dừng lại sát rìa vùng đầm lầy.

XOẠT... CRẮC! Chiếc đèn chùm sắt khổng lồ đột nhiên rung lên, dây treo kêu ken két, cả khối đèn hạ xuống thêm vài xentimét.

Chiếc loa ẩn vang lên bằng giọng máy móc.

[GIỌNG NÓI HỆ THỐNG] Xác nhận phản hồi trạng thái của Người chơi Marcus Vance — Gia tộc Von Saltire. Mặc dù toàn bộ lực lượng chính quy trên sa bàn đã bị tiêu diệt hoàn toàn bởi thế lực Von Chevron, và ngân sách công khai hiển thị mức 0, hệ thống ghi nhận Người chơi vẫn duy trì hiệu lực của 01 mạng lưới nhân sự ngầm. Danh tính: NPC Quan lại Trung lập — Trưởng ban Thuế quan Vương quốc Valoria. Đối tượng đang nằm trong trạng thái nhận hối lộ và bị tống tiền ngầm bởi tài liệu mật do Marcus Vance nắm giữ, chấp nhận tiếp tục hoạt động ngầm và chuyển giao lợi ích tài chính gián tiếp cho chủ quản thông qua một kênh trung gian thứ ba.

Victor từ từ hạ cánh tay xuống, gương mặt cứng đờ.

Căn cứ Quy tắc Sinh tồn Điều luật 4: Điều kiện THẤT BẠI TUYỆT ĐỐI chỉ được kích hoạt khi và chỉ khi một thế lực SẠCH SẸO MỌI NGUỒN HỖ TRỢ. Định nghĩa: không còn tiền mặt, không còn quân đội, và KHÔNG CÒN BẤT KỲ NHÂN SỰ NÀO — bao gồm cả Tướng ẩn lẫn mạng lưới trung lập mang ơn, nhận hối lộ, hoặc bị tống tiền — chấp nhận thực hiện mệnh lệnh. Trạng thái hiện tại của Marcus Vance: CHƯA SẠCH SẸO NGUỒN HỖ TRỢ. Thất bại tuyệt đối KHÔNG ĐƯỢC THIẾT LẬP. Ghế KHÔNG BỊ TỤT.

Chiếc loa im bặt. Căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng — nhưng lần này, sự im lặng đã khác.

Arthur đứng phắt dậy, chân ghế kéo mạnh trên nền đá. Kééét! Anh đứng bất động, mắt mở lớn. Một luồng ý nghĩ chạy thẳng qua đầu như một tia điện.

Bảo hiểm quan hệ.

Bốn chữ ấy hiện lên rõ ràng. Những khoảng trống trong các thư tịch cổ anh từng nghiên cứu, những điều tưởng như vô lý trong cuộc chiến Lục địa một trăm năm trước — tất cả đột nhiên nối lại với nhau.

"Hóa ra là thế..." Giọng anh khàn đặc vì khát và chấn động. Anh nhìn Marcus. "Cuộc chiến Lục địa một trăm năm trước kết thúc không phải vì một bên hết quân hay hết tiền..." Anh siết nhẹ bàn tay. "Mà vì toàn bộ mạng lưới ngầm ở hậu phương của họ đã bị săn lùng và triệt hạ sạch sẽ." Anh nhìn xuống mặt sa bàn. "Kẻ nào còn giữ được dù chỉ một kẻ làm việc cho mình trong bóng tối... kẻ đó vẫn chưa thua."

Marcus nhìn anh, khóe miệng từ từ nhếch lên, nụ cười càng lúc càng rộng. Gã đập mạnh tay xuống mặt bàn sồi.

BỐP! Marcus đứng bật dậy, vẻ run rẩy vừa rồi biến mất hoàn toàn. Gã ngẩng đầu, tư thế ngạo nghễ của một kẻ vừa bước ra khỏi cửa tử và giành lại quyền làm chủ cuộc chơi.

"MỘT LŨ NGU!" Tiếng quát khiến Chloe giật bắn người. Gã chỉ thẳng vào Victor. "Chúng mày nghĩ đây là một trò chơi quân sự đơn thuần à?! Chúng mày nghĩ chỉ cần tích lũy một đống Kị binh Lance đắt đỏ rồi đi càn quét khắp sa bàn là có thể sống sót và bước ra khỏi căn phòng này sao?!" Gã đập ngón tay xuống bàn. "Không! Đây là TRÒ CHƠI CHÍNH TRỊ!" Giọng gã vang lên từng chữ. "Ngoài đời thực, kẻ mạnh nhất không phải là kẻ có nhiều súng nhất hay nhiều tiền nhất... mà là kẻ nắm giữ được những bí mật bẩn thỉu nhất của kẻ khác!"

Gã cười. "Tao không cần một tên lính nào trên bàn cờ này cả." Marcus chỉ vào cuộn giấy da. "Tao chỉ cần gã Trưởng ban Thuế quan kia tiếp tục ăn hối lộ và tống tiền ngầm cho tao. Khi nào gã còn làm việc, hệ thống này còn bảo vệ tao!" Gã dang hai tay. "Ghế của tao vẫn vững như đá!"

Victor nghe từng lời, cơ mặt giật giật. Gã nhìn xuống sa bàn — những quân Kị binh nằm chết dưới hào sâu đầm lầy. Những chiến lợi phẩm vừa giành được chẳng còn khiến gã thấy vui nữa. Sự kiêu ngạo của một kẻ quen dùng nắm đấm và bạo lực để giải quyết mọi chuyện ngoài đời thực đang bị một thứ luật lệ vô hình bóp nghẹt.

Hai bàn tay gã từ từ siết lại. Rắc. "Mày..." Victor nghiến răng. "Mày dám lừa tao..."

Marcus nhún vai. "Lừa anh?" Nụ cười lạnh tanh vẫn nằm trên môi. "Đây là luật chơi, Victor." Gã bước tới gần hơn. "Anh thô bạo. Anh dùng cơ bắp ngoài đời để cướp đất của Julian, bóp nghẹt tôi." Gã nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt Victor. "Nhưng ở đây... cái cơ bắp đó vừa giết chết chính anh đấy."

Victor không nói được gì. Marcus tiếp tục: "Lượt vừa rồi anh đã dốc sạch bốn mươi đồng tiền sa bàn để càn quét tôi, đúng không?" Gã nhìn xuống khay tài nguyên của Victor. "Bây giờ ngân sách của anh còn bao nhiêu? Quân phòng thủ của anh ở Pháo đài phía Bắc còn lại những gì?"

Victor khựng lại, cúi đầu nhìn xuống khay tài nguyên. Số dư: 0. Lực lượng phòng thủ: chỉ còn vài quân bộ binh lẻ tẻ, mệt mỏi và thiếu lương thảo.

Marcus nhìn con số ấy, chống hai tay xuống mép bàn, ánh mắt chuyển sang Victor rồi Elena. "Bản chất của ván cờ này đã thay đổi vĩnh viễn kể từ giây phút này." Không ai lên tiếng. Gã hạ giọng. "Mục tiêu của chúng ta từ Hiệp 6 trở đi không còn là chiếm đóng các Tòa thành chết tiệt kia nữa." Gã ngẩng đầu. "Mục tiêu duy nhất để loại bỏ một kẻ chơi là..." Gã dừng lại một nhịp, rồi gằn từng chữ: "SĂN LÙNG VÀ CHẶT ĐỨT TOÀN BỘ MẠNG LƯỚI NGẦM CỦA HỌ!"

Chloe tái mặt. Marcus đảo mắt qua từng người, giọng chậm lại, thấp xuống thành một tiếng thì thầm ma quái. "Hãy nhớ lại xem... ngoài đời thực, chúng ta nắm giữ những gì của nhau? Ai đã nhận tiền bẩn?" Anh nhìn Victor. "Ai đã phản bội ai?" Ánh mắt chuyển sang Elena. "Ai có những bí mật chết người cần che giấu?" Gã khẽ cười. "Hãy lôi hết ra đi. Vì chỉ có cách tố giác những kẻ nằm vùng của đối thủ lên Nhà vua của hệ thống... chúng ta mới có thể tiễn kẻ đó xuống hố sâu gặp Julian Drake!"

Victor lạnh lùng lấy ra một tập tài liệu bẩn có dán dấu sáp từ trong túi áo, ném mạnh vào khay thu nhận của sa bàn. "Tao tố giác luôn cả hai Tướng ẩn của mày, Elena! Hồ sơ bẩn của tao ngoài đời thừa sức khiến Nhà vua phế bỏ chức vụ của Thượng tướng Pháo thủ và Trưởng ban Thương mại của mày! Bấm nút đồng thuận đi Chloe!" Chloe run rẩy ấn nút đồng thuận trên khay sa bàn của mình.

Elena quay phắt sang Marcus. "Marcus! Anh nhìn thấy chưa?!" Cô chỉ thẳng vào Victor. "Tên cảnh sát tham nhũng này đang muốn giết tất cả chúng ta! Hãy dùng pháp lý trên sa bàn để tước quyền điều binh của gã!"

Marcus hơi nheo mắt.

"Tướng ẩn của gã chính là Thượng tướng Pháo thủ Vương quốc Valoria, đang nằm vùng ở pháo đài phía Bắc! Hãy hạ bệ gã đi!"

Căn phòng bát giác nổ tung. Tiếng chửi rủa chồng lên nhau. Tiếng tố cáo xé toạc không khí. Những bí mật từng được giấu sau những bộ suit may đo, những chiếc váy dạ hội, những cái bắt tay lịch thiệp và những nụ cười xã giao giờ đây bị chính họ lôi ra, ném thẳng vào mặt nhau.

0