Mùi Trà Gừng Và Vị Rỉ Sét

Chương 3: Đêm Hội Ngộ Rực Rỡ Sắc Màu

Đăng: 19/08/2026 13:00 2,090 từ 1 lượt đọc

Mùi của sự giàu sang ở Club Black Velvet không nằm ở hương nước hoa đắt tiền. Nó nằm trong thứ không khí lạnh buốt, sạch đến mức gần như vô trùng — thành quả của hệ thống điều hòa công nghiệp đang chạy hết công suất để hút sạch khói xì-gá, mùi rượu và mồ hôi của những kẻ quay cuồng dưới sàn nhảy.

Arthur đứng trước cửa câu lạc bộ, kéo cao cổ áo. Gió đêm rít qua khe giữa các dãy nhà cao tầng, luồn qua lớp áo cũ rồi ngấm thẳng vào da thịt. Anh rụt cổ, nhìn lên tấm biển đang phát sáng phía trên cửa. Chỉ cách một cánh cửa, bên trong là tiếng nhạc và rượu đắt tiền; còn anh đứng ở đây với đôi giày da đã nứt sẹo ở mũi.

Hai gã bảo vệ mặc suit đen đứng chắn lối vào, ánh mắt lướt từ mái tóc rối của anh xuống đôi giày cũ rồi ngược lên chiếc áo sờn vai. Không ai nói gì. Chỉ nhìn — sự dò xét kéo dài vài giây, nhưng đủ để Arthur nhận ra sự khinh bỉ không hề che giấu.

Arthur không đổi sắc mặt. Chỉ lặng lẽ lấy điện thoại, mở tin nhắn của Julian, đưa màn hình nứt về phía trước — tấm thẻ khách mời VIP điện tử với mã QR đỏ nổi bật trên nền tối.

Một gã bảo vệ nhìn nó. Hắn lùi lại nửa bước, khẽ nghiêng đầu.

"Chúc quý khách một buổi tối vui vẻ."

Arthur không đáp, chỉ thu điện thoại lại rồi bước qua cánh cửa bọc da dày cộp. Ngay khoảnh khắc ấy, thế giới bên ngoài như bị cắt đứt. Một làn sóng bass tần số thấp nện thẳng vào lồng ngực anh, truyền qua xương xuống tận lòng bàn chân. Ánh sáng tím, xanh lục, rồi lại tím quét ngang không gian, cắt những khuôn mặt xung quanh thành từng mảng sáng tối bất định.

Arthur đứng yên vài giây cho mắt quen dần, rồi bắt đầu di chuyển — không vội, không cố thu hút chú ý, lách qua các nhóm thanh niên đang lắc lư và né những cánh tay giơ cao cùng ly rượu qua lại.

Anh không nhìn đám đông như một khối. Anh nhìn từng chi tiết — thói quen hình thành từ những ngày theo dõi các vụ ngoại tình vặt vành rồi lại về nhà nhìn hàng giờ vào bảng số liệu xuất nhập khẩu một trăm năm trước. Ai đứng cùng ai. Ai tránh nhìn ai. Ai cười thật, ai chỉ đang giả vờ.

Rồi anh tìm thấy họ — trên khu bàn sofa hình bán nguyệt được nâng cao ba bậc thềm, ngăn cách khỏi sự hỗn loạn phía dưới bằng một dải dây xích mạ vàng. Chỉ vài bậc thềm, nhưng trông như hai thế giới khác nhau.

Arthur đứng dưới, quan sát. Cả bức tranh về sự thành đạt, thực dụng, và những vết nứt đang âm thầm lan rộng giữa năm con người hiện ra rõ ràng trước mắt anh.

Julian Drake đứng ở trung tâm, không cần làm gì nhiều để thu hút chú ý — cách gã cười, cách mọi người hơi nghiêng người về phía gã, tất cả tạo cảm giác gã tin chắc thế giới đang vận hành đúng như gã muốn. Bộ suit navy ôm vừa bờ vai rộng, chiếc Patek Philippe lóe sáng mỗi lần gã vung tay minh họa câu chuyện. Một cánh tay gã vòng qua hông Chloe, đặt hờ nhưng siết rất tự nhiên, như thể đó là vị trí vốn dĩ thuộc về gã.

"Dự án giải tỏa khu Nam à?" Giọng Julian vang đủ lớn để át cả tiếng nhạc. Gã quay sang người đàn ông trung niên mặc vest xám bên cạnh, nhếch môi. "Lũ dân nghèo ở đó định giăng biểu ngữ biểu tình. Nhưng tao chỉ cần nhấc máy gọi một cuộc cho bên chỗ gã Victor... Mọi chuyện êm đẹp trong vòng hai mươi tư giờ." Gã cười. "Tiền không giải quyết được tất cả. Nhưng nó mua được những kẻ giải quyết tất cả."

Chloe dựa sát vào vai Julian, chiếc đầm dạ hội đỏ rượu làm nổi bật bờ vai trắng dưới ánh đèn mờ, môi tô son thẫm giữ nụ cười kiêu kỳ của một người đã bước lên đúng con thuyền mình chọn. Cô nâng ly champagne, nhấp một ngụm nhỏ.

Arthur nhìn thấy ngón tay áp út của cô khẽ run — rất nhẹ, nếu không quan sát kỹ sẽ chẳng ai nhận ra. Nhưng anh nhận ra. Đó là thói quen anh từng thấy nhiều năm trước, mỗi khi Chloe phải đối mặt với một quyết định khiến cô căng thẳng — ngày cô còn là sinh viên ngồi hàng giờ trong thư viện cau mày trước những khoản chi tiêu nhỏ nhặt. Giờ cô đã học cách định giá mọi thứ. Kể cả tình yêu.

Ở góc sofa đối diện, Marcus Vance ngồi khoanh chân, ly gin-tonic trên tay, bộ suit xám và cặp kính gọng kim loại khiến gã trông giống hệt một luật sư thành đạt. Nhưng Arthur từng ở chung phòng ký túc xá với Marcus suốt bốn năm, anh biết rõ hơn cái vẻ ngoài ấy. Mắt Marcus nheo lại sau tròng kính — không hướng về Chloe, mà hướng về bàn tay Julian đặt trên hông cô. Lạnh. Không chút say sưa.

Elena Thorne lướt giữa các bàn rượu, ly champagne trên tay, nụ cười ngọt ngào không rời khỏi môi. Cô nghiêng đầu, cười đúng lúc, chạm nhẹ cánh tay người đối diện để tạo cảm giác thân mật — mọi thứ trông tự nhiên. Nhưng mắt cô thì không. Chúng luôn quan sát, ghi nhận từng biểu cảm, từng câu nói lỡ miệng. Arthur biết Elena không bao giờ thực sự quên những gì mình nghe được. Cô chỉ mỉm cười và cất chúng đi.

Ở góc tối hơn, Victor Kane ngồi một mình, thân hình đồ sộ khiến chiếc sofa trông nhỏ hơn bình thường, hai cúc áo trên để lộ vết sẹo cũ. Gã nâng ly whisky lên, rồi đặt xuống.

Cạch.

Một lát sau.

Cạch.

Mắt gã không rời khỏi Julian. Victor vẫn nhớ như in cái ngày gã bị thanh tra nội bộ sờ gáy, nếu không có tiền của gia tộc Drake vứt ra để dập tắt dư luận thì gã đã phải bóc lịch trong tù. Julian coi gã như một con chó săn trung thành, sai gì làm nấy. Nhưng Victor biết, trong túi áo trong của gã, chiếc thẻ nhớ chứa toàn bộ hồ sơ đen tối của tập đoàn Drake đang nằm yên lặng. "Để xem mày còn kiêu ngạo được bao lâu, thằng rác rưởi," Victor lẩm bẩm trong miệng.

Arthur dừng lại cách khu VIP vài bước, hít sâu, điều chỉnh lại nét mặt — ép sự mệt mỏi, nỗi lo tiền thuê nhà và cơn đói tạm thời xuống dưới. Rồi anh bước lên.

"Arthur?"

Chloe là người đầu tiên quay đầu lại. Trong khoảnh khắc mắt cô chạm vào anh, nụ cười trên môi cô dường như khựng lại. Arthur trông khác nhiều so với người cô từng biết — gầy hơn, mệt mỏi hơn, quầng thâm dưới mắt rõ đến mức ánh đèn câu lạc bộ cũng không che nổi. Một thoáng cảm xúc phức tạp lướt qua mắt cô — một chút ký ức, một chút dằn vặt, có lẽ cả hình ảnh căn phòng trọ nhỏ hẹp nơi hai người từng chia nhau bữa ăn đơn giản. Rồi tất cả biến mất trong chớp mắt.

"Lâu quá không gặp." Cô lấy lại vẻ tự nhiên, khẽ xê người ra khỏi Julian. "Nghe nói dạo này anh vẫn làm... nghiên cứu lịch sử chứ?"

"Vẫn vậy, Chloe." Giọng anh thản nhiên. Ánh mắt anh lướt qua bàn tay Julian trên hông cô. "Vẫn tìm kiếm những thứ người ta đã quên." Rồi anh nhìn lại cô. "Thấy em dạo này quản lý bên Ngân hàng tốt lắm. Thư nhắc nợ tín dụng gửi rất đúng giờ, không sai một ngày."

Khớp vai Chloe khựng lại, nụ cười nhạt đi, cô nhíu mày. Nhưng chưa kịp nói gì thì Julian đã bật cười lớn, bước lên chấm ngang giữa hai người, mùi Cologne nồng đậm tràn tới.

"Ồ! Nhà sử học vĩ đại của chúng ta đây rồi!" Gã hếch cằm, ánh mắt lướt từ đầu đến chân Arthur, không hề che giấu sự khinh bỉ. "Nghe nói dạo này cậu đang làm thám tử tư, đi rình mấy vụ ngoại tình vặt vành để kiếm cơm qua ngày à?" Gã bật cười. "Mẹ kiếp, Arthur. Nhìn cậu nhếch nhác và thảm hại quá đấy."

Arthur không đáp. Julian được nước, vỗ nhẹ lên ngực mình.

"Nếu thiếu tiền đến mức không trả nổi tiền nhà thì cứ bảo tao một tiếng. Tập đoàn của tao đang cần một gã bảo vệ trông coi kho tài liệu cũ ở khu giải tỏa phía Nam." Gã nhếch môi. "Lương năm trăm đô một tháng. Đủ cho cậu mua loại thuốc lá rẻ tiền này và có một chỗ ngủ không bị dột."

Tiếng cười khúc khích vang lên từ vài người bạn học đứng xung quanh — không lớn, nhưng đủ rõ. Arthur nghe thấy. Anh không giận, hoặc ít nhất không để nó xuất hiện trên mặt. Sự cay đắng từ lâu đã trở thành một lớp giáp.

"Cảm ơn lời đề nghị hào phóng của cậu, Julian." Giọng anh bình tĩnh. "Nhưng tôi nghĩ tài liệu giải tỏa đất đai bẩn của tập đoàn cậu cần một luật sư biết cách xóa dấu vết pháp lý như Marcus hơn là một người trông kho trung thực như tôi."

Không khí khựng lại trong một thoáng. Lời nói ấy giống một lưỡi dao nhỏ — không đủ giết người, nhưng đủ sắc để rạch vào đúng vết nứt vốn đã tồn tại từ trước. Nụ cười trên môi Julian cứng lại.

Ở phía đối diện, Marcus từ từ nâng ly gin-tonic, mỉm cười — nhưng mắt sau tròng kính vẫn lạnh ngắt.

"Tôi luôn sẵn sàng phục vụ Julian." Gã nhấp một ngụm rượu. "Miễn là giá cả... tương ứng với những rủi ro pháp lý khổng lồ mà cậu ta muốn giấu dưới gầm giường."

"Mày nói cái quái gì thế, Marcus?" Victor tặc lưỡi, ném mạnh vỏ hạt điều xuống bàn. Bộp. "Lũ chúng mày chỉ giỏi vòng vo, nói mấy lời ra vẻ trí thức." Gã liếc qua Arthur rồi Marcus. "Đêm nay đến đây để uống rượu. Không phải để nghe mấy thằng nghèo kể khổ với mấy thằng luật sư dọa dẫm về luật pháp bẩn."

"Rút kinh nghiệm đi Victor." Elena chen vào ngay, bàn tay đặt lên vai gã, giọng ngọt ngào nhưng khéo léo. "Anh nóng tính quá rồi đấy. Hôm nay họp lớp mười năm, chúng ta chỉ nói chuyện vui thôi mà."

Victor liếc sang cô, không nói gì, nhưng bàn tay nắm ly rượu cuối cùng cũng bớt căng.

Arthur gật đầu xã giao với Elena rồi không nói thêm. Mục đích bước chân vào Club Black Velvet đã phần nào đạt được — anh đã nhìn thấy thế cờ. Những mối quan hệ chồng chéo. Sự căm hận bị che giấu. Sự lợi dụng. Sự nghi ngờ. Và cả những vết nứt mà chỉ cần một tác động đủ mạnh, mọi thứ có thể sụp đổ.

Họ không còn là những người bạn học vô tư năm nào. Năm con người ấy giờ đây giống những cá thể đứng gần nhau vì lợi ích, ký ức, và những mối quan hệ chưa được giải quyết — nhưng bên dưới, mỗi người đều có lý do để không tin tưởng người còn lại.

Arthur lùi ra sau, lấy một ly gin-tonic rẻ nhất từ quầy bar phụ, rồi rời khu VIP, hòa vào một nhóm bạn học khác. Không cần nói nhiều. Chỉ lặng lẽ đứng đó và tiếp tục quan sát.

23:45.

Bữa tiệc bước vào giai đoạn cuồng loạn nhất. Âm nhạc đẩy lên lớn hơn, tiếng trống dồn dập như nện thẳng vào nền nhà, sàn nhảy rung nhẹ dưới hàng trăm bước chân. Đèn flash chớp liên tục — sáng, tối, sáng, tối — khiến mọi chuyển động trở nên giật cục, méo mó, như thể căn phòng bị chia thành hàng trăm khung hình rời rạc.

0