Chương 2: Lời Mời Bất Ngờ Từ Những Người Bạn Cũ
Trong văn phòng cao cấp của Tập đoàn Bất động sản Drake, Julian Drake xoay nhẹ chiếc ghế da nhập khẩu, lưng quay về phía bức tường kính sát trần mở ra toàn cảnh trung tâm thành phố. Trước mặt gã là tập hồ sơ chốt dự án giải tỏa khu dân cư phía Nam — những con số đền bù rẻ mạt đối với những gia đình sắp mất nơi họ đã sống cả đời.
Julian không đổi sắc mặt. Ngón tay gã lướt qua mép hồ sơ, chiếc Patek Philippe trên cổ tay lóe lên dưới ánh đèn trần.
Đối với gã, cuộc đời là một bàn cờ, và gã luôn tin mình là người nhìn thấy nước đi tiếp theo trước tất cả những kẻ khác. Tiền mở đường. Quyền lực ép người khác lùi bước. Còn kẻ không đủ sức chống lại thì bị gạt sang một bên.
Julian Drake mang dòng máu Van Quadrant — một dòng máu coi đất đai và tài nguyên không chỉ là tài sản, mà là công cụ để ngự trị. Ngày còn đi học, gã kiêu ngạo, ngang tàng, khinh thường hết thảy. Việc gã bắt nạt Marcus Vance thuở cấp ba thực chất chẳng phải vì gã ghét bỏ gì gã bạn nhút nhát ấy. Đó chỉ là trò tiêu khiển của đám đàn em xun xoe xung quanh muốn lập uy và gây ấn tượng với gã, còn Julian chỉ đứng ngoài nhìn với nửa con mắt đầy khinh bỉ. Đối với Arthur, Julian cũng chưa từng đặt vào mắt. Hai người học cùng lớp nhưng sống ở hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Arthur luôn chủ động tránh mặt Julian và nhóm bạn giàu có của hắn vì biết rõ đẳng cấp khác biệt và không muốn trở thành mục tiêu bắt nạt tiếp theo. Julian luôn coi sự tránh né của Arthur là biểu hiện của một kẻ hèn nhát, thấp kém.
Cách đó vài dãy phố, không gian trong Ngân hàng Sterling-Finance lạnh lẽo đến gần như vô thanh. Chloe Sterling ngồi trước màn hình, tỉ mỉ duyệt từng hồ sơ tín dụng. Bộ đầm công sở ôm sát vóc dáng thanh mảnh; mọi thứ trên người cô đều gọn gàng, chỉn chu, gần như hoàn hảo.
Nhưng khi mở đến một tệp hồ sơ mang nhãn cảnh báo màu đỏ, đầu ngón tay cô bỗng khựng lại.
Arthur Pendelton — Khoản vay quá hạn.
Cái tên ấy quen thuộc đến mức cô không cần đọc thêm gì cũng nhớ lại một khoảng thời gian mình đã cố chôn sâu. Một thoáng dằn vặt lướt qua mắt cô, mỏng manh đến mức gần như không tồn tại.
Chloe chớp mắt, ép cảm xúc xuống, tắt màn hình. Cô biết mình đã thay đổi. Từ một cô nữ sinh cấp ba thuần khiết, hòa đồng, Chloe đã bị đồng tiền và cuộc sống đẩy vào con đường thực dụng. Cô đã học được cách làm một "trà xanh cao cấp" — thảo mai, khéo léo, duy trì các mối quan hệ mập mờ có lợi với nhiều người đàn ông cùng lúc trong những năm đại học trước khi quyết định dừng chân bên Julian Drake. Sự khôn ngoan giúp cô đạt được cuộc sống giàu sang mà không khiến người khác ghét bỏ, ít nhất là ở vẻ bề ngoài.
Chloe nhớ lại những buổi chiều muộn thời cấp ba, khi cô cùng Arthur ngồi dưới mái hiên nhà sưởi ấm bằng cốc trà gừng năm xu mua ở cổng trường. Thuở ấy, thế giới của họ thật nhỏ bé nhưng ngập tràn tiếng cười. Arthur sẽ say sưa kể cho cô nghe về những đại chiến hào hùng của vương quốc cổ, còn cô sẽ dựa đầu vào vai anh, mỉm cười lắng nghe mà không hề lo nghĩ về tương lai. Khi bước chân vào ngưỡng cửa đại học, thực tế cơm áo gạo tiền ập đến như một gáo nước lạnh. Chloe bắt đầu phải tự mình chi trả tiền nhà trọ, những hóa đơn tiền điện nước tăng vọt, và những bữa ăn thiếu thốn chỉ có khoai tây luộc qua ngày. Những bức thư tay gửi cho Arthur ban đầu là những lời nhớ nhung, nhưng dần dần biến thành những dòng than thở đầy mệt mỏi về áp lực tài chính. Arthur khi ấy vẫn chỉ là một cậu sinh viên nghèo say mê những trang thư tịch cổ, không thể cho cô một điểm tựa thực tế nào. Khi Julian Drake — gã thiếu gia giàu có kiêu ngạo xuất hiện với những món quà xa xỉ và chiếc xe hơi đắt tiền, Chloe nhận ra tình yêu thuần khiết không thể giúp cô trả được tiền thuê phòng trọ. Cô bắt đầu mập mờ, duy trì mối quan hệ nước đôi đầy thảo mai: một mặt vẫn nhận những lá thư tay chan chứa tình cảm của Arthur để tìm kiếm sự an ủi tinh thần, mặt khác lại bước lên chiếc Porsche Panamera của Julian để tận hưởng cuộc sống nhung lụa. Sự thực dụng đã hoàn toàn nuốt chửng cô bé ngây thơ ngày nào.
Trong văn phòng luật đối diện tòa án thành phố, Marcus Vance tỉ mỉ lau chiếc kính gọng kim loại mỏng. Trên bàn là những tập tài liệu pháp lý xếp ngay ngắn cho một vụ kiện lừa đảo khách hàng — một hệ thống lập luận đủ phức tạp để biến trách nhiệm thành những câu chữ mơ hồ.
Marcus Vance mang dòng máu Von Saltire — thâm trầm, xảo quyệt, kiên nhẫn. Mỗi lần nhìn thấy tên Julian Drake trên các hợp đồng pháp lý của tập đoàn Drake, lòng gã lại cuộn lên một cơn sóng ngầm lạnh buốt. Ký ức về những buổi chiều bị nhóm đàn em của Julian dìm đầu xuống bồn cầu, tiếng cười hô hố vang vọng ngoài hành lang chưa từng phai nhạt trong tâm trí gã. Và cả vết thương lòng từ Victor Kane — gã đầu gấu trường học ngày xưa, kẻ thường xuyên dùng nắm đấm để "dạy dỗ" Marcus chỉ vì gã hướng nội, lầm lì và bị gán cho cái mác "khinh người". Marcus hận Julian, hận Victor, và hận cả Arthur — gã bạn thân nhất đã chọn cách im lặng và quay lưng để bảo vệ tình yêu tư lợi của mình.
Trong nhà hàng sang trọng nơi diễn ra buổi tiệc giao lưu giới thượng lưu, Elena Thorne lướt đi giữa các vị khách như một con bướm đêm — uyển chuyển, khéo léo. Mang dòng máu Du Pale, Elena sống giữa các mối quan hệ. Thời đi học, cô là nữ thần trong mắt biết bao chàng trai, hướng ngoại và hòa đồng với tất cả mọi người. Nhưng trong mắt Arthur ngày ấy chỉ có duy nhất Chloe, khiến cô gái kiêu hãnh như Elena luôn có một sự tò mò và xa cách ngầm với anh.
Ở góc tối của đồn cảnh sát khu vực, Victor Kane dựa lưng vào chiếc xe tuần tra, túi áo trong nặng trĩu phong bì tiền bảo kê bẩn. Victor là một cảnh sát tham nhũng, thô ráp và bạo lực. Thời cấp ba, gã là nỗi khiếp sợ của những kẻ yếu thế như Marcus. Sau này, khi làm cảnh sát, quá khứ bất hảo và những phi vụ ăn bẩn của gã suýt bị phanh phui. Chính Julian Drake đã dùng tiền bạc và các mối quan hệ của gia tộc Drake để can thiệp khẩn cấp, "vớt" gã cảnh sát bẩn thỉu này lên. Victor tạm thời tỏ ra trung thành và làm việc cho Julian như một con chó săn, nhưng mặt khác, gã đã âm thầm thu thập toàn bộ chứng cứ phạm tội trốn thuế và rửa tiền của tập đoàn Drake, chờ đợi một thời cơ chín muồi để cắn ngược lại ân nhân của mình.
Ting.
Arthur giật nhẹ, dòng suy nghĩ đứt đoạn. Điện thoại vỡ màn hình sáng lên cạnh bàn phím.
[THÔNG BÁO GIAO DỊCH — STERLING-FINANCE] Khoản vay tín dụng cá nhân mã số SV-8809 đã quá hạn mười hai ngày. Số tiền cần thanh toán ngay: $3,420.00. Lưu ý: Hồ sơ sẽ được chuyển sang bộ phận xử lý nợ cưỡng chế và niêm phong tài sản cá nhân trước 17:00 ngày mai.
Arthur bóp nát điếu thuốc trong kẽ tay. Căn phòng như yên tĩnh hơn. Sterling-Finance. Nơi Chloe đang ngồi trên chiếc ghế phó phòng phê duyệt mát lạnh.
Ting.
Điện thoại lại sáng — một nhóm chat tên Hội Đồng khóa 10.
Julian Drake: Đêm nay tại Club Black Velvet. Bao trọn gói VIP. Mười năm ra trường, không ai được vắng mặt. Cũ hay mới, thành công hay thất bại, đến cụng ly một cái. Tao bao tất.
Elena Thorne: Tuyệt vời quá anh Julian! Nhất định em sẽ có mặt. Dạo này các sếp lớn bên tập đoàn truyền thông cũng đang muốn hỏi thăm dự án khu đô thị mới của anh đấy.
Victor Kane: Có rượu ngon và không có lũ rác rưởi gây rối là được. Tao vừa xong ca trực ở đồn.
Marcus Vance: Tôi sẽ đến muộn mười lăm phút. Vừa hoàn tất phiên tòa cho bên Ngân hàng.
Arthur nhìn chằm chằm những cái tên quen thuộc. Mười năm trước, họ là những đứa trẻ đứng chung một sân trường. Giờ đây, họ là những kẻ mang đầy tư hận, tham vọng và những món nợ máu ngầm sẵn sàng bùng nổ. Anh hít vào một hơi, đứng dậy và khoác lên mình chiếc áo khoác sờn rách. Anh cần gặp Julian, cần gặp Chloe. Anh cần một lối thoát cho cuộc đời khốn cùng của mình, mà không hề biết rằng lối thoát ấy dẫn thẳng vào địa ngục.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.